Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 24

Chương 24: Phải nhớ kỹ tôi!

“Rời đi” hai chữ này như kim châm vào thần kinh Trịnh Liệt.

Đều muốn rời đi! Hắn buông tha một Ân Triệu Lan bất cam bất nguyện (không cam lòng không tình nguyện), một Tần Trăn di tình biệt luyến (lúc trước yêu một người rồi sau lại đi yêu người khác), nhưng một Trác Thư Nhiên ngây ngốc “không quan tâm anh xem tôi là gì, có bao nhiêu tình nhân bạn giường khác” này, chỉ cần hắn không chạm vào Trịnh Minh Bảo, cậu vẫn sẽ ở bên cạnh hắn, đúng không?

Trịnh Liệt vươn tay ôm lấy người thanh niên thon gầy mềm mại trước mặt, thấp giọng trả lời một chữ: “Được.”

Lần này hắn mà lại động vào Trịnh Minh Bảo, hắn phải chặt đứt lão nhị của mình!

Khuôn mặt vẫn luôn căng cứng của Trác Thư Nhiên cuối cùng thả lỏng. Cậu tháo mắt kính, ngẩng đầu lên nhìn Trịnh Liệt, đôi môi nhợt nhạt hé mở, lặng im mời gọi.

Theo tuổi tác tăng trưởng, diện mạo Trác Thư Nhiên cùng Ân Triệu Lan ngày càng giống nhau. Nếu hai người đứng chung một chỗ, nói bọn họ là song bào thai thì ai cũng có thể tin. Nhưng mà khí chất của bọn họ lại hoàn toàn tương phản. So với Ân Triệu Lan quý khí sắc bén đầy người không thể che giấu, Trác Thư Nhiên lại như một dòng suối trầm tĩnh hài hòa, tựa hồ một khắc không chú ý sẽ quên mất sự tồn tại của cậu.

Trước kia thời điểm Trác Thư Nhiên cùng Ân Triệu Lan chỉ có bảy phần giống nhau, có khi Trịnh Liệt uống say sẽ không phân biệt được cậu rốt cuộc là ai. Nhiều đêm kích tình mãnh liệt, Trịnh Liệt ôm Trác Thư Nhiên quay cuồng trên giường, mất đi lý trí mà gọi tên Ân Triệu Lan, vừa thống khổ vừa không cam lòng. Trác Thư Nhiên không hề sinh oán hận gì, chỉ lặng lẽ ôn nhu mà bồi bên cạnh hắn.

Sau lại Trác Thư Nhiên cùng Ân Triệu Lan càng ngày càng giống, Trịnh Liệt rốt cuộc cũng không nhầm lẫn hai người họ nữa. Trác Thư Nhiên tuy rằng không nói, nhưng vui mừng nhàn nhạt vẫn lộ ra từ trong mắt, khiến Trịnh Liệt hung hăng áy náy một phen.

Luôn bị xem như một người khác, ai sẽ thật sự không hề để tâm?

Bên miệng luôn cố gắng bình tĩnh nói rằng không quan tâm, trong lòng vẫn sẽ cảm thấy khổ sở chứ?

“Thư Nhiên…..” Trịnh Liệt thở dài một tiếng, nâng mặt cậu lên hôn. Cậu không có cái nhiệt liệt như những người khác, nhưng sau khi nhiệt liệt hóa tro tàn, tồn tại của cậu lại khiến người khác cảm thấy thoải mái cùng đương nhiên.

Trác Thư Nhiên cùng Trịnh Liệt rất ít khi hôn sâu. Chủ yếu là vì Trác Thư Nhiên có bệnh hen suyễn, Trịnh Liệt chung quy vẫn lo cậu hô hấp không thông sẽ phát bệnh, cho nên Trác Thư Nhiên chỉ có người bạn giường Trịnh Liệt này để luyện tập, kỹ năng hôn không được tốt lắm, dùng lời Trịnh Liệt nói chính là “Không biết dùng đầu lưỡi”. Cho nên khi đầu lưỡi linh hoạt của Trịnh Liệt tách mở cánh môi cậu, câu lấy đầu lưỡi cậu mà giao triền trong khoang miệng ấm áp, Trác Thư Nhiên theo bản năng mà liếm mút đầu lưỡi đang tiến quân thần tốc của Trịnh Liệt. Loại khiêu khích vụng về lại trực tiếp này khiến bụng dưới Trịnh Liệt nóng lên, thoáng chốc nổi lên dục vọng xâm chiếm càng mãnh liệt…..

*******************************************

Ngày hôm sau, được thỏa mãn cả thể xác và tinh thần Trịnh Liệt đầy mặt xuân phong đắc ý (ý chỉ sau khi đạt được thành tựu trong công việc hay cuộc sống thì có cảm giác đắc ý, hả hê), đi đường cũng không còn nặng nề phiền muộn như sau tai nạn, dưới chân như có gió, cho dù bị Trác Thư Nhiên đuổi ra khỏi nhà cũng không ảnh hưởng đến tâm tình rất tốt của hắn.

Không sai! Trịnh Liệt là bị đuổi ra khỏi nhà!

Trác Thư Nhiên tối qua bồi hắn náo loạn cả một đêm, trước tiên ở trong phòng tắm bị hắn thả vào trong bồn tắm lớn làm một lần, lúc đứng lên lại bị áp vào cửa phòng tắm, Trịnh Liệt từ phía sau tiến vào một lần nữa, sau đó bị Trịnh Liệt ném lên trên giường làm tới mê man mới ngừng!

Trác Thư Nhiên một mọt sách trạch nam làm sao là đối thủ của tên hoàn khố như vừa uống thuốc kích thích này chứ? Lúc tỉnh dậy cả người đau nhức, giống như toàn thân bị phá nát rồi ghép lại lần nữa, cố tình Trịnh Liệt còn không buông tha, thừa dịp cậu còn lơ mơ đem thứ gì đó đang tràn trề sinh lực lúc sáng sớm cắm vào!

Trịnh Minh Bảo đã đứng bên ngoài mà gõ cửa, thanh âm nho nhỏ gọi ba ơi anh ơi, Trịnh Liệt ngược lại như bị kích thích, đâm vào rút ra đặc biệt dùng sức, Trác Thư Nhiên cơ hồ đem môi cắn nát mới nhịn xuống không phát ra tiếng rên rỉ.

Sau đó trong thanh âm của Trịnh Minh Bảo đã mang theo tiếng khóc nức nở, lại thêm tính tình Trác Thư Nhiên cho dù có tốt cũng chịu không nổi, dùng sức đạp Trịnh Liệt xuống giường!

Tuy rằng Trịnh Liệt đã cố gắng lấy lòng bằng cách loay hoay chuẩn bị một bữa sáng chẳng ra cái gì, fan não tàn Trịnh Minh Bảo của hắn lại gõ chén tỏ vẻ duy trì, Trác Thư Nhiên vẫn xụ mặt đỡ thắt lưng đuổi hắn khỏi nhà, cũng ra lệnh cưỡng chế hắn trong một khoảng thời gian ngắn đừng tới. Bởi vì cậu nhận công việc mới, chịu không thấu Trịnh Liệt dùng phương thức này đến gây trở ngại tiến độ của cậu.

Hai cha con Trịnh Liệt cùng Trịnh Minh Bảo còn thiếu điều diễn Thập bát tương tống (1) với nhau, làm Trác Thư Nhiên tức tới mức thiếu chút nữa muốn đem Trịnh Minh Bảo đóng gói lại cho Trịnh Liệt mang đi. May mà Trịnh Liệt trước khi đáp “Được” nhớ tới Trịnh Phỉ bị hắn nuôi lớn, nhất thời da đầu run lên, hôn Trịnh Minh Bảo một cái liền vội chuồn mất.

(1) Một đoạn kinh điển trong Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài, đoạn Chúc Anh Đài từ biệt Lương Sơn Bá về quê nhà, theo lời kể, từ trường học đến nhà Chúc Anh Đài vừa đúng mười tám dặm đường, mà cách nhà Lương Sơn Bá cũng là mười tám dặm đường.

——- con vẫn là để cho người khác nuôi thì tốt hơn.

Trịnh Liệt không có việc gì làm khởi động chiếc Bugatti của mình lái đến trụ sở chính của tập đoàn Trung Thiên ở Nam Phong thị.

Tòa nhà ba mươi tầng dưới ánh mặt trời có vẻ ngạo nhiên bễ nghễ, khí thế bất phàm. Trịnh Liệt đeo kính râm ngẩng đầu nhìn tòa nhà thuộc sở hữu của hắn này, đột nhiên cảm thấy đầu óc hắn bị nhúng nước mới có thể đem tâm huyết của cha mẹ hồ đồ chắp tay dâng cho người khác.

Bảo an đi tới, khách khí hỏi Trịnh Liệt: “Xin chào ngài! Xin hỏi ngài là ai, muốn tìm vị nào trong công ty ạ?” Một tay đưa phiếu đăng ký lên, muốn để Trịnh Liệt điền vào.

Trụ sở chính của tập đoàn Trung Thiên không có lập thêm phân xưởng, quy định ra vào cực kỳ nghiêm khắc. Công nhân viên của công ty phải mang theo thẻ nhân viên nghiêm ngặt. Phàm là khách đến thăm đều phải có sự phê chuẩn của bộ nhân sự trước đó. Nhưng mà bảo an này có mắt nhìn, thấy Trịnh Liệt lái chính là Bugatti, không dám sơ suất, chỉ để hắn điền phiếu phỏng vấn thông tin, nếu là nhân vật trọng yếu, gã liền lập tức thông báo lên trên.

Trịnh Liệt tháo kính râm xuống, trong lòng nổi lên một cỗ tà hỏa. Được rồi! Hắn quả thật có vài tháng chưa tới công ty, nhưng có đáng để tất cả mọi người đem người chủ tịch là hắn quên mất không?

“Tôi là ông chủ nơi này, mở cửa.” Trịnh Liệt lạnh lùng nghiêm mặt nói.

Sắc mặt bảo an lập tức trở nên hồ nghi: “Xin hỏi tên của ngài là?”

“Trịnh Liệt.”

Bảo an quả thật biết chủ tịch tập đoàn Trung Thiên gọi là Trịnh Liệt.

“Xin hỏi ngài có thể đưa ra chứng minh thư không?” Bảo an hỏi.

Trịnh Liệt cứng đờ. Đường đường Trịnh thiếu phải đưa ra chứng minh thư mới có thể tiến vào sản nghiệp của chính mình? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, hắn còn không bị đám hồ bằng cẩu hữu cười chết?

Bảo an nghĩ hắn không lấy ra được, ánh mắt dần dần trở nên không thân thiện.

Trịnh Liệt không có biện pháp, lấy di động gọi cho Phùng Đức.

Tác phong làm việc của Phùng Đức rất nhanh chóng. Lúc tiến vào công ty, Trịnh Liệt được phó tổng thường vụ công ty Phùng Đức, giám đốc nhân sự, quản lý nhân sự, giám đốc an ninh vây quanh tiến vào, dẫn tới người trong công ty đều ghé mắt nhìn.

Giám đốc nhân sự nhìn thấy Trịnh Liệt lạnh mặt, lo lắng tổ tông này náo loạn ra chuyện gì, không ngừng giải thích: “Thành thật xin lỗi, Trịnh thiếu, bảo an kia là người mới, không hiểu quy củ, tôi lập tức đuổi việc cậu ta, lập tức đuổi việc cậu ta……”

“Không cần, cậu ta chỉ làm chuyện mình được giao.” Trịnh Liệt nói.

Giám đốc nhân sự lập tức nói: “Đúng đúng đúng, cậu ta chỉ làm chuyện được giao, Trịnh thiếu thật sự là đại nhân đại lượng…..”

Trịnh Liệt một tay chỉ vào Giám đốc an ninh: “Đuổi việc anh ta.” Sau đó một ngón tay chỉ vào Quản lý nhân sự, lại chỉ vào Giám đốc nhân sự: “Anh ta, còn có anh, toàn bộ giáng chức một bậc, lập tức chấp hành.”

Tất cả mọi người đều bàng hoàng!

Trịnh Liệt nhìn quanh bốn phía, thanh âm bình tĩnh nói: “Nhớ kỹ, tôi là Trịnh Liệt, chủ tịch nơi này! Không nhớ kỹ, đều cút hết cho tôi!”

*******************************************

Tin tức chủ tịch đến bị bảo an ngăn ở cửa, lấy lý do thất trách (không làm tròn chức trách) mà khai đao lãnh đạo của bộ nhân sự hỏa tốc truyền khắp cả trụ sở.

Lệnh nhân sự trong vòng vài phút đã từ phòng chủ tịch tầng ba mươi phát xuống bộ phận khác.

Ân Triệu Lan gõ cửa văn phòng Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt bắt chéo chân, ngồi trên ghế da lớn màu nâu sậm, nhàn nhã nâng ly Whisky, nhẹ nhàng lay động rượu màu nâu đỏ bên trong.

Hắn nguyên bản đang hướng mắt về phía cửa sổ thủy tinh cực lớn, nhìn xuống ngựa xe qua lại động nghịt bên dưới, nghe thấy tiếng gõ cửa, hắn nói một câu “Come in”, sau đó chậm rãi xoay người, vừa lúc đối diện ánh mắt mang theo một tia buồn bực của Ân Triệu Lan.

Kể từ sau khi tan rã không vui ở bệnh viện, đây là lần gặp mặt thứ hai của Trịnh Liệt cùng Ân Triệu Lan sau tai nạn.

Theo báo cáo của Phùng Đức, trong khoảng thời gian này Ân Triệu Lan không có dị động. Sau khi gặp Trịnh Liệt ở bệnh viện, cậu cùng những quản lý khác đều vô điều kiện chấp nhận việc Phùng Đức nhậm chức phó tổng thường vụ, hơi có chút ý vị thờ ơ lạnh nhạt, ngay cả Phùng Đức muốn xem báo cáo tài chính, Ân Triệu Lan là giám đốc tài chính cũng không có dị nghị, phi thường phối hợp.

Trịnh Liệt không tìm được chỗ bất thường nào trong báo cáo tài chính kia, nhưng ngược lại nhận ra từ sau khi Ân Triệu Lan làm giám đốc tài chính, hiệu suất làm việc của phòng tài chính trở nên cao mà chính xác, mà cả tập đoàn Trung Thiên lợi nhuận thu được phát triển không ngừng.

Thiếu niên năm đó còn mang theo nét thanh cao, non nớt, xúc động bất tri bất giác thế nhưng lớn đến mức này!

Rõ ràng khuôn mặt không khác nhau nhiều lắm, hiện tại Trịnh Liệt đối với Trác Thư Nhiên cảm thấy thư giãn thoải mái, đối với Ân Triệu Lan lại cảm thấy phòng bị cảnh giác. Nhưng cho dù vậy, Trịnh Liệt nhìn đến Ân Triệu Lan, trong lòng vẫn cảm thấy một trận xôn xao không thể khống chế như cũ.

“Giám đốc Ân, có việc gì sao?” Hắn uống một ngụm Whisky giấu đi tình tự giữa chân mày, bình tĩnh hỏi.

Ân Triệu Lan nao nao, bởi vì Trịnh Liệt vô luận ở công hay tư đều chưa từng có loại ngữ khí giải quyết việc chung này để nói chuyện với cậu. Điều này khiến cậu vừa muốn buông lời chất vấn lại có điểm không nói nên lời.

Nhưng mà, cậu không phải vẫn luôn hy vọng Trịnh Liệt có thể giảm bớt hứng thú với mình, đổi thành một loại phương thức ở chung giữa thủ trưởng và cấp dưới sao?

Nhìn thoáng qua ly rượu trên tay Trịnh Liệt, Ân Triệu Lan lấy lại bình tĩnh nói: “Trịnh đổng, chỉ là một gã bảo an không làm tròn chức trách, ngài xử phạt giám đốc Tân cùng quản lý Từ như vậy, thật sự quá mức nghiêm khắc. Chuyện này thực có thể sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt.”

“Không, hoàn toàn không nghiêm khắc. Nếu bọn họ ngay cả một bảo an nho nhỏ cũng quản không tốt, tôi còn có thể kỳ vọng bọn họ quản lý tốt cả một bộ phận sao?” Lý do của Trịnh Liệt thực đường hoàng.

“Nhân viên bảo an chỉ là làm việc theo quy trình. Ngài trường kỳ không đến công ty, bọn họ nhất thời không nhận ra ngài cũng là lẽ thường….” Ân Triệu Lan cho rằng Trịnh Liệt đại kinh tiểu quái (chuyện bé xé ra to), tâm tình không tốt cho nên định đem sự tình làm lớn.

“Giám đốc Ân đây là chỉ trích tôi lơ là nhiệm vụ, xứng đáng bị công nhân viên công ty quên đi phải không?” Trịnh Liệt nhíu mày.

Ân Triệu Lan hít sâu một hơi, im lặng. Nhưng biểu tình của cậu rõ ràng viết: đúng vậy, ý tôi chính là như vậy. Anh căn bản chính là cố tình gây sự, giận chó đánh mèo!

Trịnh Liệt nhếch môi: “Vô luận tôi tới công ty hay không, tôi đều là chủ tịch công ty này! Mỗi người, công nhân viên mới, công nhân viên cũ, đều phải nhớ kỹ tôi! Chuyện hôm nay, chính là một cái cảnh cáo! Lại có lần sau, sẽ không chỉ là đuổi việc một người giáng chức hai người đơn giản như vậy! Còn nữa, Giám đốc Ân, tôi nhớ rõ chức vị của cậu là giám đốc tài chính.”

Trịnh Liệt là chủ tịch, chịu trách nhiệm trực tiếp từ hắn hẳn là giám đốc chấp hành tập đoàn Trần Đường, hoặc là phó tổng thường vụ Phùng Đức trực tiếp do bổ nhiệm. Loại chuyện liên quan đến điều động nhân sự này, không nên do phòng tài chính nhúng tay vào!

Ý tứ trắng ra một chút chính là, Ân Triệu Lan tay cậu có phần duỗi ra quá dài rồi!

Lời nói không lưu tình chút nào của Trịnh Liệt khiến sắc mặt Ân Triệu Lan hơi đổi. Cậu trầm mặc trong chốc lát, châm chọc nói: “Tôi là giám đốc tài chính, tôi cũng không nghĩ muốn vượt giới hạn đi quản chuyện này, nhưng mọi người càng coi trọng cái thân phận con nuôi Trịnh đổng này của tôi. Bọn họ cho rằng tôi có năng lực thuyết phục ngài sửa lại lệnh đã ban xuống.”

Đồng tử Trịnh Liệt đột nhiên co rút lại. Trong mộng, hắn đã từng bao nhiêu lần vì loại lời nói này mà cảm thấy đau lòng Ân Triệu Lan, dẫn đến các loại nhân nhượng thỏa hiệp với cậu ta?

“Công là công, tư là tư, bọn họ suy nghĩ nhiều rồi.” Trịnh Liệt mặt không chút thay đổi nói.

Ân Triệu Lan cứng người, nén giận nói: “Không sai, bọn họ suy nghĩ nhiều rồi.” Dứt lời, cậu xoay người rời văn phòng chủ tịch, đóng cửa phòng thật mạnh.

Advertisements

5 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 24

    1. Dạo này gần thi cử với báo cáo nhiều quá nên đâm lười o(>﹏<)o từ giờ cho tới thi xong chắc cũng chỉ update bộ này thôi, 2 bộ kia phải thi xong mới tập trung làm được ah (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s