Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 23

Chương 23: Cha nuôi, đừng chạm vào em ấy (hạ)

Trịnh Minh Bảo sợ tới mức rụt người lại, hé miệng không biết phải làm sao.

Mấy năm nay dưới sự chăm sóc hết lòng của Trác Thư Nhiên, khuynh hướng tự bế của cậu bé đã có sự cải thiện rất lớn. Thân thiết với người ba ba Trịnh Liệt này chính là chứng cứ rõ ràng. Nhưng Trác Thư Nhiên dù sao cũng là người anh ngày đêm ở chung với cậu bé, Trịnh Minh Bảo cũng rất ỷ lại không muốn xa rời cậu.

Tuy rằng tâm trí của cậu bé chưa trưởng thành, nhưng đặc biệt mẫn cảm với cảm xúc của người khác.

Lời nói của Trác Thư Nhiên khiến cậu bé cảm thấy một chút hương vị không tốt, cậu bé cảm thấy sợ hãi.

Anh trai trở nên đáng sợ, người ba ba Trịnh Liệt này có vẻ an toàn tin cậy hơn nhiều, vì thế Trịnh Minh Bảo theo bản năng càng chui sâu vào lòng Trịnh Liệt.

Dưới cặp kính gọng đen, mày Trác Thư Nhiên nhíu lại một cái, cũng biết ngữ khí của mình có chút không tốt, hắng giọng, ôn nhu nói: “Minh bảo bảo, đầu gối của em bị thương, phải bôi thuốc, nếu không chỗ đó sẽ trở nên đen đen xấu xấu, ba ba sẽ không thích em……”

Trịnh Minh Bảo lập tức hoảng sợ nhìn Trịnh Liệt, mếu máo muốn khóc: “Ba ba đừng không thích con mà…….”

Trịnh Liệt không nói gì liếc mắt nhìn Trác Thư Nhiên một cái. Lúc này Trác Thư Nhiên rốt cục nhìn lại hắn, đẩy đẩy kính ý bảo hắn phối hợp.

Trịnh Liệt đành nói: “Bảo bảo ngoan ngoãn bôi thuốc, ba ba liền thích bảo bảo.”

“Thật không?”

“Thật mà.”

Trịnh Minh Bảo thật cẩn thận liếc nhìn Trác Thư Nhiên, ghé vào tai Trịnh Liệt, nói nhỏ: “Ba ba, nghéo tay hứa…….”

Bé con thơm mát mềm mềm, hơi thở còn mang theo mùi sữa thoang thoảng, lỗ tai Trịnh Liệt bị thổi có chút ngứa. Hắn không khỏi nở nụ cười, nhỏ giọng nói theo bé: “Ừ, nghéo tay.”

Vì thế ngón tay mũm mĩm len lén tìm tới ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng móc vào, hai cha con nhìn nhau, Trịnh Liệt mỉm cười, Trịnh Minh Bảo che miệng cười ha ha.

Minh bảo bảo giữ lời hứa, ngoan ngoãn để Trịnh Liệt thả bé lên sô pha.

Trác Thư Nhiên đổ thuốc ra lòng bàn tay, ấn lên đầu gối bầm xanh của bé, đầu tiên xoa nhẹ nhàng, sau đó dần dần dùng sức.

Trịnh Minh Bảo bị đau kêu lên một tiếng, theo bản năng muốn rút chân lại: “Đau…… ba ba xoa……”

“Bảo bảo ngoan, ba ba xoa cũng giống như thế. Phải xoa cho hết bầm mới không đau nữa…..” Trác Thư Nhiên còn chưa nói, Trịnh Liệt đã bước tới ấn lên vai Trịnh Minh Bảo, dỗ dành.

Trịnh Minh Bảo dũng cảm gật đầu, nắm lấy một ngón tay Trịnh Liệt không buông.

Trác Thư Nhiên liếc mắt nhìn bọn họ một cái, hạ mắt tiếp tục xoa, thẳng đến lòng bàn tay nóng lên.

Lúc cậu lấy tay ra, Trịnh Minh Bảo nhẹ nhàng thở ra một hơi, giật giật cái chân bị thương, phát hiện quả nhiên không còn đau như lúc nãy nửa, bé đưa tay nắm ống tay áo Trác Thư Nhiên: “Cảm ơn anh…..”

Sắc mặt có chút sa sầm của Trác Thư Nhiên chậm rãi dịu lại: “Anh còn nghĩ em có ba ba rồi không cần anh nữa chứ.”

Trịnh Minh Bảo lắc lắc tay áo cậu: “Cần mà!” Ngưng một chút, nhỏ giọng nói: “Đều cần mà……”

Trịnh Liệt có chút buồn cười: “Thì ra Thư Nhiên ghen à.”

Trác Thư Nhiên không để ý đến hắn, quay đầu thu dọn hòm thuốc, sau đó đi rửa tay.

Trịnh Liệt đụng phải cái đinh mềm, mờ mịt nhíu mày. Thừa dịp Trác Thư Nhiên đi vào phòng tắm, hắn lặng lẽ hỏi Trịnh Minh Bảo: “Anh đang giận ba ba à?”

Trịnh Minh Bảo ngã lên sô pha bắt đầu nghịch ngón tay, để cái chân có mùi thuốc ra xa, không thích!

Nghe được lời Trịnh Liệt nói, bé đặt lực chú ý lên trên người ba ba mình thích nhất này, cố gắng suy nghĩ: “Anh không có giận.”

“Anh cũng không để ý tới ba ba.” Trịnh Liệt giả vờ đáng thương.

Trịnh Minh Bảo lại cố gắng nghĩ nghĩ: “Anh không cho Minh bảo bảo gọi điện thoại cho ba ba, anh nói, phải cách xa ba ba một chút….. Con lén gọi điện cho ba ba…….”

Trịnh Liệt nhướn mày: “Anh không thích Minh bảo bảo chơi cùng ba ba? Chuyện khi nào?”

Trịnh Minh Bảo gật đầu thật mạnh: “Anh nói ba ba đau đau, không thể tới. Ba ba, đau đau của ba tốt hơn chưa?”

Trịnh Liệt biết bé đang nói tới chuyện tai nạn.

“Không đau. Bảo bảo còn nhớ rõ chuyện cùng ba ba ngồi xe không?”

Trịnh Minh Bảo ôm đầu nghĩ nghĩ, thành thật lắc đầu.

Trịnh Liệt thở phào nhẹ nhõm. Vừa lơ đãng ngẩng đầu, nhìn thấy Trác Thư Nhiên không biết đã đứng phía sau bọn họ từ lúc nào, lẳng lặng nhìn hắn, vẻ mặt có chút lạnh lùng.

Trong lòng Trịnh Liệt có chút giật thột.

Trác Thư Nhiên nói: “Bảo bảo, vào phòng làm việc chơi trò chơi với anh được không?”

Hai mắt Trịnh Minh Bảo sáng ngời, bé rất thích chơi trò chơi!

“Bảo bảo cùng chơi với ba ba.” Bé nắm lấy tay Trịnh Liệt không buông. Toàn bộ đều muốn! Minh bảo bảo là bảo bảo có lòng tham nhất trên đời này!

Nhưng mà đối với Trịnh Liệt người trong thời gian này chịu đủ dày vò mà nói, loại yêu cầu hồn nhiên ngây thơ này ngược lại khiến hắn vui vẻ chịu đựng.

Cuối cùng cũng có một đứa không phải nuôi không! Trịnh Liệt than thở trong lòng. Tuy rằng đối với Minh bảo bảo, hắn chỉ có thể tính là nuôi một nửa.

Trác Thư Nhiên nói: “Bảo bảo hay là cùng anh nấu cơm đi! Không chơi trò chơi!”

Trịnh Minh Bảo ngoan ngoãn dạ một tiếng, khó nén thất vọng.

“Không phải có thuê người nấu cơm rồi sao?” Trịnh Liệt hỏi.

Trác Thư Nhiên không để ý tới hắn, trực tiếp đi vào nhà bếp.

Trịnh Minh Bảo giải thích: “Trong nhà của dì có việc, xin phép một tháng.”

“Anh cùng bảo bảo tự nấu cơm?”

Trịnh Minh Bảo ưỡn ngực: “Anh rất lợi hại! Đồ ăn rất ngon!”

“……Cần ba ba giúp không?”

Trác Thư Nhiên từ nhà bếp đi ra, kéo Trịnh Minh Bảo đang dính một chỗ với Trịnh Liệt ra, lạnh lùng nói: “Không phiền Trịnh thiếu quan tâm!” Sau đó kéo Trịnh Minh Bảo vào nhà bếp, rầm một tiếng đem cửa thủy tinh của nhà bếp đóng sầm lại trước mặt Trịnh Liệt.

*******************************************

Thức ăn Trác Thư Nhiên làm cho Trịnh Liệt một kinh hỉ! Ăn ngon không kém thức ăn của Lý Hướng Nam vợ Tiêu Sân làm!

Trịnh Liệt vẫn biết Trác Thư Nhiên là một trạch nam luôn ở trong nhà, nhưng không ngờ cậu ta còn giấu nghề. Trước kia cậu chưa từng nấu cho Trịnh Liệt ăn.

Bữa cơm này Trịnh Liệt ăn thật sự cao hứng.

Tuy rằng Trác Thư Nhiên ăn cơm luôn lạnh mặt, chỉ gắp thức ăn cho Trịnh Minh Bảo, chỉ nói chuyện với Trịnh Minh Bảo, nhưng cũng không gây trở ngại màn phụ tử tình thâm sến súa của Trịnh Liệt cùng Trịnh Minh Bảo.

Bởi vì Trịnh Liệt ngại bảo mẫu vướng bận, cho nên vung tay cho bà nghỉ một đêm. Trong biệt thự chỉ còn lại Trịnh Liệt, Trác Thư Nhiên cùng Trịnh Minh Bảo.

Trác Thư Nhiên không muốn để cho Trịnh Liệt cùng Trịnh Minh Bảo ở chung một chỗ, ngay cả rửa chén cũng kéo Trịnh Minh Bảo theo. Trịnh Minh Bảo hiển nhiên là đã làm quen, động tác cực kỳ thuần thục.

Trịnh Liệt bị bài xích bên ngoài cũng không tức giận, cầm ly trà tựa ở cửa phòng bếp nhìn bọn họ, ngẫu nhiên cười với Trịnh Minh Bảo một cái, cư nhiên cũng không thấy nhàm chán.

Buổi tối tám giờ là giờ ngủ của Trịnh Minh Bảo. Bởi vì không có bảo mẫu ở đây, Trác Thư Nhiên giúp trông coi Trịnh Minh Bảo tắm rửa. Tuy rằng ở cô nhi viện Trịnh Minh Bảo đã được dạy tự mình tắm rửa, nhưng Trịnh Minh Bảo rất dễ phân tán lực chú ý, từng ngủ quên trong phòng tắm, thiếu chút nữa rơi vào trong bồn tắm. Cho nên khi Trịnh Minh Bảo tắm phải có người xem, thỉnh thoảng nhắc nhở bé một tiếng, để bé nhớ mình đang tắm. Trịnh Liệt xung phong nhận việc giúp Trịnh Minh Bảo tắm, Trịnh Minh Bảo còn chưa kịp hoan hô, Trác Thư Nhiên đã trừng mắt đuổi Trịnh Liệt ra ngoài.

Sau khi Trịnh Minh Bảo tắm xong, thơm ngào ngạt leo lên giường, còn giơ móng vuốt nhỏ muốn Trịnh Liệt ngủ chung với mình. Hai người ngủ cùng một giường cũng không phải lần đầu tiên, Trịnh Liệt đang muốn vui vẻ đáp ứng, Trác Thư Nhiên đã đi vào, kéo Trịnh Liệt: “Bảo bảo lớn rồi, phải tự ngủ một mình, bằng không sẽ xấu hổ với những bạn nhỏ khác, biết không?”

Trịnh Minh Bảo ủy ủy khuất khuất kéo cao chăn, chừa lại hai con mắt to lưu luyến không rời nhìn Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt không khỏi nói: “Thư Nhiên, ngẫu nhiên một lần…….”

“Cha nuôi, đem nay tôi ngủ với anh.” Trác Thư Nhiên đột nhiên tiến tới bên tai hắn nói, bàn tay ở nơi Trịnh Minh Bảo không nhìn thấy, lướt qua sờ soạng nơi đũng quần của Trịnh Liệt một chút.

Trịnh Liệt thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi mình, ánh mắt cổ quái mà nhìn cậu một cái, thấy sắc mặt cậu bình tĩnh, vành tai lại nháy mắt trở nên đỏ bừng, không khỏi rung động trong lòng.

Hắn lập tức sửa lời: “Bảo bảo, ngoan ngoãn ngủ.”

Trịnh Minh Bảo thất vọng nhìn hắn, vô lực gật gật đầu: “Dạ….. Ba ba ngủ ngon, anh ngủ ngon.”

Trịnh Liệt cúi người hôn lên trán bé: “Bảo bảo ngủ ngon.”

Trịnh Minh Bảo lập tức chuyển giận thành vui, chờ mong nhìn Trác Thư Nhiên.

“Bảo bảo ngủ ngon.” Trác Thư Nhiên cũng cúi người hôn nhẹ lên trán bé, ém chăn tốt cho bé.

*******************************************

Đi ra khỏi phòng Trịnh Minh Bảo, Trác Thư Nhiên lập tức buông tay Trịnh Liệt ra.

Trịnh Liệt nắm vai ép cậu lên tường: “Lạnh mặt cả một đêm còn chưa đủ?”

Vẻ mặt Trác Thư Nhiên lạnh lùng: “Trịnh thiếu không biết nguyên nhân?”

Trịnh Liệt vô cùng ngạc nhiên, hắn cũng không ngờ Trác Thư Nhiên ôn nhu hòa nhã sẽ có một mặt như vậy!

“……. Cậu không nói, làm sao tôi biết?”

Mặt Trác Thư Nhiên càng lạnh hơn: “Vụ tai nạn kia….. Anh rốt cuộc muốn mang Minh bảo bảo đi làm cái gì?

Trịnh Liệt mặc dù có dự cậu cậu đã biết, nhưng chân chính đối mặt chất vấn của Trác Thư Nhiên, hắn vẫn không tự chủ được cảm thấy chột dạ, hầu kết bất an di chuyển lên xuống một chút. Sự thật chứng minh, người hiền lành một khi phát hỏa là một chuyện rất khó chống đỡ, nhất là khi hắn nắm nhược điểm của ngươi!

“Anh.cư.nhiên.mang.Minh.bảo.bảo.đi.khai.phòng!” Trác Thư Nhiên nghiến răng nghiến lợi, nói từng chữ từng chữ, “Anh làm ba ba như vậy không thấy phụ lòng em ấy sao!”

Ngực Trịnh Liệt như bị xé ra. Trời biết lúc ấy hắn rốt cuộc bị quỷ ma gì ám! Tuy rằng nhận nuôi Trịnh Minh Bảo, theo tuổi để cho bé làm Ngũ thiếu, nhưng trước kia Trịnh Liệt căn bản không có ý định chạm vào Trịnh Minh Bảo. Hắn thật sự xem Trịnh Minh Bảo như con mình mà nuôi, cũng không giống như đồn đãi nhảm nhí bên ngoài là thấy bé trong sáng xinh đẹp mới đem về nuôi như vậy. Hắn đường đường là Trịnh thiếu muốn tìm một người sạch sẽ xinh đẹp để chơi đùa thực dễ dàng, cần gì phải phí công phí sức như vậy sao?

Nhưng trời biết! Trời biết hắn lúc ấy bị chập sợi dây nào chứ?

May mắn lần này không thực sự xảy ra chuyện!

“Cha nuôi, Trịnh thiếu! Tôi đi theo anh, là tôi cam tâm tình nguyện, tôi cũng không quan tâm anh xem tôi là gì, có bao nhiêu tình nhân bạn giường khác. Nhưng Minh bảo bảo cái gì em ấy cũng không hiểu, xin anh đừng chạm vào em ấy!” Trác Thư Nhiên nghiêm túc nói, ánh mắt xuyên qua cặp kính gọng đen tràn đầy nghiêm túc cùng không đồng ý.

Trịnh Liệt giơ hai tay lên: “Tôi thề, tuyệt đối không có lần thứ hai.”

Trác Thư Nhiên yên lặng nhìn hắn, tựa như đang cân nhắc hắn đang nói thật hay giả. Trịnh Liệt thản nhiên nhìn lại cậu.

“Nếu có lần sau, vô luận như thế nào, tôi sẽ dẫn Minh bảo bảo rời đi.” Trác Thư Nhiên chậm rãi nói.

Advertisements

3 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 23

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s