MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 33

  1. Tụ cư [7] trong núi có một nhánh sông

Lê Lý thật cẩn thận giúp Nam Tuyết xoa huyệt thái dương, mà Trương Hà Sơn cũng đầy mặt biểu tình áy náy do làm sai, giúp Từ Ý xoa lưng.

“Từ Ý, hiện tại cảm giác thế nào?” Trương Hà Sơn ngồi, để cho Từ Ý ghé vào đùi gã, xuất ra mười phần khí lực, cao thấp xoa bóp lưng Từ Ý—— vừa rồi bởi vì gã ngã sấp xuống, lưng Từ Ý đập vào hòn đá, cả người Từ Ý đều đau đến không nói nổi.

Tay Trương Hà Sơn rất lớn, cảm giác đau đớn trên lưng bị bàn tay to lớn xoa ấn, khuếch tán ra diện tích càng rộng. Từ Ý không nghĩ lại đả kích hán tử chủ động yêu cầu mát xa cho anh, rất có lương tâm gian nan nói: “Tốt hơn nhiều, không còn cảm thấy đau.” Bởi vì đã muốn đau đến chết lặng.

“Anh cũng nghỉ ngơi đi.” Từ Ý cắn răng từ trên đùi Trương Hà Sơn bò dậy, ngồi một bên. Trong hai người bọn họ, cần được quan tâm kỳ thật chính là nam nhân đã muốn đứng thẳng không xong này.

“Tôi không sao.” Trương Hà Sơn ngốc ngốc cười, sờ sờ bụng, “Chỉ là đói bụng mới không có khí lực.”

Bọn họ nói chuyện thanh âm không cố ý đè thấp, Hạ Phi bọn họ tự nhiên cũng nghe được.

Hơi hơi trầm ngâm một lát, Hạ Phi phất tay khiến hai người Lâm Linh cùng Al lại đây.

“Chuyện gì, Hạ Phi đại ca?” Lâm Linh dịch đến đối diện đến Hạ Phi ngồi xuống.

Lee Al cũng ngồi lại đây.

Nhìn nhìn gương mặt nghi hoặc của mọi người, Hạ Phi chỉ chỉ ba lô Lâm Linh, thấp giọng nói: “Tôi suy nghĩ, đem mấy thứ này giao cho Trương Hà Sơn bọn họ, thế nào?” Bọn họ hiện giờ cần Trương Hà Sơn đến phân rõ phương hướng, nếu người nọ đói hôn mê, vậy bọn họ cũng sẽ thực phiền phức.

Lại nói, có năng lực tinh thạch bổ khuyết nhu cầu thân thể, thức ăn cùng nước uống đối với dị năng giả bọn họ mà nói, đã không phải yêu cầu sinh tồn thiết yếu.

“Nhưng mà, chocolate cùng kẹo này có thể lưu lại.” Hạ Phi mỉm cười nói, cho dù không cần ăn cơm, nhưng ngẫu nhiên cũng muốn thỏa mãn một chút đam mê mỹ vị của đầu lưỡi chứ?

Mấy người đều nghe thấy được đối thoại phía trước của Trương Hà Sơn cùng Từ Ý, cũng hiểu được dụng ý Hạ Phi làm như vậy, đều tỏ vẻ không có ý kiến.

Lâm Linh dứt khoát đem ba lô giao cho Hạ Phi: “Cho bọn họ đi. Song nhớ giữ lại ba lô a, Hạ Phi đại ca.”

“Biết.” Hạ Phi buồn cười xách ba lô lên, đi đến phía Trương Hà Sơn bên kia.

Thấy Hạ Phi tới, Trương Hà Sơn áy náy đứng lên, hàm hồ nói: “Hạ Phi. . . . . .” Cảm thụ của gã đối với Hạ Phi thực phức tạp, kinh hoàng sợ hãi có, áy náy tự trách có, cảm kích không thôi cũng có, tổng hợp lại, khiến khi gã đối mặt với Hạ Phi, ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng.

Hạ Phi nhìn thấy bộ dạng thành thật của gã, cái tay nguyên bản muốn đưa ba lô qua dừng một chút, nghĩ nghĩ, chỉ kéo khóa ba lô lấy ra một chai nước cùng một túi bánh bích quy giao cho gã: “Cầm.”

Trương Hà Sơn cúi đầu, thấy đồ ăn trên tay Hạ Phi, ngơ ngác hỏi: “Cho tôi?”

Hạ Phi dứt khoát đem đồ vật này nọ vứt cho Từ Ý: “Lấp đầy bụng, thừa dịp trời chưa tối, lại đi tiếp một đoạn đường.” Nói xong hắn liền mang theo bao đi trở về.

Nhìn thấy Hạ Phi quay lại, Lâm Linh tò mò hạ giọng: “Hạ Phi đại ca, không phải nói đều cho bọn họ sao?”

Hạ Phi thoáng liếc nhìn Trương Hà Sơn nơi đó, không dậy nổi hưng trí: “Chính mình xem.”

Lâm Linh nhìn lại hướng bên kia, phát hiện Lê Lý cùng Nam Tuyết chạy tới bên cạnh Trương Hà Sơn, tựa hồ muốn nói cái gì. Ngay sau đó cô ngạc nhiên mở to hai mắt, Trương Hà Sơn thế nhưng đem bánh bích quy mở ra, phân cho Lê Lý cùng Nam Tuyết.

Bánh bích quy vốn chỉ có bốn cái, như vậy bốn người bọn họ vừa vặn một người một cái—— làm sao đủ ăn!

Lâm Linh thu hồi ánh mắt, không tiếp tục xem. Nghĩ cũng biết, chai nước kia đại khái cũng sẽ bị bốn người phân hết đi? Cô có chút hiểu được hành động của Hạ Phi, cho dù đem hết đồ vật này nọ cho Trương Hà Sơn, cũng chỉ tiện nghi suông cho Lê Lý cùng Nam Tuyết.

Dù sao đồ vật này nọ cuối cùng cũng là cho Trương Hà Sơn, hiện tại đưa cùng lát sau đưa, có cái gì khác nhau?

Phát hiện Lâm Linh nghi hoặc, Hạ Phi như có chút đăm chiêu nhếch miệng cười: “Dù sao cũng phải cho gã nếm thử, chút hương vị của quả xấu tự trồng chứ. Khiến gã hối hận phân chia thức ăn, lúc sau tự nhiên hiểu được hộ thực (bảo vệ miếng ăn).”

Hắn mỉm cười, thanh âm mềm nhẹ tốt đẹp: “Nạn đói thời xưa, có cố sự dịch tử nhi thực (đổi con cho nhau để ăn thịt). Một người đói đến tận cùng, nhân tính đạo đức đều không kiềm chế được bản năng sống còn đi? Tôi thật tò mò, tại thời điểm như vậy, còn có dạng người nào sẽ lấy thức ăn trong tay thiện lương phân cho người khác một phần đâu?”

Hắn gật đầu tóm lại câu chuyện, cong mắt cười nói: “Nếu là người gan dạ có phẩm đức cao thượng như vậy, tôi nhất định sẽ nghiêm túc hướng gã biểu đạt kính ý của tôi.”

Lâm Linh chà xát da gà nổi trên hai cánh tay, chỉ nghĩ tới cảnh tượng như vậy, liền mồ hôi lạnh đầy lưng, người đói đến mất lý trí, đại khái chính là dã thú thuần túy đi.

“Ha ha, đương nhiênlà nói đùa.” Nhìn biểu tình cổ quái của Lâm Linh, Hạ Phi buồn cười, cẩn thận giải thích, “Trương Hà Sơn gã là dị năng giả, so với Từ Ý mà nói, càng có thể chịu đói một chút. Gã đem thức ăn phân như vậy, đến cuối cùng người ngã xuống trước hết tuyệt đối là Từ Ý. Khi đó gã sẽ hối hận, tự chủ trương đem thức ăn của hai người chia làm bốn phần.”

Hạ Phi mỉm cười ngậm miệng lại, đối Trương Hà Sơn mà nói, chính gã bị khổ, nhẫn nhẫn vượt qua, nhưng mà nếu bởi vì gã khiến người khác chịu khổ, gã mới có thể thật sự hối hận tự trách.

Chỉ là đáng thương Từ Ý.

Hạ Phi liếc nhìn Từ Ý bên kia, vừa lúc đối diện ánh mắt Từ Ý nhìn qua. Từ Ý giật mình, sau đó giơ bánh quy trên tay lên, hướng Hạ Phi mỉm cười thiện ý gật đầu.

Hạ Phi nhếch khóe môi, xem ra Từ Ý cũng là hiểu được ý tưởng của hắn, thậm chí còn chủ động phối hợp. Hắn lúc phân thức ăn cho Trương Hà Sơn không nói một câu, hiển nhiên cũng là hy vọng mượn việc này, cho Trương Hà Sơn chút giáo huấn.

Hiện tại sẽ chờ kết quả cuối cùng như thế nào, Trương Hà Sơn nếu thật có thể thu liễm cái thiện tâm không phân biệt tình huống kia, ngược lại cũng là người không tồi.

Hôm nay bầu trời vẫn âm u, nhưng thời tiết dù âm u, ánh mặt trời sáng ngời chuyển thành ảm đạm cũng quá rõ ràng. Hạ Phi ngẩng đầu nhìn tầng mây màu xám khiến tâm tình người ta áp lực, suy đoán thời gian này chắc là chạng vạng —— nói ngược lại, vì cái gì người trong đám bọn họ, không ai mang theo đồng hồ vậy?

“Lại đi tiếp một đoạn, bầu trời tối đen rồi dừng lại nghỉ ngơi.” Chờ Trương Hà Sơn bên kia ăn xong, Hạ Phi đứng lên, lên tiếng nói, “Hà Sơn, anh còn có thể dùng dị năng phân rõ phương hướng không?”

Trương Hà Sơn vội vàng trả lời: “Có thể!” Dường như sợ Hạ Phi không tin, gã trực tiếp vỗ xuống mặt đất, sau đó đứng dậy chỉ một cái phương hướng, “Đi hướng bên này.”

Cần cù và thật thà đến loại trình độ này, còn không có nửa điểm oán giận. . . . . . Hạ Phi cảm thấy được, trên mặt đất đầy tang thương trước mắt này, nhất định còn rất nhiều người tuyệt vọng bất lực, đều khát cầu gặp người như Trương Hà Sơn đi?

Chỉ tiếc Trương Hà Sơn còn tiếp tục như vậy, ngay cả chính gã đều sống không lâu, lại như thế nào đi bảo hộ người khác?

Thừa dịp một hai giờ trước khi trời tối, đoàn người nện bước vội vàng. Trừ bỏ ngẫu nhiên gặp được cái khe thật lớn nhiễu loạn đường đi, thời gian còn lại đều không ngừng tiến về hướng tây bắc. May mắn nơi này tại dã ngoại, thời mạt thế cũng không có thành trấn lớn, vì thế một đường đi tới số lượng tang thi gặp được đột nhiên giảm bớt, áp lực trên người cũng chợt nhẹ đi không ít.

Thế nhưng ai cũng nói không rõ trong núi non thời mạt thế có thể có thôn xóm tồn tại hay không, vì thế ai cũng không dám phớt lờ, thả lỏng cảnh giác.

Ngay khi trời sắp tối, bọn họ may mắn gặp được một con sông dài dòng nước chảy xiết từ tây sang đông, rộng ước chừng hai thước, nước sông xấp xỉ bờ, chiều sâu không thể nhìn ra. Con sông hoàn toàn là kết quả của mặt đất biến dạng lúc trước, khúc khuỷu uốn lượn, cũng không biết nguồn ở đâu, là sông lớn nào thay đổi dòng chảy.

Nhưng bất luận thế nào, đây là sông, bên trong nước sông chảy xuôi, chỉ nghe tiếng nước chảy ào ào, liền có thể nghĩ đến cảm giác lạnh lẽo nhẹ nhàng khoan khoái khi tát nước lên người.

Đối mặt với niềm vui ngoài ý muốn này, tất cả mọi người không tự chủ phát ra reo hò, tính cả Mục Nhạn Hành, bên môi cũng có ý cười nhàn nhạt.

Lâm Linh ngồi xổm bên bờ sông, vươn tay là có thể chạm đến nước sông lạnh thấu xương, lấy tay khuấy nước trong sông một chút, tẩy đi bụi bẩn dinh dính trên tay. Cho dù cô nhóc hấp thu năng lượng tinh hạch căn bản không khát, nhưng theo bản năng nâng lên một ít nước sông —— ít nhất có thể súc miệng, nhuận giọng.

“Lâm Linh, buông.” Hạ Phi lên tiếng ngăn lại.

Tuy rằng không biết vì cái gì, nhưng Lâm Linh đối với lời nói của Hạ Phi là một chỉ thị một động tác, hoàn toàn phó thác tín nhiệm của cô. Vừa nghe lời nói của Hạ Phi, hai tay khép lại của cô trực tiếp tách ra, nước trong lòng bàn tay cũng ào một tiếng, một lần nữa về với dòng sông.

Lúc này cô mới nghi hoặc quay đầu hỏi: “Hạ Phi đại ca, nước này có vấn đề gì sao?” Nếu sợ cô uống nước lã tiêu chảy mà nói, hoàn toàn không tất yếu, lấy thân thể hiện tại của bọn họ, ăn đến dầu mỡ ôi thiu cũng không có vấn đề gì.

Hạ Phi tựa tiếu phi tiếu nhìn cô: “Nhóc cảm thấy, dưới nước này có tang thi hay không?”

Lâm Linh sửng sốt, chớp chớp ánh mắt. . . . . . Có lẽ có? Có lẽ không?

Thấy mọi người vì một câu của hắn, cũng không tiếp tục động tác, Hạ Phi mỉm cười nói: “Rửa tay rửa mặt chà người đều có thể, nhưng đừng cho nước vào miệng mình.” Hắn dừng một chút, bổ sung, “Bộ phận có miệng vết thương trên người, cũng tận lực không cho tiếp xúc với nước sông.”

Ai biết nước sông có sạch hay không, sau khi tiếp xúc có bị nhiễm thành tang thi hay không?

Thế nhưng dù hắn nói như vậy, mấy người Lê Lý cùng Nam Tuyết đối mặt với con sông chảy xiết, vẫn còn tâm lý sợ hãi, ngập ngừng lùi bước.

Hạ Phi cười cười, cùng Lee Al và Mục Nhạn Hành đi qua, tẩy sạch tay cùng mặt, khiến cho làn da nhớp nháp hồi lâu rốt cuộc có thể hô hấp một ngụm không khí trong lành.

Nhìn thấy động tác của bọn Hạ Phi, mấy người khác mới tay chân lóng ngóng do dự đến bờ sông, rưới nước tẩy sạch bụi bẩn trên tay trên mặt.

Lâm Linh nhìn nước ào ào, cảm thấy toàn thân trên dưới đều ngứa ngáy, nhưng mà mấy đại nam nhân còn ở chỗ này, bốn phía cũng không có cái gì ngăn cản, nghĩ muốn tắm rửa cũng chỉ có thể chịu đựng trước —— buổi tối lén lút đứng lên đi tắm, cô nghĩ như vậy. Không biết cơ hồ trong lòng mỗi người đều ôm loại ý tưởng giống nhau này.

Advertisements

6 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 33

  1. haiz, người tốt quá cũng khổ mà, muội chỉ thắc mắc ko biết sao này trương Hà Sơn với Từ Ý có thành 1 đôi ko nhỉ, cũng phải đợi đến lúc Trương hà Sơn nhận thức rõ đc vấn đề đã

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s