MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 32

32. Tụ cư [6] lưỡng sương tình nguyện

Đem ánh mắt dung túng của Mục Nhạn Hành thu vào đáy mắt, con ngươi sẫm màu của Hạ Phi tối lại, lập tức ngồi kề bên Mục Nhạn Hành, thân mình nghiêng sang, ghé sát lỗ tai nam nhân: “Nhạn Hành, anh lại dùng ánh mắt này nhìn tôi, tôi liền. . . . . .”

Tuy rằng đã quen bị người tiếp cận, nhưng khi cảm nhận được hô hấp của người đang tới, thân thể Mục Nhạn Hành vẫn theo bản năng mà căng thẳng, hô hấp hơi dừng lại, sao thế này?

“Phụt. . . . . .” Hạ Phi buồn cười, cái lỗ tai, cái lỗ tai lại đỏ a Nhạn Hành!

“Nhạn Hành anh phải làm quen tôi đến gần mới được a. ” Hạ Phi dứt khoát đem cằm đặt lên vai Mục Nhạn Hành, dù sao hiện tại cũng đã muốn nói không rõ rốt cuộc là quẩn áo bẩn hay mặt bẩn, hắn cười nhẹ, tiếng nói hoặc nhân trêu chọc vành tai đối phương, “Tôi không đáng sợ như vậy chứ?”

Hắn vươn tay chọc chọc thắt lưng Mục Nhạn Hành: “Xem, cứng ngắc, khẩn trương như vậy sao?”

Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ cầm bàn tay hạnh kiểm xấu du di ở bụng kia, đó là cơ bụng, có thể không cứng sao? Nhưng mà hơi nghiêng mặt, đối diện đôi mắt vô tội của Hạ Phi đang gối trên vai mình, nhất thời càng thêm bất đắc dĩ, cuối cùng không hề có lực uy hiếp trầm giọng nói: “Đừng sờ loạn.”

Hạ Phi mỉm cười: “Vậy Nhạn Hành muốn sờ trở lại hay không?”

Mục Nhạn Hành nhìn thoáng qua người này giảo hoạt cong khóe mắt, trong lòng biết có đáp lại như thế nào, Hạ Phi đều có bản lĩnh tiếp tục trêu chọc y, vì thế trưng ra mặt than, ngậm miệng không trả lời.

“A. . . . . .” Hạ Phi nhìn sườn mặt gần trong gang tấc, nhịn không được nhỏ giọng bật cười, khi cười lồng ngực chấn động thông qua tiếp xúc thân thể mà truyền qua đối phương, khiến cho Mục Nhạn Hành như bị cuốn theo, mím môi một chút lại buông ra, nhếch lên một độ cung rất nhỏ.

“Hạ Phi.” Mục Nhạn Hành thấp giọng nói.

“Ừ?”

“Tôi sẽ dần dần làm quen anh tới gần.” Mục Nhạn Hành còn thật nghiêm túc nói, “Cho tôi chút thời gian.” Y chỉ là chưa bao giờ cùng người tiếp cận qua như vậy, cho nên thân thể không quen. Nhưng nếu người tiếp cận là Hạ Phi, y sẽ không bài xích. Hay là nói, nhờ phúc Hạ Phi bám dai như đỉa, y đã muốn quen bên cạnh có người hơi một tí là dựa qua đây.

Hạ Phi giật mình, sau đó sung sướng nheo lại hai mắt: “Ừ.” Quý trọng tâm ý đối phương, không cô phụ tâm ý đối phương, ngốc ngốc đáp lại tâm ý đối phương, chính là Nhạn Hành như vậy, mới làm cho hắn càng ngày càng si mê, tuyệt không buông tay.

“Trước anh cùng Lâm Linh nói cái gì?” Lại lần nữa khiến cho chính mình thẹn thùng, nam nhân nằm úp sấp trên người rầu rĩ khe khẽ cười không ngừng, Mục Nhạn Hành bị tiếng cười trầm thấp của Hạ Phi khiến quẫn bách không thôi, cứng ngắc nói sang chuyện khác, “Cô nhóc tựa hồ bị anh dọa rồi.”

Hạ Phi cũng hiểu được Mục Nhạn Hành da mặt mỏng, phương thức thẹn thùng của người này chính là nghiêm mặt không nói lời nào, hắn lúc sau một đường không có người để trêu chọc nên rất nhàm chán. Bây giờ hắn nên đáp lại vấn đề của Mục Nhạn Hành, nhưng mà hắn chớp chớp mắt, tươi cười bên môi liền lại tràn ra ý xấu.

“Lâm Linh hỏi tôi, nơi này của anh xúc cảm tốt không.” Hạ Phi nghiêm trang trả lời.

“Nơi nào?” Mí mắt phải của Mục Nhạn Hành giật giật, dự cảm bất hảo.

“Nơi này a, tôi chỉ cho anh xem.” Hạ Phi vui vẻ nói, cái tay vừa mới chấm mút chưa thỏa mãn lại trộm duỗi tới chỗ xương cụt của Mục Nhạn Hành, ngón tay nhẹ nhàng gẫy, khiến người khác có một loại lỗi giác lập tức sẽ trượt xuống.

Cảm giác ngưa ngứa tựa như con sâu nhỏ, từ xương cụt lan lên lưng, ngay cả trái tim tựa hồ như có phiến lông chim chậm rì rì nhẹ nhàng đảo qua. Cảm xúc kỳ quái khiến Mục Nhạn Hành loạn nhịp nửa ngày, thẳng đến móng vuốt không an phận của Hạ Phi rốt cuộc sờ đến mông y, còn cực hiếu kì mà vuốt ve nắn bóp, y mới không thể nhịn nữa mà thấp giọng hô ngừng: “Hạ Phi!” Thanh âm của nam nhân trầm ổn ngoài ý muốn có chút run rẩy, đôi gò má nhiễm lên màu hồng nhạt thẹn thùng.

Có vẻ như, hơi quá phận một chút? Hạ Phi ý do vị tẫn thu hồi tay, vô tội giải thích: “Chính là chỉ cho anh xem. . . . . .” Dưới cái nhìn chăm chú của đôi mắt tối đen của Mục Nhạn Hành, Hạ Phi mỉm cười bổ sung một câu, “. . . . . . Sau đó kìm lòng không đậu, trượt tay một chút.”

Đối với khuôn mặt tươi cười này, hoàn toàn sinh khí không nổi.

Mục Nhạn Hành trầm mặc một lát, nghiêm mặt phun ra bốn chữ: “Hạ bất vi lệ (lần sau không được viện dẫn lý lẽ này nữa).” Nhưng mà lại nghĩ đến hai người đã muốn xác định quan hệ, y lộ ra khuôn mặt nóng cháy, cau mày nghiêm túc bổ sung, “. . . . . . Ít nhất trước mặt người khác, không thể làm như vậy.”

Hạ Phi cảm thấy được, hắn hiện tại đã nghĩ muốn bổ nhào vào nam nhân bất cẩu ngôn tiếu (nghiêm túc, không cười nói linh tinh) trước mặt này, lật qua lật lại ăn đến cả cặn cũng không chừa!

Không cần vô ý thức nói ra lời khiến người động tâm được không? Nhạn Hành anh thật sự không giỏi nói chuyện sao? Hạ Phi nhịn xuống xúc động muốn hung hăng bắt giữ nam nhân ra sức hôn môi, cổ họng tràn ra tiếng than thở khàn khàn: “Nhạn Hành, tiếp tục như vậy, anh sẽ đem tôi phá hư mất.” Thanh âm hắn khản đặc, mập mờ ám chỉ, “Tôi sẽ thật sự được một tấc lại muốn tiến một thước a.”

Mục Nhạn Hành mím chặt môi, thân mình bị Hạ Phi dựa vào lại căng cứng. Người này chính là yêu nghiệt!

“Mục đại ca có vẻ thực đáng thương.” Lâm Linh nâng má thật cẩn thận quan sát, sợ lại bị Hạ Phi phát hiện, thế nhưng nhìn động tác Hạ Phi từng bước như tằm ăn rỗi, không khỏi lắc đầu, “Xem Hạ Phi đại ca a. . . . . .” Hai người hoàn toàn không phải đối thủ, lãnh địa tư nhân của Mục đại ca, vào lúc Mục đại ca còn không hay không biết, liền bị Hạ đại ca xâm lấn hơn phân nửa rồi.

Lee Al không biết khi nào cũng giống như Lâm Linh, nâng má híp mắt, không chút để ý nhìn Hạ Phi bên kia, giống như một bên xem, một bên phân thần suy nghĩ chuyện khác. Hiện tại nghe Lâm Linh nhỏ giọng cảm khái, cậu mới không sao cả trả về một câu: “Một người nguyện đánh một người nguyện chịu mà thôi.”

“Nói lưỡng sương tình nguyện có nhiều mỹ cảm hơn.” Lâm Linh đứng tại độ cao tốt nghiệp hệ tiếng Trung, nhìn xuống thiếu niên lớp 11 khoa học tự nhiên.

Lee Al tà liếc cô một cái, người này mạc danh kỳ diệu có cảm giác ưu việt là như thế nào?

Nhún vai, Lee Al tiếp tục nâng má thất thần.

Lâm Linh: “. . . . . .” Cô đây là, bị làm lơ? Cô nhóc co rút khóe miệng, hoàn toàn không có một chút càm giác thành tựu a!

Nhưng mà nhìn chăm chú vào hết thảy này, còn có một người.

Dọc theo đường đi, ánh mắt Lê Lý đều tựa như bị keo dán dính trên người Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành, gã không nghĩ nhìn, nhưng mỗi lần lấy lại tinh thần, gã lại đang nhìn hai người kia rồi.

Hạ Phi nói, bọn họ thích nhau, đã cùng một chỗ.

Mục Nhạn Hành cũng nói, bọn họ cùng một chỗ, không cần những người khác đến khoa tay múa chân.

Nhưng là, này hoàn toàn không đúng a!

Nhưng mà rốt cuộc không đúng chỗ nào, trong lòng gã tựa hồ đã có đáp án, nhưng gã không cách nào nắm bắt được đáp án này. Chỉ có thể hoảng hốt xuất thần dọc đường đi, trong đầu điên cuồng lật lại mấy vấn đề.

Gã không muốn Mục Nhạn Hành và Hạ Phi cùng một chỗ, là bởi vì không muốn nhìn thấy Hạ Phi lầm đường lạc lối sao? Đúng, nhất định là như vậy!

Nhưng mà nếu Mục Nhạn Hành không phải cùng Hạ Phi, cùng người khác thì sao? —— không, như vậy cũng không được!

Vì cái gì không được?

Bởi vì. . . . . . Mục Nhạn Hành nhất định không phải thật sự thích đối phương, bởi vì, bởi vì. . . . . . Mục Nhạn Hành dây dưa với gã suốt nửa năm, sao có thể bởi vì loại chuyện một tán ô trong đêm mưa này liền đoạn tuyệt tình cảm không còn một mảnh?! Tuy rằng xác thật là gã lừa dối y, nhưng Mục Nhạn Hành thích gã như vậy, loại việc nhỏ này có thể xem nhẹ không tính toán mà?

Mục Nhạn Hành nhất định vẫn thích gã, chỉ là ngày đó gã không biết làm sao không khống chế được bản thân, nói nhiều lời nói đả thương người như vậy, mới khiến Mục Nhạn Hành sinh khí không để ý tới gã. Nhất định là nghĩ muốn kích thích gã, Mục Nhạn Hành mới cùng Hạ Phi một chỗ!

Chỉ cần hảo hảo giải thích, chờ Mục Nhạn Hành hết giận, Mục Nhạn Hành sẽ trở lại bên người gã đi?

Nhưng mà lúc nghĩ đến đây, Lê Lý lại giật mình, gã vì cái gì muốn Mục Nhạn Hành trở lại bên người gã? Lúc trước treo Mục Nhạn Hành là bởi vì Mục Nhạn Hành có tiền có thế, nhưng hiện giờ đâu? Gã còn muốn Mục Nhạn Hành làm cái gì?

Vì thế suy nghĩ của gã đi vào ngõ cụt, gã vừa không muốn Mục Nhạn Hành cùng một chỗ với người khác, chính mình lại không muốn tiếp nhận Mục Nhạn Hành. Dọc theo đường đi hỗn hỗn độn độn, ngay cả lời nói của Nam Tuyết một đường đều không có nghe được.

Mà hiện giờ, gã ở góc độ này nhìn lại, chỉ có thể nhìn thấy Hạ Phi bộ dáng thân mật dựa vào vai Mục Nhạn Hành, trong lòng càng phát ra trống rỗng, một cỗ xúc động không ngừng khuấy đảo trong ngực—— tách bọn họ ra!

Hai tay bất tri bất giác nắm chặt, Lê Lý nhìn chằm chằm Hạ Phi bên kia, ánh mắt đỏ lên.

“Lê Lý, anh đến tột cùng là làm sao vậy?!” Nam Tuyết một tay đè lại Lê Lý có xu thế đứng dậy, ấn người quay về, “Anh lại muốn đi tìm Hạ Phi nói cái gì sao?”

Nam Tuyết buồn bực đến sắp hộc máu, lúc sáng, Lê Lý nói đi an ủi Hạ Phi, tuy nàng không biết Hạ Phi có chuyện gì cần Lê Lý an ủi, nhưng nàng vẫn ôm tâm tình chờ đợi có thể thiết lập quan hệ tốt một chút, để cho Lê Lý đi.

Kết quả Lê Lý nước mắt như mưa trở lại, vẻ mặt trắng bệch, giống như bị Hạ Phi khi dễ. Hỏi gã nói cái gì, gã cũng không mở miệng.

Nam Tuyết tự nói với bản thân, nam nhân này tình cảm phong phú cảm tình tinh tế, phải từ từ sẽ bồi dưỡng cảm tình.

Vì thế trên đường vội vàng tiến bước, nhìn thấy bốn người Hạ Phi bên kia ngẫu nhiên đùa giỡn, nàng cũng khinh ngôn tế ngữ (nhỏ nhẹ) nói chuyện cùng Lê Lý. Kết quả nam nhân này không chuyển mắt mãnh liệt nhìn chằm chằm bóng dáng nam nhân Mục Nhạn Hành kia, thật muốn lấy cái gương cho gã nhìn nhìn, tròng mắt đều muốn dán chặt trên người người ta rồi!

Bị coi nhẹ một đường, tâm tình đã đủ áp suất thấp. Nghĩ nghỉ ngơi ổn định tâm tình một chút, rồi lại nhìn đến Lê Lý lộ ra khuôn mặt tựa như oán phụ nhìn thẳng Hạ Phi bên kia. Nam Tuyết không thể không đè lại gã ——nam nhân này thực sự đã hai mươi lăm như gã nói sao? Không thể xuất ra chút bộ dáng của nam nhân thành thục sao?!

Không phát hiện cau mày, Nam Tuyết nhìn thoáng qua Lê Lý, lại theo ánh mắt gã tìm được bóng dáng Mục Nhạn Hành, bỗng nhiên giật mình hiểu ra—— ni mã Lê Lý nam nhân này là cơ lão (gay) đi! Này tuyệt đối là coi trọng Mục Nhạn Hành kia! Còn là cái loại đơn phương thầm mến khổ luyến này!

Nhìn nhìn lại hai người Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành không chút che dấu ngồi dựa vào nhau, trong đầu Nam Tuyết hiện ra dự đoán lớn mật: kỳ thật Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành, hai người kia là một đôi tình nhân đồng tính? Mà Lê Lý tự nhiên là thầm mến bị cự tuyệt —— nghĩ cũng biết, đem Hạ Phi cùng Lê Lý đặt cùng nhau, Mục Nhạn Hành bị teo não mới chọn Lê Lý.

Nam Tuyết hạ mắt, khóe môi cơ hồ nổi lên hương vị chua sót, nếu là nàng, nàng cũng chọn Hạ Phi a. . . . . . Thật là, thật vất vả coi trọng nam nhân, thế nhưng hiện tại xem ra, mặc cho thủ đoạn của nàng có cao tới đâu mị lực lớn cỡ nào, cũng không gợi nổi lực chú ý của một gay nha?

Có nên cảm thấy may mắn vì phát hiện sớm không? Nam Tuyết cắn cắn môi, ít nhất không có uổng phí quá nhiều công phu. Bằng không về sau phát hiện kỳ thật mị nhãn của nàng vứt cho người mù xem, vậy tuyệt đối sẽ buồn đến chết mất?

“Nam Tuyết, tôi có mấy lời muốn nói với bọn họ.” Lê Lý hất cái tay Nam Tuyết đặt trên vai gã, ngữ khí có chút không xong, dưới chân lại muốn đứng lên đi qua bên kia.

Nam Tuyết không thể tin nhìn mu bàn tay bị vỗ hồng hồng của mình, tức giận khó chịu trong ngực, thiếu chút nữa trực tiếp phun ra một búng máu. Trước thảm họa, nàng tốt xấu là tiêu điểm được chúng nam nhân như chúng tinh củng nguyệt (sao vây quanh trăng), làm sao có thể liếc mắt tới cái loại nam nhân như Lê Lý này?

Nàng một nữ nhân lại không có dị năng, tại mạt thế này còn sống dễ dàng lắm sao! Thật vất vả nhìn trúng cái nam nhân lợi hại, vì an toàn tính mạng tính toán thuận theo tiến lên, kết quả lại phát hiện đối tượng đã có cơ hữu, nàng dễ dàng lắm sao! Tuyển trúng cái đội hữu giống như heo, thời thời khắc khắc cẩn thận đề phòng đội hữu gây ra sự cố, hảo tâm nhắc nhở còn bị ghét bỏ —— Nàng! Dễ! Dàng! Sao!

Nam Tuyết tức giận đến cơ hồ toàn thân phát run, Lê Lý là cái gì? Nàng Nam Tuyết hôm nay nhớ kỹ!

Có lẽ sắc mặt của nàng quá mức khó coi, một trận xanh một trận trắng, Lê Lý cũng bị dọa rồi, nghĩ đến nàng xảy ra chuyện gì, nhanh chóng sáp lại, quan tâm: “Nam Tuyết, cô làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Tuyết tái nhợt, trong mắt chứa đầy thủy khí, sóng mắt mênh mông ôn nhu lưu động, tư thái nhu nhược hấp dẫn toàn bộ ánh mắt Lê Lý: “Đại khái là thể lực chống đỡ hết nổi , đầu có chút choáng, toàn thân cao thấp cũng mệt mỏi cực kì.”

“Tôi nên làm thế nào?” Lê Lý trái lại quên đi chuyện của Mục Nhạn Hành cùng Hạ Phi bên kia.

“Giúp tôi nhu nhu huyệt thái dương?” Nam Tuyết nói ra liền hối hận —— nàng sao lại nói ra yêu cầu này?! Lê Lý nam nhân này biết vị trí huyệt thái dương đi? Nắm chắc nặng nhẹ đi? Sẽ không đem nàng ấn đến hỏng đi?

Vô luận chuyện gì, đến trên người nam nhân Lê Lý này, đều làm cho người ta không yên lòng.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: móc mũi ~~ kỳ thật Lê Lý chỉ là cự tuyệt thừa nhận gã kỳ thật thích Mục Nhạn Hành, nhưng gã đã không còn cơ hội . . . . . . Không muốn nhận chuyện này là thật, vì thế lừa mình dối người bịt tay trộm chuông tìm các loại lý do các loại lấy cớ =. = nói tóm lại là loại hình tâm lý yếu ớt thích trốn tránh sự thật. . . . . . Người như thế tất nhiên là ~ buông tay ╮(╯▽╰)╭

Advertisements

8 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 32

  1. kể ra cũng khổ thân e Nam Tuyết gặp phải đồng bọn như Lê Lý
    tiên tri chap sau: đội của Hạ Phi cho Lê Lý 4 cái bánh quy, e Nam Tuyết để giữ vững cục diện muốn chia cho Sơn gì đó 2 cái nhưng Lê Lý không chịu ==> Sơn gì đó cuối cùng đã nhận ra đời không như là mơ
    xác suất lời tien tri trên đúng là 50% ( xác suất sai là 50% =.=)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s