MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 31

  1. Tụ cư [5] mông phải vểnh

Gấp rút lên đường trên mặt đất đã thành phế tích, chỗ tốt duy nhất đó là có thể trực tiếp đi thẳng, mà không cần phải cong cong quẹo quẹo.

Đoàn người Hạ Phi cũng không có lại đi dọc theo quốc lộ. Con đường xe cộ qua lại trong quá khứ từ khi rời xa thành phố C, đã muốn hoàn toàn không thể tìm ra dấu vết. Dựa theo địa thế vốn có, phương hướng của bọn họ hiện giờ vốn nên là núi non trùng điệp, cũng là phương hướng đường sắt thông đến Tây Tạng. Nhưng hiện tại núi lở đất sụp, đường hầm thật dài cũng sớm sụp đổ.

Đứng ở dã ngoại, liếc mắt nhìn một cái, núi non nguy nga hiểm trở đã không còn, nhiều nhất chính là đồi núi nhỏ tựa như cuộn sóng nối tiếp nhau trên mặt đất. Ánh vào mắt là mặt đất màu vàng bùn đất màu đen, tầng nham thạch xám xám trắng trắng, ngẫu nhiên có thực vật bị vùi lấp hơn phân nửa ở giữa, có thể nói là khắp chốn tang thương.

Thức ăn nước uống trong ba lô bọn Hạ Phi đã tiêu hao không sai biệt lắm. Bốn người đem đồ vật này nọ lấy ra gộp lại, phát hiện còn lại hai bình nước, ba túi bánh bích quy, một hộp thơm (khóm), hơn mười thanh chocolate cùng kẹo sữa.

Đem mấy thứ này đều cất vào một cái ba lô, cũng không nặng lắm, Lâm Linh xung phong nhận mang cái bao này, dù sao sức chiến đấu của cô nhóc trong nhóm là yếu nhất, cảm giác cần phải nỗ lực hơn nữa tại phương diện này.

Mục Nhạn Hành đem ba lô chứa đầy tinh thạch giao cho Hạ Phi, dọc đường vừa đi, Hạ Phi vừa chiết xuất năng lượng tinh hạch. Chiết xuất vài viên liền nghỉ ngơi một chút, thư giãn, tránh tinh thần mỏi mệt.

Về phần bản thân Mục Nhạn Hành, ba lô y vác trống không, đem cành cây có lá dọc đường lựa chọn thu thập, bỏ vào ba lô. Y rốt cuộc nhặt loại thực vật nào, ba người Hạ Phi cũng không thấy rõ, đại khái tại một lần tác chiến, là có thế thấy rồi.

Lee Al vác một ba lô không đi trước nhất, trong tay trái nắm mấy viên tinh thạch màu đỏ làm năng lượng dự trữ, tay phải điều khiển phong nhận vô hình. Dọc theo đường đi gặp tang thi lẻ loi phân tán, đều do cậu nhóc trực tiếp ra tay giải quyết.

Dựa theo lời cậu nhóc mà nói, cậu đi theo lộ tuyến pháp sư viễn trình cao công, mà Mục Nhạn Hành là người phối hợp phụ trợ toàn cục. Xem năng lực đặc thù của Lâm Linh, tương lai hoặc là thích khách nhanh nhẹn, hoặc là đứng phía trước đội ngũ, dựa vào trình độ né tránh cao để kháng quái.

Về phần Hạ Phi. . . . . . Lee Al lúc ấy nhìn thoáng qua nam nhân ôn nhu tao nhã lịch sự kia, dùng ngữ khí mà tất cả mọi người đều hiểu nói, đó là một boss cận chiến, còn thêm vào hiệu quả ẩn tàng, muốn xem boss biến thân, cần điều kiện kích phát, một khi biến thân thành công —— huầy, mọi người có thể kéo băng ghế ngồi xuống uống trà xem diễn.

Lâm Linh tò mò hỏi, điều kiện kích phát là gì.

Lee Al vân đạm phong khinh tỏ vẻ, tự nhiên là bọn họ ba người bên này đều nằm thẳng cẳng.

Hạ Phi đối này dở khóc dở cười, lúc trước bùng nổ thật là vì nguyên nhân này, nhưng mà hiện giờ hắn đã nắm giữ phương pháp sử dụng dị năng, đã có thể tùy thời biến thân . . . . . . Biến thân? Dùng đến từ ngữ này thật đúng là có chút 囧 a.

Dọc theo đường đi trêu ghẹo nhau như vậy, cảm thụ ấm áp thản nhiên bên cạnh tựa hồ cũng có thể xua đi hiu quạnh thê lương do đại địa bị tàn phá trong lòng.

Giữa người với người cùng an ủi nhau, chính là chuyện như vậy đi?

Đơn giản, thản nhiên, lại không lúc nào không khiến người ta cảm nhận đến sự bình thản ôn hòa.

Tốc độ đi đường của bọn họ cực nhanh, có tố chất thân thể cường hãn như bây giờ, không lợi dụng tốt thì thật là phung phí của trời.

Nhưng mà bọn Hạ Phi hấp thu năng lượng tinh hạch, tương đương với một lần ăn uống no nê, cho dù một đường vội vã đi như vậy, thân thể cùng tinh thần vẫn có thể chịu được. Nhưng bốn người khác, trong điều kiện không có thức ăn nước uống, dù khả năng nhịn đói nhịn khát có đề cao, vẫn là sắp không chịu nổi.

Nhất là Trương Hà Sơn, tại không có công cụ, cũng không thể mượn mặt trời cùng cây cối làm vật tham chiếu nhận biết phương hướng, gã không ngừng tiêu hao dị năng do thám phương hướng, đi một đoạn đường liền xác định một lần, để tránh cho bọn họ lệch hướng.

Không có bổ sung, lại không ngừng tiêu hao, hán tử làm bằng sắt cũng không chịu nổi.

Bước chân Trương Hà Sơn dần dần trầm trọng, hô hấp dường như cũng nặng nề gấp gáp theo, làn da do lao động nhiều năm dưới ánh mặt trời mà trở nên sẫm màu mơ hồ lộ ra màu đỏ, là biểu hiện của mệt nhọc quá độ, giống như giây tiếp theo sẽ trực tiếp ngã xuống.

Từ Ý đi bên cạnh Trương Hà Sơn, lo lắng săn sóc cho gã. Anh tiến lại gần Trương Hà Sơn thấp giọng khuyên nghỉ ngơi vài lần, nhưng đều bị tươi cười ngốc nghếch của Trương Hà Sơn đánh trở về.

Trương Hà Sơn cảm thấy đặc biệt áy náy cũng đặc biệt cảm kích đối với bọn Hạ Phi, áy náy vì chính mình mang cho người ta nhiều phiền toái như vậy, còn kém chút hại chết người khác, cảm kích Hạ Phi bọn họ không so đo hiềm khích lúc trước cứu gã cùng Từ Ý, lúc sau cũng không mở miệng đuổi bọn gã.

Hai loại tâm tình chồng chất lên nhau, liền khiến cho hán tử thành thật Trương Hà Sơn này quyết định, phải cố gắng nỗ lực lớn nhất, hữu dụng một chút đối với bọn Hạ Phi. Tỷ như việc tra xét phương hướng này, gã gắng làm tốt, xem như bù lại sai lầm, cũng xem như trả lễ tạ ơn.

Cho nên cho dù đầu váng mắt hoa, gã vẫn lại một lần nữa ngồi xổm xuống, đưa tay xoa mặt đất, cảm giác dòng khí lưu động dưới lòng đất, để phân biệt ra hướng tây bắc.

Thế nhưng lúc này đây gã ngồi xổm xuống, xác định không lệch hướng, đang muốn đứng lên nói cho bọn Hạ Phi, kết quả vừa đứng lên một nửa, đầu gối mềm nhũn, cả người liền ngã sang một bên. May mắn Từ Ý vẫn luôn chú ý động tĩnh của gã, thấy người nghiêng ngã, nhanh chóng vươn tay tiếp lấy.

Nhưng thân hình Trương Hà Sơn cao to hơn nhiều so với Từ Ý, Từ Ý tiếp không ổn, đã bị Trương Hà Sơn áp đảo trên mặt đất, thắt lưng đụng trúng hòn đá, đau đến mặt mày nhất thời đều nhăn hết lại.

“Từ Ý, cái đó, thực xin lỗi.” Trương Hà Sơn nhanh chóng chống đỡ thân mình, cúi đầu nhìn Từ Ý bị gã áp đảo, vội vàng hỏi, “Cậu không sao chứ?”

“Không. . . . . .” Từ Ý đẩy gã ra, “Anh đứng lên trước đi.”

Trương Hà Sơn gật gật đầu, hoang mang rối loạn căng cứng người tính toán đứng lên.

Thế nhưng vẫn chỉ đứng được một nửa, gã lại lần nữa ngã trở về, đè thật mạnh lên người Từ Ý, biểu tình của Từ Ý lại vặn vẹo ——

Thắt lưng! Của! Anh! A!

Từ Ý xin giúp đỡ nhìn về phía Hạ Phi đã dừng cước bộ, nếu tiếp một lần như vậy, mắt anh sẽ trợn trắng.

Từ Ý là người thấy rất rõ ràng, anh nhìn ra được Hạ Phi có bất mãn có oán niệm đối với Trương Hà Sơn—— quả thực, ai bị Trương Hà Sơn liên lụy một trận như vậy cũng sẽ buồn bực đến hộc máu, Hạ Phi bọn họ lúc sau không có đến đây động quyền cước với Trương Hà Sơn là tốt lắm rồi.

Cho nên Hạ Phi đã sớm chú ý tới Trương Hà Sơn mệt mỏi không thôi, vẫn cố ý không mở miệng bảo dừng lại nghỉ ngơi trong chốc lát, hẳn là muốn trừng phạt Trương Hà Sơn.

Chính vì nhìn ra điểm này, Từ Ý mới không chủ động yêu cầu nghỉ ngơi, mà chỉ ở một bên cẩn thận trông chừng Trương Hà Sơn.

Dù sao nếu dùng loại trừng phạt này để triệt tiêu lỗi lầm Hà Sơn gây ra cho bọn Hạ Phi lúc trước, hoàn toàn là Hà Sơn buôn bán có lời. Bởi vậy Từ Ý đối Hạ Phi không có nửa phần oán niệm, ngược lại có chút cảm tạ.

Nhưng mà trừng phạt có thể dừng ở đây không? Ánh mắt Từ Ý nhắn với Hạ Phi như vậy, anh không muốn bán thân bất toại a.

Quả nhiên là nam nhân có năng lực thông suốt kinh người. Hạ Phi thu được ánh mắt khẩn cầu của Từ Ý, khóe môi nhếch lên độ cung nho nhỏ: “Mọi người muốn nghỉ ngơi hay không?”

“Hạ Phi đại ca, những lời này của anh không nên mang dấu chấm hỏi.” Lâm Linh đá đá chân, làm cho cẳng chân căng cứng thả lỏng một chút, Hạ Phi đại ca hỏi như vậy, tự nhiên là đã quyết định phải nghỉ ngơi, chỗ nào còn cần ý kiến của bọn họ?

Lee Al lại thực rõ ràng, vừa lúc Hạ Phi dứt lời, liền đặt mông ngồi xuống đất, duỗi thẳng hai chân dài, lấy tay xoa bóp thả lỏng.

Đều mệt mỏi.

Lâm Linh đi qua, ở bên cạnh Lee Al nhảy vài cái, mới ngồi xuống: “Al cậu không có nghe nói qua sao? Sau khi vận động không thể trực tiếp ngồi xuống nghỉ ngơi.” Cô nhóc đưa tay chỉ chỉ mông Lee Al, cười trộm nói: “Nơi này, sẽ biến lớn.”

Lee Al ngừng động tác trên tay, miễn cưỡng liếc cô một cái, ngữ khí lạnh nhạt: “Tôi lại không sinh đứa nhỏ, lớn không lớn thì có quan hệ gì?”

Ánh mắt cậu có điều ám chỉ dừng tại cái mông không mấy lượng thịt của Lâm Linh, khóe môi cong một chút: “Nhưng thật ra cô, còn nhảy nhảy làm gì? Trực tiếp ngồi xuống đối với cô mới có lợi.”

“. . . . . .” Lâm Linh yên lặng, hiện tại tiểu hài tử đều đáng giận như vậy sao? Quả nhiên ba tuổi là một sự khác biệt a! . . . . . . Nhưng mà, mông của cô quả thật cần lớn thêm một chút, nhiều thịt gì gì đó? Ánh mắt Lâm Linh không khống chế phiêu đến nửa người dưới của hai nam nhân còn đang đứng. . . . . .

Hạ Phi đại ca. . . . . . Ân, cái mông thực vểnh thực săn chắc.

So sánh lại, tiểu muội mặt trước mặt sau đều phẳng như tấm bảng thiệt tình thương không dậy nổi.

Nuốt nuốt nước miếng, lại nhìn một người khác.

Mục đại ca. . . . . .

Một bóng người phiêu qua, chặn tầm mắt của cô, ôi chao, mông người này cũng thực mê người a! Nhưng mà sao nhìn quen quen vầy nè?

“Nhìn đã chưa?” Giọng nói ôn nhu như nước chảy hoa trôi.

“Ặc. . . . . .” Thanh âm này?! Lâm Linh cứng ngắc nâng mắt, chống lại đôi mắt hẹp dài đầy ý cười của Hạ Phi, cứng ngắc gật gật đầu. . . . . . Xong đời, rình coi bị phát hiện . . . . . .

“Có còn muốn sờ sờ xác nhận cảm giác dưới tay không?” Hạ Phi khom lưng, thanh âm hoặc nhân.

“Không, không cần. . . . . .” Lâm Linh lắp bắp nhanh chóng cự tuyệt, tuy bị nhắc như vậy còn có chút nóng lòng muốn thử, nhưng mà mông lão hổ, cô sờ liền mất mạng.

Hạ Phi vừa lòng gật đầu: “Lá gan nhỏ như vậy, thì đừng nhìn loạn, ân?”

“Vâng vâng.” Lâm Linh vội không ngừng gật đầu, Hạ Phi đại ca tươi cười luôn khiến người ta dựng lông. Thế nhưng khi Hạ Phi quay đi, tròng mắt cô nhóc lại quy củ nhìn chằm chằm mặt đất.

Lee Al nhìn không trung âm u, xa xăm cảm khái một câu: “Ngu ngốc.”

Đúng vậy, cô ngu ngốc. Lâm Linh đoan chính quy phạm ngồi, khuôn mặt bần hề hề lúc đỏ lúc trắng, cô điên rồi mới ngắm trộm mông nam nhân!

Mục Nhạn Hành nhìn thấy Hạ Phi hù dọa tiểu bằng hữu ánh mắt không khỏi nhu hòa, trong con ngươi tối đen tràn đầy dung túng bất đắc dĩ, ở chung lâu mới phát hiện, tính tình người này thật sự đủ ác liệt. Nhưng có người này ở, không khí hô hấp thời mạt thế, mới không hề áp lực ngưng trệ?

Advertisements

14 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 31

      1. Cả Lâm Linh và Lee Al đều có cp cả, đó là 2 cp unexpected nhất á, mình không tiết lộ đâu, bạn khám phá từ từ đi, haha (。ò ∀ ó。)
        PS: cp với Lâm Linh sắp xuất hiện rồi đó!

      2. yeah, thực ra ta chie mong lâm linh có thể có một cp đẹp :3 trong đam mỹ thiếu nhân vật nữ nào vừa kg bánh bèo lại mạnh mẽ làm chúng ta thỏa mãn như bạn ý quá a :3 đọc ta ghét mỗi lý lê hà =3= nam tuyết thì cũng hơi ghét nhưng là bắt buộc phải mưu mô ms sống đc, ít ra ng ta còn biết nhìn thức thời, còn bạn sơn thì đúng kiểu bạch liên hoa ta bó tay rồi a :)))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s