CDNST

CDNST: CHƯƠNG 15

☆. Cửa mười lăm

Chuyện hoàng đế muốn Đới Nhược Trạch phải làm khiến Đới Nhược Trạch vô cùng thống khổ, cậu bảo Đới Nhược Trạch thay phục sức của nữ đáp ứng cũng lệnh Đới Nhược Trạch học lan hoa chỉ của nữ nhân.

Tầm vóc Đới Nhược Trạch khác xa nữ nhân, hắn một thước tám lăm, chân dài vai rộng, có tám khối cơ bụng ngạo nhân, dáng người đàn ông đến không thể đàn ông hơn. Hoàng đế chọn cho hắn một bộ quần áo nữ nhân nhỏ nhất, hắn mặc vào lộ tay lộ chân, tựa như thằng hề.

Hoàng đế cười đến thực thoải mái, nói Đới Nhược Trạch là nữ nhân xấu nhất cậu từng gặp qua.

Đới Nhược Trạch câm nín: “Bệ hạ, ta là nam.” Cho dù mặc vào quần áo nữ nhân cũng không thể trong một giây đồng hồ liền chuyển giới tính!

Hoàng đế nói: “Ngươi đều mặc phục sức nữ đáp ứng, ngươi chính là nữ nhân.”

Đới Nhược Trạch thỏa hiệp: “Được rồi được rồi, ta là cái nữ nhân có tiểu đinh đinh. Xin hỏi bệ hạ khiến ta phẫn nữ trang có dụng ý gì?”

Hoàng đế nói: “Dụng ý của trẫm chính là để ngươi không được tự nhiên.”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Hắn get rồi hoàng đế trừ bỏ ngạo kiều còn có thuộc tính mới —— ác thú vị!

Ác thú vị tiểu hoàng đế vô tình cười nhạo Đới Nhược Trạch, “Ngươi giả nữ thật xấu, kém xa Hoa tần.”

Đới Nhược Trạch nói: “Hoa tần nương nương thiên sinh lệ chất, ta chỗ nào dám cùng hắn so.” Đó chính là một siêu cấp ngụy nương được chứ!

Hoàng đế nói: “Tốt lắm, chúng ta đi thôi.”

Trên đường đến lãnh cung hoàng đế gây sức ép không ít cho Đới Nhược Trạch.

Hoàng đế chính mình là ngồi kiệu, Đới Nhược Trạch lại là đi bộ, vấn đề là hoàng đế yêu cầu hắn đi đường dùng tiểu toái bộ (bước chân nhỏ), một khi hắn bước sai một cái, hoàng đế sẽ cưỡng chế hắn quay về nguyên điểm, đi lại một lần.

Liền như vậy chậm rãi chậm rãi mà đi, bọn họ đi từ Vị Ương cung đến lãnh cung ước chừng hai giờ rưỡi, giá trị mệt nhọc của Đới Nhược Trạch đã đến tám mươi!

Tới lãnh cung rồi, hoàng đế khiến cho thị vệ cùng bọn thái giám đều lui xuống, chỉ vẻn vẹn hai người cậu cùng Đới Nhược Trạch vào lãnh cung.

Hệ thống: ngoạn gia thân ái, ngài mở ra phó bản “A phiêu trong lãnh cung”. 】

Hệ thống: nhiệm vụ chủ tuyến của “A phiêu trong lãnh cung”, giữa yêu ma quỷ quái bảo hộ an nguy của hoàng đế; nhiệm vụ chi nhánh, giải cứu Liễu thường tại. 】

Hệ thống: thuận lợi thông quan”A phiêu trong lãnh cung”, đạt được độ hảo cảm của hoàng đế; phó bản lãnh cung thất bại, lặp lại phó bản, độ hảo cảm của hoàng đế giảm xuống. 】

Yêu ma quỷ quái là cái gì?

Đới Nhược Trạch đang nghi hoặc, một đống a phiêu từ trong góc của lãnh cung bay ra, chúng nó xoay quanh tại không trung, miệng hộc ra khói trắng, xoay tròn quanh Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế, yếu ớt gào thét.

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .”

Ngọa tào! Đây không phải trò chơi cung đình sao, vớ vẩn cũng phải có giới hạn được không?! Đột nhiên từ hiện thực hướng nhảy đến linh dị hướng ngay cả họa phong (phong cách minh họa) cũng không đúng rồi được chứ!

Hệ thống: xin chào ngoạn gia thân ái, thỉnh không cần dùng logic của thường nhân đến phán đoán trò chơi《 cung đấu nhất sinh thôi》, bản trò chơi bao hàm toàn diện, vượt qua tam giới, là một bộ chế tác thực rộng lớn, nói tóm lại, trò chơi này không có logic. 】

Đới Nhược Trạch phun tào vô lực.

Đới Nhược Trạch trong trạng thái tiểu nam sinh hơi sợ hãi dựa vào ngực hoàng đế, “Bệ hạ, có quỷ!”

Hoàng đế nói: “Ân.”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ, ta nhát gan.”

Hoàng đế nói: “Ân.”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ, chúng ta làm sao bây giờ?”

Hoàng đế nói: “Ân.”

Tiểu hoàng đế đây là đáp phi sở vấn (ông nói gà bà nói vịt) a, Đới Nhược Trạch quay đầu lại, thấy tiểu hoàng đế mặt không chút máu, hai mắt nhắm nghiền, hiển nhiên là sợ không nhẹ.

Đới Nhược Trạch không phúc hậu nở nụ cười, hóa ra tiểu hoàng đế này ngoài miệng nói không tin quỷ thần, trong lòng kỳ thật là rất sợ quỷ, bộ dáng hiếu thắng này cũng thực manh a!

Đới Nhược Trạch không giả bộ nữa, hắn ôm hoàng đế, nói: “Bệ hạ đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Hoàng đế nói: “Ai sợ? ! Trẫm. . . . . . Trẫm mới không sợ!”

Hoàng đế động thân liền đi lên phía trước, phải bày ra khí khái đại nam tử, nhưng run rẩy rất nhỏ trên bả vai đã bán đứng cậu.

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ là vạn kim chi khu (thân thể ngàn vàng), ta chỗ nào có thể để ngươi đi lên gánh đạn a, ta đi lên trước đi.”

Hoàng đế hỏi: “Ngươi không phải sợ sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ là cội nguồn dũng khí của ta, chỉ cần ngươi ở phía sau duy trì ta, ta sẽ có dũng khí đối mặt hết thảy.”

Hoàng đế đá Đới Nhược Trạch, “Miệng lưỡi trơn tru coi chừng trẫm cắt đầu lưỡi của ngươi!”

Đới Nhược Trạch làm động tác dùng kim may miệng, ý bảo chính mình câm miệng, liền đem tiểu hoàng đế hộ phía sau, nắm tay cậu, chen chúc trong đám a phiêu đi lên phía trước.

A phiêu cũng không có lực sát thương gì, chúng nó chỉ đơn thuần bay tới bay lui, lung tung rít gào, thường thường có mấy con hướng Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế bay tới, đều bị Đới Nhược Trạch đánh bay .

“Uy!” Hoàng đế vẫy rụng tay Đới Nhược Trạch: “Đới đáp ứng, ngươi căn bản là không sợ quỷ đi?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta sợ thật mà.”

Hoàng đế nói: “Tội khi quân phải chém đầu.”

Đới Nhược Trạch đặc biệt chân thành nói: “Là bởi vì bệ hạ nắm tay ta, ta mới có dũng khí, mới không sợ hãi!”

Hoàng đế nói: “Là ngươi nắm tay trẫm, trẫm mới không nắm tay ngươi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Đúng đúng, là ta từ trên người bệ hạ hấp thu dũng khí.” Hắn chỉ chỉ môi mình, “Bệ hạ nếu nguyện ý hôn ta một chút, dũng khí của ta sẽ bùng nổ không chừng có thể biến thân lập tức đem tất cả quỷ quái đều xua tan đâu.”

Hoàng đế rõ ràng nói với Đới Nhược Trạch: “Cút!”

Lãnh cung chiếm diện tích không nhỏ, phòng lại nhiều, Đới Nhược Trạch cũng không xác định chính xác vị trí cụ thể của Liễu Liễu là ở đâu. Hơn nữa nhóm a phiêu cùng chướng ngại vật trên đường, đem đường đi của Đới Nhược Trạch cùng hoàng đế che chắn thật kín kẽ, chúng nó đều bán trong suốt màu trắng ngà, cùng một loại với sương mù, khiến phạm vi tầm nhìn của hai ngươi thu nhỏ vô hạn.

Hai người càng đi, a phiêu lại càng nhiều, vây chung quanh bọn họ, nhưng a phiêu vây quanh người làm cái gì, thật có cảm giác “A, dị loại xâm nhập lãnh địa của chúng ta, chúng ta hảo hảo vây xem đi” của người qua đường.

Hoàng đế rùng mình một cái, cậu chạm vào một cái a phiêu, nhiệt độ lạnh như băng kia làm cho cậu cảm nhận được rét lạnh giữa mùa hè.

Đới Nhược Trạch xoa bóp bàn tay hoàng đế, phả vào lòng bàn tay cậu một ngụm nhiệt khí, nói: “A phiêu nhiều lắm, nhiệt độ không khí lại giảm, chúng ta chạy nhanh đi.”

Theo nhiệt độ không khí càng ngày càng thấp, trong lãnh cung này lại xuất hiện một màng sương trắng, mà thanh máu của Đới Nhược trạch cũng dần thấp đến độ thấy đáy.

Bọn họ phải chạy nhanh!

Đới Nhược Trạch đột nhiên ôm lấy hoàng đế, dùng thân thể của chính mình làm tấm chắn cho cậu, đấu đá lung tung trong đàn a phiêu.

Nhóm a phiêu kêu “A a ——”bị Đới Nhược Trạch đánh bay ra xa, chúng nó giống như thủy triều thối lui, tạo ra một con đường mòn cho Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch chạy nước rút trên đường mòn, vọt tiến vào phòng trống tại điểm cuối—— đây là gian phòng hắn từng ở nửa đêm kia.

Trong phòng là khu vực an toàn, không có a phiêu, nhiệt độ không khí cũng ấm lại.

Trên mặt tiểu hoàng đế có huyết sắc, nhưng Đới Nhược Trạch thì không xong rồi.

Thanh máu của Đới Nhược Trạch đã tới 10%, giá trị mệt nhọc 90%, đây là một trạng thái rất nguy hiểm.

Đới Nhược Trạch một chút cũng không muốn chết, muốn được độ hảo cảm của hoàng đế rất khó, phó bản này thất bại còn bị giảm xuống, vậy thật phiền muộn a!

Đới Nhược Trạch giống như chó chết nằm úp sấp trên mặt đất, nói với hoàng đế: “Bệ hạ, a phiêu hút đi tinh khí của ta, ta cần ngươi cho ta một cái hôn chân ái giúp ta khôi phục thể lực.”

Hoàng đế bảo: “Ngươi thật vô dụng.”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ngươi thật sự là thương tổn tâm ta.”

Hoàng đế từ trong kinh hách đối với a phiêu tỉnh lại, tâm tình còn rất tốt.

Hoàng đế chọc mặt Đới Nhược Trạch, chọc xuống một cái hố nhỏ, chờ hố nhỏ phục hồi như cũ cậu lại chọc: “Đới đáp ứng, mệt ngươi là người tập võ, thể lực thực kém.”

Đới Nhược Trạch nói: “Là bộ nữ trang này hạn chế ta phát huy.”

Nữ trang quá nhỏ, quấn ở các đốt ngón tay của Đới Nhược Trạch, khiến hắn khi chạy trốn rất không cấp lực, như là có người kéo căng tứ chi không cho hắn chạy, mà xiêm y này chất lượng rất tốt, Đới Nhược Trạch xé không rách.

Đới Nhược Trạch nói: “Nếu mặc quần áo bình thường, ta nhất định không mệt như vậy.”

Hoàng đế nắm mũi Đới Nhược Trạch không cho hắn hô hấp, “Lấy cớ!”

Đới Nhược Trạch khổ không nói nổi, “Bệ hạ, ta sắp hít thở không thông mà chết!”

Thanh máu Đới Nhược Trạch lại giảm xuống, giảm đến 7%, lúc này hắn chính là cái bình thủy tinh yếu ớt, chạm một cái liền vỡ.

Đới Nhược Trạch bi tráng nói: “Bệ hạ, quỷ hồn hút đi dương khí của ta, ta sắp chết.”

Hoàng đế nói: “Chỗ nào có thể dễ dàng chết như vậy.”

Đới Nhược Trạch nói: “Là thật, không tin ngươi dò xét mạch cùng nhịp tim của ta đi.”

Hoàng đế nghe lời đem lỗ tai dán lên ngực Đới Nhược Trạch, trái tim nhảy lên chậm chạp mà mỏng manh, giống như tùy thời đều có thể đình chỉ.

Hoàng đế có điểm nóng nảy, từ lúc bước vào lãnh cung này, bọn thị vệ đều thành kẻ điếc nghe không được động tĩnh trong phòng, nếu Đới Nhược Trạch chết, vậy cậu phải một mình trong quỷ ốc đối diện với hằng hà sa số quỷ hồn!

Nghĩ tới thật đáng sợ!

Đới Nhược Trạch dò xét biểu tình do dự của hoàng đế, âm thầm buồn cười, cố ý ai thán nói: “Ai nha, ta chết không sao, nhưng sau khi ta chết sẽ không người bảo hộ bệ hạ, bệ hạ. . . . . .”

“Trẫm không cho ngươi chết!” Hoàng đế xách áo Đới Nhược Trạch, “Ngươi muốn chết cũng phải đợi đến ra khỏi lãnh cung này rồi mới chết!”

Đới Nhược Trạch nói: “Nhưng ta không thể ngăn cản tử vong buông xuống.”

Hoàng đế nói: “Là ngươi lừa trẫm tiến vào lãnh cung này, ngươi nếu chết trẫm sẽ giết ngươi!”

Đới Nhược Trạch nhịn cười nhịn đến nội thương, tiểu hoàng đế này là sợ đến nói năng lộn xộn rồi sao, người đã chết ngươi làm sao giết nữa?! Có chết cũng muốn làm một kẻ băng luyến!

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ngươi độ cho ta một ngụm dương khí, có thể cứu ta một mạng.”

Hoàng đế hỏi: “Độ như thế nào?”

Đới Nhược Trạch mân mê miệng, “Đến, hôn một cái.”

Hoàng đế tát Đới Nhược Trạch một cái, “Đã sắp chết còn tật xấu không đổi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Này thật sự là dùng cứu mạng!”

Hoàng đế nửa tin nửa ngờ, Đới Nhược Trạch lại vẫn ung dung, rất có bộ dáng vô lại kiểu ngươi không hôn ta ta liền chết, ta mà chết ngươi liền tự mình hăng hái chiến đấu với quỷ hồn đi.

Đới Nhược Trạch vuốt mu bàn tay hoàng đế, “Bệ hạ, ngươi nếu không hôn ta ta chắc chắn sẽ chết.”

Hoàng đế cau mày, trong đầu cân nhắc tổn hại giữa hôn Đới Nhược Trạch hay là để Đới Nhược Trạch chết đi, cuối cùng, cậu cúi đầu, hôn một cái trên đôi môi đang nhếch lên của Đới Nhược Trạch.

Advertisements

3 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 15

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s