CDNST

CDNST: CHƯƠNG 14

☆. Cửa mười bốn

Đới Nhược Trạch là một người có thể thấy rõ tình thế, như trước mắt mà nói, hắn cùng Thục phi rất không bình đẳng, căn bản không thể so sánh, hắn nếu như muốn chỉnh Thục phi đó là lấy trứng chọi đá.

Vì thế Đới Nhược Trạch tránh đi mũi nhọn, hắn lượn khỏi con đường Thục phi sẽ qua kia, chọn một đường quanh co khác trở về Đông Sơ ảnh viện.

Còn nhiều thời gian, giữ lại mồi lửa cách mạng mới là chính sự!

“Nhược Trạch, ngươi rốt cuộc trở về!” Dung Phong gào to, lấy tốc độ cùng lực đạo đầu hỏa tiễn cho Đới Nhược Trạch một cái ôm.

Đới Nhược Trạch nói: “Đúng vậy, ta đã sống sót quay trở lại, sách, ta nói ngươi có thể đừng ôm ta sao, Dung Phong, Phong ca, ngươi thực không phải lòng ta đó chứ!”

Dung Phong buông Đới Nhược Trạch ra, ha ha ha mà vỗ lưng Đới Nhược Trạch, vỗ đến Đới Nhược Trạch không chịu được ngã về phía trước, “Nhược Trạch, hoàng đế có ngủ với ngươi không a?” Gã đáng khinh chà xát chà xát hai tay, “Ngươi không phải đối với bệ hạ vừa gặp đã thương sao, ở trong Vị Ương cung một đêm, có phải hay không. . . . . .”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi suy nghĩ nhiều, ta ngay tại Vị Ương cung ở nửa đêm, đầu hôm ở lãnh cung đó.”

“Cái gì?!” Dung Phong hiển nhiên là chưa từng nghe qua nội tình, vội vàng truy vấn.

Đới Nhược Trạch cũng không gạt gã, một năm một mười nói.

Dung Phong đối Đới Nhược Trạch giơ lên ngón tay, “Ngươi cùng bệ hạ là chân ái!”

Đới Nhược Trạch cười đến bĩ bĩ, nói: “Lời này cảm động lòng ta.”

Hai người đang dùng bữa tối, lại có người đến tìm Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch nhăn cái mặt, những tần phi này nếu nhàn rỗi như vậy liền nghĩ nhiều biện pháp tự mình tiếp cận hoàng đế đi, như ong vỡ tổ tìm đến hắn là ý tứ gì!

Tìm đến Đới Nhược Trạch chính là một nữ tử, họ Thư, vị phân là thường tại.

Thư thường tại không vì hoàng đế mà đến, nàng là vì Liễu Liễu.

Thư thường tại cùng Liễu Liễu là tỷ muội quen biết từ thuở nhỏ, Liễu Liễu mới vào cung liền bị biếm lãnh cung, Thư thường tại từng đi cầu tình Thục phi, tốn công mà về. Nàng liền lúc nào cũng đưa chút vật phẩm sinh hoạt cho Liễu Liễu, để Liễu Liễu ở trong lãnh cung có thể qua tốt hơn một chút.

Đới Nhược Trạch hỏi: “Yên chi thủy phấn (son phấn) của Liễu Liễu là ngươi đưa?”

Thư thường tại nói: “Ân, nàng là một người tinh quái, cũng không biết tại lãnh cung kia dùng son phấn thì có ích lợi gì.”

Đới Nhược Trạch nói: “Dùng giả thần giả quỷ.”

Thư thường tại nói: “Đới đáp ứng, ta hôm nay gặp Liễu Liễu, nàng nói ngươi. . . . . .” Nàng bắt lấy tay áo Đới Nhược Trạch, kích động nói, “Đới đáp ứng, ngươi tiến lãnh cung không đến nửa đêm liền đi ra, bệ hạ cũng không truy cứu ngươi tội tự trốn, để ngươi ở Vị Ương cung qua một đêm, ngươi nhất định là có biện pháp gì đó! Xem tại Liễu Liễu đã giúp ngươi thoát khỏi lãnh cung, ngươi hãy giúp Liễu Liễu đi.”

Thư thường tại một phen nói cho hết lời, tự giác thất lễ, nàng vuốt lại tay áo Đới Nhược Trạch đã bị nàng nắm nhăn, nói: “Liễu Liễu tính cách khờ dại hồn nhiên, là một cô nương tốt, nàng không phải cố ý đắc tội Thục phi, Đới đáp ứng. . . . . .”

“Không cần phải nói.” Đới Nhược Trạch cắt đứt lời Thư thường tại, “Liễu Liễu giúp ta, ta nhất định sẽ không bỏ mặc nàng. Chỗ Thục phi ta không thể nói rõ, chỗ bệ hạ. . . . . . Ta cũng không dám cam đoan ta có thể nói được, nhưng ta sẽ thử xem.”

Thư thường tại mừng rỡ, thi lễ với Đới Nhược Trạch, “Ta liền đa tạ Đới đáp ứng.”

Đới Nhược Trạch hoàn lễ: “Thư thường tại, ngươi là thường tại ta là đáp ứng, chỗ nào có thường tại hướng đáp ứng hành lễ chứ.”

Thư thường tại nói: “Liễu Liễu nói ngươi đáp ứng này cũng khi dễ nàng là thường tại đâu.”

Đới Nhược Trạch cười nói: “Nha đầu kia cáo trạng với ngươi sao, Thư thường tại yên tâm đi, chuyện Liễu Liễu ta sẽ không đứng ngoài bàng quan.”

Phải cứu Liễu Liễu là quyết định Đới Nhược Trạch đã sớm có, cho dù không có Thư thường tại nhờ vả, hắn cũng sẽ không bỏ mặc. Nhưng phải cứu như thế nào? Hắn phải đặt ra một cái phương châm.

Trong hậu cung to như vậy, người có thể chống lại Thục phi cũng chỉ có Lương phi, Lam quý phi, hoàng hậu cùng thái hậu, nhưng bốn vị này Đới Nhược Trạch ngay cả gặp cũng chưa gặp qua, tùy tiện đi cầu kiến tới của nhờ người giúp người khác, này có thể nói là quá đáng đi. Vậy người duy nhất hắn có thể xin giúp đỡ, cũng chỉ có tiểu hoàng đế, việc này cũng là cái cớ để hắn đi quấy rầy tiểu hoàng đế, nhất tiễn song điêu!

Đới Nhược Trạch ở cửa Vị Ương cung lắc lư, hừ hừ mấy điệu hát dân gian không hoàn chỉnh.

Đại Quý nói: “Đới đáp ứng mời trở về đi, bệ hạ không muốn gặp ngươi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Không sao, bệ hạ không thấy ta ta thấy bệ hạ là được.”

Đại Quý nói: “Bệ hạ không cho ngươi tiến vào Vị Ương cung.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta đây trông cửa cho bệ hạ.”

Đại Quý thất bại.

Đới Nhược Trạch ngồi trước cửa Vị Ương cung, ngồi xuống chính là thật nhiều giờ, ngồi đến hắn muốn buồn ngủ. Ngay khi hắn đang mơ hồ mộng đẹp, một cái vô ảnh cước đáp ngay lưng hắn, khiến hắn bình bịch mà lăn xuống bậc thang của Vị Ương cung, ngã chết.

Hệ thống: ngài lăn xuống chín mươi chín bậc thang, thương đến gân cốt cùng nội tạng, xuất huyết nhiều mà chết. Sau khi ngài chết, hoàng đế thực hối hận một cước kia của chính mình quá nặng, cậu ta vốn định đem xác ngài làm thành tiêu bản bảo tồn, nhưng ngài ngã đến không còn hình người, đã không còn mỹ cảm, hoàng đế buông tha cho quyết định này. Cậu ta ngược lại đem xương cốt ngài lóc ra từng cái từng cái, mời thợ thủ công đến làm thành rối xương, đặt bên giường, ngày ngày thưởng thức. 】

Đới Nhược Trạch lau mồ hôi, trình độ biến thái của hoàng đế thăng cấp a phải hay không!

Đây là ngủ gật dẫn đến huyết án nha!

Chuyện xưa này giáo dục chúng ta, vì an toàn bản thân, phải bảo trì độ cảnh giới nhất định, không được tùy ý ngủ!

Đới Nhược Trạch hấp thụ giáo huấn, không ngủ gà ngủ gật, nhưng vì có thể cùng hoàng đế có nhiều hỗ động hơn, hắn giả bộ ngủ. Bởi vậy, lúc hoàng đế một cước đạp hắn, hắn nhạy bén ôm lấy chân hoàng đế, tục xưng “ôm đùi”!

Đới Nhược Trạch không biết xấu hổ nói: “Chân bệ hạ thật đẹp.”

Hoàng đế phiền muộn đạp lên ngực Đới Nhược Trạch, Đới Nhược Trạch trang mô tác dạng (làm bộ làm tịch) ngã xuống đất, kêu rên nói: “Đau quá! Ngọc thối thần công của bệ hạ tu luyện đến tầng mấy? A, nội tạng đều nát rồi!”

Hoàng đế: “. . . . . .” Rốt cuộc là ai nhét một cái thâm tỉnh băng lưu manh vào trong hậu cung của cậu a!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của hoàng đế lạnh lùng tiến vào phòng, Đới Nhược Trạch thí điên thí điên đuổi theo, Đại Phúc Đại Qúy quan tâm vì bọn họ đóng cửa lại.

Hoàng đế nói: “Hừ ~ đừng tưởng rằng trẫm cho ngươi vào phòng chính là muốn sủng hạnh ngươi, si tâm vọng tưởng!”

Đới Nhược Trạch đáp: “Vạn phần lý giải, ta cũng không phải đến cầu bệ hạ sủng hạnh.”

“Cái gì?!” Hoàng đế trừng người, “Ngươi là đáp ứng của ta, ngươi không cầu ta sủng hạnh thì cầu ai sủng hạnh?!”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ ngươi hiểu lầm, ta khẳng định là hy vọng có thể được bệ hạ sủng hạnh.”

Hoàng đế đắc ý ngẩng đầu, “Ngươi đây không phải là tới cầu trẫm sủng hạnh sao.”

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Tiểu quỷ ngây thơ mười lăm tuổi a!

Đới Nhược Trạch hùa theo lời hoàng đế: “Đúng vậy, ta khát vọng bệ hạ sủng hạnh khát vọng đến mỗi đêm đều ngủ không được, không được nhìn đến mặt bệ hạ trước khi ngủ ta nhất định sẽ trằn trọc.”

Hoàng đế thực hưởng thụ: “Ta sẽ không sủng hạnh ngươi, cho ngươi liếc mắt một cái chính là thiên đại ơn trạch (ơn lớn), nhìn xong rồi liền quỳ an đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Nhìn xong rồi bệ hạ chúng ta đến nói chuyện chính sự đi.”

“Chính sự?” Ánh mắt hoàng đế tràn đầy khinh bỉ, lời ngầm kia chính là đang nói ngươi một cái quỷ háo sắc thì có thể có cái chính sự gì để nói với trẫm.

Đới Nhược Trạch nói: “Chính sự này chính là, chuyện ma quái trong lãnh cung!”

Hoàng đế nở nụ cười, bộ dáng cậu tốt, cười như thế liền càng tuấn tú, khuôn mặt thiếu niên ôn nhuận dưới ánh nến phát ra ánh sáng nhu hòa, khiến cho cậu đẹp đến độ không giống người thật.

Đới Nhược Trạch si mê nhìn hoàng đế cười, đặc biệt nghĩ muốn tại lúm đồng tiền nhàn nhạt hôn một cái.

Hoàng đế dùng cây quạt vỗ Đới Nhược Trạch, “Đới đáp ứng, chảy nước miếng.”

Đới Nhược Trạch chùi khóe miệng, ca ngợi: “Bệ hạ rất ngon miệng .”

Hoàng đế cả giận nói: “Ngươi mới là thức ăn đó!”

Đới Nhược Trạch biết nghe lời phải, “Đúng, ta ngon miệng nhất.”

Hoàng đế: “. . . . . .”

Hoàng đế không cùng Đới Nhược Trạch tranh luận không có dinh dưỡng, cậu nói: “Đới đáp ứng, trong lãnh cung không có quỷ.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta tận mắt nhìn thấy, là một hồng y nữ quỷ tóc tai bù xù.”

Hoàng đế nói: “Đừng nói lung tung, trẫm không tin quỷ thần.”

Đới Nhược Trạch nói: “Nữ quỷ nói chuyện với ta, nói muốn ăn luôn ta.”

Hoàng đế nói: “Vậy ngươi nên bị ăn luôn.”

Đới Nhược Trạch nói: “Cũng không phải sao, bệ hạ đem ta biếm lãnh cung còn muốn thiến ta, lòng ta như tro tàn, nghĩ không bằng để nữ quỷ kia ăn ta luôn đi, nhưng nữ quỷ kia lại nói ta cùng bệ hạ có duyên phận, ta nếu chết, bệ hạ ngày sau sẽ không người sủng hạnh, vì thế ta lúc này mới liều chết trốn ra khỏi lãnh cung đến gặp bệ hạ a.”

“Nói hưu nói vượn!” Hoàng đế tóm lại buổi nói chuyện với Đới Nhược Trạch, “Ngươi liền nói bừa đi, cho dù không có ngươi, trẫm có thể nào không có người khác để sủng hạnh? Tần phi trong hậu cung này không chỉ một người! Hơn nữa, trẫm đem ngươi thiến cũng có thể sủng hạnh ngươi như cũ, dù sao phía trước của ngươi lưu trữ cũng vô dụng. Hừ hừ ~ nhưng ngươi chết tâm đi, trẫm sẽ không sủng hạnh ngươi.”

Đới Nhược Trạch yên lặng đem “dù sao phía trước của ngươi cũng vô dụng” lời này ghi tạc trong lòng, hắn một ngày nào đó sẽ hướng tiểu hoàng đế chứng minh tiểu huynh đệ nhà mình có thể dùng hay không!

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ, trọng điểm của ta là hồng y nữ quỷ.”

Hoàng đế ý thức được chính mình lạc đề, sống chết nói: “Dù sao trẫm cũng sẽ không sủng hạnh ngươi!”

Đới Nhược Trạch cười tủm tỉm nói: “Hảo hảo hảo, bệ hạ không sủng hạnh ta.” Là ta sủng hạnh ngươi mới đúng!

Hoàng đế nói: “Trên đời không có quỷ quái, Đới đáp ứng ngươi đừng tự mình dọa mình.” Cậu cay nghiệt nói, “Uổng Đới đáp ứng lớn lên cường tráng như vậy, lá gan lại giống như tiểu nữ hài, thật khiến người chê cười.”

Đới Nhược Trạch nói: “Nếu là có thể giành được nụ cười của bệ hạ ta liền vui vẻ.”

Hoàng đế ứng phó không được với tình thoại Đới Nhược Trạch thuận tay nhặt ra này, hai gò má đỏ ửng.

Hoàng đế thanh thanh giọng, hỏi: “Đới đáp ứng vừa ra khỏi lãnh cung, dù sao nữ quỷ kia thực sự cũng chưa hại đến ngươi, ngươi sao phải quyến luyến không quên vậy a?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta thiếu nữ quỷ kia một cái nhân tình, nếu không đi lãnh cung tạ lễ mà nói sợ nàng quấy phá lấy mạng, ta thực nhát gan.”

Hoàng đế nói: “Ngươi quấn trẫm lâu như vậy chính là vì tiến lãnh cung? Ngươi muốn đi thì đi đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ta nhát gan, bệ hạ theo giúp ta đi.”

Hoàng đế nói: “Ngươi nghĩ đến mĩ! Trẫm sai Đại Phúc đi cùng ngươi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Bệ hạ, ngươi có tần phi nhát như thỏ đế, truyền ra sẽ làm mất mặt mũi bệ hạ.” Hắn mặt dày mày dạn ôm lấy hoàng đế, “Bệ hạ theo giúp ta đi, có chân long chi khí của ngươi chấn trụ nữ quỷ kia ta sẽ không sợ nữa!”

Hoàng đế vất vả nhân xé mở khối ngưu bì đường (kẹo mè xửng = bám dai như đỉa) Đới Nhược Trạch này, nói: “Hừ ~ đi thì đi, nhưng ngươi phải đáp ứng trẫm một việc.”

Advertisements

One thought on “CDNST: CHƯƠNG 14

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s