Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 21

Chương 21: Nỗ lực phấn đấu

Từ cổ trấn Nhạn thành trở về, Trịnh Liệt cả ngày trưng ra khuôn mặt điển trai của mình.

Sự phản bội của Tần Trăn khiến hắn cảm thấy vừa phẫn nộ lại bi thương. Ở chung nhiều năm, nuôi con mèo con chó còn có cảm tình, huống chi là một tình nhân có tài có sắc tính cách không tồi?

Nhưng mà càng khiến Trịnh Liệt cảm thấy nghẹn một hơi trong lồng ngực vẫn còn tại phía sau. Bởi vì hắn nhận được một khoản tiền lớn, người gửi là Tần Trăn.

Trịnh Liệt tìm nhân viên chuyên nghiệp tính toán một chút, trị số này ước chừng so với tổng giá trị phòng ở, xe, quà tặng v.v… mấy năm qua hắn tặng cho Tần Trăn nhiều hơn một phần. Tần Trăn trở thành minh tinh mới chỉ vài năm ngắn ngủi, có thể kiếm được nhiều tiền như vậy đã hết sức kinh người, nếu cậu không bán toàn bộ những thứ Trịnh Liệt đã đưa cho mình, khoản tiền này cơ bản là đã vét sạch tất cả tài sản của cậu.

Tần Trăn đây là nói cho hắn, chẳng sợ đập nồi bán sắt (quyết hoàn thành bất chấp tốn kém) đều phải cùng hắn một đao cắt đứt, không níu kéo không nợ nần sao? Trịnh Liệt tức giận tím mặt.

Nhưng mà loại chuyện này rất mất mặt, cho dù là An Thế Duy, Trịnh Liệt cũng không định nói cho y, trưng mặt yên lặng nội thương.

An Thế Duy biết Trịnh Liệt đi tìm Tần Trăn, nhìn sắc mặt hắn e rằng hai người cuối cùng hẳn là chia tay. An Thế Duy không yên tâm, sợ hắn giống như lần chia tay Ân Triệu Lan, nóng đầu lại đi “sa đọa”, đến lúc đó Tiêu Sân nhất định sẽ trước đánh chết y rồi lại đánh chết Trịnh Liệt.

Nhưng mà may mắn Trịnh Liệt chỉ là trưng ra mặt cá chết mà thôi, chưa có hành động quá khích ——- nếu như chất đầy căn hộ bằng báo cáo công ty không tính mà nói.

An Thế Duy cũng không dám tiếp tục khuyến khích hắn đi club chơi bời, sự thật chứng minh, y làm mai cho Trịnh Liệt kết quả cũng không tốt lắm. Người mà y cùng Trịnh Liệt đồng thời quen biết tựa hồ đều đặc biệt khó bảo.

Cho nên kết quả An Thế Duy tìm Trịnh Liệt là: hai hoàn khố thiếu gia “không thịt không vui” chụm đầu vào nhau ngoan ngoãn ở trong nhà lật xem đống báo cáo cao như núi.

Phùng Đức là người vận chuyển báo cáo tới, lúc trước nghe được Trịnh Liệt sau mười năm lại cảm thấy hứng thú với sản nghiệp của bản thân, ông quả thực cảm động đến rơi nước mắt, chỉ kém không đốt pháo ăn mừng. Lại nhìn thấy bạn thân An Thế Duy của Trịnh Liệt cư nhiên cũng ở đây, còn giúp đỡ cùng ngồi xem, Phùng Đức bắt đầu hoài nghi bản thân mình có phải nằm mơ hay không.

Này…… Bọn họ rốt cuộc nhìn có hiểu hay không đây?

Ánh mắt hoài nghi của Phùng Đức khiến An Thế Duy cực kỳ khó chịu. Y tốt xấu gì cũng là ông chủ một công ty giải trí nổi tiếng được không? Tuy rằng y quả thật bị đống báo cáo dày đặc này khiến cho có chút váng đầu căng não.

An thiếu khó chịu bắt đầu giở tính thiếu gia, sai Phùng Đức chuẩn bị đồ ăn thức uống cho y. Đồ ăn phải là thức ăn được tỉ mỉ chế biến trong một giờ gì gì đó ở nhà hàng cao cấp mấy mấy sao đó nằm trên đường nào nào đó, còn muốn thêm đồ ăn kèm gì đó, cái này không ăn cái kia không thích vân vân và mây mây. Thức uống phải là cà phê chuyên dụng đã được xay nhuyễn tinh chế pha thành của tiệm cà phê nào nào đó, thêm sữa phải là bao nhiêu ml, thêm đường phải là loại đường vuông có nhãn hiệu xác định, phải thêm bao nhiêu viên….. Phùng Đức nghe đến sửng sốt, cầu cứu nhìn về phía Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt cuộn báo cáo lại đánh vào đầu y: “Xong chưa?”

An Thế Duy bất mãn trừng hắn, nói thầm: “Tao buông tha lăn giường với mỹ nhân, có nghĩa khí chịu đựng ngồi đây coi mấy cái báo cáo khô cằn này với mày, mà ngay cả yêu cầu nho nhỏ này mày cũng không thể thỏa mãn tao?” Y ngay cả báo cáo của S&S cũng không có để tâm như vậy!

Trịnh Liệt ngẫm lại cũng có lý, vì thế hỏi Phùng Đức: “Phùng thúc, cậu ta nói chú đều nhớ kỹ?”

Phản chiến nhanh vậy! Phùng Đức 囧, nhưng chỉ có thể gật đầu: “Nhớ kỹ.”

“Vậy chú bảo trợ lý an bài đi. Tư liệu chỗ này tôi còn muốn xem một đoạn thời gian, chuyện công ty chú quay về xử lý trước đi.” Trịnh Liệt nói.

Phùng Đức nói: “Nếu thiếu gia cần giúp đỡ, cứ tùy lúc tìm tôi.” An thiếu thoạt nhìn thật sự không thể nào tin cậy a!

Trịnh Liệt nói: “Tôi tự có chừng mực. Chú chỉ cần nghe theo. Phiền chú rồi, Phùng thúc.”

Phùng Đức chỉ có thể lo lắng mà rời đi.

Phùng Đức vừa đi, trong căn hộ chỉ còn lại Trịnh Liệt cùng An Thế Duy.

An Thế Duy lấy chân đá đá Trịnh Liệt: “Nói đi, phát cái gì điên đột nhiên muốn nỗ lực phấn đấu?”

“Tao hoài nghi có người động tay động chân trong tập đoàn Trung Thiên.” Trịnh Liệt cũng không giấu diếm, nói thẳng.

Ánh mắt An Thế Duy nhất thời sắc bén: “Như thế nào?”

“Chỉ là có loại cảm giác này. Cho nên muốn kiểm tra một lần.” Trịnh Liệt giơ giơ báo cáo trong tay. Nói thật, Trịnh Liệt trên danh nghĩa có bao nhiêu tiền ngay cả chính hắn cũng không biết, hắn chỉ biết tiền của bản thân mình luôn luôn gia tăng mà thôi. Tập đoàn Trung Thiên là sản nghiệp lớn nhất trên danh nghĩa của hắn, ước chừng chiếm một nửa tất cả tài phú của hắn. Hắn là chủ tịch, khống chế 42% cổ phần, cao tầng tập đoàn khống chế 25% cổ phần (trong đó có 3% nằm trong tay Phùng Đức), Tiêu gia có 5% —— một phần này là Trịnh Liệt vì Trịnh Phỉ bồi thường ngăn lại sự trả thù của Tiêu gia, Ân Triệu Lan nhậm chức trưởng phòng tài vụ tập đoàn, Trịnh Liệt cho cậu 5%, An Thế Duy cho hắn 10% cổ phần công ty S&S, Trịnh Liệt chia lại cho y giá trị tương đương là 3% cổ phần Trung Thiên, 20% còn lại là tán cổ cùng các thế lực khác.

Tuy rằng 42% của Trịnh Liệt chưa đủ để tuyệt đối khống chế cổ phần, nhưng nếu hai phần của Tiêu gia cùng An Thế Duy hợp lại ủng hộ hắn, Trịnh Liệt tuyệt đối sẽ không giống như trong mộng bị Ân Triệu Lan trục xuấ khỏi tập đoàn Trung Thiên. Có trách chỉ trách khi đó hắn cùng Tiêu Sân, An Thế Duy đều trở mặt. Mà Ân Triệu Lan cũng rất giỏi sử dụng thủ đoạn, cư nhiên có thể gom đủ 51% cổ phần liên hợp đại bộ phận cổ đông đoạt quyền, cuối cùng ngồi lên vị trí tổng giám đốc điều hành.

Mất đi vị trí chủ tịch tập đoàn Trung Thiên có lẽ không làm Trịnh Liệt tổn thất nhiều tài phú lắm, nhưng gây tổn hại trầm trọng lòng tự tôn cùng kiêu ngạo của hắn. Hơn nữa hắn giúp Ân Triệu Lan nhiều như vậy, cho dù chia tay vẫn giữ cậu lại làm việc ở tập đoàn Trung Thiên, cậu lại vong ân phụ nghĩa cắn ngược lại hắn một cái, lần này Trịnh Liệt tuyệt đối sẽ không để cậu được như nguyện. Còn có các quản lý công ty mà hắn vẩn từng rất yên tâm, cư nhiên trong khoảng thời gian ngắn ngủi đứng về phía Ân Triệu Lan, thật sự khiến Trịnh Liệt cảm thấy vừa lạnh tâm vừa tức giận.

Nhưng mà Trịnh Liệt có xúc giác thương nghiệp đặc hữu khiến hắn không hành động thiếu suy nghĩ. Hắn đã buông tay sự vụ của tập đoàn khá lâu, phải nhặt lên một lần nữa mới có thể có phương hướng hành sự. Trịnh thiếu không phát uy, bọn họ coi hắn như HelloKitty!

An Thế Duy thu lại vẻ thờ ơ trên mặt, nhăn mi. Trong vòng luẩn quẩn của xã hội thượng lưu ở thành phố Nam Phong, bởi vì Trịnh Liệt, Tiêu Sân, An Thế Duy qua lại thân cận, bị ngầm mặc định là người cùng một thuyền. Vô luận một người gặp chuyện gì không may, hai người còn lại cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Sau lưng bọn họ lại phân biệt đại biểu cho ba con đường thương, hắc, chính, liên hợp lại có thể nói là nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn (1). Hơn nữa trong ba người, Tiêu Sân cùng An Thế Duy còn không phải người đứng đầu trong nhà, chỉ có Trịnh Liệt là một đương gia làm chủ mọi việc, cho nên chuyện hắn có thể làm được so với bọn họ thuận lợi trực tiếp rất nhiều. Tầm quan trọng của Trịnh Liệt đối với bọn họ không cần nói cũng biết. Sau khi Trịnh Liệt cùng Tiêu Sân, An Thế Duy trở mặt, hợp tác giữa tập đoàn Trung Thiên cùng Tiêu gia, An gia kỳ thật không hề ngưng lại, chỉ có người thừa kế Tiêu gia Tiêu Sân cùng An thiếu gia An Thế Duy tuyệt giao cùng Trịnh Liệt mà thôi, dù sao mối quan tâm của bọn họ cũng khác nhau. Nhưng nếu thật sự có người muốn động vào Trịnh Liệt, cũng không khác gì chọc vào Tiêu Sân cùng An Thế Duy, hơn nữa đối phương dám động vào Trịnh Liệt, mục tiêu chỉ sợ không dừng ở một mình Trịnh Liệt.

  • (1) Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn: một người vinh hoa thì tất cả vinh hoa, một người tổn hại thì tất cả tổn hại, tức là trong một tập thể liên kết nhau, kết quả của một cá nhân cũng là của cả tập thể, như cùng hội cùng thuyền.

An Thế Duy dù là hoàn khố, nhưng liên quan đến chuyện trọng đại, y tuyệt đối sẽ không hàm hồ. Loại người như bọn họ, mới sẽ không giống Ân Triệu Lan, gần đến lúc tuyệt cảnh mới hoàn toàn tỉnh ngộ, sau đó trở tay không kịp.

“Tính tao một phần.” An Thế Duy nghiêm mặt nói.

Trịnh Liệt nguyên bản chính là hoài nghi Ân Triệu Lan, lại không tiện trực tiếp nói cho An Thế Duy. Dù sao người dẫn sói vào nhà là hắn, huống hồ sự tình còn chưa có chứng cứ xác thực.

Nhưng An Thế Duy cũng là một trong những cổ đông của tập đoàn Trung Thiên, có sự hỗ trợ của y, có thể tăng hiệu quả công việc, bản thân Trịnh Liệt cũng yên tâm hơn.

Cho nên Trịnh Liệt thực hợp tình hợp lý mang một chồng lớn báo cáo chất lên trước mặt y: “Không thành vấn đề, cái này giao cho mày.”

An Thế Duy nhất thời xanh mặt. Ý của y là cho thuộc hạ đi thăm dò, chứ không phải tự mình động thủ. Nhưng lời lẽ hùng hồn đã nói ra rồi, không thể rút lại được, vì thế chỉ có thể ôm đầu váng não trướng đau khổ tiếp tục ngồi xem.

*******************************************

Sau khi nằm dí ở nhà ba ngày, rốt cuộc An Thế Duy chịu không nổi thừa dịp Trịnh Liệt nằm ngủ trên sô pha, ôm đầu bù tóc rối lủi đi trốn.

Y vừa đi Trịnh Liệt lập tức mở mắt ra, nặng nề thở ra một hơi.

Bởi vì —– kỳ thật hắn cũng chịu không nổi!

Trịnh thiếu đam mê hưởng lạc đã quen nhàn nhã qua ngày, bình thường không phải du sơn ngoạn thủy cũng là túng tình thanh sắc (thỏa sức tận hưởng ca múa, sắc đẹp), dù rằng không phải là không học vấn không nghề nghiệp, nhưng thông mình tài trí thật sự không làm sao dùng được trên sản nghiệp của bản thân mình. Hiện tại mặc dù có nguyện vọng tốt đẹp nỗ lực phấn đấu, nhưng một ngụm ăn không hết một tên mập (nguyên văn: 一口吃不下一个胖子 — nhất khẩu cật bất hạ nhất cá bàn tử), nhìn đống báo cáo buồn tẻ vô vị ước chừng ba ngày, Trịnh Liệt đã muốn tới cực hạn. Nếu không phải An Thế Duy ở một bên xem cùng hắn, không thể mất mặt mũi với An Thế Duy, phỏng chừng hắn đã sớm nằm bẹp. Không may, thân là hồ bằng cẩu hữu trung thành nhất, suy nghĩ của An thiếu cùng hắn giống y như đúc.

May mà An Thế Duy đầu hàng nhanh hơn Trịnh Liệt một bước, chuồn đi trước.

Trịnh Liệt thỏa mãn nhắm mắt lại, một lần nữa đi vào giấc ngủ. Hắn quyết định dưỡng đủ tinh thần, đêm nay đi tìm thú vui!

Nhưng mà đến chạng vạng khi hắn thần thanh khí sảng mở ra chiếc Bugatti chuẩn bị xuất phát, một cú điện thoại phá vỡ kế hoạch của hắn.

Trịnh Liệt có chút phức tạp nhìn di động đã ngắt máy, cuối cùng vẫn là thở dài một hơi, đạp chân ga hướng về phía người kia.

Advertisements

5 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 21

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s