CDNST

CDNST: CHƯƠNG 10

☆. Cửa thứ mười

Tô bính có độc hay không Đới Nhược Trạch không có đi kiểm nghiệm, tuy rằng hắn có ngoại quải (phần mềm phụ trợ dùng cho game hay web như add on/Plugin/phần mềm auto và hack) chết đi sống lại vô địch, nhưng sau khi trọng sinh diễn lại kịch tình cũng là một chuyện mệt mỏi, có thể ít chết thì ít chết đi. Nửa đường hắn đem tô bính bóp thành mảnh vụn rồi quăng bỏ, để cho cung nhân quét rác dọn đi.

Khi Đới Nhược Trạch trở lại Đông Sơ ảnh viện—— nơi ở của nhóm nam đáp ứng, Dung Phong đã trở lại trước hắn một bước.

Dung Phong ở trong sân đánh quyền, chiêu thức hổ hổ sinh phong (uy vũ, mạnh mẽ), nhưng khí kình (sức lực) không đủ, không có uy lực.

Sau khi Dung Phong nhìn thấy Đới Nhược Trạch liền dừng lại, cười hô: “Nhược Trạch.”

Đới Nhược Trạch bảo: “Dung đáp ứng, hai ta thực không thân thiết như vậy.”

Dung Phong nói: “Mọi người đều từ không quen đến quen thôi, đừng đáp ứng đến đáp ứng đi, ngươi không chán ghét, cứ gọi tên ta.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ai, không lay chuyển được ngươi, vậy đi.”

Đới Nhược Trạch đến gần Dung Phong, liền “phụt” nở nụ cười, hắn chỉ vào mặt Dung Phong, cười đến không ngừng được.

“Ái chà chà, Dung đáp ứng, đôi mắt đen này của ngươi có thể so với quốc bảo nha.” Đới Nhược Trạch ấn một chút trên hốc mắt Dung Phong, đau đến Dung phong rớt nước mắt sinh lý, “Chậc chậc, đây không phải là tự ngươi đụng tường đi.”

“Đừng đụng, rất đau nha!” Dung Phong tránh Đới Nhược Trạch, lui về phía sau hai bước, che hai vết bầm rất không hài hòa trên mặt, nhe răng trợn mắt nói, “Đừng nói nữa, người giang hồ đều nói Nguyễn Tử Hồng được sư phụ y Tử Vi chân nhân chân truyền, là một công tử ôn văn nho nhã, hôm nay vừa thấy, thật ra là danh không xứng thực ~ bạo lực nóng nảy!”

Dung Phong bị Nguyễn Tử Hồng đánh đều là tự chuốc lấy, gã tử triền lạn đả (bám dai như đỉa) theo Nguyễn Tử Hồng, muốn Nguyễn Tử Hồng giúp gã khôi phục căn cơ, dạy gã tập võ. Nguyễn Tử Hồng ngại gã tư chất ngu dốt lại nháo người phát bực, cũng không thèm để ý gã. Dung Phong liền đặc biệt ngu ngốc mà đánh lén Nguyễn Tử Hồng, mong muốn đánh với Nguyễn Tử Hồng được mấy chiêu khiến cho người ta nhìn gã với cặp mắt khác xưa, thế nhưng khoảng cách chênh lệch giữa hai người lúc đó quá lớn, chỉ một chiêu, Nguyễn Tử Hồng liền đem Dung Phong K.O.

Đới Nhược Trạch vui sướng khi người gặp họa cười nói: “Y lưu lại mạng nhỏ cho ngươi đã không tồi rồi.” Nghĩ đến lúc hắn đánh lén Nguyễn Tử Hồng khi đó là chết ngay tại chỗ đó!

Dung Phong nói: “Nhược Trạch a, không bằng như vầy, về sau Nguyễn Tử Hồng dạy ngươi kiếm pháp, ngươi trở về dạy lại ta.”

Đới Nhược Trạch quả quyết: “Không được.” Dạy một đại hán tráng kiện kiếm pháp thật không ý nghĩa, muốn dạy cũng phải dạy tiểu hoàng đế thiếu niên lang tuấn tú thôi.

Dung Phong chịu đả kích lớn, hỏi: “Vì sao chứ?! Nhược Trạch, hai ta là huynh đệ a! Ngươi giúp ta khôi phục võ công, đợi sau khi trốn khỏi hoàng cung dốc tiền mua ruộng đất, đến khi ngươi già không nhận được thánh sủng. . . . . . a, không đúng, ngươi hiện tại cũng được thánh sủng, ai, kệ nó, dù sao chính là ngươi về sau xuất cung có thể đến nương nhờ ta nha!”

Đới Nhược Trạch hắc tuyến, “Dung Phong Dung đáp ứng a, ngươi nói qua lời này với Nguyễn quý nhân sao?”

Dung Phong nói: “Nói a, ta phải thật sự giảng đạo lý thôi.”

Đới Nhược Trạch thương hại bảo: “Dung Phong, ngươi đời này đừng nghĩ từ chỗ Nguyễn quý nhân học được một nửa chiêu thức.” Hơn nữa phải thời khắc đề phòng y đem ngươi vùi lấp ngay tại chỗ làm phân bón cho hoa sơn trà, thắp cho ngươi một ngọn nến.

Chạng vạng, Đại Phúc đến đây.

Đại Phúc rất được hoàng đế trọng dụng, tuyên chỉ tuyên kiến trong hậu cung đều là việc của gã, gã đến, có nghĩa là hoàng đế triệu kiến.

Đại Phúc nói: “Vấn an hai vị đáp ứng.”

Đới Nhược Trạch cùng Dung Phong đáp: “Phúc công công hảo.”

Đại Phúc nói: “Ta là đến tuyên Dung đáp ứng yết kiến.”

“Tuyên ta?!” Dung Phong kinh ngạc hô, “Ta không quen hoàng đế a.”

Đại Phúc nói: “Bệ hạ cũng không quen ngài.”

Dung Phong hỏi: “Vậy tuyên ta làm cái gì?”

Đại Phúc trả lời: “Ngài là đáp ứng của bệ hạ, ngài nói bệ hạ tuyên ngài là làm cái gì?”

Chân Dung Phong mềm nhũn, hán tử to như vậy ngã “phịch” xuống đất, “Hắn sẽ không là muốn thượng ta đi?!”

Khuôn mặt vốn trắng bệch như bệnh của Đại Phúc “xoát” cái thành đáy nồi, nói: “Dung đáp ứng, ngài mau chút đi, ta ở sân ngoài đợi ngài.” Tức thì phẩy tay áo bỏ đi.

Dung Phong như đại nạn lâm đầu sợ hãi, bắt lấy tay áo Đới Nhược Trạch không buông, “Xong rồi xong rồi, Nhược Trạch a, ta không muốn đi a! Ta một đại lão gia mới không cần bị một đại lão gia áp đâu! Ta muốn thú thê sinh tử (cưới vợ sinh con)! Trinh tiết của ta phải lưu lại cho thê tử tương lai của ta!”

Đới Nhược Trạch tách ngón tay Dung Phong ra, nói: “Thôi đi, trong hậu cung này bao nhiêu người ngóng trông gặp hoàng đế cũng có thấy được đâu, ngươi bớt được tiện nghi còn khoe mẽ đi!” Hắn ở trên đùi Dung Phong đá một cước, “Cút đi!”

“Ta không!” Dung Phong ôm lấy Đới Nhược Trạch, “Nhược Trạch, cứu ta!”

Đới Nhược Trạch phiền không chịu nổi đá văng người ra, “Ngươi còn là đàn ông sao, một cái đầu to như vậy mà không được bao nhiêu óc! Ta còn ước gì hoàng đế triệu kiến ta mà ngươi còn trốn!” Hắn xách áo Dung Phong, uy hiếp nói, “Dung Phong, hai ta là anh em đi, ta liền nói cho ngươi, hoàng đế sớm hay muộn là người của ta, ngươi không được động hắn, cho dù hắn muốn ngủ với ngươi ngươi cũng phải cự tuyệt cho ta! Ngươi nếu dám ngủ với hắn, ha hả, ngươi ngày mai liền dọn qua Tây viện đi!”

Hung quang trong mắt Đới Nhược Trạch không phải giả, Dung Phong phản xạ có điều kiện khép chân lại.

Thế giới này thật tàn khốc mà! Một nam nhân ta chưa thấy qua muốn ngủ với ta, một nam nhân xưng huynh gọi đệ với ta muốn phế ta! Trời ạ, ta là một cánh chim tự do đến từ giang hồ, phóng ta quay về giang hồ đi!

Dung Phong thê thê thảm thảm bi ai theo sát Đại Phúc đi gặp hoàng đế, Đới Nhược Trạch ở lại tự nhốt trong phòng mà bực mình.

Hắn nghĩ không thông, hắn cùng Dung Phong ở cùng một viện tử, theo lý thuyết độ hảo cảm của hoàng đế đối với hắn phải cao hơn Dung Phong ngay cả mặt mũi cũng chưa thấy qua chứ, sao lại triệu kiến mãng hán kia mà không triệu kiến mình?!

Đới Nhược Trạch nhấn cái nút “Hệ thống”.

Hệ thống: xin chào ngoạn gia thân ái, xin hỏi ngài cần trợ giúp gì? 】

Đới Nhược Trạch hỏi: “Nếu ta không lấy được đêm đầu tiên của hoàng đế mà nói, vậy hậu quả sẽ như thế nào?”

Hệ thống: nhiệm vụ kia của ngài liền thất bại. 】

Đới Nhược Trạch hỏi: “Sau khi nhiệm vụ thất bại ta sẽ như thế nào?”

Hệ thống: thứ lỗi, ngài một ngày chỉ có một lần gọi hệ thống cũng như khiến hệ thống vì ngài giải đáp nghi hoặc về quyền lợi, vả lại vấn đề ngài yêu cầu đề cập đến cơ mật, cho dù hôm sau ngài hỏi lại ta ta cũng sẽ không trả lời ngài. 】

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Lời này không cần quen tai như vậy a!

Hệ thống: ngài bởi vì giận dữ công tâm, khí huyết không thông, buồn bực mà chết. Ngày thứ hai sau khi ngài chết, hoàng đế phát hiện ngài, hắn đem thi thể ngài làm thành tiêu bản, đặt trên long sàng, ngày ngày cùng hắn đồng tháp mà ngủ. 】

Đới Nhược Trạch trong lòng mắng to thảo nê mã, đây là hệ thống thấy hắn chống đỡ lâu rồi không chết cố ý tùy tiện soạn cái lý do khiến hắn chết chứ gì?! Biến thái cũng phải có giới hạn chứ!

A, từ từ, Đới Nhược Trạch tinh tế nghiền ngẫm lại một lần “hậu sự lúc sau” của mình, hắn chết ở Đông Sơ ảnh viện, phát hiện thi thể hắn không phải cung nữ Thúy Hoa cùng Lệ Hoa, hay Dung Phong cùng ở một viện với hắn, mà phát hiện thi thể hắn cố tình lại là hoàng đế.

Đây thuyết minh cái gì? Đây thuyết minh hoàng đế đến viện này, vả lại là tới tìm hắn!

Hoàng đế vì cái gì đến viện tử? Vì cái gì tìm hắn? Hoàng đế triệu kiến chính là Dung Phong, Dung Phong hầu hạ tốt nên cậu long tâm đại duyệt (thỏa mãn) tới gặp Dung Phong nhưng thật ra có thể lý giải, còn muốn gặp hắn sao. . . . . .

Đới Nhược Trạch nở nụ cười.

Hắn nhớ tới lúc ở luyện võ trường cùng hoàng đế nói về “như thế nào giải quyết phiền não của tiểu đệ đệ “, bất ngờ khai mở tâm tư cong cong nhiễu nhiễu của hoàng đế kia.

Hắn trong lòng hoàng đế, chỉ sợ cũng là đồ háo sắc, hoàng đế trước mặt đồ háo sắc là hắn đây giả bộ sủng hạnh người khác, chắc muốn kích thích hắn, khiến hắn bất an lo lắng. Tiểu hoàng đế này là vì tìm lại mặt mũi buổi sáng chứ gì!

Nghĩ thông suốt việc này, Đới Nhược Trạch cười cười một chút, tiểu hoàng đế này càng ngày càng thú vị.

“Nhược Trạch, ngươi cười cái gì?” Dung Phong nói, “Ta không nói gì đáng cười a.”

Đới Nhược Trạch nói: “Cười vết bầm khôi hài của ngươi.”

Dung Phong: “. . . . . .”

Đới Nhược Trạch nhìn thấu dụng ý của hoàng đế, vậy hắn sẽ chủ động xuất kích.

Khi Đại Phúc đến tuyên Dung Phong diện thánh, Dung Phong đến cầu hắn, Đới Nhược Trạch nói: “Phúc công công, Dung đáp ứng nhiễm phong hàn, nếu là lây bệnh cho bệ hạ sẽ không tốt lắm, không bằng ta thay Dung đáp ứng đi gặp bệ hạ đi.”

Dung Phong phối hợp ho điên cuồng.

Đại Phúc nói: “Đây không hợp quy củ.”

Đới Nhược Trạch đáp: “Phúc công công, là quy củ trọng yếu hay là thánh thể của bệ hạ trọng yếu? Dung đáp ứng không thể theo ngươi diện thánh, ngươi cũng không thể ăn nói với bệ hạ, ta đây cùng Dung đáp ứng cùng ở dưới một mái hiên đi giải thích với bệ hạ chính là tốt đến không thể tốt hơn, bệ hạ chắc sẽ không trách tội công công.”

Dung Phong ho tê tâm liệt phế.

Đại Phúc do dự một lát, nói: “Dung đáp ứng sao lại bệnh nặng như vậy? Vậy cũng không sao, Dung đáp ứng cứ hảo hảo nghỉ ngơi, liền phiền Đới đáp ứng cùng ta đi một chuyến .”

Đới Nhược Trạch nói: “Vậy đa tạ công công.”

Trong tẩm cung hoàng đế đèn đuốc sáng trưng, Đới Nhược Trạch cách bình phong vấn an.

Hoàng đế nằm úp sấp trên bàn dài, múa bút thành văn viết cái gì đó, cậu nói: “Lại đây.”

Đới Nhược Trạch đi ra khỏi bình phong, trêu đùa: “Đáng tiếc, bệ hạ lại quần áo hoàn hảo cũng không ở trên giường.”

Hoàng đế ngẩng đầu, nhíu mi nói: “Như thế nào là ngươi?”

Đới Nhược Trạch nói: “Dung đáp ứng bị bệnh, ta thay hắn đến.”

Hoàng đế nói: “Loại sự tình này chỗ nào có thay thế được!”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Loại sự này?”

Hoàng đế cắn cắn môi dưới, không hé răng.

Đới Nhược Trạch cười đến rất không đứng đắn: “Bệ hạ đừng thẹn thùng, ta là đáp ứng của ngươi, vội tới thị tẩm ngươi là bình thường.”

“Ai muốn ngươi thị tẩm a?!” Hoàng đế dùng bút lông ném Đới Nhược Trạch, mực nước bắn tung tóe trên thân Đới Nhược Trạch, “Nhặt bút lông lên!”

Đới Nhược Trạch không để ý nhặt bút lông, hắn kéo tay hòang đế, đem bút lông trả lại hoàng đế, nói: “Bệ hạ, đồ vật này nọ không nên tùy tiện ném, tuy rằng không có lực sát thương, nhưng thương đến tiểu hoa tiểu thảo (hoa cỏ) cũng không tốt.”

“Cái loạn thất bát tao gì!” Hoàng đế rút tay về, không động, Đới Nhược Trạch nắm tay cậu quá chặt rồi.

Hoàng đế: “Buông tay.”

Đới Nhược Trạch: “Không buông.”

Hoàng đế nói: “Ngươi không buông ta liền gọi người.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi hô vỡ cổ họng cũng không ai tới cứu ngươi!”

Hoàng đế hô to: “Đến. . . . . .”

Hoàng đế mới hô từ “đến”, liền cảm thấy trên môi nóng lên, mà mặt Đới Nhược Trạch lại phóng đại vô hạn trong tầm nhìn của cậu.

Đới Nhược Trạch vô sỉ cường hôn hoàng đế!

Hắn dùng lực ôm hoàng đế, ngăn chặn hoàng đế giãy dụa, cũng lòng tham không đáy nghĩ muốn đem môi chạm môi đơn thuần phát triển thành hôn sâu tiêu chuẩn!

Hoàng đế rõ ràng khiếp sợ rồi, cậu trăm triệu lần không dự đoán được Đới Nhược Trạch cư nhiên to gan lớn mật đến nông nỗi này!

Cậu ngậm chặt miệng, tùy Đới Nhược Trạch khiêu khích thế nào cũng không lay động.

Đới Nhược Trạch nếm thử không có kết quả, trả thù cắn mũi hoàng đế, cười nói: “Mẫu đơn hoa hạ tử, tố quỷ dã phong lưu (được chết dưới hoa mẫu đơn, thì làm quỷ vẫn phong lưu), bệ hạ phải ban tử ta sao?”

Hoàng đế gằn từng chữ một: “Trẫm phải thiến ngươi!”

Advertisements

One thought on “CDNST: CHƯƠNG 10

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s