MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 30

  1. Tụ cư [4] mặt trời hạnh phúc

Bị Nhạn Hành cường hôn? Nhạn Hành nếu thật muốn hôn hắn, còn cần dùng sức mạnh sao?

Hạ Phi thật khó khăn nhịn không phì cười, đây là cái gì a?

Hắn cuối cùng hiểu được nguyên nhân biểu tình rối rắm của Lê Lý, nên thế này là vì hắn bị Nhạn Hành ép buộc? Người nọ không thấy một màn hắn chủ động hôn kia sao? Đây thật đúng là âm soa dương thác (hiểu lầm).

Thế nhưng hắn thuận theo suy đoán của Lê Lý, ngượng ngùng hạ mắt, lúng túng nói: “Cậu đều thấy?”

“Ừ.” Lê Lý cắn chặt răng, một hơi đem lời muốn nói đều nói ra, “Nếu không muốn mà nói, rõ ràng cự tuyệt y là tốt rồi. Tính tình Hạ Phi anh rất tốt, mới mặc y khi dễ. Nếu còn tiếp tục thỏa hiệp như vậy, y không biết sẽ thành bộ dáng được một tấc lại muốn tiến một thước gì nữa!”

Hạ Phi bất động thanh sắc xoa cái bụng đau do nín cười, ngạc nhiên mở to mắt nhìn: “Bắt buộc?”

Không đợi Lê Lý mở miệng, Hạ Phi chậm rãi nói: “Nhạn Hành không có bắt buộc tôi a, là tôi tự nguyện.” Ánh mắt hắn vô tội lại trong suốt, nghi hoặc nhìn Lê Lý, “Sắc mặt cậu sao lại khó coi như vậy? Tôi có nói gì không đúng sao?”

Tự. . . . . . Tự nguyện?!

Lê Lý hoàn toàn không ngờ đáp án của Hạ Phi lại như thế này, gã mở to hai mắt nhìn, như là chưa từng nhận thức qua Hạ Phi, gắt gao nhìn thẳng mặt Hạ Phi: “Anh cũng là người như thế?!”

“Loại người như thế?” Hạ Phi ngượng ngùng cắn cắn môi, vẻ mặt hạnh phúc, “A, cậu là nói loại chuyện thích nam nhân này hả? Tuy rằng tôi chỉ thích một mình Nhạn Hành, nhưng mà cũng có thể coi là vậy.”

“Y chỉ đùa giỡn anh mà thôi!” Lê Lý hoảng loạn không lựa chọn từ ngữ, nhanh chóng nói, “Y có người thích rồi!” Mục Nhạn Hành vẫn thích gã mà!

Hạ Phi nghiêng đầu, cười tủm tỉm khẳng định: “Đúng vậy, y thích tôi.”

“Đó là y lừa gạt anh!” Lê Lý kích động đè thấp thanh âm, “Anh sẽ bị y lừa gạt tình cảm!”

“A. . . . . .” Hạ Phi nháy mắt mấy cái, sau đó ôn nhu nở nụ cười, “Tôi tin tưởng y. Hơn nữa, cho dù là y gạt tôi, tôi cũng cam tâm tình nguyện bị lừa.” Hắn kín đáo liếc sắc mặt Lê Lý một cái, khóe môi âm thầm cong cong, còn thật sự kiên định bổ sung: “Chỉ cần tôi thích y như vậy là đủ rồi.” . . . . . . Đây chính là lời thật lòng, Lê Lý, Nhạn Hành đáng giá hắn đối đãi như vậy.

“Chỉ là. . . . . .” Lê Lý có chút nói năng lộn xộn . . . . . . Hạ Phi như thế nào có thể thích Mục Nhạn Hành? Mục Nhạn Hành có cái gì tốt? Không, mặc kệ Mục Nhạn Hành tốt hay không tốt, Hạ Phi cũng không thể thích Mục Nhạn Hành, Mục Nhạn Hành là của gã mới đúng!

—— từ từ, gã rốt cuộc vừa mới suy nghĩ cái gì?!

Lê Lý lại mờ mịt, gã thất hồn lạc phách đứng tại chỗ, gã vừa mới suy nghĩ cái gì?! Gã như thế nào lại nghĩ, Mục Nhạn Hành là của gã?

“Lê Lý.” Trong đầu không ngừng lóe lên thanh âm người kia vang lên gần đó, Lê Lý đột nhiên giật mình, lo lắng nhìn lại hướng kia, chính là nam nhân giờ phút này chiếm cứ tất cả tâm tình của gã. Khuôn mặt anh tuấn, biểu tình trầm mặc, con ngươi tối đen âm trầm nhìn gã, cảnh tượng quen thuộc này khiến gã có một loại ảo giác còn tại quá khứ, phảng phất mỗi ngày mở cửa ra, sẽ nhìn thấy một màn—— ở ngoài cửa nam nhân thẳng lưng mà đứng.

Nhưng mà hiện giờ trong mắt nam nhân không còn ôn hòa bao dung nữa, mà là xa cách cùng hờ hững.

Sau khi nhận rõ sự thật này, trái tim như bị đánh một cú thật mạnh, từ từ đau đớn. Lê Lý bỗng nhiên nhớ tới chuyện bị gã cố ý quên đi, Mục Nhạn Hành đã sớm nói qua với gã ——”Từ nay về sau, chúng ta không còn liên quan.”

Lục lọi lại trong trí nhớ, Lê Lý rốt cuộc ý thức rõ ràng được ý tứ bao hàm trong đó.

Hô hấp nhất thời cứng lại, trái tim khó chịu như là bị một bàn tay to hung hăng nắm chặt, Lê Lý hoảng hốt một trận, không hiểu rõ bản thân vì cái gì bỗng nhiên có loại cảm giác trống rỗng như đã mất đi gì đó, liền nghe thấy thanh âm hờ hững của Mục Nhạn Hành: “Chuyện của tôi và Hạ Phi, không có chỗ cho cậu nhúng tay xoi mói.”

“Tôi thích Hạ Phi.” Mục Nhạn Hành nắm chặt tay Hạ Phi bên cạnh, nhấn mạnh từng chữ một, “Tình cảm này là thật, bên trong không có lừa gạt.”

Chính tai từ miệng Mục Nhạn Hành nghe lời nói này, đầu Lê Lý như bị đánh một cái, trước mắt tối sầm lại, huyết sắc trên mặt hoàn toàn biến mất: “Anh. . . . . . Anh trước kia, chưa từng nói với tôi như vậy. . . . . .”

Chậc chậc, vậy sao? Hạ Phi che miệng cười trộm, như vậy thật muốn cảm tạ Lê Lý đến đây, bằng không lấy cái loại đầu gỗ đặc biệt quả ngôn thiểu ngữ (ít lời, kín tiếng) như Nhạn Hành, không biết đến bao giờ mới chủ động nói ra những lời này.

“Không nói gì, đương nhiên là đại biểu cho không thích.” Lâm Linh cũng từ một bên xông ra, vẻ mặt ‘đạo lý đơn giản như vậy ngươi cũng không hiểu sao’ nhìn Lê Lý, “Còn thắc mắc gì không?”

Lê Lý kinh ngạc nhìn thoáng qua Mục Nhạn Hành, lại nhìn Hạ Phi một cái, thất hồn lạc phách lắc lắc đầu, dưới chân phù phiếm đi trở về. Hiện tại đại não gã trống rỗng, cái gì cũng đều không thể suy nghĩ . . . . . . Chỉ là nghĩ, không muốn lại nhìn bộ dáng hai người tay trong tay kiên định như vậy. Cảnh tượng chói mắt kia, chỉ nhìn thấy, tim gã liền đau đến muốn vỡ ra rồi.

Nhìn thấy sắc mặt Lê Lý thảm đạm lảo đảo trở về, Nam Tuyết kinh ngạc hỏi: “Các anh nói cái gì?” Nàng dừng một chút, phóng thấp thanh âm: “Anh sao lại khóc?”

Lê Lý mờ mịt chầm chậm nâng tay sờ hai má, tay bắt được một mảnh nước đọng lạnh lẻo, gã khóc?

“Ặc. . . . . . Hình như bị đả kích rất lớn?” Lâm Linh nhìn bóng dáng gầy yếu của Lê Lý, xấu hổ bắt đầu cào cào tóc, “Người này sẽ không luẩn quẩn trong lòng đi?”

Hạ Phi mỉm cười lắc đầu: “Hắn sẽ không. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể nhận rõ sự thật a.” . . . . . . Hắn cũng không muốn trong lòng Lê Lý vẫn cho rằng Nhạn Hành là đồ vật của gã. Nam nhân Mục Nhạn Hành này, là của hắn!

“Nói, các ngươi hấp thu xong rồi?” Hạ Phi nghiêng đầu, phát hiện ngay cả Lee Al đều mở mắt, lười biếng phát ngốc.

“Uhm.” Mục Nhạn Hành gật gật đầu, vừa mới nói trước mặt Hạ Phi như vậy, hiện tại đối mặt với Hạ Phi mặt cười như hồ ly, sao lại cảm thấy phá lệ thẹn thùng. Vì vậy nam nhân vốn trầm mặc càng thêm trầm mặc, sau một đơn âm liền gắt gao mím môi, ánh mắt cũng yên lặng phiêu một bên, chỉ là không nhìn đến sườn mặt mỉm cười của Hạ Phi.

“Tự nhiên mà vậy.” Lâm Linh khoa tay múa chân nói, “Tựa như bỏ thức ăn vào miệng, sau khi nhấm nháp sẽ tự nhiên nuốt xuống.” Đây là bản năng tự phát của thân thể.

“Cảm giác?” Hạ Phi hỏi Lâm Linh, ánh mắt lại buồn cười dừng trên mặt Mục Nhạn Hành, đừng tưởng rằng lộ ra mặt than hắn sẽ không biết đây là thẹn thùng, da mặt Nhạn Hành quá mỏng đi?

Lâm Linh làm một cái động tác vặn vặn hai cánh tay kiện mỹ (khỏe đẹp): “Cảm giác biến lợi hại.”

Mục Nhạn Hành vẫn là một cái đơn âm: “Uhm.”

Lee Al lười biếng thốt lên: “Chẳng lẽ mọi người chưa phát hiện, bây giờ một chút cũng không đói, một chút cũng không khát sao?”

“Ô?” Lâm Linh kinh ngạc chậc lưỡi, sờ sờ dạ dày chịu đựng đói khát lúc trước, như bừng tỉnh đại ngộ, “Là như thế này a!”

Hạ Phi lúc trước có suy đoán, lúc hắn hấp thu lam quang trên người Lê Lý, dù là thân thể, hay tinh thần cảm giác đói khát đều tiêu thất. Mà hiện giờ liền hoàn toàn có thể xác định.

Dị năng của dị năng giả, tinh hạch trong đầu tang thi, đều có thể là một lọai năng lượng có thể hấp thu. Loại năng lượng này có thể thỏa mãn nhu cầu thân thể cùng tinh thần, từ một ý nghĩa nào đó có thể thay thể thức ăn cùng nước uống.

Đem suy đoán này đó nói cho mọi người, Lâm Linh lần đầu cảm giác vạn phần thần kỳ sờ sờ bụng chính mình, vậy hệ tiêu hóa trong bụng cô nên làm cái gì bây giờ? Sẽ héo rút rồi biến mất? Nhưng mà như vậy cũng có ưu đãi, cô nhóc theo bản năng thì thào: “Không ăn đồ vật này nọ là có thể không cần đi WC, vừa lúc gần nhất đang phát sầu vì tìm không thấy các loại giấy vệ sinh phiền phức. Cũng không biết bà dì (kinh nguyệt) có thể cũng biến mất hay không a.”

Cô nhóc nói xong, liền đón nhận ánh mắt hoặc phức tạp hoặc quỷ dị của ba người, lập tức nhận ra bản thân vừa mới nói cái gì, nhất thời khuôn mặt “bùm” biến đỏ, khóc không ra nước mắt —— đều là bị Lee Al làm hư rồi phải không!

Lee Al kinh ngạc liếc cô một cái: “Cô cư nhiên có thể nói ra gì đó có nội hàm như vậy.”

Để cô chui xuống đất đi. . . . . . Lâm Linh thất ý thể tiền khuất (tức OTL, ngũ thể đầu địa trạng).

“Đây coi như là một loại tiến hóa .” Hạ Phi tổng kết, buông tay nói, “Về sau thực vật sẽ càng ngày càng ít, thiên nhiên nếu như không muốn nhân loại diệt vong như vậy, tất nhiên sẽ cho ra một con đường sinh tồn phát triển khác. Tinh hạch có lẽ chính là loại nhân loại từ nay về sau coi như thức ăn.”

Theo ý nghĩa nào đó mà nói, đây là cục diện giằng co tang thi ăn người, người ăn tang thi.

Thiên nhiên thật đúng là am hiểu sâu sắc đạo cân bằng. Nhân loại sau này cho dù còn muốn trốn tránh, vì vấn đề ăn no, cuối cùng vẫn là không thể không đối mặt tang thi.

“Thật tò mò, thuận theo xu thế tiến hóa của tự nhiên, nhân loại chúng ta sẽ biến thành giống loài hoàn toàn mới như thế nào đây?” Hạ Phi thú vị nheo lại hai mắt, tương lai vẫn là thực đáng chờ mong.

Cái gì giống loài hoàn toàn mới? Sinh vật không có hệ tiêu hóa trừ bỏ thực vật chính là sinh vật đơn bào, Hạ Phi đại ca anh nghĩ muốn thành sinh vật đơn bào sao? Lâm Linh yên lặng phun tào.

Hạ Phi đi qua, lấy tinh thạch màu đỏ lúc trước ra: “Uhm, tận lực hấp thu đi. Dị năng cũng có thể tiến giai.” Thực lực mọi người tăng lên, tiếp tục tiến lên, cũng an tâm một ít.

Bằng không nếu chuyện Trương Hà Sơn Lê Lý lại đột phát vài lần như vậy, bọn họ cũng thật sự bị ép chết.

“Hạ Phi đại ca vất vả.” Lâm Linh cầm tinh thạch màu đỏ, còn thật sự nói lời cảm tạ, bọn họ không thể trực tiếp hấp thu năng lượng tinh hạch, chỉ có thể dựa vào Hạ Phi chiết xuất năng lượng tinh khiết ra rồi hấp thu. Loại quá trình chiết xuất này, nhìn như làm thật thoải mái, nhưng đối Hạ Phi mà nói tuyệt đối là có tiêu hao.

Hạ Phi bật cười: “Chỉ hao phí chút tinh thần lực thôi. Tôi còn chờ mấy người bảo hộ tôi đó.” Dị năng của hắn bưu hãn một chút, một khi phát động là huyết tinh bạo lực các loại, có thể không sử dụng liền tận lực không sử dụng đi. Hạ Phi tỏ vẻ, hắn là một nam nhân tại gia tốt ôn nhu hiền lành, đánh đánh giết giết gì đó thiệt tình là không hợp với hắn.

Sau khi tìm được phương pháp, hấp thu tinh thạch màu đỏ liền vô cùng thoải mái. Vốn cũng chỉ lớn sấp xỉ hạt đậu xanh, Mục Nhạn Hành hấp thu mười viên, Lee Al sáu viên, mà Lâm Linh chỉ năm viên, sau đó mọi người đối với tinh thạch Hạ Phi đưa qua, đều liên tục xua tay cự tuyệt.

Lâm Linh vuốt bụng, dở khóc dở cười nói: “Ăn no, thật căng.” Loại cảm giác ăn no muốn đánh nhau này là chuyện gì vậy nè?

Hạ Phi thu hồi tinh thạch màu đỏ dư thừa, xem ra năng lượng mà mỗi người dung nạp cũng có hạn mức cao nhất a. Hắn làm ra bộ dáng nghiên cứu người khác: “Có cảm giác dị năng tiến hóa hay không?”

Mục Nhạn Hành trầm mặc lắc lắc đầu.

Lâm Linh buông tay, kỳ thật, dị năng của cô làm sao mới có thể xem như tiến hóa? Là xem thân thể có thể uốn thành bao nhiêu đoạn lượn sóng sao? Hay là xem thân thể có thể kéo dài như hải tặc Vương Lộ Phi (Luffy của One Piece)? Hay là như Al nói, nhìn xem có thể co rút thân thể chui vào trong hũ?

Nghĩ đủ loại hình ảnh, hươ hươ cánh tay giống như băng vải, cô nhóc lộ ra vẻ mặt 囧, cảm thấy được thân thể này trước thời mạt thế, đi làm lão sư yoga chắc chắn tiền đồ vô lượng.

Trên ngón trỏ Lee Al lượn lờ một con rắn mini, ánh mắt cậu không chớp một cái nhìn chằm chằm nó, vô cùng chuyên chú, nhưng vẫn nhớ rõ trả lời vấn đề của Hạ Phi: “Dị năng được bổ sung đầy, nhưng tiến giai thì còn sớm.”

Hạ Phi kinh ngạc, rõ ràng hắn chỉ hấp thu sáu viên tinh hạch, dị năng liền tiến giai. Cẩn thận suy nghĩ, khác biệt duy nhất giữa hắn và Nhạn Hành bọn họ, chính là hấp thu dị năng màu lam từ Lê Lý. Chẳng lẽ lần đó thoáng cái hấp thu nhiều? Hào quang kia đối với dị năng giả mà nói, cảm giác thật hữu ích.

Hạ Phi vô tội nháy mắt mấy cái, lộ ra một nụ cười vô hại, éc. . . . . . Hắn thực không cố ý.

“Hạ Phi đại ca, anh đừng cười như vậy.” Lâm Linh sợ đến lạnh run cả người.

Đáp lại cô nhóc là Hạ Phi bắn qua một nụ cười ôn nhu.

Lee Al nháy mắt làm tan vỡ con rắn nhỏ quấn quanh đầu ngón tay, lười biếng vặn vẹo thắt lưng, không chút để ý nhắc nhở: “Hạ Phi, nếu thúc đem mặt lau sạch thêm chút nữa, tuyệt đối có thể đâm mù mắt cô ta.”

Lâm Linh: “. . . . . .” Hạ Phi đại ca anh mang thù nhưng cũng đừng liên lụy đến em nha!

Mà Hạ Phi không đáp lại Lee Al, hắn ai oán nhìn chằm chằm Mục Nhạn Hành mím chặt môi, thấy Mục Nhạn Hành chống đỡ không được nghiêng mặt đi .

“Nhạn Hành anh vừa mới cười.” Tuy rằng không nghe thấy tiếng.

Mục Nhạn Hành lộ ra mặt than: “Ừ.”

“Anh không thể ghét bỏ tôi.” Hạ Phi cong lưng kéo lại dây khóa ba lô.

“Ừ.”

“Được rồi, tôi cũng sẽ không ghét bỏ anh.” Cười tủm tỉm vác ba lô lên lưng, Hạ Phi hướng mấy người vỗ vỗ tay, “Như vậy hiện tại nghỉ ngơi đủ rồi?”

Mấy người đều gật đầu, vấn đề đói khát đã giải quyết, dị năng bổ sung tràn đầy, tuy rằng thân thể còn chút mỏi mệt, nhưng xem như huấn luyện hành quân cấp tốc là được rồi. Cho dù tố chất thân thể nhóm hắn đề cao, nhưng cũng cần rèn luyện thích ứng. Trước mạt thế bộ đội đặc chủng còn cần luyện tập không ngừng nghỉ ngày qua ngày đó thôi.

“Đúng rồi, còn bọn họ?” Hạ Phi chỉ chính là hai nhóm người Trương Hà Sơn cùng Lê Lý.

Lâm Linh tiếp lời: “Bọn họ nói, cùng đường.”

Hạ Phi nhớ tới lúc trước Al nói “Chỉ cùng đường, không phải đồng bạn”, liền hiểu được loại hình thức ở chung hiện giờ.

“Cùng đường mà nói, chúng ta đây đi hướng nào?” Hắn liếc nhìn không trung âm u, không có mặt trời, ngay cả phương hướng đều phân không rõ.

“Cứ theo kế hoạch lúc trước, hướng tây bắc.” Mục Nhạn Hành trầm giọng nói, “Nếu có thể, vẫn hướng cao nguyên đi.”

Bên kia hoang vắng, lại xa duyên hải, ngẫm lại đều có thể tránh rất nhiều phiền toái. Dù sao nếu đáy biển chấn động, vậy không phải đất rung núi chuyển bình thường, ai có thể trốn khỏi sóng thần nghiêng trời lệch đất chứ? Hơn nữa mật độ dân cư vùng duyên hải so với thành phố C còn lớn hơn, nghĩ đến đối mặt với lượng tang thi đó, mấy người đều không rét mà run —— kiểu bị vô số tang thi phân thực (chia nhau ăn) mà chết này, thật sự một chút cũng không đẹp.

“Phương hướng hiện tại của chúng ta là chính xác?” Hạ Phi nhìn nhìn trái phải, mặt đất như một cái giẻ lau, bị người ta hung hăng nắm lên giũ hai cái lại vứt trở về, núi cao sông rộng đều bị phá vỡ, hoàn toàn khiến cho bọn họ không rõ lắm phương vị lúc bấy giờ.

“Là năng lực của Trương Hà Sơn.” Lâm Linh làm tư thế dán bàn tay lên mặt đất, “Nghe nhịp đập của đại địa? Dân gian Hoa Hạ không phải có cách nói này đó sao.”

Trương Hà Sơn sao?

Đối với người hiền lành này, Hạ Phi cũng không biết nên bày ra biểu tình gì để đối mặt . Kỳ thật trong mạt thế, người rơi vào khốn cảnh nghĩ muốn nhất chính là gặp được loại tâm địa mềm mại như Trương Hà Sơn này, người cái gì cũng phải giúp. Nhưng đối với bọn họ mà nói, phiền toái Trương Hà Sơn mang tới đã đến nông nỗi uy hiếp sinh mệnh bọn họ rồi, nhất là gã còn không phải cố tình!

Tiếp tục đồng hành. Cũng không thể nói con đường này do hắn mua, bọn họ có thể đi đường khác không? Chân ở trên người kẻ khác, bọn họ làm sao quản?

Thế giới lớn như vậy, nói không chừng về sau còn có thể gặp gỡ càng nhiều người thần kỳ, hiện tại coi như là làm một cái huấn luyện sức chịu đựng đi. Hạ Phi mỉm cười nắm chặt tay, hơn nữa dị năng của hắn tựa hồ có thể cải biến tính cách người khác.

Dị năng giai đoạn thứ nhất là thị huyết. Sau khi tiến hóa giai đoạn thứ hai. . . . . . là bạo ngược.

Có lẽ hắn có thể thử xem dùng bạo ngược đi cải tạo chút ít tính cách người khác?

Lâm Linh ở một bên che mắt, đã nói không cần nở nụ cười như vậy mà! Hạ Phi đại ca!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

          Đạo diễn: Đại Mã quân.

          Kịch bản: Mục Mục cường hôn Hạ Phi Phi.

          Ghi chú: thỉnh diễn viên nghiêm túc phối hợp công tác, Mục Mục, xuất ra ý thức trách nhiệm của cậu đi.

          Hạ Phi Phi: Mục Mục, đến đây đi ~

          Ý thức trách nhiệm công tác MAX Mục Mục đỏ lỗ tai tiến lên hôn.

          Đại Mã quân: cắt!

          Mục Mục hôn lại.

          Đại Mã quân: cắt!

          Mục Mục cắn răng hôn lại.

          Đại Mã quân: cắt!

          . . . . . .

          Cắt cắt cắt cắt cắt!

          Mục Mục: thực xin lỗi đạo diễn, tôi làm không tốt.

          Hạ Phi Phi (ôn nhu an ủi): Mục Mục đừng nản chí, tôi cùng anh diễn đến khi đạt thì thôi.

          Đại Mã không thể nhịn được nữa: Hạ Phi Phi! Kia, nói chính là cậu! Cậu con mẹ nó phải biểu hiện giãy dụa phản kháng “không muốn không muốn”! Cậu vẻ mặt hạnh phúc nằm bình là chờ lâm hạnh hay là vẫn chờ lâm hạnh a! Bày ra giác ngộ bị cường coi, cho Mục Mục cơ hội dùng đến sức mạnh coi!

Advertisements

5 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 30

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s