Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 20

Chương 20: Chúng ta kết thúc ở đây (hạ)

Phòng 308. ——- Trịnh

Lúc nghỉ ngơi sau khi quay phim, trợ lý đưa cho Tần Trăn một phong thư màu trắng, bên trong là thẻ phòng cùng với mảnh giấy nhắn viết mấy chữ ngắn gọn. Tần Trăn sau khi nhìn thấy lại khiếp sợ suýt nhảy dựng. Cậu nhận ra đây là chữ viết của Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt cư nhiên đến cổ trấn Nhạn thành, ngay sau khi S&S vừa tuyên bố muốn cùng cậu chấm dứt hợp đồng hôm qua.

Tần Trăn miễn cưỡng ổn định cảm xúc. Các phân cảnh hôm nay đã muốn quay xong rồi, cậu vừa lúc tẩy trang xong, liền lấy cớ có chút không thoải mái phải về khách sạn nghỉ ngơi trước. Trần Hàm cùng Lăng Thụy An đều vừa nghi hoặc vừa quan tâm nhìn cậu. Nhất là Lăng Thụy An, bởi vì Tần Trăn vừa mới hoàn toàn khỏe mạnh cùng cậu ta hẹn đi du ngoạn với nhau.

Tần Trăn tâm thần không yên, nhất thời cũng không có cách nào giải thích với Lăng Thụy An. Lăng Thụy An cũng không biết quan hệ giữa cậu và Trịnh Liệt, vẫn luôn kiên trì tin tưởng đó chỉ là tin đồn nhảm. Tần Trăn không muốn cho cậu ta biết sự thật.

Cự tuyệt ý tốt muốn đưa cậu về của Trần Hàm, Tần Trăn âm thầm siết chặt thẻ phòng trong tay, bất an không yên trở về khách sạn.

Nhiều năm qua như vậy, vô luận Tần Trăn trở nên trầm ổn bình tĩnh như thế nào, khi đối mặt Trịnh Liệt, cậu vẫn là người thiếu niên vừa tròn mười tám năm đó, nhỏ bé lại dè dặt, cố hết sức làm Trịnh Liệt hài lòng. Cho dù cố lấy dũng khí nói chia tay, Trịnh Liệt nói không, cậu chắc chắn sẽ dao động.

Tần Trăn hít sâu một hơi, dùng thẻ phòng mở cửa phòng 308.

**************************************

Trịnh Liệt đứng bên cửa sổ lầu ba khách sạn, nhìn xuống khu nghỉ ngơi của diễn viên trên trường quay, thậm chí để nhìn rõ hơn, hắn còn mang đến một bộ kính viễn vọng, Tần Trăn vừa xuất hiện, hắn tựa như kẻ cuồng theo dõi gắt gao nhìn chằm chằm vào cậu.

Sau đó hắn nhìn thấy thứ hắn muốn ——- Tần Trăn cùng Lăng Thụy An.

Lăng Thụy An ——- một ngôi sao hạng ba trẻ tuổi dám nói cười đùa giỡn không biết trên dưới với một minh tinh hạng nhất. Mà Tần Trăn, lại tỏ ra quan tâm săn sóc cẩn thận cùng tươi cười ôn nhu với cậu ta. Nhìn đến Tần Trăn đưa tay lau mồ hôi cho Lăng Thụy An, kính viễn vọng trên tay Trịnh Liệt nháy mắt bị bẻ gãy.

Tốt xấu gì Trịnh Liệt cùng Tần Trăn ở chung đã nhiều năm, lấy hiểu biết của hắn với cậu, làm sao có thể không nhìn ra Tần Trăn đối với thiếu niên tên Lăng Thụy An này có bao nhiêu đặc biệt? Hắn quả nhiên không tìm nhầm người a………..

Bởi vì tín nhiệm đối với An Thế Duy, Trịnh Liệt trước khi đến đã suy nghĩ đến tình huống xấu nhất, nhưng tận mắt thấy rồi, hắn vẫn cảm thấy ngực từng trận từng trận đau đớn, phẫn nộ, khó chịu, mất mác, hư không……. Sau đó, là lạnh lẽo không thể kiềm nén.

Không cần tiếp tục nhìn xuống, Trịnh Liệt lấy thẻ phòng sau đó viết ra một mảnh giấy nhớ, bảo nhân viên phục vụ khách sạn giao cho Tần Trăn, hắn ở trong phòng chờ cậu. Chuyện này, phải có một kết thúc.

Lúc Tần Trăn đến, Trịnh Liệt mới vừa từ phòng tắm bước ra, bên hông chỉ quấn một cái khăn tắm, thân trên trần trụi, làn da trơn nhẵn tráng nõn, làm nổi bật miệng vết thương nhỏ vừa mới kết vảy sau tai nạn, cùng với những vết bầm xanh tím do hai lần đánh nhau còn chưa khỏi hoàn toàn.

“Cha nuôi, anh có khỏe không?” Tần Trăn nhìn thoáng qua đã muốn cảm thấy xúc mục kinh tâm (nhìn thấy mà kinh hoảng), không đành lòng mà dời mắt qua một bên.

Bởi vì quay phim khép kín cùng tâm tư bất định gần đây, cậu cố hết sức không để ý đến chuyện Trịnh Liệt gặp tai nạn xe bị thương. Chính là vẫn không nhận được điện thoại từ phía Trịnh Liệt, cậu luôn có chút lo lắng. Hiện tại nhìn thấy Trịnh Liệt, cậu có chút trở tay không kịp đồng thời kỳ thật cũng an tâm.

Trịnh Liệt lại nghĩ cậu xoay mặt đi là vì không muốn nhìn thấy hắn, không khỏi cười tự giễu. Hắn nghĩ: lúc bắt buộc phải gặp mặt hắn, lời dạo đầu của cậu và Ân Triệu Lan giống nhau như đúc. Nhưng nếu thật sự quan tâm, làm gì phải kéo dài tới lúc này mới giả mù sa mưa mà hỏi han?

Trịnh Liệt nhìn khuôn mặt càng ngày càng tinh xảo mê người của cậu, nghĩ đến thân thể màu mật ong thon dài mềm dẻo dưới lớp quần áo kia có phải ở sau lưng hắn đã từng cho những kẻ khác nếm qua hay không, trong mắt dần tràn ngập lửa giận cùng dục hỏa ngút trời.

“Còn chưa chết được…..” Trịnh Liệt đáp lại một câu giống hệt lời hắn lúc ấy trả lời Ân Triệu Lan.

“Cha nuôi, anh nên ở tại Nam Phong dưỡng thương cho tốt……” Tần Trăn nói.

Trịnh Liệt giật nhẹ khóe môi, trầm thấp nói: “Nhưng là…….. tôi rất muốn gặp cậu, as soon as possible……..”

Tần Trăn lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, bị sóng ngầm trong mắt hắn làm cho có chút run như cầy sấy. Làm tình nhân đã nhiều năm, Tần Trăn tự nhiên biết loại ngữ khí mày là dấu hiệu Trịnh Liệt động tình, nhưng không giống như bình thường, Trịnh Liệt lúc này thoạt nhìn nguy hiểm hơn, Tần Trăn thậm chí từ trong mắt hắn nhìn ra một tia thô bạo.

Trịnh Liệt đang nổi giận!

Trong lòng Tần Trăn đột nhiên nhận thức được. Trong đôi mắt xếch của cậu đã không còn thần thái vai diễn thống lĩnh mật thám Trần Mân nữa, cậu biết Trịnh Liệt ăn mềm không ăn cứng, vì thế tỏ ra yếu thế nói: “Cha nuôi, ngày mai tôi còn có cảnh hành động quyết liệt…….”

Trịnh Liệt là một nam nhân dục vọng mãnh liệt. Lúc Tần Trăn cùng hắn bên nhau, lên giường cơ bản là chuyện không tránh khỏi, có khi Trịnh Liệt trở nên hưng phấn, một đêm làm ba bốn lần là chuyện bình thường. Nhưng có một lần cậu bị Trịnh Liệt làm quá mức, ngày thứ hai trong lúc quay phim không cẩn thận ngã xuống từ lưng ngựa bị thương, từ đó phàm là Tần Trăn ngày thứ hai có cảnh hành động kịch liệt phải quay, Trịnh Liệt sẽ không chạm đến cậu.

“Bớt nói nhảm đi, lại đây!” Trịnh Liệt tùy tay ném đi chiếc khăn tắm quấn quanh hạ thân, thanh âm lại thấp xuống hai phần. Trịnh Liệt trước kia còn có thể tin tưởng cậu, hiện tại hắn chỉ cảm thấy cậu đang thoái thác.

Hai gò má Tần Trăn đỏ bừng, ký ức khi hai thân thể giao triền trước kia bất ngờ hiện lên trong não, cậu khô khốc nuốt nuốt nước bọt, hầu kết có độ cung ưu mỹ giật giật. Nhưng hiện tại Trịnh Liệt rõ ràng cảm xúc bất ổn, muốn đem cậu làm công cụ phát tiết, đây là chuyện trước nay chưa từng có, Tần Trăn không muốn có một mở đầu như vậy!

“Cha nuôi, hay là chúng ta nói chuyện trước……. A!”

Trịnh Liệt đột nhiên bùng nổ, một tay nắm cổ cậu đè lên trên tường, một tay dùng sức xé mở quần áo cậu!

“Nói chuyện, hử? Còn nói chuyện!”

Sắc mặt Tần Trăn nhất thời khó chịu đỏ lên! Cho dù là lần đầu tiên không có một tia ôn nhu, Trịnh Liệt cũng chưa từng đối xử thô bạo như vậy với cậu!

Cậu theo bản năng bắt lấy tay Trịnh Liệt muốn thoát ra, cậu thực sự sợ hãi: “Cha nuôi, cha nuôi….. Đừng mà……Đừng mà……. Tôi không thở nổi……. Cha nuôi…….”

Một Trịnh Liệt xa lạ như vậy thật khiến người khác sợ hãi!

Trịnh Liệt xem như không nghe thấy, vững vàng chế trụ cậu, ngón tay thon dài linh hoạt xé xong áo cậu, lại nhanh chóng dời xuống cởi quần, sau đó lật tay xoay người cậu lại, buộc cậu cong eo đưa lưng về phía hắn.

Cảm giác được thứ to lớn đang vận sức chờ phát động ở phía sau, tựa hồ ngay giây tiếp theo sẽ vô tình xỏ xuyên qua cậu, Tần Trăn bắt đầu run lấy bẩy, khóe mắt rướm nước mắt: “Đừng mà, cha nuôi, van cầu anh, đừng như vậy…..”

Trịnh Liệt kề sát vào lưng cậu, lãnh khốc bắt lấy thứ đang dần dần nhếch lên ở phía trước của cậu: “Nó không hề nói như vậy……” Thân thể quen bị thượng, đã hiểu được khi nào thì phát ra phản ứng chờ mong hoan ái. Hắn ghé vào bên tai Tần Trăn, khẽ rì rầm như tiếng thì thầm của tình nhân, lại mang theo ác ý tàn nhẫn: “Thật là tiện……”

Tần Trăn bị gắt đè trên tường, đôi mắt xếch mạnh mẽ trừng lớn, cảm giác nhục nhã không chịu được nháy mắt bao phủ lấy cậu! Cậu bị Trịnh Liệt kích ra bi phẫn cùng kiên cường ẩn sâu bên trong: “Dù sao tôi chính là tiện, con mẹ nó anh muốn thượng thì thượng đi!”

Trịnh Liệt nheo mắt, tựa như trừng phạt đột nhiên dùng ngón trỏ ấn lên đỉnh đầu vật phía trước của cậu, Tần Trăn toàn thân bủn rủn, thật mạnh kêu lên một tiếng đau đớn: “A……”

“Nói! Mặt sau của ngươi có cho kẻ khác dùng qua hay không?” Trịnh Liệt há mồm cắn một ngụm trên đầu vai màu mật ong mượt mà của Tần Trăn, giọng căm hận hỏi.

Tần Trăn kêu đau một tiếng, trong đầu đột nhiên trống rỗng!

Không nghe được lời phủ định ngay lập tức, đôi mắt Trịnh Liệt đỏ lên: “Ngươi con mẹ nó thối nữ biểu tử (gái điếm) ……” Hắn nắm chặt gáy Tần Trăn hận không thể bóp chết cậu!

“Không có! Không có! Tôi không có!” Tần Trăn phản ứng lại, lập tức thét chói tai, “Tôi thề! Cha nuôi, tôi thề! Từ đầu tới cuối, chỉ có một mình anh! Chỉ có một mình anh! Thật sự chỉ có một mình anh…….”

Trịnh Liệt không tin! Hắn không tin, không tin, không tin!

Hắn lạnh lùng nghiêm mặt, dùng sức đem Tần Trăn ném lên trên giường, thô lỗ đè lên!

Tần Trăn không biết làm sao cũng không tiếp tục phản kháng, lúc này cậu thầm nghĩ bình ổn lửa giận của Trịnh Liệt, tay chân đồng thời quấn lên thân thể Trịnh Liệt. Hai người tựa như dã thú động dục, hung tợn đòi hỏi đối phương……

………….

Sau khi xong việc, hai người ôm nhau xụi lơ trong đống hỗn độn trên giường, đều hoàn toàn thanh tỉnh, nhất thời không biết nói gì.

Trịnh Liệt kéo cánh tay Tần Trăn đang quấn trên lưng hắn ra, Tần Trăn theo phản xạ kháng cự, siết chặt cánh tay.

“Tần Trăn…..” Trịnh Liệt vỗ vỗ cánh tay cậu. Sau khi phát tiết hắn đã bình tĩnh trở lại. Không hề thủ hạ lưu tình, Tần Trăn phỏng chừng phải nằm nghỉ ngơi một đoạn thời gian ngắn.

Tần Trăn rụt người lại một chút: “Trịnh thiếu, ngài đây là……” làm sao vậy?

Nhưng trong lòng cậu đã có dự cảm loáng thoáng, ngay cả cha nuôi cũng không dám gọi.

“Lăng Thụy An.” Trịnh Liệt chỉ nói ba chữ.

Anh ấy biết hết rồi! Tim Tần Trăn thoáng chốc chìm xuống đáy, không thể phản kháng bị Trịnh Liệt thong thả mà kiên định kéo tay ra.

Vô luận cậu từng nghĩ như thế nào, cũng từng chuẩn bị tâm lý bị Trịnh Liệt vạch trần, giờ khắc này cậu chỉ cảm thấy hoảng hốt: “Trịnh thiếu, tôi chừng từng chạm qua cậu ta……”

“Nhưng cậu động tâm, hơn nữa, cậu muốn chia tay.” Trịnh Liệt cười tự giễu, “Là tôi ngu ngốc.”

“……” Tần Trăn đột nhiên không nói nên lời.

Trịnh Liệt đưa tay sờ tóc cậu: “Cậu biết điểm mấu chốt của tôi ở đâu….. Cậu muốn chia tay, tôi đồng ý……. Chúng ta, kết thúc tại đây.”

**************************************

Trịnh Liệt đi rồi, Tần Trăn thất thần đợi trong phòng, đợi đến sáng sớm, cậu bắt đầu phát sốt.

Người đại diện Trần Hàm một đêm không thấy cậu gấp đến độ nổi điên, sau đó dưới sự trợ giúp của nhân viên phục vụ khách sạn, cạy mở cửa phòng 308. Ngay lúc đó Tần Trăn đã muốn sốt cao đến thần chí không rõ, trong miệng lẩm bẩm lời nói không ai nghe hiểu được.

Trần Hàm phá cửa vào, nhìn thấy đống hỗn độn trong phòng, ngửi được mùi vị trong không khí, trong lòng nhất thời lộp bộp, ngăn trở những người khác tiến vào.

Gã nhíu chặt mi giúp Tần Trăn mặc quần áo, cõng cậu rời khỏi phòng, đưa đi bệnh viện.

Truyền một chai nước xong, Tần Trăn mới không an ổn mà ngủ. Trần Hàm lo lắng, bồi cậu một đêm.

Nhưng sáng ngày hôm sau Trần Hàm tỉnh dậy, trên giường bệnh đã không thấy bóng sáng Tần Trăn.

Trần Hàm tìm hỏi bác sĩ, mới biết được Tần Trăn đã muốn hạ sốt, kiên quyết làm thủ tục xuất viện, phải quay về đoàn tiếp tục quay phim, sợ vì chuyện của mình mà làm chậm tiến độ của đoàn.

Trần Hàm tức giận đến nổi điên, lại vội vàng chạy về nơi quay phim.

Không ngờ, sắc mặt Tần Trăn tuy còn có chút tái nhợt, nhưng tinh thần lại rất tốt ngoài ý muốn. Tâm tình của cậu tựa hồ rất không tệ, cùng những người khác trong đoàn trò chuyện vui vẻ, đôi mắt xếch trong suốt xinh đẹp, lóe lên quang mang ôn hòa.

Nhìn thấy Trần Hàm, cậu mỉm cười với gã, đi về phía gã, lướt qua Lăng Thụy An đang hoạt bát chạy tới tươi cười chào hỏi cậu, phảng phất như không thấy.

Tươi cười của Lăng Thụy An xấu hổ cứng đờ.

“…… Cậu không sao chứ?” Trần Hàm nhìn nhìn Lăng Thụy An, lại chần chờ nhìn Tần Trăn.

Ngón tay Tần Trăn nhẹ nhàng chạm lên môi, khóe mắt vương vấn một mạt yêu mị nói không nên lời. Diện mạo của cậu vốn thiên diễm, nếu không chú ý sẽ lộ vẻ gợi cảm quá mức, tựa như cố ý câu dẫn người khác. Cho nên bình thường cậu đều thực chú ý khống chế biểu tình của mình, đem sự gợi cảm khống chế ở một mức độ nhất định, khiến vẻ ôn hòa xinh đẹp chiếm thượng phong. Nhưng giờ khắc này, cậu có chút bất đồng.

Loại cảm giác phóng túng này…… Trần Hàm không khỏi trở nên lo lắng.

Tần Trăn thấy biểu tình này của gã, cười khẽ nói: “Yên tâm, tôi không sao.”

“Ngày đó cậu……”

“Không cần nhắc lại.” Tần Trăn nghiêng mặt đi, ánh mắt cố định ở nơi nào đó, “Tôi bây giờ, không thể tốt hơn.”

Đúng vậy, không thể tốt hơn……

Advertisements

3 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 20

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s