MTCQSCTT

MTCQSCCT: CHƯƠNG 29

29. Tụ cư [3] năng lượng tinh hạch

Tuy rằng bị Lee Al tạt gáo nước lạnh, nhưng tâm tình Hạ Phi vẫn đang vô cùng tốt, ngay cả ý tưởng đi so đo với thiếu niên đều bị ném ra sau đầu. . . . . . Uhm, có câu nói như thế nào nhỉ? Thu hậu toán trướng, thu hậu toán trướng (thu trước tính sau).

Hạ Phi cong đôi mắt hẹp dài, ánh mắt nhẹ ngàng đảo qua người Lee Al, tiểu tử chết tiệt, hắn nhớ kỹ.

Lee Al cứng ngắc, hậu tri hậu giác phát hiện, Hạ Phi cũng không phải là Lâm Linh, có thể mặc cậu đả kích mà không thể phản kháng. . . . . . Nam nhân dùng vẻ ngoài tuấn mỹ che giấu bản chất ác liệt, lừa gạt thế nhân kia, thủ đoạn phản kích tuyệt đối khiến người ta e sợ phòng ngừa không kịp.

Thiếu niên nâng tay sờ sờ bông tay lạnh như băng bên tai trái, nhún vai không sao cả, làm cũng làm rồi, đành chờ nam nhân lòng dạ hẹp hòi trả thù thôi.

“Chúng ta nói chuyện tinh hạch này đi.” Hạ Phi cười tủm tỉm từ ba lô lấy ra tinh hạch bị lây dính thứ hồng hồng trăng trắng khả nghi, cọ cọ trên mặt đất, đem bụi bẩn ở mặt ngoài lau đại khái, đặt trong lòng bàn tay, mở ra cho mọi người xem.

“Tôi có thể hấp thu năng lượng trong tinh hạch.” Hắn nghiêng đầu, như là đang tìm ví dụ thích hợp, “Năng lượng này có thể bổ sung tiêu hao dị năng của tôi. Giống như là cơ thể tôi được sạc điện, thời điểm có điện thì có thể sử dụng dị năng, khiến tôi tiến vào trạng thái lúc trước. Mà khi không có điện, có thể lợi dụng tinh hạch để bổ sung năng lượng.”

“Lúc trước Hạ Phi đại ca anh biến thân Siêu Xayda, chính là bởi vì hấp thu năng lượng tinh hạch?” Lâm Linh tò mò nhìn chằm chằm tinh hạch trong tay Hạ Phi, sáng long lanh rất giống viên bi thủy tinh thường chơi khi còn bé, nhưng mà lại hình bầu dục, những sợi tơ nhện yếu ớt màu đỏ đầy bên trong tinh thể, chỉ riêng nhìn bề ngoài, thật khiến nữ hài tử yêu thích.

Siêu Xayda. . . . . . Mí mắt Hạ Phi giật giật, miễn cưỡng gật đầu: “Đúng vậy.”

“Chúng tôi cũng có thể hấp thu?” Lee Al đối cũng có hứng thú với tinh hạch, vươn ngon tay tay chọt chọt mặt ngoài cứng rắn của tinh thạch, “Hấp thu như thế nào? Ăn luôn?” Ánh mắt cậu hoài nghi nhìn ngoài miệng Hạ Phi.

Hạ Phi dùng đầu lưỡi liếm liếm hàm răng mạnh khỏe cứng chắc của mình, nhìn thấy tinh hạch cứng rắn vẫn cảm thấy có tính khiêu chiến rất lớn. Hắn liếc Al trắng mắt một cái: “Nhìn.” Hắn tập trung tinh thần, hồi tưởng lần hấp thu trước đây, thân thể đã nhớ rõ phương pháp hấp thu, nghĩ muốn hấp thu một lần nữa, đơn giản như là uống nước vậy.

Vì thế dưới ánh mắt của mọi người, tinh hạch trong lòng bàn tay Hạ Phi, tơ màu đỏ máu bên trong nhanh chóng biến mất, không mất vài giây, một viên tinh hạch to cỡ hạt đậu phộng liền trở nên trong suốt, hoàn toàn trở thành một viên thủy tinh trong veo thuần túy.

Thế giới này thực huyền huyễn. Lâm Linh không thể không cảm khái trong lòng.

“Phương thức hấp thu chỉ hiểu mà không thể diễn đạt được bằng lời.” Hạ Phi nói cực giống thần côn, nhưng ngữ khí thật bất đắc dĩ, “Tôi cũng không biết nên miêu tả cụ thể cái loại cảm thụ này như thế nào.” Nhưng ngay sau đó hắn lại bổ sung, “Thế nhưng tôi tựa hồ còn có thể như vầy.”

Hắn một lần nữa từ trong ba lô lấy ra một viên tinh hạch, nắm trong lòng bàn tay, vài giây sau lại mở ra, mấy người nhìn thấy trong lòng bàn tay hắn, là một viên tinh hạch trong suốt, nhưng bên cạnh tinh hạch lớn, còn có một viên tinh hạch màu đỏ cỡ hạt đậu xanh, hào quang lưu chuyển, màu sắc phát ra mỹ lệ sinh động, tựa như một giọt máu tươi trong suốt, sẽ rơi xuống khỏi lòng bàn tay.

“Đây có thể nói là chắt lọc cô đọng?” Hạ Phi đối với tinh thạch màu đỏ trong lòng bàn tay cũng có hứng thú rất lớn—— hắn lúc trước chỉ là cảm thấy được có thể làm, không nghĩ tới lần đầu tiên thử liền thành công, tinh thạch màu đỏ này chính là trạng thái rắn của năng lượng hắn hấp thu vào thân thể lúc trước? Tò mò nhìn tinh thạch màu đỏ sau một lúc lâu, nhưng không nghe thấy ba người trước mặt đáp lại, Hạ Phi kỳ quái ngẩng đầu lên, bị mấy bàn tay duỗi tới trước mặt mình làm cho hoảng sợ: “Mọi ngươi làm sao vậy?”

Hắn nhất nhất xem qua khuôn mặt mấy người, phát hiện ngay cả Mục Nhạn Hành đều chuyên chú nhìn lòng bàn tay hắn, ánh mắt trực tiếp lộ ra hàm nghĩa—— muốn!

Giống như đều bị tinh thạch màu đỏ câu hồn vậy.

Loại trạng thái này, cũng không kém bộ dạng Hạ Phi khi nhìn tinh hạch lúc trước mấy, tưa như người đói bụng vài ngày thấy được bữa tiệc lớn đầy mĩ vị gần ngay trước mắt, trong ánh mắt đều toát ra hào quang cướp bóc xanh mượt như sói con.

Nhưng mà lời nói của Hạ Phi khiến mấy người bị hút hồn phục hồi tinh thần, cuối cùng có thể khắc chế hành động bản năng của thân thể, đem cái tay vô thức vươn ra rụt trở về.

Nhìn thấy biểu tình hoang mang khó hiểu của ba người, Hạ Phi che miệng buồn cười, xem ra người bị tinh thạch dụ dỗ không chỉ một mình hắn mà thôi. Loại cảm giác người nghiện thấy thuốc này, ba người này cũng nên cảm nhận thử đi?

Một hơi xuất ra hai khỏa tinh thạch, đem năng lượng trích ra, trong tay hắn liền có ba viên tinh thạch màu đỏ.

“Mỗi người một viên. Nắm trong tay, hết sức chuyên chú suy nghĩ hấp thu nó.” Hạ Phi mỉm cười.

Ba người chần chờ một chút, đối mặt với tinh thạch màu đỏ có thể sinh ra lực hấp dẫn chính mình lớn như vậy, về mặt tâm lý khó tránh khỏi có chút mâu thuẫn cùng đề phòng. Nhưng bản năng thân thể luôn thúc giục bọn họ cầm lấy, mà tín nhiệm đối với Hạ Phi lại là chuyện khác, ba người vươn tay, đem tinh thạch màu đỏ nắm trong tay.

Lúc tập trung tinh thần, mọi người theo bản năng nhắm mắt lại. Lâm Linh Al và Mục Nhạn Hành cùng lựa chọn làm như vậy.

Vì thế Hạ Phi nâng má quan sát đến biểu tình mấy người kia, hy vọng nhìn ra tiến triển của bọn họ.

Biểu tình Mục Nhạn Hành là nghiêm nghị chăm chú, vừa nhìn liền biết thái độ người này chính là nghiêm túc nỗ lực. Mà Lâm Linh lộ ra khuôn mặt thanh tú căng cứng, dùng sức nhắm mắt, giữa mặt mày toàn bộ là cừu đại khổ thâm (mối thù sâu nặng), như đang đối mặt cừu nhân vậy. Về phần Lee Al. . . . . . Hạ Phi hoài nghi, vẻ mặt tiểu tử kia có vẻ không tập trung, thật sự nghiêm túc hấp thu sao? Hay là vừa vặn nhàn nhã nhắm mắt dưỡng thần?

Quả nhiên vẫn là Nhạn Hành làm việc khiến người yên tâm. Hạ Phi cười khẽ, chuyện mò ra phương thức hấp thu chính là linh quang chợt lóe phúc chí tâm linh, đối với dị năng giả có thể cảm nhận được sự hấp dẫn của tinh hạch mà nói, phương pháp hấp thu là bản năng tiềm tàng trong cơ thể, chỉ cần chủ nhân khai quật nó ra.

Bọn họ cần một chút thời gian, để khai quật loại năng lực vốn đã có này.

Hạ Phi liếc mắt nhìn hai tốp người phía xa. Hành vi kỳ quái của bọn họ bên này tựa hồ đã khiến bên kia chú ý.

Thế nhưng Từ Ý cùng Trương Hà Sơn, ánh mắt trông qua chỉ có một chút kỳ quái, mà Lê Lý bên kia, lại là trắng trợn tìm tòi nghiên cứu.

Hạ Phi không chút nào che dấu nhìn qua, ánh mắt lướt qua mặt Lê Lý cùng Nam Tuyết.

Ánh mắt Nam Tuyết là tìm tòi nghiên cứu, mà ánh mắt phức tạp của Lê Lý có lộ chút đánh giá.

Khóe môi Hạ Phi nhếch lên độ cung rất nhỏ, xem ra Lê Lý đã thấy cái hôn vừa rồi của hắn với Nhạn Hành? Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không thể tin kia cũng thật khiến người ta chán ngấy.

Thôi, hiện tại mặc kệ Lê Lý suy nghĩ cái gì, là chán ghét hay là hối hận, đều đã không còn quan hệ với hắn và Nhạn Hành.

Hạ Phi không chút để ý thu hồi ánh mắt, vươn tay lấy một viên tinh hạch ra từ ba lô, gọn gàng dứt khoát bắt đầu trích lọc. Dự trữ năng lượng, phòng trước không có hại.

Tinh hạch này hiện giờ có sức hấp dẫn với hắn không còn lớn như lúc trước nữa. Hạ Phi đoán có lẽ bởi vì bảy viên tinh thạch trong đầu đã muốn sáng lên. . . . . . Hừm, kích hoạt hai viên rồi, dị năng của hắn cường đại không ít so với ban đầu, điểm này tự bản thân hắn có thể dễ dàng cảm thụ được.

Sau khi dị năng tiến giai, nhu cầu năng lượng có lẽ sẽ tương ứng tăng lên. Hạ Phi buồn rầu gãi gãi cằm, như vậy nên đi đâu mà tìm tinh hạch cao cấp khác đây?

Thật sự chỉ có không ngừng đánh tang thi sao? Tang thi thông qua ăn nhân loại, sẽ sinh ra tiến hóa. Từ không có tinh hạch, tiến hóa ra tang thi có tinh hạch, mà tang thi có tinh hạch, năng lượng ẩn chứa trong tinh hạch này cũng sẽ lại sinh ra tiến hóa.

Đấm vào lòng bàn tay, Hạ Phi vừa lòng gật gật đầu, nghĩ như vậy thật sự có chút thông suốt.

Xa xa, Nam Tuyết lôi kéo cánh tay Lê Lý: “Anh vừa mới nhìn thấy gì?”

Nàng lúc nãy đưa lưng về phía bọn Hạ Phi bên này, một mực hỏi Lê Lý chuyện tình của Hạ Phi. Mà Lê Lý đang nói nói, ánh mắt lại đột nhiên lướt qua nàng, trực tiếp nhìn chằm chằm Hạ Phi bên kia, sắc mặt cũng bỗng trắng bệch, như là nhìn thấy chuyện gì đáng sợ, bị đả kích lung lay sắp đổ. Nàng gọi Lê Lý vài tiếng, đều không có được người này đáp lại, Lê Lý như bị ma chinh (ma quỷ hù dọa, hoảng sợ), linh hồn cũng biến mất. Cảm thấy kỳ quái, nàng mới xoay người lại, chỉ nhìn thấy bốn người bên kia đang nói cái gì đó, chốc lát sau, ba người trong đó đều nhắm mắt lại —— chuyện này rất kỳ quái?

Nam Tuyết bách tư bất đắc kỳ giải (suy nghĩ nhiều nhưng không ra), Lê Lý sẽ không vì cái dạng này khiến cho thất hồn lạc phách đi? Cũng không có việc gì lớn a, anh ta đến tột cùng là nhìn thấy gì?

Lê Lý bị Nam Tuyết lắc lư vài cái, mới mờ mịt thu hồi ánh mắt, như người mất hồn, thì thào lặp lại: “Làm sao có thể. . . . . . Làm sao được chứ. . . . . .”

Hạ Phi người tốt như vậy, tuyệt đối sẽ không là đồng tính luyến ái ghê tởm, nhất định là Mục Nhạn Hành bức hắn, nhất định là Mục Nhạn Hành bắt buộc Hạ Phi! Lê Lý gắt gao nhìn chằm chằm mặt đất, tính tình Hạ Phi mềm mại cũng ôn nhu, tuyệt đối không lay chuyển được Mục Nhạn Hành! Nhưng Mục Nhạn Hành vì cái gì muốn bắt buộc Hạ Phi? Mục Nhạn Hành tên nam nhân kia, dây dưa với gã nửa năm, rõ ràng vẫn đều đối với gã chết không buông tay! Như vậy y vì cái gì đi hôn Hạ Phi?

Hốt hoảng suy nghĩ hồi lâu, Lê Lý rốt cục cho ra đáp án. Nhất định là bởi vì bộ dạng Hạ Phi đẹp, cho nên Mục Nhạn Hành không tiết tháo mà ôm thái độ chơi đùa đi trêu chọc người khác. Nếu bộ dáng Hạ Phi cũng giống như đại ngốc Trương Hà Sơn kia, Mục Nhạn Hành tuyệt đối sẽ không ra tay.

Suy nghĩ cẩn thận, gã trở mình đứng dậy, hướng Hạ Phi đi đến.

Nam Tuyết nửa ngày đợi không được Lê Lý đáp lại, lúc này nhìn thấy Lê Lý rốt cục có phản ứng, không giống một người gỗ, lặp đi lặp lại một vấn đề, lại nhìn thấy Lê Lý đi thẳng về phía Hạ Phi bên kia. Nàng nhanh chóng vươn tay, nắm lấy cổ tay Lê Lý, giữ người thật chặt: “Anh đi làm gì?”

Ấn tượng của Hạ Phi đối với bọn họ đã đủ không tốt, hiện tại không ngoan ngoãn thuận theo một chút, cố gắng xoay chuyển hình tượng, chẳng lẽ còn tuyết thượng gia sương (thêm dầu vào lửa, đã rách còn nát) muốn ấn tượng tồi tệ hơn sao? Nam Tuyết không hiểu nổi cấu tạo lối suy nghĩ của Lê Lý, gã rốt cuộc có mắt hay không, không thấy rõ người ta không muốn gặp bọn họ sao?! Bọn họ sau này còn muốn dựa vào bốn người kia được không? Học ngoan một chút, lấy lòng một chút, tư thế Lê Lý hùng hổ tựa hỏi tội như vậy là muốn nháo đến cỡ nào a!

Nam Tuyết thực buồn bực, bỗng nhiên cảm thấy đội hữu chính mình tìm được không chỉ không cấp lực, lại còn cản trở.

Lúc nàng đang bị một đám tang thi truy đuổi, gặp được Lê Lý. Lê Lý bảo nàng kiên trì đến khi gặp đồng bạn của gã, bọn họ có thể được cứu. Vì thế hai người một đường chạy trối chết, đầu tiên là gặp Trương Hà Sơn, tiếp theo là Trương Hà Sơn mang theo bọn họ tìm được bọn Hạ Phi.

Tuy rằng quá trình khúc chiết mạo hiểm một ít, nhưng tốt xấu Lê Lý nói đúng, gã có một đám đồng bạn rất lợi hại. Nhất là nam nhân gọi là Hạ Phi kia, hơn trăm con tang thi bị một mình hắn tiêu diệt, lúc ấy nàng liền hạ quyết tâm, nhất định phải đi theo mấy người này. Nếu được, có thể dựa vào Hạ Phi mà nói, như vậy tại dạng mạt thế ác liệt này, nàng một nữ nhân không có năng lực gì ít nhất có thể tiếp tục an ổn, sẽ không chịu kết cục thê thảm.

Nhưng không nghĩ tới chính là, Lê Lý đem quan hệ giữa gã cùng đồng bạn nói đến thân thiết như vậy, mà trên thực tế, Lê Lý không hiểu sao bị đoàn thể kia bài xích. Lúc Lee Al hỏi nàng đứng ở bên nào, nàng rất muốn lựa chọn bên Hạ Phi kia, nhưng nếu chọn như vậy, đối với Lê Lý đã cứu nàng mà nói, chính là vong ân phụ nghĩa. Nàng không muốn lưu lại ấn tượng này cho bọn Hạ Phi, dù sao người vong ân phụ nghĩa, không ai sẽ chân chính thật tâm tiếp nhận, ai biết người như thế có thể phản bội lần hai hay không?

Vì suy nghĩ như vậy, Nam Tuyết lựa chọn đứng ở Lê Lý bên này. Hy vọng thuận theo, lấy lòng, thông qua cố gắng đạt được hảo cảm của cái đoàn thể kia.

Nhưng mà hiện tại nàng bắt đầu hoài nghi quyết định lúc trước của mình. Thấy thế nào cũng là Lê Lý bôi đen ấn tượng của Hạ Phi đối với bọn họ thành trư đội hữu (đội hữu ngu như heo) a! Nam Tuyết có loại dự cảm, mặc kệ nàng cố gắng như thế nào tăng giá trị ấn tượng bản thân lên, nhưng chỉ cần nàng vẫn cùng Lê Lý chung một chỗ, như vậy chỉ cần một động tác của Lê Lý, là có thể đem tất cả cố gắng của nàng quét sạch.

Nàng xem sắc mặt người cẩn thận tính toán, cũng thực vất vả! Lê Lý đừng nghĩ quấy rối nàng!

Hít sâu một hơi, nàng tăng thêm thanh âm: “Lê Lý, anh muốn đi để làm chi?”

Lê Lý há miệng thở dốc, cũng không nói ra loại lời nói Hạ Phi bị Mục Nhạn Hành cường hôn. Nói ra như vậy, tình cảnh Hạ Phi nhất định thực xấu hổ. Không đề cập đến cảnh tượng nhìn thấy lúc trước, gã hàm hồ trả lời: “Không có gì, tôi phải nói mấy câu với bọn họ.” Gã dừng một chút, “Tôi muốn an ủi Hạ Phi một chút. . . . . .” Cũng cảnh cáo Mục Nhạn Hành một chút.

An ủi?

Nam Tuyết giật mình, Hạ Phi xảy ra chuyện gì cần an ủi?

Nhưng xem ánh mắt nghiêm túc của Lê Lý, nàng vẫn buông lỏng bàn tay bắt lấy Lê Lý, có lẽ nàng nghĩ quá, trên đời làm sao có một tên ngu ngốc không hiểu sắc mặt như vậy chứ? Lê Lý nhất định cũng muốn nhanh chóng dung nhập tiểu đoàn thể của Hạ Phi đi?

Nàng nhẹ nhàng thở ra, ôn nhu tươi cười: “Phải nói cho tốt nha.” Hạ Phi trước mắt chính là thần hộ mệnh của bọn họ.

Lê Lý gật đầu, đối với Nam Tuyết không chút do dự đứng bên này với gã, gã cực kỳ có hảo cảm. Giờ phút này nghe thấy ôn ngôn nhuyễn ngữ (lời nói dịu dàng) như thế, gương mặt bé nhỏ xinh đẹp nói với gã như vậy, Lê Lý nhất thời có chút đỏ mặt, ấp úng nói: “Ưhm.”

Nam Tuyết nhìn theo gã đi qua bên kia, nở nụ cười sâu xa, Lê Lý trong mắt nàng, còn không bằng một phần đám nam nhân vây quanh nàng trước tai nạn kia.

Mặc kệ trong lòng Nam Tuyết tính toán cái gì, lúc Hạ Phi nhìn thấy Lê Lý đi tới, ngược lại có chút chờ mong màn diễn kế tiếp.

Buông tinh thạch cầm trong tay, hắn đứng dậy nghênh đón, cũng không thể để cho Lê Lý quấy nhiễu ba người tập trung tinh thần.

“Có việc gì thế?” Hạ Phi tươi cười ôn hòa, vừa nhìn thấy liền xoa dịu yên ổn tâm lý người khác.

Lê Lý nhìn thấy Hạ Phi như vậy, trong lòng càng thêm xác định, nhất định là Mục Nhạn Hành xem trúng vẻ ngoài của Hạ Phi, bắt buộc Hạ Phi.

Không biết trực tiếp vạch trần chuyện lúc trước, Hạ Phi có thể cảm thấy thẹn thùng hay không. Lê Lý do dự trù trừ thật lâu, dưới ánh mắt thân thiết của Hạ Phi, khó khăn mở miệng: “Vừa rồi. . . . . . chuyện vừa rồi, tôi đều thấy .”

Hạ Phi ở trong lòng cười châm biếm, trên mặt lại vừa vặn biểu hiện nghi hoặc: “Chuyện gì vừa rồi?”

“Là, chính là cái kia. . . . . .” Dưới cái nhìn chăm chú hoang mang mà vô tội (mới lạ =.=) của Hạ Phi, Lê Lý không hiểu sao có chút khẩn trương, giống như mình rình coi chuyện khó xử của người khác, cảm giác vô cùng có lỗi với Hạ Phi. Lắp bắp gian nan nói: “Chuyện, chuyện anh bị Mục Nhạn Hành. . . . . . cường hôn.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: =v=~~ về sau ~ người Lê Lý đối phó chính là Nam Tuyết muội chỉ . . . . . . Nam Tuyết muội chỉ bị đối phó sẽ phản kích trở lại ~~

Kỳ thật Nam Tuyết muội chỉ là một người có chút tâm cơ, người dùng thủ đoạn chính mình tranh thủ sống sót ~ thôi, hẳn là thực bình thường đi, trong thời mạt thế. . . . . .

 

Advertisements

12 thoughts on “MTCQSCCT: CHƯƠNG 29

  1. tự nhiên nổi hứng tạo wordpress làm chi để giờ comt nó bắt dùng địa chỉ wordpress mà mình nhập pas thế nào cũng không đúng mới đau chứ TT^TT. từ giờ ai nhìn thấy cái tên này xin hãy nhớ đến Thủy Nguyệt T^T

  2. giờ thì mình đã biết vì sao truyện này không cần không gian. có linh thạch là không lo ăn uống thì có không gian chắc chỉ để dùng đựng lá cây của Mục tiểu thụ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s