MTCQSCTT

MTCQSCCT: CHƯƠNG 28

  1. Tụ cư -2

Đôi môi khô ráo bị động tác thô lỗ mạnh mẽ tàn phá, mùi máu tươi thản nhiên tràn ngập trong khoang miệng, bị đầu lưỡi linh hoạt quấy phá, cùng trao đổi nước bọt ướt át lẫn nhau trong khoang miệng. Môi lưỡi giao nhau ấm áp khiến Hạ Phi mê luyến mà nheo mắt lại, nên làm như vậy từ sớm, thế nhưng. . . . . . mắt hắn tối lại, tiếc nuối hạ mi, rất nhanh sẽ bị Nhạn Hành đẩy ra đi?

Sau đó chuyện tình dự đoán cũng không có phát sinh.

Người bị hôn lúc đầu chỉ cứng ngắc trong giây lát, sau khi phục hồi tinh thần, lại không có động tác kháng cự nào. Tuy rằng cơ nhục toàn thân vẫn còn căng cứng, nhưng Hạ Phi cảm thụ được, đây cũng không phải phản cảm, bởi vì. . . . . . người trong lòng đang ngây ngô mà vụng về đáp lại hắn.

Tuy rằng động tác còn không quá thuần thục, tuy rằng vẫn cứng ngắc vụng về, nhưng đây xác thực là đáp lại!

Trong mắt hiện lên một tia hoang mang, còn chưa nghĩ ra vì sao lại như vậy, trong lòng liền tràn đầy kinh hỉ. Hắn hơi hơi rời khỏi môi người nọ, hai tay vuốt ve hai má người nọ, nhẹ nhàng nâng, khiến trán kề trán, tùy ý hơi thở ấm áp dây dưa xen lẫn giữa khe hở nhỏ, khàn khàn thấp giọng nói: “Nhạn Hành, anh đây là. . . . . . đồng ý?”

Trong giọng hắn có kinh ngạc cùng vui sướng, nhưng càng nhiều là không thể tin cùng không xác định, tình cảnh chờ mong đã lâu ngay lúc hắn chưa chuẩn bị tâm lý gì, quá mức đột nhiên trở thành sự thật, như là đang đi trên đường, bỗng nhiên trên trời rớt xuống một miếng bánh đậu xanh, điều này làm cho hắn có chút luống cuống chân tay, cực kỳ hoảng hốt cảm giác không giống thật.

Mục Nhạn Hành cứng ngắc nâng tay lên, cũng kiên định bắt lấy cánh tay Hạ Phi, đôi mắt ám trầm không chút trốn tránh nhìn thắng vào mắt Hạ Phi, thản nhiên “ưm” một tiếng.

Một âm tiết đơn giản nhẹ nhàng, lại khiến tâm trạng Hạ Phi vốn bốn bề dậy sóng nhất thời yên ổn lại.

Nam nhân này đã chấp thuận, là không còn gì cần phải nghi ngờ nữa.

Hạ Phi vẫn tin tưởng, nếu Mục Nhạn Hành không muốn, không ai có thể buộc y đáp ứng. Nếu Mục Nhạn Hành muốn làm, cũng không có người có thể thay đổi quyết định của nam nhân chấp nhất kiên định này. Nhạn Hành có lẽ sẽ thỏa hiệp sẽ ẩn nhẫn, sẽ vì người khác ủy khuất chính mình, nhưng cũng chỉ đối với người mà y đặt tận đáy lòng.

Người trong quá khứ là Lê Lý, nhưng mà vài ngày trước, tên Lê Lý ngu ngốc kia đã tự tay đào vị trí của gã trong lòng Nhạn Hành ra.

Tại thời điểm chính mình cũng không phát hiện, tươi cười trên khóe môi Hạ Phi lan lên hai má, độ cung càng lúc càng lớn —— hiện giờ, hắn thành công ở tại trong lòng Nhạn Hành, gieo xuống thân ảnh của bản thân sao?

“Tôi có thể biết vì sao không?” Hạ Phi cười nhẹ, sung sướng trong mắt không chút keo kiệt để cho tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy.

Mục Nhạn Hành mím chặt môi, trầm mặc không phun ra một chữ.

Bởi vì, tại giờ khắc kia người kiên quyết dừng chân bồi bên cạnh y, y chỉ gặp qua một mình Hạ Phi. Cô đơn đã lâu, trong một khắc quay đầu lại nhìn, phát hiện bên cạnh còn có một người tồn tại, y khiếp sợ mờ mịt, không thể tin, nhưng không thể không thừa nhận, một khắc kia y rất vui sướng. Lúc này trong nháy mắt nằm trong lòng người kia, y suýt nữa rơi nước mắt, đơn giản là ấm áp bùng lên trong lòng, toàn tâm cảm động cùng cảm kích, khiến y có thể gặp gỡ người này.

Người này rất ôn nhu, rất ấm áp, mở ra tấm lưới thật lớn, khiến y cam tâm tình nguyện đi vào.

Loại chuyện này, nên nói như thế nào đây?

Động tác lúc trước đối với y mà nói, đã là cực hạn lớn nhất. Hiện giờ muốn chính miệng nói ra cảm tình đối với Hạ Phi, thân mình y cứng ngắc, cái lỗ tai khi bị hôn đã đỏ càng thêm đỏ, giữa mái tóc màu đen bất an run rẩy.

“Phụt.” Hạ Phi buông Mục Nhạn Hành ra, ngồi trở lại vị trí của mình, hai tay chống cằm, rất có hưng trí đánh giá nam nhân trầm mặc bất an, cười đến giảo hoạt —— thật là ngây thơ quá mức, đầu năm nay như thế nào còn có thể có một nam nhân hi hữu cấp quốc bảo như vậy?

“Tôi thật cao hứng.” Không hề làm khó nam nhân ăn nói không tốt này, Hạ Phi ôn nhu nở nụ cười, ngữ khí cũng khá thận trọng, “Mặc kệ Nhạn Hành anh bởi vì sao không cự tuyệt tôi, tôi đều thực vui vẻ.”

Hắn liếc nhìn hai đứa nhỏ đang dựng thẳng lỗ tai nghe lén bên cạnh một cái, thản nhiên cười nói: “Nhạn Hành, tôi đã thích anh rất lâu.” Hắn cong mắt bổ sung thêm, “Nửa năm trước chuyển nhà lại đây, liền coi trọng anh rồi.”

Lâm Linh nhỏ giọng “oa” một tiếng, Hạ Phi đại ca có âm mưu đã lâu rồi nha.

Mục Nhạn Hành cũng kinh ngạc nhìn Hạ Phi —— là lúc đó sao?

Y cũng nhớ rõ, buổi chiều kia, bởi vì biểu tình chán ghét không chút che dấu của Lê Lý mà thương tâm, lúc y nhìn thấy Hạ Phi đi ra từ trong thang máy, nhìn đến tươi cười ôn nhu xinh đẹp trên mặt Hạ Phi, kỳ lạ mà an tĩnh lại.

Cái buổi chiều kia, khi y rời khỏi tiểu khu, tâm tình hiếm thấy thật yên lặng bình thản.

Mục Nhạn Hành bỗng nhiên có chút hoảng hốt —— trong nửa năm kia, cho dù mỗi ngày đi, cũng chỉ bị Lê Lý lần lượt bài xích chán ghét, y cũng là người thường, cũng sẽ mất mác sẽ tổn thương. Nhưng mà sở dĩ có thể ngày qua ngày kiên trì tiếp tục, có lẽ cũng do nghĩ muốn mỗi ngày đều nhìn thấy cái tươi cười ôn nhu kia đi?

Ấm áp y tìm kiếm, trong nửa năm cho y, không phải Lê Lý, mà vẫn đều là nhà đối diện Lê Lý – Hạ Phi.

Mục Nhạn Hành nhìn Hạ Phi giờ phút này cong mắt mỉm cười, khuôn mặt ôn nhu xinh đẹp này đã sớm khắc tận sâu trong tâm y, tươi mới không phai màu. Trong lòng có một thanh âm khẳng định, chính là người này. Nói không chừng có lẽ là lúc trước, ở thời điểm chính y còn không ý thức được, y liền đã muốn vượt qua tưởng tượng của chính mình, để ý người này.

Mím môi, mùi máu tươi tràn ngập trong miệng không có biến mất, trên môi tựa hồ còn lưu lại xúc cảm mềm mại lại mãnh liệt. Tim đập có chút nhanh, trên mặt nóng hổi, Mục Nhạn Hành lẳng lặng suy nghĩ, cho nên đây chính là thích theo như lời của Hạ Phi?

Cảm giác thích một người, hẳn là như thế này mới đúng?

Hạ Phi cười tủm tỉm nhìn bộ dáng im lặng có chút đăm chiêu của Mục Nhạn Hành, ánh mắt người này từ hồi tưởng đến giật mình, cuối cùng đáy mắt thanh minh, hiển nhiên là cho ra kết luận của chính mình. Hắn vươn ngón trỏ gãi gãi cằm, thật muốn biết Nhạn Hành suy nghĩ cái gì.

“Lâm Linh, cô có thể buông lỏng nắm tay.” Đồng dạng trong hàng ngũ vây xem Lee Al rốt cục mở miệng, không nói gì nhìn Lâm Linh bên cạnh gắt gao nắm tay cậu, “Người Hạ Phi hôn không phải cô, người thổ lộ cũng không phải cô, cô hưng phấn như vậy làm chi?”

Thiếu niên thực bất đắc dĩ, cậu bị bấu thật sự rất đau.

“. . . . . .” Lâm Linh yên lặng đem ánh mắt từ trên người người Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành rút về, dừng trên tay chính mình, cô bắt lấy Al khi nào?

Cười gượng buông lỏng tay, hai tay Lâm Linh tạo thành chữ thập nhận lỗi: “Xin lỗi nha.” Khí lực hiện tại của cô cũng không chỉ như trước, cũng khó cho Al ngay từ đầu không mở tay cô ra. Cô nhóc đè thấp thanh âm: “Thế nhưng, tuy đương sự không phải tôi, chỉ là không biết sao, vẫn thực kích động a! Cậu xem, đây là cái gì, hoạn nạn gặp chân tình? Tóm lại tâm tình hiện tại của tôi không bình tĩnh được. . . . . .”

Lee Al thản nhiên liếc cô nhóc một cái: “Muốn bình tĩnh lại?”

“A? Nếu có thể. . . . . .” Lâm Linh có chút cảnh giác nhìn cậu, “Cậu lại muốn làm gì?”

Lee Al nhếch khóe môi: “Cô chỉ cần ngẫm lại, hai người vừa mới hôn môi, đã vài ngày không có súc miệng qua.” Cậu nhóc dừng một chút, sau đó chậm rãi nói, “Hiện tại, tâm tình bình tĩnh trở lại chưa?”

Lâm Linh hé ra khuôn mặt 囧: “. . . . . .” Không chỉ bình tĩnh lại, cô hiện tại lạnh vô cùng!

Đồng dạng nghe rõ Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành xấu hổ hai mặt nhìn nhau, này, vấn đề này. . . . . .

Lee Al đứa nhỏ đáng chết này!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: móc mũi, một mực tự hỏi, mạt thế nước uống khan hiếm như vậy, gội đầu tắm rửa súc miệng gì đó, hẳn là cũng không có biện pháp đi ╮(╯▽╰)╭ chỉ có thể bình tĩnh chờ thủy hệ dị năng xuất hiện . . . . . .

 

          Mặt khác, chương thứ nhất đã nói ~ Hạ Phi Phi mới là tình yêu đích thực của Mục Mục a =. =~~ xem đi xem đi, chính là như vậy ~~

Advertisements

8 thoughts on “MTCQSCCT: CHƯƠNG 28

  1. sao Al cứ mãi quan tâm tới vấn đề hôi miệng vậy? có lẽ nào nụ hôn đầu của anh bị hôi miệng ox0
    Mục tiểu thụ đồng ý với Hạ tiểu công dễ dàng quá đấy. phải làm giá chứ!!!!!
    nhưng mà thôi, ngẫm lại Hạ tiểu công mấy chap trước rất oai nên bỏ qua cho đấy =.=

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s