MTCQSCTT

MTCQSCCT: CHƯƠNG 27

  1. Tụ cư -1

Phụ trách giảng giải cho Hạ Phi, tự nhiên là Lâm Linh. Không hổ là sinh viên tốt nghiệp hệ tiếng Trung, kể lại tỉ mỉ sinh động, đem đầy đủ oán niệm đối với đám người Lê Lý truyền đạt cho Hạ Phi.

Ngày hôm qua ba người đều hôn mê hết, trong tiểu đoàn thể chỉ còn lại Lâm Linh. Đối mặt với đám người Lê Lý, Trương Hà Sơn này, cô thật sự không còn lời nào để nói. Cứ trầm mặc áp lực như vậy, cho tới buổi tối.

Thời gian dài khẩn trương chạy trối chết, tinh thần cùng thể lực đều đã trải qua tiêu hao thật lớn, vài người tự nhiên đều đói bụng. Mà Lê Lý trong quá trình chạy trối chết lúc trước đã ném ba lô của gã đi, sau đó đói bụng, liền đem ánh mắt nhắm ngay bốn ba lô của bọn họ bên này, tự nhiên đi qua lấy thức ăn nước uống.

Lâm Linh đương nhiên sẽ không mặc gã tùy ý lấy đi, trước gã một bước đem ba lô nhặt lại, chất bên cạnh ba người hôn mê, sau đó đặt mông ngồi lên trên, một bộ dáng nghĩ đều đừng nghĩ.

Lê Lý liền tranh cãi cùng Lâm Linh, cái gì đồng bạn, đoàn kết, lòng cảm thông, nói từng cái từng cái, nhưng Lâm Linh cũng không nói nhiều, chỉ là nắm chắc một nguyên tắc —— mặc kệ ngươi nói như thế nào, ta nói không cho ngươi, là không cho ngươi.

Mặc ngươi thổi gió hướng nào, bản thân ta cũng vẫn sừng sững bất động.

Luận công phu ngoài miệng, gặp được Lâm Linh loại tác phong quyết tâm kiên định này, Lê Lý hoàn toàn không thuyết phục được. Nhưng mà muốn động thủ đoạt lấy, Lê Lý cũng căn bản không phải đối thủ của Lâm Linh. Cho nên sau khi tức giận run người, Lê Lý cũng chỉ có thể phun một câu “cô sao có thể như vậy” không cam lòng lui trở về.

Lâm Linh lúc ấy nghĩ, cũng chỉ là loại trình độ này thôi, tuy rằng phiền phức, nhưng cô nhóc tốt xấu gì vẫn chịu đựng được.

Thế nhưng Lê Lý lui xuống, Nam Tuyết lại tiến lên, một bộ dáng thật cẩn thận, phóng thấp tư thái, nhược thanh nhược khí (cực kỳ suy yếu) cầu xin cô. Khiến cô nhóc có loại lỗi giác nếu không cho, như vậy cô liền rất khi dễ người.

Cảm giác cô chính là nữ phụ ác độc trong phim truyền hình, mà Nam Tuyết chính là nữ chính nhu nhược bị nữ phụ khi dễ còn yên lặng chịu đựng. Vẻ mặt Lâm Linh uất ức đỏ lên, cô sao không biết bản thân còn có tiềm chất nữ phụ độc ác nhỉ? Đối mặt với nữ nhân vẻ mặt cẩn thận cười làm lành, Lâm Linh lại không có cách nào đối xử giống như Lê Lý, nói lời châm chọc lạnh nhạt. Cô nhóc buồn bực nghĩ, Nam Tuyết trông có vẻ là người bị rống một tiếng sẽ khóc, đối với nước mắt con gái mình cũng bị áp lực rất lớn được không a?

Trong đầu Lâm Linh có hai thanh âm đang đánh nhau: Lâm Linh ngươi muốn hoàn toàn ác độc một phen hay không? Cứ xem như đang nhìn nhân vật trong phim truyền hình thôi. . . . . . Từ từ, từ từ! Lỡ như cô ta bị mình nói khóc? Nói khóc rồi làm sao đây?

Ngay lúc cô nhóc quẫn bách không biết nên ứng phó như thế nào, Lee Al tỉnh lại.

Thiếu niên mở ba lô của cậu, đưa tay vào sờ soạng, sau đó nhíu nhíu mày: “Lâm Linh, đồ vật này nọ của tôi ăn hết rồi, đem của cô đưa hết cho tôi.”

“A.” Lee Al thanh tỉnh, khiến Lâm Linh vui sướng cong khóe môi, cô theo bản năng lên tiếng, sau đó phản ứng lại—— trong ba lô Lee Al rõ ràng còn có thức ăn được chứ! Cô nhóc mở to hai mắt nhìn Lee Al đem từng cái này nọ trong ba lô cô cướp đoạt sạch sẽ không bỏ sót, bỏ vào ba lô cậu ta, có loại bất đắc dĩ lại bị đùa giỡn.

Tuy nhiên không phải chỉ di chuyển chỗ cất thức ăn thôi sao? Chỉ cần đồ vật này nọ chưa vào bụng, tùy thời đều có thể lấy, cô không tin Lee Al không cho, Lâm Linh cười nhạt đối với hành vi của Lee Al: “Ngây thơ.”

Lee Al lấy ra một túi bánh bích quy, cắn từng chút một, dùng nước miếng ít đến đáng thương thấm ướt miếng bánh bích quy trong miệng, mới cố gắng nuốt xuống yết hầu khô khốc bỏng rát.

Nam Tuyết thấy Lee Al bắt đầu ăn, liền cầu xin nhìn về phía Lâm Linh.

Lâm Linh không nói gì, đừng nhìn cô như vậy a! Nếu hiện tại người nào không biết tình hình nhìn thấy cảnh tượng này, nhất định sẽ cho rằng là cô khi dễ Nam Tuyết.

Mà lúc Lâm Linh khẽ cắn môi đang định bất chấp tất cả trước cứ rõ ràng cự tuyệt cho xong, Lee Al kéo dài thanh âm mở miệng: “Lâm Linh, cho cũng chỉ có thể cho của cô. Gì đó của đại thúc bọn họ, cô không có quyền quyết định đi.”

Cái gì gọi là không có quyền! Nói như vậy cũng quá xa lạ. . . . . . . . . . . . Á? !

—— trong đầu BIU một tiếng linh quang hiện ra, lời Lâm Linh nghĩ muốn phản bác liền dừng ngay trong cổ họng, cô chớp chớp mắt, biểu tình hung tợn biến thành thuận theo tự nhiên: “Đồ vật này nọ của tôi không phải vừa rồi đều bị cậu cầm đi sao!”

“Tôi hỏi cô, cô ‘A’.” Thanh âm Lee Al bình thản thuật lại sự thật.

“Vậy bây giờ tôi muốn lấy lại.” Lâm Linh nhướn mi.

“Tôi không cho.” Lee Al đang gặm bánh bích quy, hàm hồ lại rõ ràng trả lời.

Lâm Linh trừng mắt nhìn cậu một cái, buồn bực nhìn về phía Nam Tuyết: “Người nầy vẫn luôn ác như vậy.” Cô nhóc thực bất đắc dĩ thực có lỗi nhìn về phía Nam Tuyết: “Thật là xấu hổ, xem ra chúng ta đều phải đói bụng.”

Cô bổ sung: “Nếu không chị tìm cậu ta? Bằng không chỉ có thể chờ Hạ Phi đại ca bọn họ tỉnh, tiếp tục. . . . . .” Ánh mắt của cô liếc hướng ba lô của Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành, ám chỉ.

Nam Tuyết trù trừ một chút, liền đi tới bên người Lee Al.

“Có thể cho tôi một mảnh bánh bích quy không? Chỉ cần một mảnh thì tốt rồi.” Nàng sợ hãi hỏi.

Lee Al liếm liếm vụn bánh bích quy bên khóe môi, ngẩng đầu nhìn nàng: “Lê Lý làm hại chúng tôi mấy lần kề cận tử vong, tôi rất không thích hắn ta.” . . . . . . Lê Lý vẫn ở bên này nghe đối thoại đỏ mắt không thể tin.

Hoàn toàn không để ý tới đương sự mà mình nói xấu đang có mặt, Lee Al nói rõ ràng: “Nếu cô phân rõ giới hạn với hắn ta, tôi liền cho cô thức ăn.”

Lâm Linh ở một bên nhẫn cười —— Al đây mới là cảnh giới tối cao của nam phụ ác độc a!

Nam Tuyết khó xử úp úp mở mở: “Lê Lý anh ấy đã cứu tôi. . . . . . Tôi không thể. . . . . .” . . . . . . Lê Lý nghe thấy lời này, kích động nhìn về phía Nam Tuyết, nơi này cuối cùng cũng có người có lương tâm!

Mà Lee Al hoàn toàn không chịu ảnh hưởng, cậu châm chọc nhếch khóe môi: “Cô lựa chọn Lê Lý, buông tha cho thức ăn. Tôi chỉ có thể nói, thật đáng tiếc.” Cậu buông tay, kiên định trong mắt làm cho Nam Tuyết ý thức được, nàng có nói như thế nào, đều thay đổi không được chủ ý của Lee Al.

Không phải cậu không cho nàng thức ăn, chính là nàng vì Lê Lý buông tha cho thức ăn. Lee Al tiếp tục dùng răng mài bánh bích quy, đã biết nữ nhân kia sẽ làm như vậy, công phu giữ thể diện của kẻ dối trá.

Vì thế do Lee Al chặn ngang một tay, thức ăn của bọn họ tiếp tục bảo tồn thành công.

Lúc sau đó là Lâm Linh cùng Lee Al thay phiên gác đêm, thẳng đến sáng sớm Mục Nhạn Hành tỉnh lại.

Lê Lý đã muốn đói không chịu nổi sau khi thấy Mục Nhạn Hành tỉnh lại, tự nhiên là trước tiên tiến lên đòi thức ăn. Thế nhưng Mục Nhạn Hành không nhìn ‘cực phẩm số một’ này, hỏi rõ chuyện sau khi y hôn mê, liền đeo ba lô lên, lập tức đi về nơi hôm qua Hạ Phi tàn sát tang thi.

Nơi đó huyết nhục đã bắt đầu thối rửa, tảm mác ra mùi vị tanh tưởi khó ngửi. Mục Nhạn Hành dám bước vào, mà Lê Lý ngay cả trong vòng mưới thước cũng không nguyện ý tiếp cận.

Lâm Linh nói đến đây, mặt mày hớn hở cười nhạo : “Hạ Phi đại ca, anh không thấy được sắc mặt Lê Lý khi đó đâu! Nghĩ muốn theo sau rồi lại bị núi xác kia dọa tới mức mặt xanh như tàu lá —— cười chết em ha ha. . . . . .”

“Nhưng mà, Mục đại ca anh dù không muốn đáp lại hắn ta, cũng không cần trốn vào nơi kia chứ?” Lâm Linh nhéo nhéo cái mũi, “Chỗ đó nặng mùi như vậy, thật không biết Mục đại ca anh làm sao có thể ngây người bên trong nhiều giờ như vậy.”

Hạ Phi đỡ trán: “Khó trách trên người Nhạn Hành anh có mùi vị nặng như vậy. . . . . .” Lúc được cõng đã ngửi thấy rồi, còn tưởng là hậu quả khoa trương của vài ngày không tắm rửa.

“Tôi không có trốn cậu ta.” Mục Nhạn Hành còn nghiêm túc biện giải, “Tôi là đi nhặt cái này.” Y đem ba lô sau lưng đặt trên đầu gối, kéo khóa—— nhất thời một cỗ mùi vị hỗn tạp giữa huyết tinh cùng thối rửa tanh tưởi bốc lên mù mịt, khiến người ta không khỏi nâng tay che mũi, rồi lại không thể không tò mò vươn đầu nhìn, cái này là cái gì?

Hạ Phi liếc mắt một cái, liền nhận ra đó là cái gì —— là tinh hạch!

Chưa được tẩy rửa qua, còn lây dính huyết thanh trắng trắng đỏ đỏ, vừa thấy liền biết là “tươi sống mới ra lò”.

“Anh làm sao biết tôi cần cái này?” Hạ Phi nhìn tinh hạch tựa như hạt thủy tinh chồng chất cùng một chỗ trong ba lô, nghiêng đầu bình tĩnh nhìn Mục Nhạn Hành, “Tôi cũng vừa vặn, phát hiện nên sử dụng nó như thế nào.”

“Tôi không biết anh cần nó.” Mục Nhạn Hành dừng một chút, nhớ tới ánh mắt nhiệt liệt khi Hạ Phi nhìn tinh hạch, khóe môi hơi hơi cong lên, “Tôi chỉ biết, anh rất muốn nó.”

Hạ Phi giật mình, bởi vì hắn muốn, cho nên y mới có thể chịu đựng tanh tưởi cùng huyết tinh, trong đống tang thi cẩn thận tìm kiếm nhiều giờ?

Người này. . . . . . nam nhân này. . . . . .

Hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra, nhưng lại không chút nào bình ổn nội tâm rung động của hắn. Cổ họng Hạ Phi tràn ra một tiếng than thở nhỏ không thể nghe thấy, ánh mắt đặt trên gương mặt sâu sắc của Mục Nhạn Hành cẩn thận chần chừ, cảm thụ trái tim trong lòng ngực hữu lực nhảy lên, tiếng tim đập “thình thịch” kia tựa như nổi trống, chấn động màng tai, chấn động linh hồn, biểu thị khát vọng bức thiết, khát vọng con người trước mắt này.

Muốn dùng sức đem người ôm vào lòng ngực, muốn tham lam hôn môi y, muốn đem toàn thân cao thấp người này đều khắc lên ký hiệu của hắn, muốn đem người này hoàn toàn biến thành của riêng mình, ngay cả xương cốt cũng toàn bộ nuốt vào!

Dục vọng bị kiềm nén nhiều lần hôm nay rốt cuộc bị châm ngòi nổ, cuối cùng bạo phát mà ra.

Mục Nhạn Hành nam nhân này, rất muốn!

Song hắn cũng thuận theo khát vọng này, dã thú ẩn núp trong lòng rốt cục rít gào vùng khỏi cũi, lần đầu tiên dục vọng chiến thắng lý trí, thân thể hành động trước cả tư duy. Hắn vươn tay, dùng sức chế trụ cổ Mục Nhạn Hành, trong lúc đối phương mờ mịt, đem đầu người ta kéo lại gần đây, sau đó nhắm ngay đôi môi khô nứt tróc da kia, hung hăng gặm cắn.

Rốt cục vẫn nhịn không được, rốt cục vẫn chờ không nổi.

Nam nhân như vậy, không nắm chặt chẽ trong tay, hắn làm sao an tâm được! Mục Nhạn Hành phải là của hắn!

Trong tiếng hút khí của Lâm Linh, liếm lên cánh môi thô ráp của đối phương, trong mắt Hạ Phi mang theo ý cười, a, chốc nữa nói với Nhạn Hành, ‘đều do anh bức tôi’. . . . . . Ai bảo y làm ra chuyện khiến người ta động tâm như vậy?

Dám đối với hắn tốt như vậy, nên có loại giác ngộ này đi?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: mặc kệ tam thất hai mươi (mặc kệ mọi thứ), trước hôn đi =. =. . . . . .

Advertisements

4 thoughts on “MTCQSCCT: CHƯƠNG 27

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s