Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 19

Chương 19: Chúng ta kết thúc ở đây (trung)

Cổ trấn Nhạn thành đã có lịch sử lâu đời, tựa núa kề sông, núi non trùng trùng điệp điệp, phong cách cổ xưa, thanh nhã, ẩn chứa tình thơ ý họa. Trong trấn có một quảng trường dân quốc nổi tiếng, kiến trúc nhân văn bên trong cực kỳ gần gũi với cái thời kỳ kích tình nhiệt liệt lại cô đọng hoa mỹ kia. Bước vào đó, khiến người ta bỗng nhiên cảm giác thời không đảo loạn.

Phim điện ảnh 《 Hí tử 》lấy bối cảnh tại phiến quảng trường này. Vì thế, nhân viên quan hệ xã hội của S&S cùng chính quyền địa phương tranh thủ trong vòng một tháng phong tỏa hiện trường tiến hành bí mật quay phim.

Trịnh Liệt xuống xe ở phụ cận cổng vào khu quảng trường đang bị phong tỏa, dựa vào thẻ công tác trên tay thuận lợi mà điệu thấp (khiêm tốn) được phép tiến vào. Hắn không trực tiếp đến trường quay, mà vào trong một gian khách sạn cổ kính. Từ lầu ba của khách sạn, vừa lúc có thể nhìn xuống khu nghỉ ngơi của diễn viên trong trường quay ở đối diện cách đó không xa.

Khách sạn này là một trong những khách sạn mà đoàn làm phim 《 Hí tử 》ngủ lại. Người phụ trách của khách sạn đã nhận được thông báo, nói với gã rằng sẽ có một thành viên cao cấp của công ty tên là Trịnh tiên sinh đến ở, thỉnh gã thay mặt tiếp đãi. S&S nổi tiếng hàng đầu, hiện tại lại là hộ khách (khách hàng chính) của khách sạn, người phụ trách tự nhiên sẽ không cự tuyệt yêu cầu nho nhỏ này. Nhìn thấy Trịnh Liệt, gã tự mình tiến lên tiếp đón, biểu hiện mười phần nhiệt tình hiếu khách.

Trịnh Liệt tâm tình khó chịu, không kiên nhẫn cùng gã hàn huyên, miễn cưỡng nói vài câu, lệnh đuổi khách giữa chân mày thập phần rõ ràng.

Người phụ trách cũng là kẻ thông mịnh, sau khi an bài chỗ ở tốt nhất cho hắn xong, phân phó nhân viên phục vụ chiêu đãi tốt Trịnh Liệt, liền tự mình đi làm chuyện khác, rất hợp tâm ý của Trịnh Liệt.

Nhân viên phục vụ pha cho Trịnh Liệt một bình Quân Sơn Mao Tiêm (1) thượng phẩm. Bình trà được chế tạo thuần thủ công từ tử sa (tên một loại đất sét) khéo léo mang theo phong cách cổ xưa, chén trà nhỏ, cùng nước trà màu lục nhạt trong suốt tương đắc ích chương (phối hợp với nhau thì càng thêm sức mạnh, thêm rực rỡ ), xuân ý dạt dào, hương trà tươi mát ôn nhuận.

(1) Còn gọi là “Trà Quân Sơn”, một loại trà xanh nổi tiếng, đặc sản đảo Quân Sơn – Hồ Nam

Nhìn thấy màu xanh trong chén trà, Trịnh Liệt dưới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên phục vụ một tay hất đi, đem một tờ tiền lớn vỗ trên mặt bàn, mặt không đổi sắc nói: “Cầm lấy.”

Nhân viên phục vụ có chút đau lòng. Đây chính là Quân Sơn mao tiêm thượng phẩm hiếm có! Nhưng mà người ra tiền là lão đại, người đàn ông quái lạ này vẫn là khách hàng do người phụ trách tự mình tiếp đãi, nhân viên phục vụ không dám trêu chọc hắn, chán nản cầm lấy bình trà cùng chén trà rời đi.

Bởi vì quảng trường bị phong tỏa, nhân viên đoàn làm phim vào ở trọ đều bận rộn bên ngoài, khách sạn chí có nhân viên cùng Trịnh Liệt. Nhân viên phục vụ đi rồi, Trịnh Liệt liền một mình ở lại.

Hắn đứng lên đi đến bên cửa sổ, hai tay chống trên bệ cửa sổ, nhìn xuống khu nghỉ ngơi của diễn viên trong trường quay, hiếm thấy kiên nhẫn chờ đợi.

**************************************

“Cắt! Cực kỳ tốt!” Theo tiếng hô của đạo diễn, nhóm diễn viên đang nhập vai nhất thời buông lỏng, mỉm cười với nhau.

“Tốt lắm tốt lắm A Trăn, cậu dẫn người xuống trước đi! Cảnh tiếp theo cảnh tiếp theo!” Vương đạo diễn tính tình nóng nảy không thích rề rà, phất tay đuổi người. Nhưng đối với Tần Trăn chuyên nghiệp vừa có thực lực vừa có hậu trường, gã vẫn miếng cưỡng cho hai phần mặt mũi.

Tần Trăn có hậu trường là bí mật bán công khai trong S&S, thậm chí không ít người biết hậu trường của cậu chính là một trong những cổ đông của S&S Trịnh thiếu —– cha nuôi của cậu. Nhưng mà trừ bỏ những “vết nhơ” người bên ngoài không nên hỏi đến, Tần Trăn làm việc khiêm tốn ngoài ý muốn. Hơn nữa nhân phẩm cùng tác phong làm việc công với thực lực thiên phú của cậu được những người đã từng hợp tác qua nhất trí khen ngợi. Cho nên theo thời gian, tin đồn cậu dựa vào quy tắc ngầm dần dần biến mất. Nhưng tin tức bất ngờ mới nhất là ông chủ An Thế Duy của S&S công khai thừa nhận quan hệ với Tần Trăn không hòa thuận, cũng tuyên bố phải đóng băng chết cậu. Mà bạn thân Trịnh Liệt của An Thế Duy lại đứng ra bảo vệ cậu. Hai người còn bởi vì chuyện của Tần Trăn cuối cùng tuyệt giao. Nhất thời quan điểm Tần Trăn là kẻ lam nhan họa thủy nổi lên ầm ĩ.

Nhưng mà Tần Trăn là đương sự đối mặt với phỏng vấn chất vấn của truyền thông bảo trí nhất quán tác phong khiêm tốn, sau đó còn nhận được một bộ phim mới của đạo diễn nổi tiếng tiến hành quay phim bí mật, ngay cả Trịnh Liệt gặp tai nạn xe cũng không lộ mặt.

“Vương đạo, vất vả.” Tần Trăn gật đầu với đạo diễn Vương, bị người vây quanh mà đi về hướng khu nghỉ ngơi.

“Tần ca cũng vất vả!”

Nghệ sĩ minh tinh trong giới giải trí đều là người thông minh, trước tình thế không rõ ràng tự nhiên sẽ không đối nghịch với người có tiền và quyền lực như Tần Trăn. Thái độ của Tần Trăn đối với những diễn viên khác trong đoàn làm phim đều thập phần khách khí.

“Mọi người vất vả.” Tần Trăn cười nói. Cậu là một diễn viên có thiên phú lại chuyên nghiệp, khi quay phim sẽ vô tình nhập diễn quá sâu. Lúc này toàn thân cậu còn mang theo khí thế của thống lĩnh mật thám Trần Mân trong phim, đôi mắt xếch chưa được tẩy trang mang theo vẻ xinh đẹp quyến rũ lại tràn ngập nét sắc bén đẫm vị huyết tinh, mọi người đối diện với tầm mắt của cậu đều không khỏi chấn động trong lòng, cảm thấy vừa kinh diễm vừa run rẩy.

“A Trăn, cậu nghỉ ngơi một lát, uống chút nước.” Người đại diện Trần Hàm của Tần Trăn đi tới nói.

“Tôi xin lỗi không tiếp chuyện với mọi người được.” Tần Trăn gật đầu với người trong đoàn phim, cùng Trần Hàn trở lại vị trí chuyên chúc của mình.

Tần Trăn ngồi xuống, hơi nhắm mắt hít sâu một hơi, chậm rãi ra khỏi vai diễn. Trần Hàm thấy thế, theo thói quen đưa cho cậu một chai nước khoáng. Loại nước khoáng có thương hiệu riêng này giá rất cao, ở cổ trấn Nhạn thành không có nơi bán, là cố ý mang theo từ Nam Phong thị bên kia. Không nên nhìn vào Tần Trăn là một minh tinh hạng nhất, quảng cáo cuồn cuộn không ngừng, thu nhập tựa hồ rất xa xỉ, nhưng trên thực tế cậu là minh tinh tiết kiệm nhất mà Trần Hàm gặp qua. Trừ bỏ những tiêu phí tất yếu như ăn, mặc, ở, đi lại, Tần Trăn rất ít dùng tiền, sinh hoạt rất lành mạnh và có kỷ luật. Yêu thích đặc biệt duy nhất có thể chính là loại nước khoáng này. Bất luận ở nhà hay xuất ngoại, cậu đều phải mang theo bên người, nếu không cậu có thể để bản thân khát đến mất nước, quả thực tựa như là nghiện. Đương nhiên, so với những thứ độc hại như nghiện rượu nghiện thuốc lá, loại “nghiện nước khoáng” này bình thướng đáng yêu hơn nhiều. Tuy rằng mỗi lần ra khỏi nhà đều có phiền toái một chút, Trần Hàm cũng không có ý kiến.

Tần Trăn tiếp nhận nước khoáng, vặn mở nắp uống một ngụm, thần sắc hơi lộ vẻ nặng nề quả nhiên chậm rãi dịu xuống.

Trần Hàm lắc đầu, nhịn không được nói: “Nếu có một ngày thương hiệu nước khoáng này đình sản (ngừng sản xuất), cậu phải làm sao đây?”

Tần Trăn lại uống một ngụm: “Đợi đình sản tính sau.”

Trần Hàm bĩu môi: “Phim này cũng sắp đóng máy, sau này cậu có tính toán gì không?” Người của S&S ngày hôm qua đã muốn chính thức tuyên bố sẽ không tiếp tục ký hợp đồng với Tần Trăn. Thực không hiểu An Thế Duy vì sao kiên quyết muốn đem cây rụng tiền Tần Trăn này đẩy ra ngoài như vậy! Tần Trăn đối với S&S có thể nói là trung thành tận tâm.

Nhưng mà đứng trên lập trường của Trần Hàm gã cầu còn không được. Từ lúc Tần Trăn tuyển gã làm người đại diện ngay thời điểm gã cùng đường mạt lộ, lòng trung thành cũa gã đều dành cho cậu. Tần Trăn vì S&S kiếm nhiều tiền như vậy, An Thế Duy chẳng những không cảm kích, còn âm thầm làm khó dễ, lúc trước thậm chí muốn cấm chỉ Tần Trăn, Trần Hàm thật sự bất mãn với S&S, hận không thể để Tần Trăn sớm ngày thoát ly biển khổ.

Chỉ là cảm tình của Tần Trăn với S&S quá sâu, từ ngày hôm qua nghe được S&S thực sự muốn đuổi cậu đi, tâm tình của cậu vẫn không tốt.

Tần Trăn không nói gì, nhìn chai nước khoáng trong tay ngẩn người.

“Thiên Lại, Bảo Lợi, Hoa Huy đối thủ của S&S, còn có Prince đều tìm tới tôi, tỏ vẻ muốn cùng cậu ký hợp đồng, điều kiện tùy cậu đưa ra…….” Trần Hàm tiếp tục nói.

Tần Trăn mệt mỏi đè trán: “A Hàm, chờ bộ phim này đóng máy nói sau.”

Lại là câu này! Trần Hàm thở dài: “Ok! Cậu là lão đại nghe theo cậu! Thật là hoàng đế không vội thái giám nôn….. Chuyện ký hợp đồng trước tiên kéo dài thời gian với bọn họ.”

Tần Trăn cười cảm kích với gã.

Hai người nhất thời trầm mặc.

Tay Tần Trăn siết chặt chai nước khoáng, đột nhiên hỏi: “…….. Cha nuôi, uhm, Trịnh thiếu bên kia có điện thoại sang đây không?”

Trần Hàm sửng sốt, nhíu mày: “Không có. Nhưng mà nghe nói đã muốn bình phục xuất viện……” Gã hạ giọng, không đồng ý nói: “A Trăn, cậu đã muốn quyết tâm chặt đứt quan hệ với hắn, đây không phải rất tốt sao? S&S chấm dứt hợp đồng với cậu, có thể chính là hắn ngầm đồng ý.” Nếu không, An Thế Duy cũng sẽ không lớn tiếng tuyên bố phải đuổi Tần Trăn khỏi S&S như vậy.

Đối với quan hệ của Trịnh Liệt và Tần Trăn, Trần Hàm thập phần rõ ràng. Loại chuyện này trong giới giải trí nhìn đã quen. Gã tuyệt đối không có ý khinh bỉ Tần Trăn. Đại minh tinh nào mà không phải giẫm lên kẻ khác hoặc dựa vào người khác để leo lên? Lúc không có tiếng tăm gì thì là bất đắc dĩ, nổi tiếng rồi ai lại muốn nửa đời sau đều phải giấu giấu giếm giếm, làm loại tình nhân ngầm vĩnh viễn không thể bước ra ánh sáng kia, thậm chí là bên thứ ba trong hôn nhân của kẻ khác? Đều là hảo tụ hảo tán mà thôi.

Theo Trần Hàm, Tần Trăn hồi báo cho Trịnh Liệt đã quá nhiều, chẳng những trên giường mặc hắn muốn gì được nấy, còn ở lại S&S nhận loại đãi ngộ không phù hợp giá trị con người mà vẫn mang về đại lượng tiền tài cho S&S, đơn giản vì Trịnh Liệt là cổ đông của S&S. Nếu không phải S&S đuổi cậu, cậu còn muốn lưu lại tiếp tục bán mạng vì S&S.

Nhưng mà Tần Trăn đã có người mình thích. Vì cậu ta, Tần Trăn sớm muộn cũng sẽ chia tay với Trịnh Liệt.

“Tần ca, Trần ca, hai người đang nói gì vậy?” Một thanh âm trong trẻo đột nhiên xen vào trong không khí đã muốn trở nên ảm đạm giữa Tần Trăn và Trần Hàm.

Nam phụ của 《 Hí tử 》, diễn vai Trần Thanh em trai của Trần Mân —— Lăng Thụy An mặc trang phục dân quốc, nhảy đến bên người Tần Trăn, trên trán toàn là mồ hôi.

Tần Trăn nhìn thấy khuôn mặt hồn nhiên hoạt bát của cậu ta, không khỏi mỉm cười đứng lên, lấy ra khăn tay lau hồ hôi trên trán cho cậu ta.

Hai má Lăng Thụy An đỏ lên, cao hứng lại đắc ý lặng lẽ giữ chặt ống tay áo Tần Trăn, nháy mắt mấy cái với cậu.

“Phân cảnh hôm nay đều quay xong hết rồi?” Tần Trăn hỏi.

“Uh! One off (Chỉ quay một lần)! Tất cả mọi người đều bảo em có tiến bộ!” Lăng Thụy An kiêu ngạo nói, ánh sáng trong mắt tỏa ra rực rỡ.

“Anh đã nói em sẽ làm được mà.” Tần Trăn tán thưởng sờ sờ đầu cậu ta, mết xếch nổi lên nét nhu hòa.

“Nhờ có Tần ca cổ vũ cho em!” Lăng Thụy An nhếch môi, bộ dáng kia tựa như nếu bảo cậu ta nói không đúng, cậu ta sẽ nhào vào lòng Tần Trăn lăn lộn làm nũng.

Trần Hàm thấp giọng trêu tức: “Thực sự muốn tạ ơn Tần ca của cậu, tốt xấu gì cũng phải có chút thành ý! Cá nhân Trần ca đây đề nghị, hôn cậu ấy một cái……”

Lăng Thụy An cười khanh khách, nghịch ngợm nháy mắt ra hiệu: “Tần ca bằng lòng, em tùy thời chuẩn bị!”

“Hai người các ngươi đừng có quậy.” Tần Trăn bất đắc dị lắc đầu, đột nhiên cảm thấy một trận khác thường, tựa như bị cái gì đó lạnh như băng cuốn lấy, trong lòng run lên.

Cậu xoay mạnh đầu nhìn về một hướng, nhưng không phát hiện được gì, không khỏi nhíu mày.

“………. Tần ca! Tần ca!”

Tiếng gọi của Lăng Thụy An khiến Tần Trăn quay đầu lại.

“Hửm, em nói cái gì?”

Lăng Thụy An cười nói: “Tần ca đang nhìn cái gì mà nhập thần như vậy? Em nói em khát, có thể mượn nước của anh uống một ngụm được không?” Cậu ta chỉ chỉ nước khoáng trên tay Tần Trăn.

Tần Trăn dừng một chút, nói: “Đây là nước đã uống qua, để anh bảo trợ lý rót cho em ly nước.”

“Còn có nhãn hiệu này không? Thấy Tần ca anh lúc nào cũng uống nó, uống ngon không?” Lăng Thụy An vẻ mặt tò mò nóng lòng muốn thử.

“Hết rồi.” Tần Trăn theo bản năng nói.

“A, thực đáng tiếc……” Lăng Thụy An thật vọng kéo dài thanh âm, “Tần ca lần sao anh để dành một chai cho em nha!”

“Lần sau có nhiều sẽ để dành cho em.” Tần Trăn mặt không đổi sắc nói.

Trần Hàm nghe đối thoại của bọn họ, nhớ tới một thùng nước khoáng chưa mở trong phòng kia cùng với một ngăn nước khoáng trong tủ lạnh trên xe, có chút đăm chiêu liếc nhìn Tần Trăn một cái.

Advertisements

2 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 19

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s