MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 25

  1. Dị năng cùng tinh hạch -9

Lâm Linh đào Mục Nhạn Hành từ trong đống tang thi ra, lúc đang chuẩn bị di chuyển ra ngoài, một bàn tay từ bên cạnh duỗi tới, tiếp lấy Mục Nhạn Hành.

“Để chúng tôi tiếp đi.” Từ Ý kéo Mục Nhạn Hành hôn mê vào trong lòng mình, hơi nghiêng người, đem người vác lên lưng. Mà Trương Hà Sơn bên cạnh anh, tuy rằng bộ dáng vẫn còn có chút suy yếu, nhưng vẫn đỡ Hạ Phi đứng lên, nửa ôm nửa kéo ra ngoài.

Từ Ý hướng Lâm Linh thấp giọng nói: “Cô chiếu cố cậu ta đi.” Anh chỉ Lee Al nằm trên mặt đất cách đó không xa, rõ ràng hiểu lầm quan hệ hai người.

Lâm Linh há miệng thở dốc, lại không có tâm tình đi phản bác, cô lại dẫm lên bùn máu bước ra ngoài, nâng Lee Al dậy, cùng với Từ Ý và Trương Hà Sơn, đem người hôn mê rời xa khỏi nơi đầy huyết tinh này.

Ba người hôn mê được đặt cùng nhau, Lâm Linh theo thứ tự nhìn qua, Hạ Phi. . . . . . Mục Nhạn Hành. . . . . . Lee Al. . . . . . Thấy rõ khuôn mặt ba người này, bỗng nhiên nhẹ nhàng thở ra, thân thể căng thẳng trầm tĩnh lại, dưới chân cô mềm nhũn, cả người đều té trên mặt đất.

. . . . . . Sống sót .

May mắn sống sót sau tai nạn cùng nỗi sợ trong lòng, khiến cho mọi người có loại cảm giác hư thoát khi giãy dụa thoát ra từ trên con đường tử vong.

Dần dần, Lâm Linh mới chậm rì rì lếch đến bên người Hạ Phi, dùng tay áo bẩn hề hề, cẩn thận lau đi từng vết máu trên mặt Hạ Phi. Lau xong Hạ Phi, cô nhóc lại chuyển tới bên cạnh Mục Nhạn Hành, nghiêm túc đem vết máu bắn lên khuôn mặt Mục Nhạn Hành xóa sạch.

Trương Hà Sơn nhìn cô im lặng làm hết thảy, thẳng đến Lâm Linh làm xong, ghét bỏ xé rách ống tay áo bản thân, gã mới trù trừ mở miệng giải thích: “Thực xin lỗi.”

Lâm Linh ngẩng đầu nhìn gã, khuôn mặt vốn thanh tú bị bụi bẩn bao trùm, bụi bẩn lại bị nước mắt chảy ra vẽ thành từng đường từng đường bạch ngân, nhìn thấy cực kỳ xơ xác, chỉ có đôi mắt sâu kín khiến người khác phải sợ hãi. Cô lẳng lặng nhìn chăm chú vào Trương Hà Sơn, cũng không nói chuyện.

Trương Hà Sơn kiên trì tiếp tục nói: “Là tôi hại mọi người thành như vậy.”

Từ Ý một bên trầm mặc, theo phương diện nào đó mà nói, thì đúng như vậy. Anh không thể phản bác biện giải.

Trương Hà Sơn áy náy nói xong, sau đó mở to hai mắt, không yên nhìn Lâm Linh, đợi chờ hồi đáp.

Trương Hà Sơn chờ đợi thời gian rất lâu. Sau khi trầm mặc thời gian dài, Lâm Linh mới dùng giọng nói khàn khàn khô khốc, nhẹ giọng nói từng chữ từng chữ: “Muốn nghe tôi nói cái loại ‘ không sao, dù sao chúng tôi cũng chưa xảy ra chuyện gì, anh đừng để trong lòng’ này sao?”

Thần sắc Trương Hà Sơn khẽ động, đang muốn nói tiếp, lại nghe thấy Lâm Linh tiếp tục: “Nhưng là tôi xác thực muốn nói chính là, anh cùng đồng bạn của anh, thỉnh rời xa chúng tôi ra. Chúng tôi không nghĩ dùng tánh mạng chính mình trả giá cho sự lỗ mãng của các anh.”

“Tôi. . . . . .” Trước thái độ bài xích rõ ràng của Lâm Linh, Trương Hà Sơn nói không ra lời, hán tử hàm hậu trực tiếp đỏ mắt, gã, gã không muốn hại Hạ Phi bọn họ, chỉ là cũng không thể trơ mắt nhìn Lê Lý cùng cô gái kia bị tang thi ăn, lúc ấy suy nghĩ duy nhất chính là đối tượng xin giúp đỡ, cũng chỉ có bọn Hạ Phi . . . . . .

Từ Ý ngăn lại Trương Hà Sơn nghĩ muốn lắp bắp giải thích rõ ràng, than nhẹ một tiếng: “Chốc nữa thành thật nói lời xin lỗi với Hạ Phi bọn họ đi. . . . . . Đến lúc đó, lại tách ra. . . . . .” Anh nhìn lại phía xa, lúc nãy đồng bạn như ong vỡ tổ chạy đi, đến bây giờ, đã hoàn toàn không nhìn thấy bóng người. Hắn cùng Hà Sơn, cùng người trong thôn của mình, lần này cũng chia xa.

Trương Hà Sơn bị Từ Ý lôi kéo, ngồi xuống cách bọn Lâm Linh không xa. Hán tử cao lớn cường tráng cuộn thân mình lại, hai tay ôm gối, vùi đầu vào khuỷu tay, mắt hồng hồng yên lặng áy náy tự trách, cong lưng nhìn thấy nặng nề lại yếu ớt.

Từ Ý rốt cuộc tìm không ra lời an ủi, yên lặng bồi bên người gã. Ngẫu nhiên hướng Lâm Linh bên kia liếc mắt một cái, nhìn xem ba người hôn mê có tỉnh lại hay không.

Nhưng mà một lúc lâu sau, ba người hôn mê vẫn chưa tỉnh lại, trái lại là Lê Lý lúc trước nhanh chóng đào tẩu, mang theo cô gái tóc dài choàng áo quay trở về.

Lâm Linh cảnh giác nhìn thoáng qua sau lưng bọn họ, không phát hiện tang thi, mới thả lỏng cơ thể căng thẳng, tiếp tục ngồi giữa Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành, hạ mắt ngẩn người, cô cũng muốn bảo hộ hai nam nhân một thiếu niên này.

Lê Lý gì gì đó. . . . . . Trong mắt Lâm Linh, tồn tại đã sớm như không khí. Ngay tâm tình chán ghét thù hằn người này cũng không có, vì người như thế tức giận, thực không đáng.

Nhưng mà Lâm Linh không phản ứng Lê Lý, không có nghĩa là Lê Lý sẽ không đến trêu chọc cô.

Sau khi đến gần, Lê Lý thấy ba người hôn mê trên mặt đất, sắc mặt chợt biến đổi, trực tiếp chạy tới, chỉ vào ba người trên mặt đất, thanh âm run rẩy hỏi: “Bọn họ, bọn họ đã chết?”

Lâm Linh chậm rãi nhấc mí mắt lên, nhìn Lê Lý sắc mặt trắng bệch, trong mắt hoang mang, người này vậy mà để ý sinh tử bọn Hạ Phi đại ca?

“Lê Lý, bọn họ chính là người anh nói rất lợi hại, có thể bảo hộ chúng ta?” Cô gái tóc dài nhẹ giọng hỏi, mặt của nàng rốt cuộc lộ ra rõ ràng trước mắt Lâm Linh, tuy rằng đồng dạng chật vật, nhưng vẫn có thể thấy được, đây là một khuôn mặt trắng nõn, là cô gái xinh đẹp cực kỳ tinh tế nhu nhược, đặt tại trước tai nạn, tất nhiên là “Lâm muội muội” được chúng nam giới phủng trong lòng bàn tay che chở nuông chiều.

Thanh âm của nàng ôn nhu như nước, rất êm tai. Giờ phút này mang theo chút cảm thông bi thương, khiến cho người khác cảm thấy nàng là một cô gái thiện lương tâm tư tinh tế: “Chỉ là bọn họ đã muốn. . . . . .” Nàng nghiêng mặt đi, tựa hồ không đành lòng nói thêm gì nữa, “. . . . . . Tại sao có thể như vậy?”

Nguyên lai sở dĩ quay trở về, vẫn là bởi vì luyến tiếc lực lượng của bọn Hạ Phi đại ca sao?

Rốt cục hiểu được đáp án, hoang mang trong mắt Lâm Linh tán đi, cô một lần nữa cúi đầu, tuy rằng hai người này ngươi một câu ta một câu, trực tiếp đem Hạ Phi đại ca bọn họ trở thành người chết, nhưng là nếu có thể khiến bọn họ hết hy vọng với bọn Hạ Phi đại ca, như vậy mỗi người một ngã, cô liền cố gắng bảo trì trầm mặc.

Tiếp tục hiểu lầm đi, sau khi phát hiện đã không thể dựa vào, liền đi đường của các người đi.

Lâm Linh không hề để ý hai người đang tự thuyết tự thoại này.

Nhưng mà người thành thật Trương Hà Sơn lại nghe không được câu “bọn họ đã chết” này của hai người, thái độ đem người như chết rồi “chia buồn” như vậy khiến gã phẫn nộ ngẩng đầu lên, mắt hồng khàn giọng quát: “Ai nói bọn Hạ Phi huynh đệ đã chết! Không thấy rõ liền đem người khác như người chết mà nói, các ngươi là lòng dạ gì! Có ai lại trù ẻo người khác như vậy!”

Gã phẫn nộ nói: “Bị chúng ta liên lụy người ta cũng chưa chết, dựa vào cái gì Hạ Phi huynh đệ sẽ chết?!”

Từ Ý nhất thời ngăn không kịp Trương Hà Sơn lại, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn Trương Hà Sơn ngay thẳng rống ra lời muốn nói, thở dài lắc lắc đầu, người này lại đem thêm phiền toái cho Hạ Phi bọn họ.

Quả nhiên, tuy rằng bị Trương Hà Sơn rống lên, nhưng tâm tư Lê Lý lại hoàn toàn không ở trong này, hắn chăm chú nhìn lồng ngực phập phồng của ba người đang hôn mê, kinh hỉ nhìn về phía cô gái bên cạnh: “Nam Tuyết, thật sự không có việc gì! Bọn họ thật sự không có việc gì!”

Gã nhẹ nhàng thở ra, bật cười, giống như người sống sót sau tai nạn là gã.

Cô gái tên Nam Tuyết bị la to cũng nhẹ nhàng thở ra, trong mắt tràn đầy lệ quang: “Đúng vậy, thật tốt. . . . . . Bọn họ đã cứu tôi, tôi rốt cục có thể nói lời cám ơn với bọn họ.”

Lâm Linh yên lặng nhìn về phía khuôn mặt Hạ Phi đang nhắm nghiền hai mắt, trong lòng bất đắc dĩ. Hạ Phi đại ca, thật hy vọng sau khi anh tỉnh lại, thấy cực phẩm không những không ít đi mà ngược lại nhiều thêm một cái, sẽ không buồn bực đến nghẹn họng ngất xỉu đi. . . . . .

Advertisements

10 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 25

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s