Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 17

Chương 17: Giải tỏa hiểu lầm (hạ)

“Được rồi, quy tôn tử, tao là vương bát đản……”

An Thế Duy nghe được ba chữ “quy tôn tử” đang muốn phát tác, lập tức nghe thấy Trịnh Liệt tự nhận là “vương bát đản”, sau khi sửng sốt nhịn không được vui vẻ, sắc mặt biến hóa không kịp khiến vẻ mặt của y trở nên vặn vẹo, nhìn cực kỳ quái dị buồn cười.

Trịnh Liệt cố nén cơn đau khắp nơi trên người, ra vẻ tiêu sái thẳng lưng, rộng lượng vươn tay về phía An Thế Duy.

An Thế Duy cắn răng nửa ngày, vốn muốn phớt lờ cánh tay đang vươn ra của Trịnh Liệt, nhưng ánh mắt cảnh cáo của Tiêu Sân gắn chặt vào y, y không cam lòng cầm lấy tay Trịnh Liệt.

“Cảm tạ, vương bát đản.”

“……. Không khách khí, quy tôn tử.”

Hai người vừa mới mở miệng, tia lửa vô hình lại bắt đầu vang lên bùm bùm.

Lý Hướng Nam nhìn khuôn mặt đã muốn đổi màu của bọn họ ——hai người này đều là kẻ đánh người chuyên nện vào mặt, nhưng mà may mắn bọn họ trong lúc đánh nhau đều bảo vệ mặt mình, cho nên vết thương trên mặt rất nhẹ. Thấy không khí lại bắt đầu giương cung bạt kiếm, anh ho nhẹ một tiếng hấp dẫn lực chú ý bọn họ, kín đáo bảo bọn họ nhìn khuôn mặt xanh mét của Tiêu Sân.

Trịnh Liệt và An Thế Duy theo bản năng cùng nhìn về phía Tiêu Sân, bị hắc khí bốc lên trên người anh chấn kinh một chút.

—– phải! Mặt mũi của ai có thể vứt, của Sân ca phải cho! Trừ phi bọn họ không muốn ra khỏi cánh cửa này.

Trịnh Liệt cùng An Thế Duy liếc đối phương một cái, thực ăn ý tạm thời đình chiến.

Lý Hướng Nam nói: “Các ngươi hảo hảo nói chuyện…..” Anh muốn cho bọn họ ở trong phòng khách nói chuyện, nhưng ánh mắt xẹt qua phòng khách đã muốn loạn thất bát tao, lời nói liền đình chỉ, chuyển đầu lưỡi: “…….Chúng ta ăn cơm trước đi.” May là mình cùng Tiêu Sân lên kịp trước khi phòng bếp cùng nhà ăn bị hủy.

Lý Hướng Nam nhìn đến vết thương mảng xanh mảng tìm trên người Trịnh Liệt có chút không đành lòng —– hắn vốn còn có thương thế trong người, vì thế lại bỏ thêm một câu: “A Sân, anh cùng tiểu Liệt trước tiên thay quần áo……. Muốn gọi bác sĩ hay không?” Anh vừa hỏi ý kiến vừa nhìn về phía Tiêu Sân.

Vừa nhìn khiến anh thoáng cái đỏ mặt. Bởi vì Tiêu Sân đồng dạng chỉ mặc một cái quần đùi tứ giác, trên da thịt lưu sướng màu đồng, mang theo vài vết sẹo không hài hòa, rất thu hút sự chú ý. Mà Tiêu Sân hoàn toàn không có ý muốn che giấu. Lý Hướng Nam không khỏi nhớ tới chút nhất thời không khống chế được của hai người ở phòng huấn luyện vừa rồi, tuy rằng không có làm tới cuối cùng, nhưng vẫn có chút kịch liệt….. Anh xấu hổ quẫn bách cúi đầu, không biết đối mặt như thế nào với Trịnh Liệt cùng An Thế Duy.

Tiêu Sân ôm thắt lưng Lý Hướng Nam, lạnh lùng nói với Trịnh Liệt cùng An Thế Duy: “Không cần, bọn họ da rất dày. Trịnh Liệt đi mặc quần áo vào, An Thế Duy xuống phòng bếp phụ Nam ca của cậu. Cơm nước xong hai người các ngươi thu dọn phòng khách cho tốt!”

Nghe thấy Tiêu Sân dùng loại ngữ khí này mở miệng, Trịnh Liệt cùng An Thế Duy thí cũng không dám phóng một cái, thuận theo phân phó đều tự hành động.

Cuối cùng bữa cơm này ăn coi như hài hòa. Lý Hướng Nam dù sao cũng là giáo sư, rất có lực tương tác. Thấy thái độ của Trịnh Liệt cùng An Thế Duy đối với mình thập phần tự nhiên, anh cũng từ từ thả lỏng, nói chuyện cười đùa thoải mái, rất nhanh khuấy động bầu không khí.

Trịnh Liệt cùng An Thế Duy từ nhỏ đã được giáo dục ăn ngủ trong im lặng không nói chuyện, nhưng hai người đều là kẻ phóng túng, ra khỏi cửa cũng không chú ý nhiều như vậy. Bọn họ lại thực sự tinh ngoan (tinh ranh thông minh), khi không khách khí có thể cực kỳ không khách khí, có năng lực khiến người khách cảm thấy thoải mái thân thiết.

Tiêu Sân cho vợ mình mặt mũi, bình thường luôn luôn ít lời nhiều ý trước mặt mọi người phun ra vài câu chuyện gia đình. Hai người bọn họ thì nể mặt Tiêu Sân mà cho Lý Hướng Nam mặt mũi, vốn thông minh rất biết ăn nói mà nói hết chuyện này đến chuyện khác, tự nhiên là khách chủ đều vui.

Sau khi ăn cơm xong, Lý Hướng Nam mang đậm phong độ của người trí thức pha trà cho ba người, rồi mặc tạp dề vào đi rửa chén. An Thế Duy la hét muốn giúp bị anh cười đẩy đi ra ngoài.

An Thế Duy đùa giỡn xong nhìn Lý Hướng Nam liếc mắt một cái, giơ ngón cái với Tiêu Sân.

Tiêu Sân nhấp một ngụm trà, quẳng cho y một ánh mắt “Còn cần cậu nói” ngạo nghễ lại hiển nhiên.

An Thế Duy muốn hướng lên trời trợn trắng mắt nhưng không dám.

“Hai đứa, đi xuống sân huấn luyện.” Tiêu Sân cầm lấy ấm trà, một chút cũng không có ý thỉnh bọn họ uống. Theo anh cho hai tên này ăn cơm Lý Hướng Nam làm đã là cực hạn của mình rồi. Bọn họ còn hủy phòng khách của anh!

Trịnh Liệt cùng An Thế Duy cũng biết chuyện này tránh không được, nhưng mà cho bọn họ uống ngụm trà nghỉ ngơi một chút đi mà? Cơm Lý Hướng Nam làm thực có mùi vị gia đình, hương vị lại thập phần không tồi, ngay cả bọn họ hai thiếu gia ăn qua mỹ thực đầu bếp nổi tiếng chế biến cũng đều thèm ăn. Đối với trà Lý Hướng Nam tự mình pha, bọn họ thật sự có vài phần chờ mong.

Đáng tiếc Tiêu Sân từ trước tới nay nói một không hai dầu muối không vào, bàn tay to vung lên thực khí phách đuổi người.

Trịnh Liệt cùng An Thế Duy bất mãn một trước một sau đi về phái sân huấn luyện ngầm.

Trịnh Liệt đi phía trước, An Thế Duy đi phía sau. Vừa đến khoảng cách xác định Tiêu Sân nhìn không tới nghe không thấy, An Thế Duy tà tâm bất tử lặng lẽ nâng chân muốn đạp Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt sớm có chuẩn bị, tóm chân một cái xoay vai ném người, rõ ràng lưu loát đem An thiếu ném trên mặt đất, đầu choáng váng, cơ hồ đem thức ăn vừa mới vào bụng đều nôn ra!

“Trịnh Liệt…..” Y muốn ăn thịt, lóc xương hắn. An Thế Duy vuốt dạ dày đang khó chịu oán hận nghĩ.

Trịnh Liệt liếc trắng mắt: “An Thế Duy, mày có thể hảo hảo nói chuyện, không động thủ động cước được hay không?”

“Chúng ta còn có cái gì để nói?” An Thế Duy sẵng giọng.

Trịnh Liệt nén giận: “Giao tình nhiều năm của chúng ta, thật sự phải chấm dứt như vậy sao?”

An Thế Duy cả giận nói: “Là mày muốn cắt đứt nó!”

“Vậy mày vì sao biết rõ Tần Trăn là tình nhân của tao, còn thiết kế em ấy cùng người khác lên giường? Kế không thành, còn rat ay muốn đóng băng em ấy, khiến em ấy không trở mình được?” Trịnh Liệt đơn giản nói thẳng. Trong mơ, hai người bọn họ cũng không nguyện nhắc tới chuyện này, sĩ diện tới chết mà đối đầu với nhau.

Ngay từ đầu Trịnh Liệt thật sự không có ý vì Tần Trăn mà đoạn tuyệt cùng An Thế Duy. Nhưng chuyện này thật sự rất tổn hại đến mặt mũi hắn. Bằng hữu tốt nhất của hắn cư nhiên bỏ thuốc tình nhân hắn, buộc tình nhân của hắn cắm sừng hắn? Đây là chuyện quái quỷ gì! Truyền ra ngoài thì Trịnh thiếu hắn còn mặt mũi nào tồn tại trong cái vòng luẩn quẩn này?

Trịnh Liệt biết An Thế Duy phi thường chán ghét loại thủ đoạn hạ tiện như bỏ thuốc này. Bởi vì y đã từng trải qua loại chuyện như thế, suýt chút nữa ăn thiệt thòi lớn. Cho nên Trịnh Liệt càng không hiểu nổi rốt cuộc Tần Trăn chọc tới cọng lông nào cuả An Thế Duy, khiến y ngay cả thủ đoạn bản thân ghét nhất cũng dùng đến?

Nhưng An Thế Duy cái gì cũng không nói, chỉ là càng thêm hận Tần Trăn, muốn chỉnh chết cậu.

Hỏi Tần Trăn, Tần Trăn cũng nói không ra nguyên nhân. Nhưng mà người đại diện của Tần Trăn là Trần Hàm lại tìm Trịnh Liệt, căm giận bất bình nói với hắn thật ra từ sau khi Tần Trăn nhận Trịnh Liệt làm cha nuôi, An Thế Duy đã không chỉ một lần sai người làm khó dễ Tần Trăn, chính là ngại Trịnh Liệt nên không có quá phận. Mà Tần Trăn chưa từng nói qua việc này với Trịnh Liệt. Có mấy lần Trịnh Liệt nhìn thấy khuôn mặt Tần Trăn bởi vì quay phim mà bị đánh sưng phù, hoặc là gặp mưa đến phát sốt, còn tưởng rằng Tần Trăn là làm việc rất chuyên nghiệp, dù sao cậu cũng không vì vậy mà oán hận nửa câu. Trịnh Liệt tuy biết An Thế Duy không thích Tần Trăn lắm, nhưng không nghĩ tới y làm ông chủ của S&S, lại sai người giáo huấn Tần Trăn!

Làm tình nhân vài năm, Trịnh Liệt vẫn là có chút thích cùng vừa lòng với Tần Trăn. Theo tuổi tăng trưởng, vô luận là phía trước hay sau hậu trường, thiếu niên này đều hoàn toàn lột xác, hào quang độc nhất thuộc về cậu dần dần hiển lộ. Đôi mắt xếch gợi cảm thâm thúy trở thành thương hiệu riêng của cậu, diễn xuất của cậu xâm nhập lòng người, tuổi còn trẻ mà đã muốn nổi tiếng quốc tế, có rất nhiều người hâm mộ, quảng cáo điện ảnh nếu cậu muốn có thể nhận không ngớt tay, ngay cả một bài hát thu âm chơi cũng đều nổi tiếng cả nước ngoài lẫn quốc nội. Cậu là ngôi sao đang lên của giới giải trí, cây hái tiền quan trọng của S&S.

Không ít công ty giải trí dùng khoản tiền mặt cực lớn cùng điều kiện cực kỳ hậu đãi chào mời cậu, cả quốc nội và nước ngoài đều có. Nhưng Tần Trăn thủy chung như một kiên trì ở S&S, ở bên cạnh Trịnh liệt, cho dù An Thế Duy đã định không ký hợp đồng mới cùng cậu.

Trịnh Liệt làm sao không cảm thấy động dung? Tần Trăn là hắn một tay đưa lên, đại minh tinh chỉ thuộc về hắn. Mà vị đại minh tinh có được thân phận địa vị giờ phút này vẫn như cũ nguyện ý tiếp tục làm tình nhân của hắn.

Không hề nghi ngờ, Trịnh Liệt thích Tần Trăn. Nhưng thích thì thích, vô luận như thế nào Trịnh Liệt không bao giờ có thể đem duc vọng cùng tình cảm đặt trên ngươi một người lần nữa. Một Ân Triệu Lan đã khiến hắn hoàn toàn vứt bỏ tâm tư này. Từ nay về sau, hắn chỉ hy vọng vô luận tình nhân nào từ bên người hắn bỏ đi, hắn đều có thể tiêu sái buông tay.

Đương nhiên, đây chỉ là phương hướng nỗ lực của Trịnh thiếu. Dù sao trước mắt mà nói, lấy tính cách bá đạo chiếm hữu rất mạnh của hắn, ngay cả một kẻ rõ ràng muốn chia tay như Ân Triệu Lan hắn còn không buông tay nổi.

Tần Trăn vì chuyện An Thế Duy tính kế mình mà đưa ra lời chia tay với Trịnh Liệt, nói rằng không muốn phá hư giao tình của hắn cùng An Thế Duy.

Trịnh Liệt tức giận cậu làm bừa. Sauk hi cùng Tần Trăn chia tay, không phải để cho An Thế Duy chỉnh chết cậu hay sao? Hắn đường đường là Trịnh thiếu còn không túng quẫn đến mức ngay cả một tiểu tình nhân cũng không bảo hộ được!

Vì thế Trịnh Liệt bất tri bất giác đối đầu với An Thế Duy. Nhất thời không lựa lời nói chuyện với nhau khiến quan hệ của bọn họ càng trở nên ác liệt thêm, không ai chịu cúi đầu, cuối cùng biến thành cả đời không qua lại với nhau nữa.

Trọng sinh một lần, Trịnh Liệt không muốn lại tiếp tục như vậy.

An Thế Duy thiếu hắn một cái công đạo!

Hôm nay Trịnh Liệt quyết tâm từ trong miệng y cạy ra sự thật! An Thế Duy muốn nói thì nói, không muốn nói cũng phải nói!

Nhìn thấy vẻ mặt không đạt được mục đích không bỏ qua của Trịnh Liệt, An Thế Duy trong lòng rầu rĩ. Kỳ thật y cũng không phải không nhận ra ý muốn hòa giải của Trịnh Liệt. Sự tình phát triển đến mức này cũng không phải trách nhiệm một mình Trịnh Liệt. Hơn nữa phần lớn trách nhiệm, An Thế Duy tự nhận là từ phía y.

Ban đầu An Thế Duy không chịu nói rõ ràng là vì Trịnh Liệt, sau lại sự tình càng tiếp diễn càng ác liệt, y không chịu nói là vì sợ thật sự bắt đầu truy cứu, Trịnh Liệt sẽ không tha thứ cho y.

Nhưng hiện tại đã thành như thế này, nói hay không có gì khác nhau đâu?

“……..Trịnh Liệt, mày thích Tần Trăn sao?” An Thế Duy đột nhiên hỏi một câu.

“Thích.” Trịnh Liệt không chút do dự nói.

“Thích bao nhiêu?” An Thế Duy tiếp tục hỏi.

Trịnh Liệt không ngờ An Thế Duy có hứng thú với chuyện này, không khỏi sửng sốt. Vấn đề này hắn nhất thời đáp không được.

Thích Tần Trăn bao nhiêu? Ở trong mơ, hắn thích Tần Trăn đến mức nếu cậu nguyện ý cùng hắn cả đời, hắn sẽ nuôi cậu cả đời, vĩnh viễn làm hậu trường của cậu. Nhưng hiện tại, hắn quên không được một phát súng kia, quên không được một câu “Trịnh thiếu, năm vị thiếu gia vấn an ngài”. Hắn thật sâu sắc hoài nghi hết thảy chuyện hắn từng tin tưởng có phải thật sự đúng như hắn cho rằng như vậy hay không!

An Thế Duy không chờ hắn trả lời, lại hỏi một câu: “Mày tin tao không?”

Trịnh Liệt không chút do dự: “Mày nói, tao tin.”

An Thế Duy chấn động! Sau khi trầm mặc thật lâu, y nhìn Trịnh Liệt thật sâu, thở ra một hơi: “Được! Tao nói cho mày.”

Trịnh Liệt chờ.

An Thế Duy nói: “Trừ mày ra, Tần Trăn còn có tình nhân khác.”

Advertisements

4 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 17

  1. Rốt cuộc Trịnh đại ca đã làm gì mà cả 5 người đều cắt đứt với anh vậy =)) Nghĩ ko ra, kể cả Trịnh Phỉ và Trác thiếu nữa, rồi còn thằng nhỏ thì chắc dễ rồi ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s