MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 22

  1. Dị năng cùng tinh hạch -6

Mục Nhạn Hành đưa tay đến trước người Hạ Phi, muốn đem sáu viên tinh thạch cho hắn: “Vừa lúc nhặt lại lá cây, thấy trên mặt đất.” Y dừng một chút, mới bổ sung nói, “Ở trong đầu tang thi bị anh và Lâm Linh đập nát, nhặt được.”

Đáy mắt y có chút lo lắng không yên, không chắc chắn Hạ Phi có hay không để ý điểm này. Nếu là Lê Lý, nhất định sẽ sợ tới mức mặt không còn chút máu hét chói tai nhảy ra xa, vậy Hạ Phi thì sao? Mục Nhạn Hành nhìn đường cong sườn mặt Hạ Phi, nghĩ một đường ra ba bốn nẻo, đột nhiên liền không hiểu sao buông xuống lo lắng này, thản nhiên kéo tay Hạ Phi qua, đem tinh thạch trong tay mình để vào trong tay Hạ Phi—— người này sẽ không phản cảm sợ sệt gì đó.

Quả nhiên, Hạ Phi chỉ kinh ngạc nhíu mi đối với lời nói của Mục Nhạn Hành: “Trong đầu tang thi?”

“Ừ.” Mục Nhạn Hành cúi đầu đáp, “Đầu dập nát hoàn toàn, tinh thạch này đặc biệt thấy được, nhìn thấy có một loại hấp dẫn khó hiểu, liền nhặt lên.”

Hạ Phi nhìn về phía tinh thạch trong tay hắn, cảm giác lạnh như băng xuyên thấu qua làn da truyền vào cốt tủy, giống như trong tay hắn nắm chính là một khối băng cứng. Hắn liếm liếm đôi môi khô khốc, cảm giác đói khát ngày càng tăng thêm, bản năng nào đó trong cơ thể rục rịch, kêu gào cắn nuốt tinh thạch.

“Chỉ cảm thấy có lực hấp dẫn sao?” Thanh âm Hạ Phi cũng trở nên khàn khàn, đó là hắn kiệt lực khắc chế dục vọng bản năng của thân thể, “Không có cảm giác bức thiết muốn chiếm làm của riêng? Không cảm thấy muốn ăn luôn chúng nó?”

Mục Nhạn Hành nghi hoặc nhìn hắn: “Không có.”

Hạ Phi lên tiếng hỏi Lâm Linh cùng Lee Al: “Mấy nhóc nhìn thấy tinh thạch, có cảm giác gì?”

Lâm Linh còn thật sự quan sát tinh thạch một lát: “Nếu rơi trên mặt đất, em nhất định sẽ đi nhặt. Nhưng mà ăn luôn. . . . . .” Cô nhóc hiển nhiên là nghe được lời nói của Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành lúc trước, vẻ mặt mâu thuẫn lắc lắc đầu, đôi mắt nhỏ híp lại quỷ dị nhìn về phía Hạ Phi, “Đây là gì đó từ trong đầu tang thi rớt ra nha, Hạ Phi đại ca khẩu vị của anh quá nặng rồi .”

Đôi mắt hẹp dài của Hạ Phi mang theo tươi cười liếc qua, Lâm Linh nhanh chóng làm động tác kéo khóe môi, tỏ vẻ chính mình lập tức im miệng.

“Rất có lực hấp dẫn.” Lee Al đối tinh thể cũng chỉ liếc mắt một cái, lúc sau liền thu hồi ánh mắt, lành lạnh nói, “Cũng chỉ là có lực hấp dẫn mà thôi.”

Hạ Phi hiểu được ý tứ của cậu, gật gật đầu, quả nhiên, tinh thạch chỉ có lực hấp dẫn mãnh liệt đối với chính mình sao? Loại cảm thụ bức thiết như kẻ nghiện nhìn thấy thuốc phiện này, thật khiến hắn khó xử a. Hay là thật sự phải đem tinh thạch ném vào trong miệng, “rốp rốp” nhấm nuốt vài cái rồi nuốt xuống?

Nụ cười của Hạ Phi có điểm cứng ngắc, tuy rằng hắn đối với sản vật trong đầu tang thi không quá phản cảm, nhưng cũng không đại biểu hắn nguyện ý đem thứ này bỏ vào miệng cùng đầu lưỡi tiếp xúc thân mật. Nhưng hiện tại khiến hắn buông tay đem tinh thạch ném xuống, trên tay hắn giống như quét một lớp keo dán sắt, như thế nào cũng đều luyến tiếc ném mấy viên tinh thạch này xuống.

Nhưng mà thời điểm đang rối rắm, phía sau bọn họ lại vang lên tiếng la quen thuộc: “Hạ Phi huynh đệ ——”

Chân Hạ Phi vấp phải hòn đá, may mắn mặt không có nằm úp sấp trên mặt đất. Mục Nhạn Hành nhanh tay lẹ mắt kéo hắn một phen, thấp giọng nói: “Đi đường cẩn thận chút.”

“Cảm ơn.” Hạ Phi đứng vững thân mình, hướng Mục Nhạn Hành vô tội cười nói, “Tôi chỉ là bị dọa thôi.” Lại bị Trương Hà Sơn đuổi theo dọa rồi —— đại khái là di chứng lần trước, dù sao vẫn cảm thấy người này đuổi theo, chính là không có chuyện gì tốt.

Có lẽ là bỏ quên đồ vật gì đó, người này lại đây đưa lại cho bọn hắn?

Ôm nguyện vọng tốt đẹp như vậy, sau khi Hạ Phi dừng bước nhìn lại, lúc nhìn thấy hai mươi bảy người đồng thời chạy như điên về hướng bọn họ, không khỏi có cảm giác mê muội thời gian quay trở lại —— này tương tự cảnh tượng dữ dội lúc trước!

Ánh mắt Hạ Phi nhìn lại phía sau lưng bọn họ, kinh ngạc mở to hai mắt, là Lê Lý ——tay của gã còn lôi kéo một cô gái chật vật đầu tóc bù xù, cùng gã chạy nhanh về phía bên này. Nhưng mà hướng mắt về phía sau nữa, hắn cái gì cũng không nói được, cái dự cảm chẳng lành linh nghiệm chết tiệt!

Đàn tang thi thứ hai hôm nay! Số lượng đại khái xấp xỉ đàn thứ nhất, truy đuổi theo hơi thở người sống phía trước.

“Hôm nay không thể nào vận khí kém như vậy, lại gặp được một đàn tang thi nữa.” Lee Al bắt chước lời nói của Hạ Phi lúc nãy, cong chân nhảy tại chỗ một cái, như là hoạt động gân cốt, sau đó hướng Hạ Phi nhếch khóe môi, từng chữ từng chữ thật kiên định, “Miệng, quạ, đen.”

Hạ Phi xấu hổ co rút khóe môi, hình như đúng là như vậy. . . . . .

“Chạy.” Lee Al hô lên với Lâm Linh đang sững sờ một tiếng, liền co giò chạy. Lâm Linh bên cạnh cậu khi nhìn cảnh tượng phía sau có chút thất thần, bị cậu nhóc hô một tiếng như vậy, theo bản năng liền guồng chân, đuổi theo Lee Al.

Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành, cơ hồ là cùng lúc xoay người chạy —— không chạy chẳng lẽ ngu ngốc đứng lại chờ? Al không hổ là thiếu niên thiên tài, phản ứng thật mẫn tuệ.

“Hạ Phi huynh đệ!” Trương Hà Sơn còn tại phía sau hắn lớn tiếng hô, “Đồng bạn của các ngươi còn tại phía sau!”

Đồng bạn, là chỉ Lê Lý sao? Hạ Phi thiếu chút nữa lại lảo đảo, bị Mục Nhạn Hành ném qua ánh mắt trách cứ, hắn nhanh chóng giơ tay biểu thị sẽ cẩn thận hơn một chút.

“Hạ Phi huynh đệ! Cậu ta kêu các ngươi dừng lại!” Thanh âm Trương Hà Sơn cũng có chút suyễn, lúc trước gã hao hết dị năng, hiện tại có thể đứng lên đi bộ cũng đã không sai rồi, càng đừng nói đến chạy nhanh một khoảng đường dài như vậy, gã điều chỉnh hô hấp một chút, tiếp tục giúp Lê Lý phía sau chuyển lời, “Cậu ta nói cậu sắp chạy không nổi!”

Hạ Phi khó được có xúc động muốn chửi thề, bọn họ dừng lại rồi sao?! Có thể cứu được ai?!

Dị năng Nhạn Hành đã muốn hao hết, dị năng Al cũng không còn dư mấy, mà Lâm Linh căn bản không thể cận chiến, dị năng của hắn mới lần mò đại khái —— lấy trạng thái như vậy dừng lại đi đón đánh đàn tang thi?

Giỡn chơi à!

(đọc tới khúc này chỉ muốn mở bài này lên nghe =.=)  click

Nên trách Lê Lý trêu chọc đàn tang thi còn có mặt mũi chạy về cầu cứu, hay là trách Trương Hà Sơn quá thành thật, thế nhưng thật sự mang Lê Lý đến chỗ bọn họ? Một đám người này đều không có mắt nhìn rõ thực tế sao? Bốn người bọn họ lớn lên giống cứu thế chủ không gì không làm được lắm sao?

Có cứu thế chủ nào chật vật như bọn họ hả?

Ngay cả phẫn nộ đối với đám người phía sau cũng đều không dậy nổi, Hạ Phi cắn chặt răng, muốn chạy trốn —— nhưng thể lực bọn họ chống đỡ được đến lúc thoát khỏi đàn tang thi sao?

Hung hăng siết chặt nắm tay, cảm giác nguy cơ lớn nhất sau tai họa nổi dậy trong lòng, chẳng lẽ bọn họ cũng chỉ có thể bất lực bị một đám ngu xuẩn liên lụy đến chết như vậy? Trong mắt Hạ Phi hiện lên một tia sắc bén, chút vui đùa hoàn toàn biến mất, hắn một chút cũng không cam tâm!

“Đại thúc, phía trước.” Lúc Lee Al lười nhác, luôn có thói quen trực tiếp kêu tên Hạ Phi. Nhưng ở thời điểm nghiêm túc, lại luôn kêu Hạ Phi như vậy, cậu nhóc dừng chân, đưa tay ngăn Lâm Linh đang theo quán tính chạy về phía trước, chậm rãi lui về sau, “Chúng ta. . . . . . bị bao vây .”

Không đợi cậu nhóc nói xong, Hạ Phi cũng đã thấy được đàn tang thi rậm rạp bao vây phía trước, lại là kiểu trái phải năm sáu chục con, trừng đôi mắt màu vàng đồng tử màu đỏ, cứng ngắc đi đến bên này, làn da ngâm nước mưa phù thũng trắng bệch khiến người xem mao cốt tủng nhiên (sởn tóc gáy).

Không thể nào chạy qua hai bên —— lấy tốc độ như vậy, có trốn như thế nào cũng không thoát khỏi vòng vây này!

Bốn người dần dần dựa cùng một chỗ, làm sao bây giờ? Hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Mỗi người trong đầu đều xoay quanh vấn đề này, hay phải thật sự dừng tại đây sao?

Advertisements

10 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 22

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s