CDNST

CDNST: CHƯƠNG 5

☆. Cửa thứ năm

Đới Nhược Trạch ghét bỏ cổ cầm, tưởng tượng cảnh hắn kéo đứt dây cầm rồi nhét vào giữa bộ ngực của Vũ tần. Hắn cũng không tin chuyện hắn đối với âm luật cẩu thí bất thông (rắm chó không kêu – bế tắc, không lưu loát) này Dung ma ma không bẩm báo cho Vũ tần, Vũ tần biết rõ nội tình lại gọi hắn đánh đàn, tỏ rõ muốn chỉnh hắn.

Sách, cũng không nhất định, Đới Nhược Trạch ngắm Vũ tần với Hoa tần cười yếu ớt giữa bụi hoa, người Vũ tần muốn chỉnh hẳn là Hoa tần, địa vị hai người bọn họ tương đương, một người có thể hát, một người giỏi múa, không phải chính là đối thủ tốt nhất sao. Về phần hắn sao, chính là cá trong chậu lửa trong thành mà thôi.

Vũ tần nói: “Không bằng chọn khúc ‘Điệp luyến hoa’ đi, cũng ứng với cảnh đẹp trong ngự hoa viên này.”

Hoa tần nói: “Chủ ý này của Vũ tần tỷ tỷ hay, Đới đáp ứng thấy thế nào?”

Đới Nhược Trạch nhún vai: “Hai vị nương nương thích là tốt rồi.”

Hệ thống: đạt được nhiệm vụ chi nhánh đánh đàn, thuận lợi hoàn thành có thể đạt được độ hảo cảm của hoàng đế. 】

Đới Nhược Trạch vốn tưởng rằng nhiệm vụ đánh đàn này sẽ giống khi hắn thông quan (qua cửa), hệ thống trước tiên đem ca khúc đầy đủ truyền tin cho hắn, lại làm cho hắn y như hồ lô họa biều (trông bầu vẽ gáo-mô phỏng theo hình dáng bên ngoài, không sáng tạo) mà gảy. Nhưng nghĩ đến hệ thống hiểu rõ bản chất âm si của hắn, mở cho hắn một con đường sống khác.

Trên dây đàn của cổ cầm, âm phù sáng lên nhanh chậm không đồng nhất, Đới Nhược Trạch chỉ cần mô phỏng theo bản vẽ âm phù đuổi kịp tiết tấu là được, nguyên lý này trên cơ bản giống với《 Tiết tấu đại sư(một game thuộc loại nhảy theo nhạc).

Đới Nhược Trạch vui vẻ, 《 Tiết tấu đại sư 》 hắn đã chơi qua, này dễ làm!

Đới Nhược Trạch vươn tay đánh đàn, Hoa tần bắt đầu múa, đợi khúc nhạc dạo qua đi, tiếng hát Vũ tần hòa vào.

Đới Nhược Trạch tranh thủ lúc rảnh rỗi nhìn Vũ tần cùng Hoa tần.

Vũ tần từ từ nhắm hai mắt, xướng thật sự say mê.

Nói thật, Đới Nhược Trạch đối với giám thưởng (giám định và thưởng thức) âm nhạc trình độ rất thấp, như nhạc lưu hành hiện tại bảo hắn bình tốt xấu hắn cũng bình không ra, nói chi là nhạc khúc cổ đại này, hắn nghe liền giống như niệm kinh.

Trang phục hôm nay của Hoa tần là màu đỏ diễm lệ, khi y nhẹ nhàng khiêu vũ, vừa vặn dung nhập vào trong xá tử yên hồng (hoa đua khoe sắc màu), như một chú bướm chập chờn bay lượn, chơi đùa đùa giỡn giữa bụi hoa.

Đương khi Hoa tần xoay quanh, làn váy y bay lên, lộ ra hai chân trắng nõn.

Đới Nhược Trạch yên lặng mà cho một cái like!

Còn hoàng đế, chính là làm tròn phận sự của người xem, ngón tay cậu trên bàn từng chút từng chút, gõ gõ, tựa hồ say mê với buổi biểu diễn chuyên vì cậu mà thiết kế này.

Nhưng Đới Nhược Trạch lại nhạy cảm bắt được trong mắt hoàng đế nhàm chán lóe qua, giờ khắc này hắn dường như cùng sóng điện não hoàng đế tương thông, trong lòng đều muốn nhanh chóng chấm dứt “y y nha nha” không thú vị này đi.

Đới Nhược Trạch cố ý gãy sai hai cái âm phù, hắn sai một cái này, tiết tấu liền toàn bộ rối loạn.

Vũ tần bị kéo theo lệch tông, vũ bộ của Hoa tần cũng chậm hai nhịp, ca múa hài hòa phút chốc trở thành hài kịch.

Đới Nhược Trạch giả vờ kinh sợ nói: “Thần thiếp học nghệ không tinh, liên lụy hai vị nương nương .”

Sắc mặt Vũ tần biến đen, đang muốn mở miệng quát lớn, lại nghe hoàng đế nói: “Sai thì đã sai rồi, Đới đáp ứng là sơ học giả (người mới học), xảy ra sai sót cũng không có gì đáng trách.”

Hoàng đế lên tiếng không truy cứu, Vũ tần cũng không thể bắt lỗi Đới Nhược Trạch không tha.

Vũ tần một mặt đối đáp với hoàng đế, mặt thối nháy mắt biến thành nụ cười tươi như hoa, “Bệ hạ nói phải”

Hoa tần nói: “Tính tình bệ hạ thật tốt.”

Hoàng đế cười cười.

Hoàng đế nói: “Được rồi, các ngươi tự chơi đùa đi, ta quay về ngự thư phòng .”

Vũ tần cùng Hoa tần cùng đồng thanh: “Cung tiễn bệ hạ.”

Hoàng đế xoay người, ra khỏi đình, chợt dừng lại, cậu nói với Đới Nhược Trạch: “Đới đáp ứng tiễn trẫm đi.”

Đới Nhược Trạch nói: “Đây là vinh hạnh của thần thiếp.”

Đới Nhược Trạch thí điên thí điên theo sát sau người hoàng đế, ra khỏi ngự hoa viên.

Hoàng đế lão thần tại tại (thong dong, ung dung) nói: “Đới đáp ứng là cố ý gảy sai đi.”

Đới Nhược Trạch hắc hắc cười, “Bệ hạ tinh tường.”

Hoàng đế hỏi: “Vì sao?”

Đới Nhược Trạch nói: “Ngươi. . . . . . Khụ, bệ hạ không phải nhàm chán sao.”

Hoàng đế nói: “Là rất không thú vị.” Cậu bồi thêm một câu, “Ngươi tới từ dân gian trước nay ít có câu thúc (ép buộc), lễ tiết học không tốt thì không tốt đi, trẫm đối với xưng hô cũng không quá để ý.”

Đới Nhược Trạch vuốt mông ngựa, “Bệ hạ thâm minh đại nghĩa!”

Hoàng đế cười đến mắt phượng biến thành trăng non.

Hệ thống: độ hảo cảm của hoàng đế 3. 】

Đới Nhược Trạch mừng thầm, độ hảo cảm này tăng không ít a, xem ra phải hòa nhập vào trong cung, thăm dò sở thích của hoàng đế mới là đại sự hàng đầu!

Đới Nhược Trạch mở ra mặt bản, cách lần chủ động lưu trữ trước mười hai giờ, có thể bảo lưu một vòng mới, hắn nhanh chóng lưu lại.

Lưu trữ xong, Đới Nhược Trạch bắt đầu tìm đường chết.

Đới Nhược Trạch: “Bệ hạ, ta có thể hỏi ngươi vài vấn đề không?”

Hoàng đế nói: “Hỏi đi.”

Đới Nhược Trạch hỏi: “Tên thật của bệ hạ là gì a?”

“Tên thật?” Hoàng đế nhíu mày, “Đới đáp ứng, ngươi vào cung làm phi mà không biết tục danh của trẫm sao?”

Đới Nhược Trạch ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn trời, hai tay tạo thành chữ thập, giả ngây, “Ta muốn nghe bệ hạ chính miệng nói cho ta.”

Hoàng đế nói: “Ngươi ý tưởng thật nhiều, ta tên thật là Nghiêm Mặc.”

Nghiêm Mặc. . . . . . Đới Nhược Trạch tinh tế nhấm nuốt tên này, một cái tên khá phổ thông, ném vào trong một đám người phỏng chừng có thể có nhiều cái tên y như vậy, một chút cũng không phù hợp khí chất của hoàng đế!

Đới Nhược Trạch trái lương tâm nói: “Tên bệ hạ cũng giống như con người bệ hạ uy vũ bất phàm!”

Hoàng đế: “. . . . . .”

Đới Nhược Trạch cười gượng, bắt đầu chuyện khác, “Bệ hạ, ngươi còn chưa có chiêu thị tẩm qua đi.”

Hoàng đế không dự đoán được đề tài trong lời nói của Đới Nhược Trạch nhảy ra như thế, đầu tiên là mờ mịt, rồi sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn liền đỏ hồng.

Đới Nhược Trạch thấy khả ái, theo bản năng muốn nhéo nhéo mặt hoàng đế, tay đã giơ lên lại cứng rắn nhịn xuống.

Hoàng đế hỏi: “Đới đáp ứng vì sao hỏi cái này?”

Đới Nhược Trạch đáp: “Tùy tiện hỏi thôi.” Mới không phải tùy tiện được chứ! Hệ thống bảo ta đoạt lấy đêm đầu của ngươi a mĩ thiếu niên! Nếu đêm đầu của ngươi đã muốn không còn nhiệm vụ của ta đây liền nhất định thất bại a!

Hoàng đế nói: “Tùy tiện hỏi vì sao lại hỏi loại vấn đề này?”

Đới Nhược Trạch: “Này thôi. . . . . .”

Đới Nhược Trạch ấp a ấp úng, hoàng đế thoáng cái đã nghĩ sai lệch.

Mặt hoàng đế càng đỏ hơn, ngay cả lỗ tai cùng cổ đều đỏ rực, như là một con tôm nhỏ bị luộc chín, cậu lí nhí: “Trẫm. . . . . . Trẫm. . . . . . phương diện kia không có vấn đề!”

“Cái gì?” Đới Nhược Trạch không nghe rõ.

Hoàng đế đề cao âm lượng, “Trẫm phương diện kia không có vấn đề, ngươi không cần đoán mò!”

Âm lượng này hoàng đế không có khống chế tốt, nâng lên rất cao, thái giám cùng thị vệ cách mấy trượng phía sau bọn họ đều nghe được.

Hoàng đế ném qua một ánh mắt sắt như dao, thái giám cùng thị vệ đều cúi người, rụt cổ, làm bộ chính mình là rùa.

Đới Nhược Trạch nhẫn cười thật vất vả, nói: “Bệ hạ, ta thực không nghĩ đến phương diện kia.”

Hoàng đế nói: “Hừ ~!”

Một tiếng “Hừ ~” này của hoàng đế, rất có điểm ngạo kiều, chính là chọc trúng manh điểm của Đới Nhược Trạch, làm cho hắn đặc biệt nghĩ muốn thuận mao cho người ta.

Nhưng mà giây tiếp theo, Đới Nhược Trạch nhẫn cười liền biến thành cười khổ.

Hệ thống: ngài bởi vì hoài nghi năng lực phương diện nào đó của hoàng đế bị hoàng đế tức giận ban tử. Sau khi ngài chết hoàng đế cắt lấy tiểu đinh đinh của ngài xử lý chống phân hủy, treo trên cửa Tử Cấm Thành. 】

Đới Nhược Trạch muốn quỳ lạy phương thức xử lý thi thể kì ba (hiếm thấy) này được chứ!

Hắn là xuyên đến phim phá án Mĩ mà không phải trong trò chơi cung đấu đi!

Đới Nhược Trạch may mắn chính mình có dự kiến trước mà lưu trữ lại dữ liệu, càng may mắn chính là độ hảo cảm của hoàng đế đối với hắn cư nhiên không giảm xuống!

Đây là chuyện tốt nha.

Cơ hội Đới Nhược Trạch nhìn thấy hoàng đế cũng không nhiều, gặp được cũng không nhất định có thể xoát ra độ hảo cảm, không cẩn thận độ hảo cảm còn có thể rớt thành số âm, xoát từng chút từng chút một như vậy, ngày tháng năm nào mới có thể thăng cấp a!

Cho nên, hắn phải tăng độ hảo cảm dưới điều kiện tiên quyết là bảo trụ độ hảo cảm.

Khó được có thể cùng một chỗ với hoàng đế, Đới Nhược Trạch quyết định sẽ đem độ hảo cảm nâng lên, nhưng mà, phải xuống tay ở phương diện nào đây?

Đới Nhược Trạch hỏi: “Bệ hạ bình thường có thú vui cái gì không?”

Hoàng đế nói: “Phê tấu chương đi”.

Đới Nhược Trạch: “. . . . . .” Đây là cái thú vui gì vậy?! Ngươi đặc biệt dốc sức vì nước vì dân sao!

Đới Nhược Trạch nói: “Phê tấu chương là công sự, ngoài công sự, bệ hạ còn có thú vui nào khác sao?”

Hoàng đế nghĩ nghĩ, “Không nghĩ tới.”

Đới Nhược Trạch nói: “Dung ma ma nói bệ hạ thích âm luật a, chẳng lẽ bệ hạ không thích nghe điệu hát dân gian gì gì đó?”

Hoàng đế nói: “Ta nếu thật sự thích lúc trước sẽ không mất kiên nhẫn nghe ngươi đàn cùng Vũ tần hát.”

Đới Nhược Trạch nghĩ cũng đúng, nói: “Vậy không bằng bệ hạ bồi dưỡng thú vui đi? Lao dật (làm và chơi) kết hợp mới là đạo lý dưỡng sinh nha.”

Hoàng đế mỉm cười nói: “Đới đáp ứng thật sự là người cẩn thận, trẫm liền đa tạ sự quan tâm của ngươi, ta sẽ thử bồi dưỡng thú vui.”

Đới Nhược Trạch nói: “Ân, có sở thích khỏe mạnh là tốt nhất.” Băng luyến gì đó ta sẽ không chơi với bệ hạ nữa! Cái loại yêu thích này thà rằng không có a!

Hoàng đế nói: “Tốt.”

Đới Nhược Trạch tiễn hoàng đế tới bên ngoài ngự thư phòng, liền cáo lui.

Hắn trở về chỗ Dung ma ma, đi giao nhiệm vụ cưỡi ngựa bắn cung kia.

Thế nhưng hắn vừa vào chỗ của Dung ma ma, có người túm đầu hắn cho vào một cái túi!

Đới Nhược Trạch kinh hãi, trong bao tải tay đấm chân đá mà đánh bay vài người, nhưng ngay sau đó, càng nhiều người đánh tới hắn, dùng chiêu điệp la hán (chồng người) đè hắn phía dưới cùng, cơ hồ ép đến muốn đứt thắt lưng Đới Nhược Trạch.

Đới Nhược Trạch không còn khí lực, giá trị mệt nhọc lên đến chín mươi điểm, nằm bất động, hắn cảm thấy người đè ép hắn đứng dậy, có người dùng dây thừng trói gô hắn lại. Trong chốc lát, hắn bay lên không, có hai người một trước một sau khiêng hắn, đi ước chừng nửa giờ, lúc hắn cực kì buồn ngủ, hai người kia đem hắn vứt bỏ, Đới Nhược Trạch liền như đầu hỏa tiễn bay vọt ra, lọt vào trong nước.

Hệ thống: ngài bị nhân vật không rõ hạ độc thủ dìm vào hồ mà chết. Sau khi ngài chết, thật lâu không ai đến vớt thi thể ngài, khiến cho thi thể ngài bị cá trong hồ rỉa sạch, chỉ còn lại một khối bạch cốt. Vài năm sau, bạch cốt của ngài nổi lên mặt nước, cung nhân sợ hãi lui tới, từ đó hoàng cung nhiều thêm một chuyện kỳ quái. 】

Nhân vật không rõ? Đới Nhược Trạch cười lạnh, đừng nghĩ đặc biệt không thấy mặt ta sẽ không biết là ai .

Người biết được chính mình sau khi gặp hoàng đế nhất định đến chỗ Dung ma ma báo cáo trừ bỏ Vũ tần cũng không có người thứ hai. Hơn nữa khi ở ngự hoa viên, dựa vào hắn gãy sai âm kéo theo bêu xấu Vũ tần, hoàng thượng lại chỉ đích danh khiến hắn đi theo, Vũ tần sợ là bị chọc giận điên rồi.

Đây là trả đũa mà!

Đới Nhược Trạch kỳ thật đối với sinh tử trong trò chơi để ý không nhiều, dù sao cũng không chết thật. Nhưng Vũ tần mưu sát cũng che kín nội dung vở kịch của hắn, hắn muốn chạy trốn thế nhưng lần mưu sát này khiến nội dung vở kịch của hắn trì trệ không tiến. Cho nên, Vũ tần cục đá chắn đường này, không thể không dọn đi.

Game Tiết tấu đại sư

Advertisements

5 thoughts on “CDNST: CHƯƠNG 5

  1. Pingback: CDNST | Littlepu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s