Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 16

Chương 16: Giải tỏa hiểu lầm (trung hạ)

Nếu như nói bất hòa cùng Tiêu Sân, Trịnh Liệt cảm thấy đuối lý cùng chột dạ, vậy trở mặt với An Thế Duy, Trịnh Liệt cảm thấy bất đắc dĩ cùng tức giận.

Nguyên nhân bọn họ trở mặt là do một trong những người con nuôi của Trịnh Liệt, Nhị thiếu Tần Trăn.

Ngay từ đầu An Thế Duy không có ác cảm gì với Tần Trăn. Lúc ấy Trịnh Liệt thất tình một bộ phải chết không muốn sống còn khóc nháo thật sự làm An thiếu hoảng sợ. Sauk hi kinh hách qua đi y lại nghĩ ra hôn chiêu, khiến cho tiểu mỹ nhân suýt bị y khai bao lên giường cùng Trịnh Liệt, triệt để làm cho Ân Triệu Lan vốn có tính khiến phích cảm thấy chán ghét, chặt đứt con đường tái hợp của bọn họ.

Nhưng mà chờ sau khi An Thế Duy phản ứng lại y bắt đầu cảm thấy có chút chột dạ, sợ Trịnh Liệt tìm y tính sổ, vì thế y thực không có tiền đồ mà bỏ trốn, cho nên cũng không biết được Trịnh Liệt cùng tiểu mỹ nhân suýt bị y khai bao kia cụ thể đã xảy ra chuyện gì trong lúc đó.

Đợi tới ngày thứ hai lúc nhịn không được mà gọi điện thoại cho Trịnh Liệt tỏ vẻ “quan tâm”, An Thế Duy có chút kinh ngạc lại vui mừng phát giác Trịnh Liệt một chút cũng không tức giận, thậm chí còn cảm tạ ý tốt của y, lại hỏi một chút chuyện của Tần Trăn, bảo cậu “tốt lắm”, sau đó không lâu lại gọi điện thoại cho y, thông báo một tiếng chuyện muốn đưa một người vào trong S&S.

An Thế Duy còn thầm nghĩ Trịnh Liệt chơi bời lêu lỏng sao đột nhiên cảm thấy có hứng thú với S&S, thuộc hạ Trương Cẩm Tường của y có chút quanh co nói cho y biết người Trịnh thiếu muốn đưa tới là Tần Trăn —- tiểu mỹ nhân vào đêm Trịnh Liệt thất tình suýt bị hắn khai bao cuối cùng lại lên giường cùng Trịnh Liệt.

——- Cho nên Trịnh Liệt là muốn chơi thứ mới, bao dưỡng một tiểu minh tinh?

An Thế Duy trong lòng nhất thời thầm khen hảo thủ đoạn này của Tần Trăn một tiếng. Hoàn khố Trịnh thiếu trong đám bọn họ có thể nói là qua ‘vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân’ (1), trừ bỏ vấp ngã trong tay Ân Triệu Lan, đối với bạn tình nhân duyên mong manh như sương sớm khác luôn lãnh tình được ngay, rất khó dính vào. Tần Trăn lại dám khiến Trịnh Liệt vì cậu mà đi cửa sau. Chỉ có một đêm, chẳng những giải quyết được “hợp đồng bán thân” trói buộc trên người cậu, còn có được cơ hội tiến vào S&S, quả thực là nhất cử lưỡng tiện!

(1) Vạn bụi hoa trung quá phiến diệp không dính thân:  Câu này nghĩa không thật lòng yêu bất kì ai mà lăng nhăng với hết người này người khác, giống như con bướm bay giữa vườn hoa nhưng không dừng lại lâu ở bông nào để chẳng may bị dính phấn.

Nhưng mà từ sau “sai lầm” với Ân Triệu Lan, An Thế Duy thật là có chút lo lắng y nhất thời nhiều chuyện lại khiến Trịnh Liệt rước lấy lạn đào hoa (vận đào hoa không tốt), lại đem bạn thân của mình hãm hại không nhẹ, nhất là Tần Trăn lại có một cái xuất thân không được ‘sáng sủa’ cho lắm như vậy. Cho nên y quyết định hảo hảo quan sát cậu một chút, nắm hợp đồng bán thân mới của cậu —- à không, là hợp đồng ra mắt, nếu có cái gì không ổn, lâp tức bóp chết.

——– An Thế Duy kìm lòng không đậu có chút kiêu ngạo, nghĩ thầm: Trịnh Liệt à Trịnh Liệt, bạn thân cỡ như tao mày tìm đâu ra?

Nhưng ngoài ý liệu của An Thế Duy, sau khi đem người ném vào S&S, Trịnh Liệt tựa hồ hoàn toàn quên mất người tên Tần Trăn này, từ đó về sau không nhắc tới cậu nửa câu. Mà Tần Trăn cũng không ỷ thế tự cho là đúng, vênh váo tự đắc, ngược lại còn rất thức thời, chăm chăm chỉ chỉ tiếp nhận huấn luyện người mới. Lấy cảm giác cùng ánh mắt nhìn người đặc biệt của An Thế Duy, cũng không thể không thừa nhận thiếu niên có khuôn mặt xinh đẹp này, có dã tâm có thiên phú lại kiên trì ổn định làm việc, nhất định có thể đại hồng đại tử (được mọi người chú ý). Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không có người nào muốn hủy diệt cậu ta.

Tần Trăn ở trong cái vòng luẩn quẩn này vẫn là có chút non nớt. Ở cái nơi kỳ quái này, rất nhiều lúc cũng không phải ngươi không trêu chọc phiền toái liền có thể tránh được phiền toái. Một người rất xuất sắc, không lưu cho người khác đất trống để biểu hiện, thực dễ dàng khiến người đố kỵ, nối tiếp phát triển thành các loại âm mưu hãm hại. Có một số người bản thân trải qua chuyện không tốt, thì đặc biệt không muốn nhìn người khác sống tốt. Hơn nữa Tần Trăn còn có một nhược điểm trí mạng, trong cái vòng luẩn quẩn tiềm quy tắc (quy tắc ngầm) này mà nói, cậu rõ ràng có dã tâm, cũng không muốn bị tiềm, nhưng cậu lại không có một hậu trường mạnh mẽ vững chắc có thể chống đỡ được cho phân ý nguyện này. Một người như vậy, sẽ chỉ kích phát dục vọng chinh phục của những kẻ không biết kiêng nể gì. Người có tiền có quyền thế, nếu muốn gây sức ép cho cậu, bất quá chỉ tốn một hai câu nói.

An Thế Duy lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm hơn nữa dựa vào khả năng của bản thân tạo ra một vùng trời riêng trong cái vòng luẩn quẩn này, thờ ơ lạnh nhạt nhìn rất nhiều người chìm chìm nổi nổi, đại khởi đại lạc (thay đổi nhanh chóng), có tùy ba trục lưu (nước chảy bèo trôi, phó mặc số phận), có tự bạo tự khí (thiếu chí tiến thủ, cam chịu), chuyện bẩn thỉu thì nhiều, chuyện sạch sẽ thì ít, có thể xoay chuyển được, đều là những kẻ có tâm cơ thủ đoạn cao minh, không có cái gì gọi là thực tâm. Ngay từ đầu An Thế Duy còn cảm thấy lòng đầy căm phẫn, bất bình rút đao tương trợ giúp người, nhưng sự thật rất nhanh khiến y ý thức được bản thân mình thực buồn cười. Nếu không phải Trịnh Liệt thủy chung như một ủng hộ phân sự nghiệp này của y, An Thế Duy cũng không biết mình ngụp lặn trong vũng bùn này lâu dài sẽ biến thành như thế nào.

Không hiểu sao, Tần Trăn khiến An Thế Duy nhớ tới những người y gặp qua lúc “trẻ tuổi vô tri” năm đó. An Thế Duy thích bọn họ nhưng cũng thống hận bọn họ, kết cục cuối cùng là y không đếm xỉa đến họ nữa, từ nay về sau trở thành người qua đường. Nhưng chuyện này thủy chung là một mạt tiếc nuối sâu trong lòng An Thế Duy.

An Thế Duy thậm chí có chút cảm thán, vì cái gì cuối cùng Tần Trăn lại dây dưa với Trịnh Liệt mà không phải y? Nhưng mà rơi vào trong tay y rồi, y thực có thể đem người đùa chết……….

Rốt cục đến lúc có người ra tay với Tần Trăn, An Thế Duy thực lãnh đạm khoanh tay đứng nhìn. Tuy rằng y biết lần này Tần Trăn sẽ ăn đau khổ rất lớn, thậm chí từ nay về sau không trở mình được nữa, bởi vì người mà cậu vô tình trêu chọc phải là một tên hỗn tử (người du thủ du thực) khó chơi thích ngược đãi lại thô trung hữu tế (ý nói người nhìn thô vụng nhưng thực tế rất khéo léo), từng đùa hỏng không dưới mười người.

Nhưng đến một khắc cuối cùng, An Thế Duy lại bất giác nhớ tới gia đình vụn vỡ cùng khuôn mặt rõ ràng có dã tâm lại thuần túy nỗ lực của cậu.

——– có lẽ người này thật sự có thể khác biệt.

Y cuối cùng cũng động chút tay chân, cho cậu một cơ hội nhìn thấy Trịnh Liệt.

Về phần cậu có thề thuyết phục Trịnh Liệt cứu cậu đồng thời một lần nữa chú ý tới cậu hay không, đó không phải chuyện y có thể quản.

Mà sự thật chứng minh, Tần Trăn thành công. Nghe được tin cậu nhận Trịnh Liệt làm cha nuôi, An Thế Duy không biết nên cảm thấy thất vọng hay tám thưởng. Nhưng lòng trắc ẩn của y đối với Tần Trăn chấm dứt tại đây.

Nhưng mà theo thời gian trôi qua, ý kiến của An Thế Duy đối với Tần Trăn càng ngày càng lớn, cuối cùng lớn đến mức không tiếc bỏ thuốc tính toán cho Tần Trăn lên giường cùng kẻ khác, lại vừa vặn bị Trịnh Liệt chộp được!

Bởi vì sự kiện này, An Thế Duy nổi ác tâm phải bóp chết Tần Trăn. Trịnh Liệt tuy rằng cảm thấy An Thế Duy ác nhân tiên cáo trạng (kẻ ác khai báo trước), nhưng dựa vào giao tình của bọn họ, ngay từ đầu còn dằn lòng hỏi y nguyên nhân, cố tình An Thế Duy lại câm như hến, chết không mở miệng, nhất định không hé răng đem Tần Trăn chỉnh chết.

Sau đó Trịnh Liệt nổi giận, nhất thời lỡ miệng nói một câu: “An Thế Duy mày mà còn quậy nữa là tao tuyệt giao!”

Dây nào đó trong đầu An Thế Duy lập tức đứt phựt một tiếng! Y nổi trận lôi đình, mạnh mẽ đập bàn một cái kêu gào: “Tuyệt giao thì tuyệt giao, tao sợ mày tao là quy tôn tử (cháu con rùa), mày lật lọng mày là vương bát đản!”

Trịnh Liệt nghẹn họng, nhất thời không có bậc thang. Bởi vì theo lời An Thế Duy Trịnh thiếu cũng không hạ mình mềm xuống được, dù sao lật lọng chính là vương bát đản!

Y đạp cửa chạy đi rồi. Tình nhân của mình thì tự mình bảo hộ đi!

An Thế Duy tức điên rồi! Anh em thân thiết cãi nhau, chỉ vì một tiện nhân! Tiện nhân này còn là do y một lần tay thúi dẫn sói vào nhà! Y tức Trịnh Liệt tức Tần Trăn càng tức chính mình!

Y đương nhiên không có khả năng lấy bản thân mình ra xả giận, Trịnh Liệt tuy rằng là vương bát đản nhưng cũng là anh em của y, y muốn hả giận tự nhiên liền đi tìm Tần Trăn gây phiền toái gấp bội.

Trịnh Liệt che chở Tần Trăn không tránh được cùng An Thế Duy giao thủ. Vốn Trịnh Liệt còn cố kỵ An Thế Duy, nhưng sau đó An Thế Duy gặp Trịnh Liệt một lần lại một lần vì Tần Trăn nổi giận với hắn, lửa giận trong lòng càng lên càng cao, tình thế lâm vào tuần hoàn ác tính.

Cuối cùng Trịnh Liệt bất đắc dĩ xuất ra cổ quyền của hắn ở S&S mới bảo vệ được Tần Trăn từ tay An Thế Duy. Nhưng quan hệ của hắn cùng An Thế Duy cũng vì thế rơi xuống điểm đóng băng. Thẳng đến Trịnh Liệt bị bắn chết trong mơ, bọn họ vẫn như cũ không kéo mặt xuống bắt tay giảng hòa được.

………. Bởi vì ai cúi đầu trước liền tự nhận là quy tôn tử vương bát đản……. Đây là điểm mấu chốt!

………. Sau khi từ trong mơ thình lình tỉnh lại một lần nữa nhìn thấy An Thế Duy, Trịnh Liệt lấy làm kinh hãi, tâm tình thập phần phức tạp.

Bọn họ rốt cuộc ấu trĩ bao nhiêu mới có thể ầm ĩ tới tình trạng này?

An Thế Duy không biết Trịnh Liệt trải qua ác mộng, cũng không biết vì cơn ác mộng đó Trịnh Liệt cứu được Lý Hướng Nam rồi hướng Tiêu Sân nhận sai đã muốn được Tiêu Sân tha thứ, cho nên y thấy hắn ở trong nhà Tiêu Sân trong lòng cũng thập phần kinh ngạc, nhưng điều đó cũng không ngăn cản y sau khi ngốc lăng lập tức khinh thường mà xì một tiếng khinh miệt, phi thường ngạo kiều quay đầu sang một bên không thèm nhìn Trịnh Liệt.

Lửa giận của Trịnh Liệt nhất thời bốc lên, ác thanh ác khí hỏi: “An Thế Duy, sao hử? Chột dạ không dám gặp tao?”

——- Không đúng! Kỳ thật hắn không muốn nói cái này….. Nhưng trường kỳ đối kháng không ai nhường ai khiến hắn phản xạ có điều kiện!

An Thế Duy tựa như mèo bị đạp đuôi xù lông: “Mày con mẹ nó mới chột dạ cả nhà mày mới chột dạ!”

“Mày không dám nhìn tao còn không phải chột dạ?” Trịnh Liệt.

“Ai nói tao không dám nhìn mày tao bây giờ tao liền nhìn mày tao mới không chột dạ!” An Thế Duy.

“Mày dám thừa nhận mày sai lầm rồi không dám thừa nhận với tao nên mới chột dạ không?” Trịnh Liệt.

“Ai nói tao không dám thừa nhận sai lầm rồi không dám thừa nhận với mày nên mới chột dạ bây giờ tao liền thừa nhận tao mới không chột dạ!”

An Thế Duy nhìn đến Trịnh Liệt, “thù mới hận cũ” liền cùng nhau trào lên ngực, nghe được lời Trịnh Liệt lại tức giận tới muốn ngất, trong lúc nói năng lộn xộn cư nhiên thực có thứ tự đáp lời Trịnh Liệt, chờ phản ứng lại mình mới vừa nói gì y lập tức trừng lớn mắt!

Trịnh Liệt phủi phủi bụi nhìn không thấy trên cái quần đùi tứ giác của người bên cạnh, thắng lợi chậm rãi búng ngón tay: “Quy, tôn, tử.”

An Thế Duy nhất thời đỏ mắt, ngao ô một tiếng bổ nhào tới, một đấm nện vào mặt Trịnh Liệt!

Trịnh Liệt vội vàng lắc mình né tránh, không khách khí giơ chân đạp lại!

Hai người ngươi một quyền ta một cước, có qua có lại rất nhanh lâm vào hỗn chiến!

Không giống lúc chống lại Tiêu Sân bị khí chất áp đảo của anh ngược, thân thủ của Trịnh Liệt cùng An Thế Duy là tám lạng nửa cân, người trước trải qua huấn luyện của Tiêu Sân nhưng dù sao cũng là nghiệp dư, người sau có “kỹ năng truyền thống” đặc biệt của gia tộc võ tướng nhưng học nghệ không tinh, nhất thời ngang tài ngang sức, ai cũng không chiếm được tiện nghi, đem phòng khách sạch sẽ ngăn nắp quần thành một đống hỗn độn!

Tiêu Sân cùng Lý Hướng Nam vừa lên đến liền nhìn thấy Trịnh Liệt cùng An Thế Duy tựa như có huyết hải thâm cừu đánh nhau, cái ám chiêu tổn chiêu (chiêu thức nham hiểm thâm độc) gì cũng đều xả lên người đối phương!

Tiêu Sân đau đầu day day thái dương, đằng đằng sát khí siết tay thành nắm đấm gia nhập hỗn chiến, mỗi người một quyền đem hai người đánh cho lập tức cuộn thành con tôm rên hừ hừ mà tách ra.

Tiêu Sân lãnh huyết vô tình lại bồi thêm cho mỗi người một cú, thực uy nghiêm nói: “Hảo hảo nói chuyện cho tôi!”

Trịnh Liệt cùng An Thế Duy liếc mắt nhìn nhau một cái, hừ một tiếng đồng thời xoay mặt qua một bên!

Tiêu Sân lại bắt đầu cảm thấy ngứa tay.

Mắt thấy người làm đại ca định tiếp tục dùng bạo lực trấn áp, Lý Hướng Nam dở khóc dở cười giữ chặt anh, ôn hòa cười với Trịnh Liệt cùng An Thế Duy: “A Sân cảm thấy hai người có chút hiểu lầm, hôm nay nể mặt anh ấy, hảo hảo nói chuyện, được không? Đều là anh em, sao phải ầm ĩ đến mức này?”

Trịnh Liệt cùng An Thế Duy nghe vậy dừng lại, lại không hẹn mà cùng liếc mắt nhìn đối phương một cái.

Trịnh Liệt dù sao cũng đã hạ quyết tâm phải thay đổi tình trạng hiện tại, nếu An Thế Duy đã gián tiếp thừa nhận y là quy tôn tử, hắn cũng sẽ không so đo với y như vậy: “Được rồi, quy tôn tử, tao là vương bát đản……….”

Advertisements

2 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 16

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s