MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 20

  1. Dị năng cùng tinh hạch – 4

Sau khi nơm nớp lo sợ quan sát Hạ Phi đeo nụ cười ôn nhu đem toàn bộ tang thi trong hố to nện thành thịt băm, cho dù tráng hán tự xưng là Trương Hà Sơn kia, hay là hai mươi bảy người cùng hắn chạy tới, sau khi Hạ Phi xử lý đàn tang thi xong, đều đem ánh mắt sợ hãi nhìn tang thi toàn bộ chuyển qua Hạ Phi ——

Nam nhân này, so với tang thi còn đáng sợ hơn!

“Hiện tại có thể nói, các người từ đâu không?” Hạ Phi ngồi xổm trước mặt Trương Hà Sơn, mỉm cười hỏi, “Nhìn bộ dáng các người, hình như đều quen biết nhau?”

Trương Hà Sơn lớn lên chính là một bộ dáng thành thật dễ khi dễ, đương nhiên tính cách cũng như vậy, dù sao loại không giống vẻ ngoài như Hạ Phi luôn cực ít. Gã hiện tại nhìn đến khuôn mặt ôn nhu như nước của Hạ Phi, liền phản xạ nghĩ đến tiếng “bẹp” đầu nứt toát ra, rùng mình một cái, mới lắp bắp trả lời: “Chúng tôi, chúng tôi cùng một thôn.”

Một thôn?

“Thôn các ngươi có bao nhiêu người?”

Thanh âm Trương Hà Sơn tiếp tục run rẩy, yếu ớt nói: “Đại khái, đại khái hơn hai trăm.”

Hạ Phi nhíu mày, hơn một trăm người thế nhưng may mắn sống sót lại chỉ có nhiêu đây sao? Hắn giảm nhẹ thanh âm, khuôn mặt tuấn mỹ vô hại nở nụ cười ôn hòa: “Bảo hộ nhiều người như vậy sống sót, nhất định rất không dễ dàng đi?”

Trước mắt xem ra, trong những người này tựa hồ chỉ có Trương Hà Sơn có thể sử dụng dị năng, người còn lại chỉ nhờ tố chất thân thể có chút cao hơn so với thường nhân mà thôi, tất cả mọi người đều dựa vào sự bảo hộ của một mình Trương Hà Sơn.

Mà lời nói của hắn tựa hồ chạm đến đáy lòng Trương Hà Sơn, Trương Hà Sơn chớp chớp đôi mắt, khóe miệng cũng chầm chậm hạ xuống, trong mắt hán tử cao lớn xuất hiện một tầng hơi nước: “Là tôi vô dụng, nếu tôi cố gắng thêm chút nữa, Ngưu bá Hoa thẩm trong thôn, sẽ không xảy ra chuyện. Đều là tôi sai, chỉ trách tôi vô dụng!”

Có lẽ là sau khi khẩn trương rốt cục trầm tĩnh lại, lại có lẽ tươi cười của Hạ Phi rất ôn nhu rất có tính mê hoặc, Trương Hà Sơn hoàn toàn quên lúc trước mình còn kính sợ nam nhân trước mắt này đến cỡ nào, sau khi nói một câu, máy hát liền mở ra, thao thao bất tuyệt nói hết với Hạ Phi đang kiên nhẫn cẩn thận lắng nghe.

Mục Nhạn Hành đã trèo từ trên cây xuống, nhìn thoáng qua Hạ Phi bên này, không khỏi cảm khái, Hạ Phi tựa hồ luôn thật dễ dàng lấy được sự tin cậy của người khác. Ở chung với người am hiểu giao tiếp với người khác như Hạ Phi, bản thân luôn biểu đạt không rõ ý tưởng chính mình cũng thực thoải mái hơn. Thu hồi ánh mắt, y bắt đầu hỗ trợ nhóm thôn dân xử lý thức ăn.

Lúc hai ba mươi cá nhân này lẩn trốn, thế nhưng còn không quên mang theo một ít rau dưa hoa quả nhà mình, hoa quả như dưa chuột cà chua linh tinh, thịt khô lạp xưởng hoa quả khô các loại, thậm chí có người mang theo túi tiền không lớn không nhỏ.

Đều là hán tử nông thôn giản dị, thời điểm chạy trối chết không được ăn mấy ngụm cơm, hiện tại đói bụng, đều đem gì đó mình mang theo ra, thậm chí không ngại phân cho bọn Mục Nhạn Hành cùng Al.

Mà Hạ Phi bên này, trong mười câu của Trương Hà Sơn đã có chín câu “đều do ta, là ta sai” bên trong, thành công lấy ra duy nhất một câu có tin tức hữu dụng, chắp vá ra đại khái sự thật.

Buổi tối mưa sao băng kia, người toàn thôn tụ tập bên ngoài muốn thấy một sự kiện mới lạ, nhìn xem cái gọi là mưa sao băng. Bản thân Trương Hà Sơn xem mưa sao băng xem đến ngây người, nhưng mà khi hắn lấy lại tinh thần, mới phát hiện bên người đã muốn hỗn loạn thành một đoàn.

Có rất nhiều người hôn mê bất tỉnh, vươn tay sờ, đều là toàn thân trên dưới nóng thật dữ dội.

Lão nhân, tiểu hài tử cùng nữ nhân trong thôn đều ngã xuống, còn có thể đứng chính là những nam nhân trẻ tuổi trong thôn. Trong lúc nhất thời bọn họ luống cuống tay chân, thương lượng một chút, liền tính toán lái vẻn vẹn bảy chiếc xe lớn trong thôn, đem tất cả người suốt đêm đưa đến bệnh viện lớn trong thành phố C. Dù sao đột nhiên có nhiều người ngã xuống như vậy, quả thật dọa bọn họ sợ quá mức.

Thế nhưng khi bọn họ đến bệnh viện, mới phát hiện không chỉ có thôn bọn họ, cơ hồ thành phố C cùng thành trấn quanh đó đều xuất hiện một số lượng lớn người sốt cao hôn mê bất tỉnh. Bọn họ để một nửa người ở bệnh viện chiếu cố người trong thôn, tính toán về lấy chút quần áo thức ăn qua, chuẩn bị tốt lưu lại thời gian dài chiếu cố người trong bệnh viện.

Dọc đường đi kẹt xe rất dữ dội, hơn bảy giờ rốt cục mới quay về trong thôn.

Khi đó bọn họ còn có hơn bốn mươi người.

Đều quay về nhà thu thập đồ vật này nọ, sau đó bọn họ tập hợp tại trảng đất trống trong thôn, lúc này, thời gian gần đến tám giờ.

Động đất.

Khi Trương Hà Sơn giảng đoạn này cho Hạ Phi, sợ hãi trên mặt tựa như ngưng tụ thành thực chất, thân thể khỏe mạnh không ngừng run rẩy. Gã nói năng không rõ ý đồ miêu tả cảnh tượng gã thấy lúc đó cho Hạ Phi: mặt đất gợn sóng như mặt nước, như là nhìn thấy trong TV, bão táp trên mặt biển rộng mênh mông.

Bọn họ không ai có thể đứng vững, mặt đất phập phồng điên đảo, xung quanh lăn lộn đứng lên, bị va chạm cho đầu rơi máu chảy.

Nhưng mà khủng bố nhất không phải cái này. Mà là mặt đất chợt vỡ ra thành từng lỗ hổng. Cái khe tối đen như mực này đem người trên mặt đất nuốt vào hết, rồi sau đó một giây gắt gao khép lại, như mặt đất mở miệng, điên cuồng “ăn” thịt người, nhai cũng không nhai, nuốt luôn tươi sống.

Những cái khe đó trong lúc mặt đất chấn động, mở ra rồi khép lại, từng ngụm “ăn luôn” thôn dân lăn thành một đoàn trên mặt đất, hoàn toàn khống chế không được cân bằng cùng phương hướng.

Mà Trương Hà Sơn lúc đó, phát hiện gã có thể khống chế mặt đất dưới chân này. Tuy rằng vận động khắp đại địa gã không ngừng lại được, nhưng có thể sử dụng bùn đất làm thành hàng rào bảo hộ, ngăn cản thôn dân tiếp tục bị cái khe nuốt hết.

Tai nạn qua đi, thôn bọn họ thành một mảnh phế tích. Thời gian bi thương gào thét còn chưa đủ, ngay sau đó, trời hạ mưa to.

Khi nói tới đây, Trương Hà Sơn đỏ mắt, giọt nước mắt lớn như hạt đậu rơi xuống: “Không còn, không còn nhà, không còn thôn, không còn thúc thúc thẩm thẩm, cái gì cũng không . . . . . .” Bàn tay gã thô ráp bịt kín hai mắt, vô cùng thống khổ bật khóc, “Vì sao tôi không thể lợi hại hơn một chút, là có thể cứu tất cả mọi người! Vì sao tôi lại đề nghị đưa mọi người đi bệnh viện, giống như trước đây vậy, có sốt cao gì đó, để A Ý châm một châm không phải được rồi sao!”

Trương Hà Sơn tuy rằng không thực thông minh, nhưng hắn vẫn biết, biết chấn động lúc trước ở sân kia và cơn mưa to đại biểu cho cái gì, ít nhất biết người cùng thôn trong bệnh viện thành phố C, đều đã không còn.

“Cậu sao lại khóc nữa rồi, chậc!” Một người đi đến bên cạnh Hạ Phi, ngồi xổm xuống, sau đó vỗ vỗ bả vai Trương Hà Sơn, “Tôi là do cậu cứu, không có cậu, tôi chắc chắn sẽ rơi xuống khe .”

Hạ Phi quay đầu, nhìn về phía người nam nhân bên cạnh, lộ ra một khuôn mặt bình thường, hai má gầy gò, nhưng trong mắt không có loại u ám mờ mịt như những người khác, bộc lộ vài phần hiểu biết cùng rộng lượng.

“Tôi gọi là Từ Ý. Mở một phòng khám nhỏ trong thôn của Hà Sơn.” Từ Ý đưa dưa chuột trong tay cho Hạ Phi, cười nói, “Cái loại không có giấy phép hành nghề a.”

“Hạ Phi, cũng là bác sĩ, nhưng mà là bác sỹ thú y.” Hạ Phi cong cong đôi mắt chào hỏi, tiếp nhận dưa chuột xanh mướt, nhìn bề ngoài hoàn toàn chưa được rửa qua, sờ sờ cái bụng lép kẹp, vẫn cắn một ngụm —— sức đề kháng của bọn họ cũng được tăng lên rất nhiều đi? Cho nên, hẳn là sẽ không tiêu chảy. . . . . . nhỉ?

Miệng rột rột cắn dưa chột đầy nước, nhìn Từ Ý an ủi Trương Hà Sơn, Hạ Phi đứng lên, đi đến bên Mục Nhạn Hành. Bọn họ tiếp theo sẽ đi theo đám người này, hay là tự rời đi? Loại chuyện này, vẫn là nên hỏi ý kiến mọi người.

Mục Nhạn Hành ở bên cạnh Lee Al, cầm chai nước khóang uống từng hớp từng hớp. Mà Lee Al lười biếng tựa vào thân cây, cúi đầu lơ đãng lấy tay vuốt ve mặt ngoài một quả cà chua, cực có kiên nhẫn từng chút một lau đi vết bẩn trên bề mặt trái cà.

Lâm Linh cắn một ngụm bánh bích quy, liếc Lee Al một cái: “Thực tốn thời gian.” Cô nhóc lấy dưa chuột trong gói to vừa mới thu được, nhét bên sườn ba lô, rào rạo cắn một ngụm, cười nói: “Bất kiền bất tịnh cật liễu một bệnh (tương tự Ở dơ sống lâu, đã cùi không sợ lở, mấy người họ dơ sẵn rồi).”

Lee Al ngẩng đầu nhìn cô, nâng cà chua trong tay: “Vậy sao?”

Mặt ngoài cà chua được vuốt trơn nhẵn bóng loáng, mềm mại hồng hào không kém đã rửa qua, rất là hài lòng. Lâm Linh cảm thấy được gật gật đầu.

Lee Al đem cà chưa đưa tới miệng, cắn xuống một miếng, nước tung bốn phía. Cậu nhóc liếm liếm chất lỏng màu đỏ chảy bên môi, không yên lòng liếc nhìn Lâm Linh một cái: “Chính mình tốn thời gian đi thôi.”

“. . . . . .” Lâm Linh che mặt, cô ngốc đến cỡ nào mới có thể bị người này đùa giỡn như vậy?

“Đại thúc, này chua.” Lee Al không để ý tới cô, nghiêng đầu nhìn về phía Mục Nhạn Hành, đưa cà chua đã cắn một ngụm trong tay qua, “Đổi với nước khoáng của thúc.”

Mục Nhạn Hành trầm mặc nhìn nhìn dấu răng không sâu trên quả cà chua, lại nhìn nhìn biểu tình của Lee Al, đưa tay tiếp nhận cà chua, đưa nước trong tay cho Lee Al.

Thời điểm Hạ Phi qua đến, vừa lúc thấy một màn như vậy, cúi đầu nhìn nhìn dưa chuột trong tay mình, khóe môi bỗng nhiên giảo hoạt nhếch lên.

Mục Nhạn Hành cắn cà chua như thế nào cũng không quen được, loại đồ ăn chua chua ngọt ngọt này, y vẫn rất ít khi nếm thử, nhưng mà cũng không quá chán ghét. Thế nhưng y mới cắn mấy cái, cà chua trong tay liền bị một bàn tay đoạt đi. Hơi kinh ngạc nhìn lại, vừa lúc thấy khuôn mặt Hạ Phi cười đến vô cùng xinh đẹp.

“Nhạn Hành, tôi khát nước.” Hạ Phi mỉm cười, trong giọng nói mang theo hương vị thân mật quen thuộc, “Có thể đổi không?” Hắn đem dưa chuột bản thân gặm còn phân nửa bỏ vào trong tay Mục Nhạn Hành.

Mục Nhạn Hành trầm mặc nhìn dấu răng người nào đó trên dưa chuột. . . . . . Khát nước mà nói, Al nơi đó còn có nửa bình nước. . . . . . Vì cái gì đều coi trọng thứ trên tay y?

Nhưng mà nhìn nhìn lại người đang cầm cà chưa cười tủm tỉm, Mục Nhạn Hành dung túng cong cong môi, hẳn là Hạ Phi thích ăn cà chua đi?

“Anh cười cái gì?” Hạ Phi vươn tay chọt chọt khóe môi cong cong của y, thuận tiện lấy đầu ngón tay xóa đi chất lỏng từ khóe môi đến cằm y, “Nhạn Hành anh ăn cà chua rất giống tiểu hài tử nha, làm ra thiệt nhiều nước.”

Mục Nhạn Hành nháy mắt thu tươi cười, ảo não mím môi. . . . . . Đã nói là ăn không quen loại quả mềm mềm lại nhiều nước này mà, tay dùng một chút lực là cứ như vậy.

“Cho nên Nhạn Hành vẫn là ăn dưa chuột tốt hơn.” Hạ Phi cực kỳ tự nhiên đem ngón tay vừa lau qua chất lỏng ngậm vào đôi môi đỏ nhạt, mơ hồ có thể thấy được đầu lưỡi ướt át quấn quanh đầu ngón tay trắng nõn, hắn gật gật đầu kết thúc câu chuyện, “Loại chất lỏng chua chua ngọt ngọt này nếu dính lên da, nhất định khó chịu muốn chết —— chúng ta gần nhất hoàn toàn không có cơ hội tắm rửa a.”

Dù cảm thấy hành vi của Hạ Phi có chỗ nào đó không thích hợp, nhưng vẫn không nói nên nguyên do. Mục Nhạn Hành hoang mang nhíu nhíu mày, vẫn là bỏ xuống cảm giác quái dị trong lòng, cắn một ngụm dưa chuột, lần này sẽ không bị nói giống tiểu hài tử đi?

Hạ Phi nhẹ nhàng mút thịt quả trong cà chua, trong đôi mắt hẹp dài tràn đầy ý cười, thật là một gia hỏa không nhạy bén mà.

  Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: hắn đem dưa chuột mình gặm còn một nửa bỏ vào trong tay Mục Nhạn Hành.

 

          ↑

 

          Kỳ thật rất muốn viết, hắn đem dưa chuột mình gặm còn một nửa bỏ vào trong miệng Mục Nhạn Hành. . . . . . uy uy uy, ngươi đủ rồi a! ! !

Advertisements

5 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 20

  1. đọc doạn đầu thì thấy rõ thương cảm, thế mà đọc xong đoạn sau thì ngồi cười há há như con điên;anh Phi đổi dư chuột của mình mà vẫn còn dấu răng cho anh Hành, lại còn khen cà chua nhiều nước, 1 câu nói đầy ẩn ý :v

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s