MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 19

  1. Dị năng cùng tinh hạch – 3

 macmao2

Trên mặt đất tích tụ một tầng nước mưa mỏng manh, lá cây trong tay Mục Nhạn Hành đã lặng yên không tiếng động rơi xuống dưới.

Tầm nhìn của mọi người nháy mắt bị rừng cây cao to điên cuồng vùng lên che khuất, hơn mười thân cây đại thụ tráng kiện rậm rạp tựa vào nhau, lại thiếu khuyết tán cây một cách kỳ dị, như rừng cây rụng lá mùa đông, chặt chẽ chắn ngang đường qua lại.

“Mọi người lên cây.” Mục Nhạn Hành vươn tay vịn thân cây, nhịn xuống cảm giác hư thoát đột nhiên phát tán, thấp giọng nói, “Tôi chỉ có thể làm đến như vậy.”

Tang thi đuổi theo bọn họ đã tới không quá mười sáu thước bên ngoài rừng rậm, cũng may bọn chúng bề ngoài một chút cũng không thông minh, sẽ không vòng qua rừng cây rậm rạp, mà xông thẳng vào rừng, bị mắc kẹt giữa các thân cây, cử động hết sức khó khăn.

“Leo lên.” Hạ Phi vươn một tay ôm thắt lưng Mục Nhạn Hành đang thoát lực, tay kia nắm lấy thân cây thô ráp tức giận leo lên, dùng tư thế không được tự nhiên phí sức như vậy, thế nhưng động tác rất nhanh ngồi xuống trên cành cây tráng kiện.

Thẳng đến bị Hạ Phi đặt trên thân cây, chọn xong tư thế ngồi, Mục Nhạn Hành mới từ trong kinh ngạc phục hồi tinh thần lại: “Hạ, Hạ Phi anh. . . . . .”

“Tôi như thế nào?” Hạ Phi nghiêng đầu, mỉm cười vô tội.

“. . . . . .” Mục Nhạn Hành nghĩ nghĩ, lại lắc lắc đầu. Y vừa mới cảm thấy có chỗ nào rất kỳ quái, nhưng không nghĩ ra, càng biểu đạt không được, chỉ có thể ngậm miệng không trả lời lại.

Độ khó của động tác cao như thế, Hạ Phi đại ca làm như thế nào vậy? Lâm Linh dưới tàng cây dụi dụi mắt, khi nhìn thấy trên thân cây một loạt năm lỗ nhỏ xếp song song bị ngón tay cứng rắn tạo ra, yên lặng nuốt nghi vấn xuống. Hạ Phi đại ca chắc đã luyện qua Ưng trảo công đi? Nhất định đã luyện qua!

“Không nên lười biếng.” Lee Al tay dài chân dài cũng đã bò lên một thân cây bên cạnh, loại chuyện leo cây này, đối với kẻ thường xuyên trèo tường trốn học mà nói, thoải mái như uống nước vậy. Cậu nhóc ngồi ngay ngắn trên thân cây phía trước Hạ Phi, không có tán cây ngăn trở, phong nhận dễ dàng nhắm ngay cổ một con tang thi, hung hăng cắt qua.

Cô nhóc cũng không lười biếng.

Tuy rằng chưa từng leo cây qua, nhưng giờ phút này Lâm Linh có một thân thể mềm dẻo khó có thể tin nổi, khiến cho hai tay hai chân cô quấn quanh thân cây, lưu loát leo lên.

Mà lúc này, Hạ Phi từ trên cây nhảy xuống.

Lâm Linh kinh ngạc: “Hạ Phi đại ca, anh sao lại. . . . . .”

“Bởi vì phải như vậy.” Hạ Phi nhặt hòn đá từ trên mặt đất, ước chừng sức nặng, sau đó mỉm cười vứt cho Lâm Linh: “Thử xem.”

Mục Nhạn Hành toàn lực phóng ra năng lực của y, khiến tình thế nguy cấp chợt thoải mái hơn, Hạ Phi suy đoán, nếu không có việc gì ngoài ý muốn, một đám tang thi này, hoàn toàn là để bọn họ luyện tập mà tới. Vừa lúc có cơ hội cho Lâm Linh rèn luyện một chút.

Lâm Linh nhanh chóng tiếp được hòn đá, trên tay trầm xuống —— nặng thật!

Cô nhóc âm thầm tặc lưỡi, vừa mới xem Hạ Phi đại ca biểu tình thoải mái như vứt một món đồ chơi, khiến cô nhóc không có một chút chuẩn bị tâm lý nào đối với sức nặng này, thiếu chút nữa không tiếp tốt được.

“Ngắm, sau đó dùng lực ném ra.” Hạ Phi cảm thấy, nếu hắn đoán không sai, các phương diện tố chất của mọi người đều tăng cao không chỉ một bậc so với trước tai nạn, thị lực, thính lực đến cảm giác nhất định đều mẫn tuệ sâu sắc hơn rất nhiều, hắn cong cong đôi mắt hẹp dài, “Xem cánh tay bản thân như dây thun là được. Lâm Linh, điểm này nhóc có thể làm tốt.”

“Uhm.” Lâm Linh tập trung nhìn lại, Lee Al đã chém rớt đầu ba con tang thi, cô cũng nên nhắm ngay đầu tang thi mới được.

“Một, hai, ba ——” cô nhóc cúi đầu nhớ kỹ tiết tấu, ánh mắt chuyên chú tập trung vào một con tang thi vẹo cổ, hoàn toàn buông xuống sợ hãi đối với gương mặt dữ tợn của tang thi, khi đếm đến ba, cô nhóc kéo căng cánh tay, như Hạ Phi đã nói, đem tay mình xem như dây thun căng ra, vung nửa vòng tròn, trong nháy mắt khi thả lỏng, mượn lực đạo do cơ nhục co rút, đem hòn đá hung hăng ném ra ngoài, như đạn pháo xẹt qua nhánh cây không có lá, không sai lệch nện trúng đầu tang thi.

Kế đó, cơ hồ có thể nghe thấy máu thịt khuôn mặt bị ném vỡ dinh dính “bẹp” một tiếng, tang thi theo tiếng động ngã xuống, óc vỡ toang, một mảnh trắng lóa, khiến cho Lâm Linh từ trên cao nhìn xuống nhất thanh nhị sở (rõ ràng) dạ dày cuồn cuộn một trận, theo bản năng che kín miệng, đồ ăn vốn không nhiều, cũng không thể tùy tiện nhổ ra a!

Hạ Phi đứng ở dưới tàng cây, tầm mắt xuyên thấu qua khe hở giữa các thân cây, mơ hồ có thể thấy chuyện đã xảy ra bốn thước bên ngoài, hắn mỉm cười khen ngợi nói: “Lâm Linh, làm không tệ.”

“. . . . . .” Lâm Linh cố gắng nhịn xuống cảm giác ghê tởm, hướng Hạ Phi yếu ớt cười cười, “Cám ơn.” Cô nhóc biết, kỳ thật khiến Hạ Phi tự mình đến, uy lực động tác nhất định tốt hơn so với cô. Sở dĩ Hạ Phi từ trên cây leo xuống, kỳ thật chỉ vì đem đến cho cô một cơ hội rèn luyện bản thân, vượt qua sợ hãi.

“Tôi sẽ làm thật tốt!” Lâm Linh cắn chặt khớp hàm, “Hạ Phi đại ca, cho tôi tảng đá.”

“Ừ.” Hạ Phi nhặt một cục xi măng vốn là một phần của quốc lộ dưới chân lên, vứt cho Lâm Linh. Khóe mắt liếc nhìn Mục Nhạn Hành đang nghỉ ngơi một cái, vừa lúc đối diện ánh mắt vui mừng của y, không khỏi cong cong khéo môi, đây gọi là trưởng thành đi? Nhìn thấy hai hài tử này dần dần trở nên tin cậy, xác thực rất đáng vui mừng.

Sau khi kết liễu một con tang thi, ánh mắt Lâm Linh dần dần kiên định trầm ổn —— cô không thể phí phạm Mục đại ca cùng Hạ Phi đại ca vì bọn họ chuẩn bị tốt nơi rèn luyện đầu tiên được.

Lee Al đã dừng phong nhận, vừa mới một đường đi tới, năng lực của cậu đã muốn tiêu hao hơn phân nửa, ném thêm mấy phong nhận, cậu đại khái đã kiệt sức. Hạ Phi trong chốc lát nhất định sẽ cõng Mục Nhạn Hành, nếu cậu hư thoát, vậy chỉ có Lâm Linh cõng, cậu không muốn Lâm Linh vác đâu.

Vì thế cậu thực yên tâm đem con mồi còn thừa lại giao cho Lâm Linh.

Còn có bốn con tang thi giữa rừng cây liều mạng chen chúc hướng đến chỗ này, da thịt đỏ sậm dưới vỏ cây thô ráp ma sát rớt đi một tầng, lại vẫn liều mạng vươn tay hướng Hạ Phi, trong miệng phát ra rít gào khàn khàn nặng nề vô nghĩa, tròng mắt màu vàng, đồng tử màu đỏ, lần đầu tiên mọi người thấy rõ ràng như vậy.

Một con, hai con, ba con. . . . . . Bốn con.

Hạ Phi cung cấp đá cho Lâm Linh đâu vào đấy, sau đó nhìn thấy con tang thi trước mắt nổ đầu ngã xuống, không tiếng động nhếch khóe môi, những tang thi này thật đúng là có chút lòng thành, đúng không?

Nện xong bốn con tang thi, theo bản năng vươn tay tiếp hòn đá, lại phát hiện Hạ Phi chậm chạp không có vứt lên, Lâm Linh ý do vị tẫn (chưa thỏa mãn) cúi đầu thúc giục: “Hạ Phi đại ca!”

“Đã hết rồi nha.” Hạ Phi mỉm cười, “Tang thi.”

“Ơ ơ?” Lâm Linh mờ mịt vươn tay chỉ về phía trước, “Nơi đó không phải sao?”

“Chỗ nào?” Hạ Phi nhíu mày.

“Kia.” Mục Nhạn Hành thận trọng nhìn về phương hướng Lâm Linh chỉ, cúi đầu thúc giục nói, “Hạ Phi, mau lên đây. Đám người kia sắp lại gần đây.”

Cái gì?! Hạ Phi kinh ngạc trừng mắt nhìn, không thể nào? Những người đó còn chạy lại chỗ bọn họ sao? Hắn nghĩ những người đó sau khi nhìn thấy bọn họ có năng lực tự bảo vệ mình, sẽ bỏ qua bọn họ không cần quan tâm, chuyên chú dốc sức giữ mạng của chính họ.

Thấy Hạ Phi không hề cử động, Mục Nhạn Hành lại thúc giục một lần: “Đi lên a, Hạ Phi!”

Những người đó trực tiếp chạy về phía bọn họ, nói cách khác, đàn tang thi phía sau bọn họ cũng trực tiếp tiến lại đây, với số lượng tang thi như vậy vây lại, chướng ngại cây cối y bố trí tốt lúc trước, tác dụng sẽ không lớn.

Đứng ở trên cây, ít nhất sẽ an toàn hơn một ít.

“Tôi cảm thấy, khí lực tang thi có lẽ rất lớn. Nói không chừng đứng ở trên cây, bọn chúng cũng sẽ đem cây đẩy ngã . Khi đó lọt vào bao vây cự li gần, càng không dễ xử lý.” Hạ Phi vẫn là một bộ dáng thong dong không nhanh không chậm, hắn ngẩng mặt, hướng Mục Nhạn Hành lộ ra một nụ cười trấn an, con ngươi hẹp dài phản chiếu khuôn mặt lo lắng của Mục Nhạn Hành, “Yên tâm đi, Al cùng Lâm Linh sẽ không để tang thi tới gần tôi. Nếu thực sự nguy hiểm, tôi lập tức leo lên.”

Khi nói chuyện, đám hai ba mươi người kia kêu la ầm ĩ đã gần đến nơi này, khi chạy, tiếng lớp nước mỏng manh “rào rào” bị dẫm nát dồn dập cũng từ xa truyền đến rõ ràng hơn.

Đến đây!

Hạ Phi nhặt hai tảng đá lên, mội khối vứt cho Lâm Linh trên cây, một khối tự mình nắm trong tay, ánh mắt thẳng tắp xẹt qua đầu đám người, ném tới đàn tang thi phía sau, trong con ngươi hẹp dài lộ ra lãnh quang (quang mang lạnh lẽo), khiến người lướt qua qua tầm mắt hắn đều rụt cổ, cảm thấy phát lạnh.

Người thở hổn hển dũng mãnh tiến vào khu này, đầu lĩnh chính là tráng hán có thân hình cao lớn rắn chắc, gã chạy đến bên cạnh Hạ Phi, hữu nghị ngốc nghếch cười cười: “Vài người chúng tôi đều chạy không nổi, có thể cho bọn họ lên cây nghỉ ngơi không?”

Bề ngoài Hạ Phi, luôn làm cho người ta lỗi giác (nhìn nhầm) vô hại dễ đẩy ngã.

Tráng hán lo lắng nhìn nhìn Hạ Phi như vậy, trong mắt toát ra thương cảm: “Cậu cũng đi lên đi, mấy thứ này rất nguy hiểm, bị trảo bị thương sẽ trở nên giống như chúng nó.”

Hạ Phi không nói gì, hòn đá trong tay bị hắn hung hăng ném đi, đầu một con tang thi chạy phía trước “bẹp” một tiếng, tựa như trái cà chua bị bóp nát, tuôn ra một đoàn huyết vụ.

Tráng hán trợn mắt há hốc mồm, không thể tin nhìn nhìn khuôn mặt ôn hòa tuấn mỹ của Hạ Phi, lặng lẽ nuốt một ngụm nước miếng, người, người này thật quá khủng khiếp!

Hạ Phi lúc này mới quay đầu, ôn hòa cười nói: “Trừ bỏ cây đồng bạn của tôi đang ở, còn lại các ngươi có thể. . . . . .” Hắn quay đầu nhìn về phía những người đã muốn ba chân bốn cẳng leo lên cây đó, vô tình “ha” một tiếng, cười nhẹ nói, “Xem ra không cần tôi đồng ý cái gì, các người đã tự hành động rất nhanh.”

Nói xong, hắn liền nhặt lên một tảng đá khác, dùng sức ném ra ngoài.

“Bẹp” một tiếng, tang thi hướng bên này đi tới, lại bị nổ đầu ngã xuống đất.

Tráng hán nhanh chóng ngậm miệng, có loại cảm giác chính mình nói thêm nữa, kết cục sẽ giống như những tang thi này.

Gã ngồi chồm hổm, bàn tay thật to ấn trên mặt đất, khóe mắt Hạ Phi thoáng nhìn một tầng quang mang màu vàng đất bao phủ quanh tay gã, lại là cái loại hào quang có thể câu dẫn sự “thèm ăn” của hắn này. Nhưng mà còn chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, mặt đất dưới chân liền rung động một trận, mặt nước mỏng manh chấn động tạo ra những gợn sóng rất nhỏ.

—— lại động đất?

Không, không phải.

Mặt đất chỗ đàn tang thi, trong chớp mắt lõm xuống, những tang thi giương nanh múa vuốt bổ nhào về phía bọn họ rơi vào trong hố không sót một con.

“Bùm” một tiếng, cũng từ bên người truyền đến.

Hạ Phi quay đầu nhìn lại tráng hán, này hết thảy đều do hắn làm? Vậy lúc trước sao lại phải chạy trốn vất vả, vì cái gì không làm như vậy?

Nhưng mà nhìn đến tráng hán nháy mắt thả lỏng nhuyễn như bùn nhão, hư thoát té trên mặt đất, hắn hiểu mà gật đầu, nguyên lai đại chiêu không phải có thể tùy tiện vận dụng, một khi dùng, liền chỉ có đường mặc người xâm lược. Nói vậy chỉ khi bọn họ bị bức đến cùng đồ mạt lộ (ngõ cụt), người này mới có thế xuất ra đi?

Nhưng mà vì sao giờ này lại không chút keo kiệt dùng vậy?

Dưới ánh mắt nghi ngờ của hắn, tráng hán thật thà nhếch miệng, lắp bắp nói: “Tôi vừa rồi nhìn cậu ném. . . . . . thực, thực lợi hại.”

Sau đó? Hạ Phi nhướng mày.

“Hiện, hiện tại. . . . . . xin, xin tùy tiện ném.” Bị Hạ Phi nhìn chằm chằm như vậy, tráng hán rất áp lực rụt lui thân mình, chân thành nói.

“Phụt ——” Lâm Linh cười té từ trên cây xuống, lại “bùm” một tiếng.

   Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: =. = đem dị năng mấy phần tử sức chiến đấu cao tiêu hao hết ~~ vì thế chương kế gặp nguy hiểm, Hạ Phi Phi thỉnh không cần khinh thường ánh sáng của chủ công. . . A Phi Phi. . . tỏa hào quang nhân vật chính đi ~~~

 

          PS: nói, cùng xuất hiện với Bạch Liên Hoa, ấn lẽ thường mà nói, hẳn là có cái nữ xứng ác độc đi ╮(╯▽╰)╭【→ ngươi đây là cái lẽ thường gì!

Advertisements

7 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 19

  1. bạn có thể đổi ” cơ nhục” thành ” cơ thịt ” không ? hay co dãn của cánh tay hoặc thân thể gì đó. đọc cơ nhục rất chối so với cách hành văn. cảm ơn bạn vì đã edit :v

  2. mình nhận xét 1 chút, bạn edit tương đối rồi, tuy rằng chưa thực sự mượt nhưng nếu có thể bỏ bớt từ hán việt đi cho dễ hiểu thì càng tốt, vì mình edit là dịch cho người việt đọc nên những từ như ” lãnh quang ” bạn có thể trực tiếp viết là quang mang lạnh lẽo, hoặc ” đoàn huyết vụ ”. khi beta bạn sẽ thấy nó rất không khớp, nhiều lúc đọc bài của bạn như kiểu chỉnh sửa từ convert hay QT ấy, nó khập khiễng mà k kết nối cho lắm.
    Đó là nhận xét của mình, cảm ơn bạn đã đọc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s