Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 15

Chương 15: Giải tỏa hiểu lầm (trung)

Trịnh Liệt nheo mắt.

Tuy rằng Tiêu Sân chưa từng có bao nhiêu yêu thương Lý Uyển Nam, nhưng sự tôn trọng nên có anh vẫn cho cô ta. Huống chi hiện tại người đàn bà đó đã chết, cô ta là em gái Lý Hướng Nam, nể mặt Lý Hướng Nam, cũng không cần phải không khách khí như vậy chứ?

Cho nên…… Đồ đê tiện?

“Cô ta đã làm gì?”

“…..Hiểu lầm giữa ta và Hướng Nam, cơ bản là do cô ta gây ra.” Dường như nghĩ đến cái gì, sắc mặt Tiêu Sân lập tức trở nên rất khó coi. Biểu tình ngoan tuyệt này khiến Trịnh Liệt tin chắc rằng nếu Lý Uyển Nam đứng trước mặt bọn họ, Tiêu Sân sẽ bầm nát thây cô ta.

Những lời này có lượng tin tức quá lớn. Trịnh Liệt sửng sốt mất một lúc, sắc mặt trở nên có chút cổ quái.

Hắn có thể khinh bỉ đường đường là thái tử hắc đạo lại bị một con đàn bà đùa bỡn trong lòng bàn tay không?

Nhưng mà nghĩ đến thủ đoạn của Tiêu Sân, Trịnh Liệt sáng suốt xem nhẹ loại xúc động mê người này.

“Phát hiện khi nào?” Trịnh Liệt ngẫm lại, nếu không có nguyên nhân đặc thù nào, Tiêu Sân sao lại đi coi trọng loại đàn bà như Lý Uyển Nam!

Tiêu Sân rít một hơi thuốc, nhíu mày, hơi buồn bực nói một câu không đầu không đuôi: “Chị dâu cậu tính tình rất ngang bướng, phát sinh chuyện gì cũng đều giấu trong lòng, phải sử dụng biện pháp đặc biệt.” Nói xong câu cuối cùng trong mắt anh lóe lên một tia sáng.

“Lý Uyển Nam chết rồi, chị dâu không tức giận?”

“Có chút khó chịu.” Tiêu Sân hừ nhẹ. “Mặt khác, không đáng. Cô ta còn sống ta cũng sẽ khiến cô ta không chết tử tế được.”

“Chuyện ngoài ý muốn lần đó, có nội tình khác phải không?” Trịnh Liệt đột nhiên trở nên nhạy bén. Hắn tự nhiên cho rằng cái chết của Lý Uyển Nam lần đó là chuyện ngoài ý muốn. Nếu Lý Uyển Nam biết tính toán như lời Tiêu Sân nói, cô ta hẳn sẽ không ngu xuẩn đến mức tự đi chịu chết!

Tiêu Sân cười lạnh: “Lần đó cô ta là thông minh bị thông minh hại. Nghĩ muốn lấy một vết thương nhỏ đổi lấy sự chú ý của ta……. Đáng kiếp!”

Trịnh Liệt nhất thời muốn hộc máu! Không ngờ hắn vẫn luôn nghĩ nguyên nhân Lý Hướng Nam không tha thứ cho Tiêu Sân là cái chết của Lý Uyển Nam, áy náy lâu như vậy đều là sai lầm!

“Sân ca sao anh không nói sớm!” Nếu biết sớm hắn sẽ không xoắn quýt như vậy, trực tiếp liều chết mặt dày cọ Tiêu Sân, cọ đến khi anh mềm ra thì thôi! Có mẹ Tiêu Sân, biểu di Phùng Lệ An của hắn làm chỗ dựa, không sợ Tiêu Sân không xóa nợ!

“Đó là do cậu ngu!” Tiêu Sân ngạo mạn cầm thuốc lá chỉ chỉ hắn, “Hơn nữa con dại cái mang, thằng nhãi con nhà cậu phạm sai lầm, cậu che chở nó không cho tôi xử lý, còn muốn tôi hòa nhã với cậu, hử?”

Nhắc tới Trịnh Phỉ, Tiêu Sân sẽ nổi giận. Người tiếp quản hắc đạo hao hết tâm tư bồi dưỡng ra, cứ như vậy mang theo người của mình chạy mất! Nếu không phải vì Trịnh Liệt, Tiêu Sân đã sớm sai người cho thằng nhãi thối tha đó một viên đạn! Cho dù mấy năm nay Viêm bang của Trịnh Phỉ hoạt động tích cực, cũng đem lại lợi ích nhiều mặt cho Tiêu Sân cùng Tiêu gia, nhưng cơn giận của Tiêu Sân đối với cậu vẫn chưa tiêu tan.

“……….” Trịnh Liệt nhất thời trở nên chột dạ.

Thấy Trịnh Liệt lập tức lúng túng, Tiêu Sân tức không có chỗ xả, chỉ vào hắn mắng: “Cậu nghĩ rằng tôi không biết cậu với thằng nhãi đó đã làm cái gì? Chỉ sợ nó nắm cậu nhỏ của cậu một cái, cậu liền quên mất Sân ca tôi họ gì?”

Lời này nói quá nghiêm trọng, Trịnh Liệt theo bản năng phản bác: “Đó là trước kia, sau này tuyệt đối sẽ không!”

Tiêu Sân càng tức giận, đưa chân đạp hắn: “Cậu còn có gan thừa nhận!”

Trịnh Liệt cũng không giãy dụa, mặc người chà đạp. Để Tiêu Sân đạp cho hắn tỉnh ra cũng tốt! Xem hắn vì thằng nhãi con làm nhiều như vậy, biến thành kẻ bị chúng bạn xa lánh, kết cục là cái gì!

Thấy hắn một bộ dạng nhẫn nhục chịu đựng, Tiêu Sân ngừng tay, nhăn mày nắm hắn dậy: “Cậu đứng lên! Nói! Có phải xảy ra chuyện gì hay không?”

Trịnh Liệt nhìn thấy một tia quan tâm không tình nguyện giữa mi của Tiêu Sân, không khỏi thấy ấm áp trong lòng.

Hắn tùy tiện vươn một tay ôm lấy bả vai đại ca nhà hắn: “Không có chuyện gì! Chỉ là đột nhiên nghĩ thông suốt một việc, cảm thấy vẫn là Sân ca tốt, người khác đều là mây bay…..”

“Bớt ghê tởm!” Tiêu Sân liếc hắn một cái, chán ghét nói. Nhưng mà không thực sự né tránh Trịnh Liệt ôm vai bá cổ.

Trịnh Liệt cảm thán: “Thực ra em cũng thấy không có gì không tốt! Bọn họ có đủ bản lĩnh, có em hay không đều như nhau, không cần em phải quan tâm.”

Tiêu Sân trong lòng rõ ràng “bọn họ” là chỉ ai. Còn không phải mấy đứa con nuôi chuyên gây chuyện của Trịnh Liệt! Nhưng mà Trịnh Liệt đột nhiên có loại ngữ khí mệt mỏi lại thoải mái này, Tiêu Sân hơi nhíu mày một chút.

“Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?”

“Sân ca, anh quyết định cùng chị dâu bên nhau, sau này tính làm sao?” Trịnh Liệt nói, “Một lần bắt cóc một lần suýt luân bạo, em cảm thấy không phải trùng hợp!”

Sắc mặt Tiêu Sân nháy mắt trở nên tàn khốc, lực chú ý tập trung cao độ: “Cậu biết cái gì?”

Trịnh Liệt chỉ chỉ đầu: “Trực giác! Có người không muốn anh cùng chị dâu bên nhau. Trịnh Phỉ cứu chị dâu một lần, em cũng gặp vận cứt chó cứu chị dâu một lần, nhưng nếu có lần thứ ba, rất khó nói…..”

Tiêu Sân siết chặt điếu thuốc, trực tiếp bóp tắt ngọn lửa trong lòng bàn tay: “Tôi đương nhiên biết có người nhằm vào Hướng Nam. Hiện tại người của tôi 24 giờ đi theo bên người bảo vệ em ấy. Tôi sẽ không để em ấy gặp chuyện không may lần nữa.”

Trịnh Liệt lắc đầu: “Cẩn thận mấy cũng có sai sót. Sân ca, đây không phải kế lâu dài, anh có nghĩ tới chuyện cho chị dâu học chút phương pháp tự vệ?” Bởi vì nội tình của Tiêu gia, vô luận trước hay sau khi tẩy trắng, bên người Tiêu Sân cũng không thể có sự an toàn thật sự. Nếu Lý Hướng Nam thật sự hạ quyết tâm theo Tiêu Sân, một là tốt nhất từ nay về sau hoàn toàn che giấu không để ai phát hiện hành tung, hoặc là tự học cách bảo vệ bản thân mình. Chờ Tiêu Sân đến cứu, có thể cứu được bao nhiêu lần?

Tiêu Sân trầm mặc, có chút chua xót nói: “Tôi chưa bao giờ muốn em ấy vì tôi đi đến bước đường này……”

Trịnh Liệt vỗ vỗ vai anh: “Hay là anh nên hỏi ý kiến chị dâu. Anh cũng nói chị dâu là loại người phát sinh chuyện gì cũng đều giấu ở trong lòng.”

Tiêu Sân trầm ngâm: “Chuyện này……”

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Một trận tiếng súng đột nhiên truyền tới từ sân huấn luyện bên cạnh, đánh gãy lời nói của Tiêu Sân!

Sắc mặt Tiêu Sân cùng Trịnh Liệt đại biến, toàn thân thắt chặt lập tức đứng lên!

Bên ngoài chỉ còn có một người ——- Lý Hướng Nam!

Tiêu Sân không chút nghĩ ngợi xông qua, Trịnh Liệt liều mạng ngăn anh lại, lắc đầu ý bảo anh không cần xúc động!

Bọn họ vừa rồi ở cách vách phòng tắm hút thuốc, trên người trừ bỏ một cái quần đùi tứ giác ra thì cái gì cũng không có. Nếu thực sự là kẻ thù, bọn họ xông bừa ra như vậy chỉ có lập tức trở thành bia ngắm.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Lúc này bên ngoài lại vang lên tiếng súng!

Tiêu Sân đẩy Trịnh Liệt ra, từ trong vách ngầm lấy ra hai thanh súng lục, ném một cây cho Trịnh Liệt, sau do linh hoạt nấp sau góc tường, vài bước lách người ra ngoài!

Cậu ấm Trịnh Liệt tuy rằng đã tiếp nhận qua huấn luyện của Tiêu Sân, nhưng kinh nghiệm đánh nhau súng thật đạn thật khuyết thiếu nghiêm trọng. Trúc trắc cầm súng, hắn hít sâu một hơi, tim đập thình thịch theo sát Tiêu Sân lách người ra ngoài!

Nhưng mà vừa đi ra hắn liền ngây ngẩn cả người!

Tiêu Sân giơ súng đứng phía trước hắn cũng đồng dạng ngốc lăng!

Trong sân huấn luyện căn bản không có người khác, chỉ có một mình Lý Hướng Nam.

Anh ta mang kính bảo hộ cùng nút tai, hết sức chăm chú hai tay giơ súng, từng phát từng phát bắn bia ngắm.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Trên bia ngắm hình người vừa vặn nhiều thêm chín lỗ đạn. Trong đó sáu viên cư nhiên trúng hồng tâm, ba viên khác tuy rằng không ngay hồng tâm, nhưng vị trí cũng không tồi, không có một viên nào bắn trật bia.

Ngay cả Trịnh Liệt cũng không dám nói mình có thể lập tức bắn được thành tích tốt như vậy!

Trịnh Liệt buông cò súng, lấy súng chọc chọc Tiêu Sân: “Sân ca, chị dâu không tệ nha! Anh giúp chị dâu luyện tập cũng không tồi…..”

Đệt! Vừa rồi còn một bộ thâm tình nói cái gì “Không muốn em ấy vì tôi đi đến bước này”!

Tiêu Sân quái dị nhìn hắn một cái: “Ai nói tôi giúp em ấy luyện qua?”

“Hả?”

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Lại vang lên ba tiếng súng. Lần này hai viên trúng hồng tâm, một viên găm ngay đầu.

Lý Hướng Nam quá mức chuyên chú, không phát hiện Tiêu Sân cùng Trịnh Liệt vẫn nhìn mình, thẳng đến Tiêu Sân rốt cục nhịn không được bước qua đoạt lấy súng trong tayanh.

Lý Hướng Nam hoảng sợ thiếu chút nữa bóp cò súng!

Trịnh Liệt thấy thế đổ mồ hôi lạnh, thấy Tiêu Sân điềm nhiên tháo xuống kính bảo hộ cùng nút bịt tai từ Lý Hướng Nam, không khỏi hỏi: “Chị dâu luyện qua ở đâu thế?” Lợi hại như vậy?

Lý Hướng Nam suýt nữa bắn trúng Tiêu Sân cũng hoảng hồn chưa bình tĩnh lại, theo trực giác nói: “Tôi chưa từng luyện qua a!”

Trịnh Liệt líu lưỡi, khoa tay múa chân một chút: “Vậy anh làm sao……” Hắn chỉ chỉ thành tích thật tốt trên bia ngắm hình người. Lấy một người mới mà nói, đây thật sự chỉ có thể dùng thiên phú dị bẩm để hình dung.

Lý Hướng Nam nói: “Tôi chỉ là thử xem…… Lúc ấy Tứ thiếu khi cứu tôi ra ngoài đã dạy tôi cách bắn súng…….” Anh nói tới chính là lần bị bắt cóc, Trịnh Phỉ cứu anh ra ngoài. Lúc ấy Trịnh Phỉ trong lúc vội vàng chỉ dạy anh vài câu cách bắn súng như thế nào. Trên thực tế Lý Hướng Nam bắn được thành tích tốt như vậy cũng hơi có chút ngoài ý muốn, nhưng bắn súng dường như cũng không khó như trong tưởng tượng.

Tiêu Sân nhéo cằm anh khiến anh quay sang nhìn mình: “Em nghe được lời anh và Trịnh Liệt nói?”

Lý Hướng Nam lập tức mím môi.

“Em nghe được.” Tiêu Sân khẳng định, trong mắt một mảnh phức tạp.

Lý Hướng Nam cầm tay anh, trên khuôn mặt vốn luôn ôn hòa nhã nhặn lộ ra một mạt kiên nghị: “Để em thử xem, A Sân! Em cảm thấy mình có thể!” Anh không muốn trở thành trói buộc của Tiêu Sân!

Thân hình Tiêu Sân chấn động thật mạnh, bất ngờ áp Lý Hướng Nam lên tường, hung ác hôn!

Lý Hướng Nam theo bản năng tránh một chút, không hề giãy dụa, nhưng dần dần tựa hồ bị tình tự trong nụ hôn của Tiêu Sân ảnh hưởng, vươn tay ôm lấy cổ anh, chậm rãi bắt đầu đáp lại……

Trịnh Liệt nhìn thấy tình huống biến chuyển đột ngột, trong mắt hiện lên một mặt hâm mộ sâu sắc, lén lút thối lui, đem không gian lưu lại cho hai kẻ đã muốn không coi ai ra gì.

Từ tầng hầm ngầm trở lại lầu một, Trịnh Liệt đã muốn ngửi được mùi thức ăn thoang thoảng.

Hâm mộ của hắn đối với Tiêu Sân lại bay lên một tầng. Người vợ vào phòng bếp, ra phòng khách, lên được giường lớn, xuống được chiến trường này, biết tìm nơi đâu?

Trong lòng Trịnh Liệt cảm khái, nhất thời không để ý trong đại sảnh nhiều thêm một người.

Người này nghe được tiếng bước chân đứng lên, quay đầu nói: “Nam ca, anh……” Sau đó thanh âm đột nhiên im bặt.

Cùng Trịnh Liệt bốn mắt nhìn nhau, hai người đều ngây ngẩn cả người.

Advertisements

2 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 15

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s