MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 17

  1. Dị năng cùng tinh thạch -1

“Làm sao vậy?” Mục Nhạn Hành mở mí mắt chua sót, ánh mắt vẫn mờ mịt, nhưng mà chỉ sau một giây, ánh mắt y liền khôi phục thanh minh cảnh giác, “Chúng ta hôn mê bao lâu rồi?”

Hạ Phi đang chọc chọc hai má Lee Al ngủ say như chết, đứa nhỏ này chơi đùa thế nào cũng không tỉnh a. Nghe thấy thanh âm Mục Nhạn Hành phía sau, nghiêng mặt trả lời: “Bây giờ chắc đã là ngày hôm sau.” Chỉ có trải qua một ngày một đêm mưa to, thành thị mới có thể biến thành một bộ dáng quỷ dị như vậy.

“Nhạn Hành, anh có thể đi nơi đó, nhìn xem bộ dáng thành thị hiện giờ.” Hạ Phi chỉ hòn đá hắn vừa mới đứng, dừng một chút, nói tiếp, “Có lẽ đây là lần cuối cùng chúng ta nhìn nó.”

Sắp trở thành trại tập trung tang thi, trừ khi là tìm chết, bằng không ai dám tới gần chỗ này thêm bước nữa chứ?

Mục Nhạn Hành nhìn ra sự thận trọng trong mắt Hạ Phi, chống đỡ thân mình đứng lên, liền đi về phía bên kia.

Mà Lee Al chịu đủ chà đạp dưới tay Hạ Phi, giờ phút này cũng nhịn không được mà mở mắt, miễn cưỡng ngáp: “Ê, người anh em, lúc nào rồi?”

Hạ Phi mỉm cười: “Thời gian sinh hóa.”

“A?” Lee Al không rõ tình huống lắm gãi gãi cái cổ ngứa ngáy, đầu của cậu nhóc tóc vừa nhiều lại vừa dài, đuôi tóc dính trên cổ, qua một đêm, trên làn da tái nhợt nổi lên không ít mẫn đỏ, tê tê ngưa ngứa. Gãi vài cái, động tác của cậu nhóc dần dần ngừng lại, đôi mắt híp rốt cuộc mở to, nhìn nhìn bốn phía, cuối cùng hoàn toàn tỉnh táo lại, ý thức được hiện trạng.

“Cái gì thời gian sinh hóa?” Lâm Linh đã bị đánh thức trước Lee Al, nằm trên mặt đất từ từ lấy lại sức, mới chậm rãi đứng lên, biểu tình vặn vẹo dữ tợn —— cổ lưng eo mông đùi, không có chỗ nào không đau.

“Đều đứng lên.” Hạ Phi vỗ vỗ tay, nói ngắn gọn, “Ba lô đều còn đây, ăn gì đó trước, chúng ta liền nhanh chóng rời đi. Trong thành thị có tang thi.”

“Tang thi?” Lâm Linh ngạc nhiên, phản ứng đầu tiên là Hạ Phi vì khuấy động không khí mà đùa bọn họ, xoa thắt lưng tìm được ba lô của mình, lấy ra một hộp thịt, một chai nước khoáng cùng mấy thỏi chocolate, gian nan nhếch khóe môi, “Hạ Phi đại ca, anh kể chuyện cười một chút cũng không vui nha.”

“Không phải chuyện cười.” Lee Al cũng tìm kiếm đồ ăn xong, miệng còn gặm một đoạn chân giò hun khói, hàm hồ nói, “Hạ Phi gạt người, Mục Nhạn Hành sẽ không —— cô nhìn xem sắc mặt Mục Nhạn Hành bên kia.”

Lâm Linh quay đầu nhìn lại, Mục Nhạn Hành đã nhảy xuống khỏi hòn đá, trên gương mặt anh tuấn lộ ra biểu tình nghiêm túc mà thận trọng, hoàn toàn là minh chứng tốt nhất cho lời nói của Hạ Phi.

Cô nhóc ưu thương thở dài, nhanh chóng nhét đồ ăn vào miệng bật người đứng lên, đó là tang thi! Tang thi a! Sinh hóa 5 sắp ra, cô ngay cả Sinh hóa 1 cũng chưa xem, chính là bởi vì sợ hãi cái loại gặm một cái sẽ bị lây nhiễm này a!

Kết quả không nhìn thấy trên màn hình, ngược lại lúc này trong hiện thực sinh động tiếp xúc đến càng thêm kích thích—— Lâm Linh bi phẫn phồng má dùng sức nhai, ăn nhiều một chút, ăn cho no, lát nữa có thêm khí lực, chạy trốn càng nhanh càng xa!

Dựa vào một đĩa game kinh dị đã từng trải qua, Lee Al thực bình tĩnh, từng chút một giải quyết xong thức ăn, chẹp miệng: “Tang thi xuất hiện không phải không có đạo lý, bằng không dị năng của chúng ta dùng để làm gì?”

Hạ Phi ngồi ở bên cạnh Mục Nhạn Hành, động tác hai người nhanh chóng phân chia đống thực vật trước mặt, sức ăn của người trưởng thành luôn phải lớn chút. Nghe được lời Lee Al nói, Hạ Phi gật đầu đồng ý, đây đại khái chính là quy luật cân bằng của tự nhiên. Nhân loại có dị năng, trở nên cường đại, vì thế thiên nhiên liền sinh ra một đối thủ cùng đẳng cấp. Chỉ là số lượng chênh lệch này, khiến người ta tâm sinh bất đắc dĩ.

Vài giờ sau, mọi người ăn xong thực vật, Lâm Linh kéo Lee Al, run rẩy lên hòn đá, quan sát hình dáng bên ngoài của tang thi một phen —— hiện tại nhìn, có thể tranh thủ vượt qua bóng ma sợ hãi lúc đi đường, còn hơn lúc đối mặt ở cự li gần mới bắt đầu sợ hãi, cơ hội giữ mạng sẽ lớn hơn nhiều.

“Chúng ta hiện tại đi hướng nào?” Lâm Linh miễn cưỡng trấn định lại, đeo ba lô của mình lên, đưa mắt trông về phía xa, lại không nói được nên đi bên nào.

“Tạm thời tiếp tục lên hướng bắc.” Hạ Phi sớm suy xét rõ ràng vấn đề này, “Mưa to ngày hôm qua tùy thời có thể lại phát sinh, chúng ta cần hướng nơi địa thế cao mà đi. Trên đường có lẽ sẽ gặp người tị nạn từ các địa phương khác đi lên, đến lúc đó hỏi rõ ràng tình huống các nơi, mới quyết định. Mọi người cảm thấy được chứ?”

“Ừ.” Lâm Linh gật đầu.

Lee Al nhún nhún vai không ý kiến.

Mục Nhạn Hành tự nhiên là tán thành, y trầm mặc gật đầu —— địa phương khác sao? Không biết bọn A Bách ở thành phố B hiện tại thế nào, nếu thành phố B cũng giống thành phố C của bọn họ như vậy. . . . . .

Kiềm chế lo lắng trong lòng, Mục Nhạn Hành liếc nhìn thành thị phía sau một cái, như lời Hạ Phi nói, hẳn là không còn cơ hội trở lại nữa đi?

Không còn có cơ hội trở lại.

—— Lee Al cùng Lâm Linh hướng mặt về phía thành thị, trong lòng yên lặng cáo biệt.

“Đi thôi.” Đánh thức Lê Lý hôn mê, Hạ Phi hướng phía thành thị phất phất tay, nhẹ giọng nói, “Phải thật sự vĩnh biệt rồi.”

Mọi người giật mình, không hẹn mà cùng nâng tay lên, dùng sức vẫy vẫy, là một loại từ biệt, cũng là một loại tuyên cáo bắt đầu mới.

Xoay người nhanh chóng rời khỏi, mấy người đều đuổi kịp, chỉ có Lê Lý vừa tỉnh táo lại hoảng sợ túm lấy ba lô của mình, nghiêng ngã lảo đảo chạy theo —— phải nhanh rời khỏi nơi này, gã không muốn bị quái vật ăn luôn như vậy!

Vị trí hiện tại của bọn họ tuy rằng thoát ly khu trung tâm dày đặc dân cư, nhưng còn trong nội thành, vị trí phỏng chừng tại Tam Hoàn.

Kiến trúc nơi này cực nhỏ, trong địa chấn bị phá hủy chỉ còn có cầu vượt cùng quốc lộ, ô tô trên đường đã bị thiêu đốt thành một đống hài cốt, mặt đất nứt ra từng cái khe hoặc rộng hoặc hẹp, từng khối gạch đá xi măng to to nhỏ nhỏ, nơi còn lại là bùn đất lung tung trồi lên, xem giới hạn mơ hồ của xi măng cùng bùn đất, đại khái có thể suy đoán được hình dáng nguyên bản của con đường cùng hướng đi.

Trên mặt đất nơi này cũng có một lớp nước nông, chỉ phủ qua bàn chân. Mục Nhạn Hành cúi người, đem một phiến lá phiêu phù trên mặt nước nhét vào trong tay, để vào cái túi ẩm ướt, cùng làm bạn với cây mắc cỡ. Dị năng của y cũng không thể tạo ra cây cối từ hư không, mà là dựa vào thực vật đã tồn tại, thêm vào chút khống chế. Cho nên trên người có thể nhiều hơn một ít cành lá cây, trong thế giới nguy cơ ẩn núp này, y có thể phát huy tác dụng liền lớn hơn một chút.

Lê Lý không hiểu biết sâu về năng lực của Mục Nhạn Hành, gã chỉ cảm thấy Mục Nhạn Hành hành động tùy tiện như vậy làm chậm lại tốc độc của bọn họ, vạn nhất tang thi đuổi theo thì làm sao bây giờ? Bọn họ không có thời gian chậm trễ ở chỗ này!

“Ngươi muốn hại chết mọi người sao!” Gã đi qua, ngăn trước mặt Mục Nhạn Hành, làm cho động tác xoay người của Mục Nhạn Hành không thể tiếp tục, gã cau mày nghĩa chính ngôn từ (ngôn từ chuẩn mực, ý nghĩa chính đáng) chỉ trích, “Hạ Phi đã nói thời gian không nhiều lắm, phải chạy thật nhanh, ngươi không nghe thấy sao?” Tại đa số thời điểm trong quá khứ, gã vẫn chỉ dùng loại ngữ khí này nói chuyện với Mục Nhạn Hành, cũng quen thuộc loại phương thức nói chuyện này, nhưng mà hiện tại gã lại quên, Mục Nhạn Hành đã không phải nam nhân thật cẩn thận phủng gã trong lòng bàn tay kia rồi.

Đối với Lê Lý, Mục Nhạn Hành thật sự không đề nổi khí lực nói chuyện, y thản nhiên liếc Lê Lý tâm tình kích động một cái, trong con ngươi ám trầm một mảnh hờ hững, khiến Lê Lý nhất thời tỉnh ngộ hiện trạng của hai người bọn họ lúc này, giật mình bất động tại chỗ.

“Chờ tôi một chút.” Mục Nhạn Hành nói với Hạ Phi, ma đao bất ngộ khảm sài công (người chẻ củi không ngại mài dao trước – nghĩa bóng: làm việc nên chuẩn bị trước bao giờ cũng tốt hơn), chuẩn bị đầy đủ một chút, an toàn mới có thể bảo đảm.

Hạ Phi lại kỳ lạ không đáp lời y, mà vài giây sau, nghiêm túc hô: “Mọi người đề cao cảnh giác! Cẩn thận gần chỗ cái khe!”

“Làm sao vậy?” Lâm Linh dọc đường đi đều bắt buộc chính mình nhớ lại bộ dáng tang thi trong đầu, hiện giờ bị thanh âm đề cao của Hạ Phi làm hoảng sợ, nhanh chóng áp sát vào những người khác, “Xảy ra chuyện gì?”

Lee Al cũng dừng lại cước bộ, kỳ quái nhìn lại Hạ Phi, cái khe làm sao vậy?

Hạ Phi chỉ một chiếc xe có rèm che gần đó, chiếc xe này bị đụng lăn tròn đến không còn hình dáng, cũng không có nổ mạnh thiêu cháy. Vết máu đã muốn bị mưa cọ rửa mất, nhưng là ——”Trước không nói có hành khách hay không, thi thể lái xe đâu? Chắc sẽ không bị mưa cuốn đi rồi chứ?”

Mọi người ngạc nhiên, hình như đúng là vậy.

“Dọc theo đường đi, chúng ta đều không hề thấy một khối thi thể đầy đủ nào. Nhiều nhất chính là hài cốt cụt tay.” Hạ Phi nhếch nhếch khóe môi, trong đôi mắt hẹp dài một mảnh bình tĩnh, mỉm cười nói, “Xem ra, chúng nó tự mình từ trong xe đi ra.”

Lâm Linh véo đùi một cái, không cần sợ không cần sợ!

“Hơn nữa tôi đoán, chúng nó tránh ở dưới cái khe.” Hạ Phi có chút đăm chiêu hạ mắt, vì sao lại tránh trong cái khe chứ? Sợ ánh sáng mặt trời? Không, không đúng, nếu sợ hãi, con tang thi lúc trước sẽ không thể chủ động bò lên phế tích dưới ánh mặt trời. . . . . .

Hẳn là không thích ánh mặt trời đi, hắn đoán, dù sao thi thể dưới ánh mặt trời tốc độ hư thối sẽ nhanh hơn. Nhưng một khi ngửi thấy được hương vị thực vật, cho dù không thích ánh mặt trời, những tang thi đó sẽ đi ra từ chốn âm u, con tang thi lúc trước chẳng phải cũng như vậy sao?

Cảm giác đói khát đôi khi có thể áp chế bản năng.

Theo tiếng thét chói tai của Lê Lý, cái khe cách mười thước bên cạnh, một đôi tay phù thũng trắng bệch chậm rãi vươn ra, hương vị hư thối bị mưa tẩy đi dần dần phiêu tán.

Chỉ có một con sao? Nhìn thấy một cái đầu tang thi mới lộ ra, Hạ Phi quyết định thật nhanh: “Xử lý nó!”

Hắn còn nhớ rõ bộ dáng há mồm rít gào của con tang thi trước đây, tuy rằng không biết chính xác hay không, nhưng vì phòng ngừa nó gọi tới càng nhiều đồng loại, phải tiên hạ thủ vi cường!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: rốt cục muốn đánh tang thi . . . . . . Thở ra. . . . . .

Advertisements

7 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 17

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s