MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 16

  1. Tang thi và người khởi xướng – 10

Mưa to giằng co một ngày một đêm.

Vách tường gió bảo hộ của Lee Al cuối cùng kiên trì đến một giờ, mà đại giới (giá phải trả) sau khi bức tường gió tán đi, cả người cậu nhóc cũng trực tiếp ngất lịm. Có thể nói là cắn răng kiên trì đến một khắc trước khi mất đi ý thức mới thôi.

Lúc cậu té lăn ra đất, Lâm Linh kéo cậu lại. Rồi sau đó Hạ Phi đem người cõng lên, mọi người tiếp tục đội mưa gió đi tới.

Nhưng mà cũng không có đi được bao nhiêu bước, gió to mất đi bức tường che chắn, lá cây trên đỉnh đầu liền trong mưa gió hung hăng bị quất rách vụn, mọi người lại đối mặt với bão tố. Dưới lực lượng thiên nhiên khiến cả đất trời đều lâm vào run rẩy, Lâm Linh, Lê Lý, Mục Nhạn Hành, Hạ Phi, bước đi càng gian nan, bởi vì thiếu dưỡng khí mà đại não trống rỗng, đã muốn mất đi tất cả ý thức, chỉ còn lại mệnh lệnh tiếp tục đi về phía trước.

Theo bản năng cất bước, theo bản năng đi tới, rốt cục sau một lần té ngã, một người kéo theo người khác liên tiếp ngã xuống mặt đất, không thể tiếp tục đứng lên đi về phía trước được nữa.

Một ngày một đêm mưa to qua đi, bầu trời rốt cục quang đãng trở lại.

Vẫn đang là sáng sớm, trời trong xanh như được tẩy rửa, ánh sáng vàng rực rỡ nhu hòa chiếu xuống đại địa. Chỉ ngẩng đầu nhìn khoảng không hôm nay, căn bản không thể liên hệ với lôi minh điện thiểm mưa rền mạt thế ngày hôm qua.

Nhưng mà chỉ cần hạ thấp ánh mắt, làm cho ánh mắt dừng lại ở nơi đã từng là một mảnh thành thị trong quá khứ, người ôm tư tưởng vô căn cứ “hết thảy đều chỉ là đang nằm mơ ” sẽ triệt để tỉnh táo lại —— mọi chuyện đều chân thật!

Mặt đất chốn thành thị, đã bị nước mưa đục ngầu bao phủ, trở thành một đại dương mênh mông. Đồ vật vứt đi đủ loại kiểu dáng trôi lơ lửng, xác cây cối, thi thể động vật, vải vóc, lốp xe, nhựa đủ mọi màu sắc. . . . . . Nhưng mà thấy nhiều nhất, chính là thi thể nhân loại trắng bệch phù thũng, dưới phản xạ của ánh sáng mặt trời trên mặt nước, nhìn vô cùng chói mắt.

Lúc Hạ Phi tỉnh lại, thấy được chính là bức tranh hỗn độn mà tàn khốc như vậy.

May mà hôm qua đi nhiều thêm vài bước, dù cho chỉ có vài bước như vậy, khiến bọn họ từ chỗ trũng đi đến nơi cao hơn, mới tránh khỏi kết cục bị nước bao phủ khi hôn mê.

Quần áo hưu nhàn trên người đầy nếp nhăn dính trên thân thể, trên mặt đầy cát đá, lại còn nhỏ nước tí tách. Tóc cũng ướt sũng bết ở hai má, vừa lạnh vừa ướt, khó chịu muốn chết. Hạ Phi vươn tay đem tóc trên trán đẩy ra, nhìn bốn phía —— người bọn họ đâu?

Mọi người cũng không có bị chia cách quá xa, Mục Nhạn Hành, Lâm Linh, Lee Al đều hôn mê xung quanh hắn, chỉ có Lê Lý, cũng sống chết nắm lấy ba lô Mục Nhạn Hành, tư thế nằm vặn vẹo.

Xác nhận tất cả mọi người bình an vô sự, Hạ Phi cũng không vội vã gọi mọi người dậy.

Hắn bò lên một tảng đá lớn gần đó, đem toàn cành thành thị phía dưới thu vào trong mắt.

Nơi đó giống một hồ nước thật lớn, phế tích còn lại lộ ra trên mặt nước là một đám đảo nho nhỏ trong đó, bên trên chật ních người tị nạn. Nhưng mà có nhiều người, lại còn trôi nổi trên mặt nước, có phần là hôn mê, có phần đã muốn thanh tỉnh, đang định leo lên khối nhựa lớn hoặc tấm ván gỗ trên mặt nước, hoặc là rẽ nước tìm kiếm bãi phế tích có thể đặt chân.

Mưa to tới bất thình lình, những người này vốn còn đang bi thương mê mang, không còn thời gian hoang mang, nhất định phải bắt đầu nghĩ cách sống sót.

Có lẽ bọn họ ngay cả chính mình vì cái gì phải giãy dụa muốn sống cũng không biết, chỉ là theo bản năng không muốn chết, muốn sống chính là một loại bản năng bẩm sinh.

Nhưng mà không phải chỉ cần muốn sống, là có thể sống.

Hạ Phi mím môi, dời ánh mắt khỏi những người giãy dụa muốn sống kia. Mọi người bị vây trong nước nhìn không thấy, không có nghĩa là hắn đứng ở chỗ cao nhìn không thấy——

Đứng trên khối đá to này, quan sát toàn thành thị, liền có thể thấy ba cái khe lớn xỏ xuyên qua thành thị.

Rộng và dài, tựa như cái miệng thật lớn mở ra, tối om, cực kỳ đáng sợ, là vết thương lưu lại sau khi đại đại bị xé rách.

Nước mưa trong thành thị, tựa như thác nước chảy vào trong cái khe. Mất đi nước mưa bổ sung từ bầu trời, chiếu theo cái dạng này tiếp diễn, không qua bao lâu, mực nước trong thành thị sẽ giảm xuống.

Nhưng nước mưa cuồn cuộn chảy vào cái khe, cũng cuốn theo đất đá phế tích xung quanh khe vào trong, cùng với nó, chính là người chết cùng người sống đang nổi lơ lửng bốn phía cái khe.

Đã không có chướng ngại ngăn cản, tốc độ nước mưa trút vào càng lúc càng nhanh, kéo theo dòng nước xiết dần dần khuếch tán xa hơn, cuồn cuộn quấn theo càng nhiều khối cát đá, cuốn đi càng nhiều người đang ngâm mình trong nước.

Trong đôi mắt hẹp dài của Hạ Phi phản xạ những người trong nước cố gắng vung vãy tay chân, giãy dụa muốn ngược dòng mà lên. Vốn khoảng cách xa như vậy, biểu tình những người đó hắn nhìn không thấy, nhưng mà như vậy nhìn lại, thấy những người này phí công giãy dụa, nhưng vẫn không chống lại được sức mạnh dòng nước, bị kéo tới miệng khe, sau đó biến mất trong bóng tối trong khe—— đột nhiên, tựa hồ liền thấy rõ biểu tình những người đó, sợ hãi hoảng hốt lại tuyệt vọng.

“Anh đang nhìn cái gì?” Người thứ hai tỉnh lại không ngờ là Lê Lý. Cũng đúng, gã cùng với Hạ Phi, là hai người tiêu hao ít nhất ngày hôm qua.

Hạ Phi cúi đầu, thấy Lê Lý cũng đồng dạng một thân chật vật, từ trên hòn đá nhảy xuống: “Cậu có thể tự mình nhìn xem.” Nếu đã nương nhờ như thế, cũng hy vọng tên này có thể nhận rõ sự thật tàn khốc hiện giờ, bọn họ không thể nào chiếu cố hắn như trẻ con được.

Lê Lý bò lên hòn đá, híp mắt nhìn phía xa xa. Hạ Phi trực tiếp đánh giá sắc mặt gã, quả nhiên phát hiện Lê Lý hơi run run, trong mắt toàn là sợ hãi.

Chậc, lá gan thật nhỏ.

“Hạ, Hạ Phi. . . . . . đang, đang động. . . . . .” Răng nanh Lê Lý đều lạch cạch run lên, sợ hãi tới cực hạn, mấy chữ cuối cùng đều là cao giọng hét lên, “Hạ Phi! Nó đi lên!”

Thân hình Lê Lý căng thẳng cứng ngắc tại chỗ, thậm chí ngay cả nhanh chóng nhảy xuống đều quên, đôi mắt mở đến lớn nhất nhìn thẳng một phương hướng, trong hốc mắt tràn đầy nước mắt.

Không khoa trương như vậy chứ? Hạ Phi nhíu nhíu mày: “Cái gì động? Cái gì đi lên? Nó là ai vậy?”

“Là người, không, không phải người. . . . . . Không có tay. . . . . . Là thi thể! Thi thể! Thi thể động!” Lê Lý nói năng lộn xộn.

Hạ Phi không hỏi gã nữa, tự mình một lần nữa bò lên tảng đá, đứng bên cạnh Lê Lý: “Nó đâu?”

Lê Lý run rẩy vươn tay chỉ, chỉ một chỗ.

Hạ Phi theo đó nhìn lại, đồng tử đột nhiên co rút, đó là cái gì!

Theo mực nước giảm xuống, không ít phế tích lức trước chìm trong nước dần dần lộ ra. Lê Lý chỉ cái phế tích kia, vị trí vừa mới lộ ra đủ một người đứng thẳng, trên mặt đã có một người bị ngâm toàn thân phù thũng đứng.

Có lẽ không nên nói là người. Đầu nó vẫn hoàn hảo, nhưng ngực thiếu mất một nửa bên trái, nếu là người sống mà nói, đã sớm chết. Mà. . . . . . người chết này, vẫn đứng ở trên khối phế tích kia, cứng ngắc nâng cánh tay, há to miệng, tựa hồ rít gào cái gì đó.

Lê Lý khóc, run rẩy nói: “Tôi thấy nó từ trong nước bò ra, đúng, sau đó đứng lên. . . . . . Tôi vốn nghĩ nó là người, chỉ là thân thể nó. . . . . .” Gã bắt lấy cánh tay Hạ Phi cầu chứng thực, “Nó là người đi? Là người đi!” Cho dù bịt tai trộm chuông (tự lừa mình dối người), gã cũng muốn lừa chính mình nhìn thấy toàn bộ đều là giả, tin tưởng toàn bộ mọi chuyện mà nói, vậy thật sự khiến người ta sợ hãi !

“Nó đã chết.” Hạ Phi trầm mặc một lát, thở ra một hơi, lập lại một lần, “Nó đã chết, không phải người, chỉ là một khối thi thể cử động.”

Sự thật không thể trốn tránh, mà cần dũng cảm nhìn thẳng cùng đối mặt, cho dù trong quá trình đối mặt, sẽ trải qua khinh hoảng lớn lao.

Hơi hơi nhếch nhếch khóe môi, Hạ Phi hướng đến Lê Lý vẻ mặt hoảng sợ nở nụ cười, thanh âm mềm nhẹ thật giống như nói lời vô nghĩa bình thường: “Nghe nói, loại tồn tại này hẳn tên là tang thi. A, cậu xem quá sinh hóa nguy cơ (Resident Evil) chưa? Chính là tang thi thích ăn óc người a.”

Lê Lý lại hôn mê bất tỉnh.

Hạ Phi 囧, sao lại bị dọa như vậy?

Hắn lại đem ánh mắt hướng tới hướng kia, phát hiện gần đó, nhóm người đứng trên phế tích cách tang thi không xa đã muốn chú ý tới con tang thi này, đều hoảng sợ nhảy vào trong nước, rẽ nước muốn rời xa.

Tang thi có bơi lội không?

Trong đầu Hạ Phi mới hiện lên ý niệm này, liền mắt tinh phát hiện vài người nhảy vào trong nước, như là bị cái gì dưới nước bắt được, liều mạng đập nước, có người trong tay còn toát ra ngọn lửa, lại đối với tồn tại dưới nước không chút uy hiếp. Giãy dụa hoàn toàn phí công, Hạ Phi mở to mắt nhìn bọn họ chậm rãi bị kéo vào trong nước. Không đến một giây, trên mặt nước lan tràn máu đỏ như bọt biển, một lát sau, phần còn lại của chân tay cũng nổi lên.

—— bị ăn luôn .

Trong đầu Hạ Phi hiện ra ý tưởng này vô cùng rõ ràng.

Ý niệm theo sát sau đó trong đầu chính là —— dưới nước còn có tang thi!

Nếu mọi người chết đi đều biến thành tang thi, như vậy giờ phút này dưới phế tích bị nước bao phủ, rốt cuộc tồn tại đàn tang thi khổng lồ cỡ nào?

Nghĩ đến số lượng dân cư khổng lồ trong thành thị, nhìn mấy nghìn người may mắn còn sống giờ phút này, trong đầu làm phép tính đơn giản, Hạ Phi nhất thời sởn tóc gáy, không biét có phải do gió thổi đến trên quần áo ướt đẫm không, cái lạnh từ dưới chân dâng lên, trải rộng toàn thân, xuyên thẳng vào lòng.

Hắn nhanh chóng từ trên hòn đá nhảy xuống, không thể ở tại nơi này lâu! Chờ mực nước giảm xuống, những tang thi không có lên bờ này liền có không gian hoạt động đầy đủ, đem nơi này trở thành khu vui chơi của tang thi!

“Nhạn Hành, Lâm Linh, Al! Nhanh tỉnh lại!” Hắn lần lượt lần lượt kêu lên, mực nước giảm xuống rất nhanh, nhiều nhất một giờ, nước trên mặt đất đại khái sẽ khô cạn. Bọn họ phải trong thời gian này, có bao xa thì chạy bao xa, ít nhất phải rời xa thành thị với mật độ dân cư đông đúc này!

Bằng không, sẽ bị ăn luôn!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: móc mũi. . . . . . Viết nhiều này nọ như vậy, chủ yếu là đem số lượng dân cư giảm xuống đến một mức cực thấp→ nói một thành phố lớn liền còn lại mấy trăm người như vậy có hay không quá độc ác ╮(╯▽╰)╭

Advertisements

6 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 16

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s