MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 15

  1. Tang thi và người khởi xướng – 9

Cô bé từng ngụm từng ngụm nuốt bánh bích quy xuống, lấy mu bàn tay chùi chùi khóe miệng, nhìn về Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành: “Tôi gọi là Lâm Linh, hai mươi ba tuổi, hệ tiếng Trung, mới vừa tốt nghiệp, mấy ngày hôm trước vừa vặn nhận lời mời chức vị biên tập.”

Mặt của cô nhóc bẩn hề hề, nhưng nhìn chung có thể thấy được là một cô nàng thanh tú nho nhã, nhưng mà ánh mắt lại một chút cũng không nhu nhược, kiên định vô cùng.

Hạ Phi nở nụ cười: “Tôi là Hạ Phi.”

“Mục Nhạn Hành.” Mục Nhạn Hành nói ngắn gọn.

“Tôi gọi các anh Hạ đại ca cùng Mục đại ca nha.” Lâm Linh nhẹ giọng nói, “Vừa mới thất thố, thực xin lỗi. Bởi vì Hạ đại ca nói câu ‘hiện tại nên ăn cơm’ kia, cùng lúc khi ở nhà, mẹ tôi bảo ăn cơm ngữ khí rất giống nhau.”

Hạ Phi nhún vai, trách không được trực tiếp liền bổ nhào lên ôm hắn gọi mẹ.

“Sau này, có tính toán gì không?” Hắn nhìn về phía Lâm Linh cùng Lee Al.

Lee Al không chút để ý nói: “Trước đi theo mọi người đi.”

“Cùng nhau đi.” Lâm Linh nâng hai tay lên, ngón tay huyết nhục mơ hồ đã không còn chảy máu, chỉ là nhìn thấy có chút dọa người, “Vừa mới nghe năng lực mọi người xong, tôi bên này miêu tả không tốt. Tôi hình như có thể khống chế mỗi một khối cơ nhục cùng xương cốt, giống như vậy.” Cánh tay mảnh khảnh của cô nhóc bỗng nhiên như bị rút xương, như rắn uốn lượn gợn sóng.

“Vừa nãy vốn có hòn đá đánh đến tôi, nhưng mà thân hình liền bỗng nhiên rút nhỏ, đúng lúc trốn vào lổ nhỏ do hai thanh xà ngang tạo nên.” Trước mặt mọi người, thân thể cô nhóc nháy mắt thấp xuống, trực tiếp biến thành thân hình của đứa nhỏ năm sáu tuổi, so với súc cốt công nhìn thấy trong TV còn thần kỳ hơn, “Tôi cũng không biết này rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cũng không biết nên lợi dụng năng lực này giúp đỡ mọi người như thế nào.”

Lee Al nhìn cô nhóc trong chốc lát, thẳng đến Lâm Linh khôi phục hình thể bình thường, mới lười biếng mở miệng: “Giống như năng lực của bạch tuộc đi, nói không chừng luyện nhiều, cũng có thể ra vào trong hũ, hoặc là biến thành tờ giấy, theo khe cửa bay đi.”

Giấy, bạch tuộc? Lâm Linh trừng LeeAl, người này thật sự khiến người ta thích không được!

“Tôi bảo này, ở trong trường học, cậu nhất định rất không được nữ sinh hoan nghênh đúng không?” Lâm Linh nói, “Khuôn mặt trắng dài như vậy!”

Lee Al nhàn nhàn kéo kéo khóe miệng: “Nông cạn.”

Lâm Linh: “. . . . . .”

“Al không cần nói như vậy. Năng lực của Lâm Linh trừ bỏ có thể chui hũ có thể luồn khe cửa. . . . . .” Hạ Phi nhận thấy ánh mắt tàn niệm của Lâm Linh, tự giác ngừng miệng, ngược lại mỉm cười nói, “Kỳ thật hiện tại có thể sử dụng.”

“Cần làm cái gì?” Lâm Linh hỏi thẳng.

“Thực vật vừa rồi là đào ra từ phế tích siêu thị.” Hạ Phi cũng nói thực rõ ràng, “Nhưng mà một số chỗ, bằng vào vóc dáng của tôi không thể tiến vào. Lâm Linh năng lực của nhóc, cho nhóc vào dưới phế tích năng lực hành động đều cao hơn so với chúng ta.”

Lâm Linh gật đầu tỏ vẻ hiểu được: “Hiện tại đi?”

“Hiện tại đi.” Hạ Phi bất đắc dĩ nhìn đám người từ xa đến gần xung quanh, số người nhìn thấy cây xanh của Nhạn Hành nhất định chỉ là số ít, nhưng mà số ít người này không hẹn mà cùng tụ tập đến bên đây, liền kéo càng nhiều người hành động theo.

Con người mù quáng vả lại thuận theo số đông, nhất là thời điểm mờ mịt không rõ biện pháp như bây giờ, luôn thực dễ dàng bị việc làm của người khác ảnh hưởng.

Vừa bắt đầu chỉ có vài người, sau dần liền kéo mấy chục, lúc phương hướng của dòng người rõ ràng hơn, liền kinh động càng nhiều người. Sau đó liền thành như Hạ Phi nhìn thấy hiện tại, cơ hồ điểm đen nhỏ đứng thẳng trên phế tích, đều đi về phía bên này.

Đại bộ phận những người này, đều không biết vì sao đi về hướng này, chỉ là thấy những người khác di chuyển, cho nên bọn họ liền đuổi theo.

Hiện tại thời điểm tâm tình mẫn cảm mà yếu đuối này, nhiều người như vậy cùng tụ tập một chỗ, tuyệt đối không có khả năng phát sinh tiết mục an ủi nhau đầy ấm áp gì, ngược lại, sẽ tạo thành hỗn loạn lớn cũng không chừng. Hạ Phi có một loại dự cảm—— loại hàng dị năng hiếm lạ này, hiện tại sẽ không giống rau cải trắng tùy tiện đều có thể thấy được đi?

Thật sự là không ổn, hiện tại mọi người có được dị năng, đều không khác thật nhiều bệnh nhân tâm thần cầm súng ống, tùy thời có thể hại người hại mình.

Hắn suy nghĩ kĩ rồi, liền khẳng định cách nói lúc trước: “Hiện tại đi.” Hắn mỉm cười, “Trước tùy tiện lấy một ít đồ vật này nọ, chúng ta liền rời khỏi nơi này.” Đi hướng nào cũng được, chỉ cần không cùng với đám người khổng lồ tụ tập với nhau.

Có lẽ cùng một chỗ với thật nhiều người đối với người khác mà nói là có cảm giác an toàn, nhưng đối với Hạ Phi, cũng mang đến bất an cùng cảnh giác đến cực độ, ít nhất trước mắt là vậy.

“Đại thúc, các ngươi bên kia còn có bạn đi?” Lee Al chỉ chỉ hướng Lê Lý nằm, ghét bỏ nói, “Ném hắn mặc kệ sao?”

“Nhóc biết hắn?” Hạ Phi nhíu mày.

“Giáo viên trường tiểu học trực thuộc trung học của tôi.” Lee Al gẩy gẩy mái tóc ngắn lưa thưa, chậm rãi nói, “Ngẫu nhiên một lần nhìn thấy bộ dáng hắn bị học sinh tiểu học chọc khóc. Thật sự chịu không nổi.”

“Thật không? Chúng ta đây. . . . . .” Chúng ta đây sẽ không giữ hắn . Hạ Phi đang định dứt khoát buông tha cho vật thí nghiệm của mình, lại thấy Lee Al đang nhìn một chỗ nào đó phía sau, bỗng nhiên bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng không khỏi cũng căng thẳng, không, không thể nào?

Hắn nhìn lại phương hướng Lee Al xem lúc nãy, cũng chính là nơi Lê Lý nằm, sau đó cùng Lee Al bất đắc dĩ . . . . . . Thật đúng lúc a.

Lê Lý đã muốn đứng lên, xem ra cũng đã phát hiện bọn họ, bước chân liền nghiêng ngả lảo đảo chạy tới bên này, lộ ra khuôn mặt khóc lóc thê thảm, làm cho Hạ Phi nháy mắt hiểu ra được, thời gian tác dụng hạn định dị năng của gã đã qua, xem ra Lê Lý đã khôi phục bộ dáng bình thường.

“Mục Nhạn Hành, Mục Nhạn Hành, vừa rồi tôi không biết bản thân làm sao vậy! Những lời đó không phải tôi muốn nói!” Lê Lý té ngã vài lần, chật vật vô cùng đi tới gần, xông lên cầm vạt áo Mục Nhạn Hành, “Thực xin lỗi thực xin lỗi! Tôi hoàn toàn khống chế không được thân thể của chính mình! Tôi, tôi tôi tôi không tính nói với anh như vậy!”

Xem ra sau khi khôi phục bình thường, bản thân có toàn bộ kí ức về dị biến. Hạ Phi nhếch nhếch khóe môi, sau đó lập tức liền hạ xuống, nhìn sao cũng thấy cái tay nắm góc áo của Lê Lý thật chướng mắt.

Mục Nhạn Hành trầm mặc chờ Lê Lý nói xong, mới thản nhiên hỏi một câu: “Buổi tối đó, là gió thổi rơi ô của cậu, mà không phải cậu chủ động thả bên người tôi?”

Lê Lý yên lặng, bối rối lại mờ mịt gật gật đầu: “Phải . . . . . Nhưng mà. . . . . .”

Mục Nhạn Hành cắt ngang lời gã, tiếp tục hỏi: “Khi tôi cầm ô tìm thấy cậu, mọi lời nói của cậu đều là lừa gạt tôi, đúng không?”

“Tôi không phải cố ý. . . . . .”

“Cuối cùng, cậu vẫn luôn bài xích tôi, đúng không?” Ánh mắt tối đen của Mục Nhạn Hành bình tĩnh nhìn Lê Lý, thấy Lê Lý chột dạ bối rối lui về sau vài bước, sau đó chần chờ do dự, gật đầu.

Sau khi phát hiện bản thân gật đầu, trong lòng Lê Lý căng thẳng, lo lắng nghĩ muốn giải thích chút gì đó.

“Cho nên cậu không cần phải giải thích với tôi.” Mục Nhạn Hành không cho gã có cơ hội nói chuyện, thanh âm trầm thấp lại kiên định, “Mặc kệ lúc trước cậu xảy ra chuyện gì, nhưng những lời nói đó hoặc nhiều hoặc ít đều xuất phát từ chân tâm của cậu. Cậu còn nhớ rõ chuyện khi đó, chắc không quên lời nói cuối cùng của tôi.”

Cuối cùng, Mục Nhạn Hành cuối cùng nói gì?

Lê Lý mờ mịt nghĩ ——”Ngươi tùy tiện lãng phí cảm tình người ta, một đấm này là ngươi thiếu ta. Chỉ là như lời ngươi nói, là ta chủ động dính lấy ngươi, mắt bị mù là ta xứng đáng. Nợ của ta, ta chính mình tự tay thu hồi. Từ nay về sau, chúng ta không còn liên quan.”

Không còn. . . . . . liên quan?

Gã nâng tay sờ cằm, bởi vì dị năng của gã, nơi đó đã hết sưng, thậm chí không còn đau. Nhưng cảm giác một đấm nện thật mạnh lên mặt, lại khắc thật sâu vào trong đầu gã, nhớ đến, trái tim liền co rút đau đớn, như có một bàn tay to nháy mắt bóp chặt trái tim.

“Đi theo tôi.” Mục Nhạn Hành nhìn về phía Lâm Linh, dẫn đường đến phế tích siêu thị.

“Ah.” Lâm Linh kỳ quái liếc nhìn Lê Lý thất hồn lạc phách một cái, khó hiểu lắc đầu. Lại quay đầu nhìn thoáng qua phế tích tầng trệt mình từng sinh sống, đôi mắt ẩm ướt chớp một cái, liền kiên định, nhanh chóng đuổi theo bước chân Mục Nhạn Hành.

Lee Al đi bên cạnh Lâm Linh, lười biếng nện bước, nhưng vì chân dài, vừa vặn có thể cùng Lâm Linh sóng vai mà đi, cũng không rớt lại.

Hạ Phi nhợt nhạt nhếch khóe môi, đi đến bên cạnh Lê Lý, ôn nhu mở miệng: “Này, muốn đi cùng chúng tôi hay không?”

“Hạ Phi. . . . . .” Lê Lý kinh ngạc ngẩng đầu, sau đó đôi mắt chậm rãi đỏ lên, cảm kích nhìn hắn, “Cảm ơn, cảm ơn!” Lại là này người giúp đỡ mình.

“Không có việc gì.” Hạ Phi cười khẽ, cho dù hắn không mở miệng, tin chắc rằng Lê Lý cũng sẽ trưng ra bộ dạng cô vợ nhỏ bám theo phía sau bọn họ đi? Cùng với phản ứng như vậy, còn không bằng đem theo bên người hảo hảo gây sức ép, vật thí nghiệm trải qua giày vò cũng không dễ tìm, dị năng của Lê Lý trên phương diện này thực hữu ích.

Đem Lê Lý đến trên phế tích siêu thị, ánh mắt Mục NHạn Hành đảo qua Lê Lý cực kì lạnh nhạt, ngược lại Lee Al liếc nhìn Lê Lý một cái, cánh môi hơi mỏng khinh thường nhếch lên, tránh xa một bên ngốc ngốc nhìn về phía chân trời.

Cảm giác chính mình tựa hồ phá lệ không được hoan nghênh, Lê Lý kéo kéo ống tay áo Hạ Phi, do dự nhỏ giọng nói: “Tôi. . . . . . Tôi thấy tôi không hòa thuận với mọi người tốt lắm, có người tựa hồ không thích tôi.”

Hạ Phi nhếch khóe môi, đôi mắt hẹp dài lộ ý cười: “Vậy sao? Thế thật đúng là đáng tiếc. Chốc nữa Lâm Linh lấy thức ăn nước uống ra, chúng tôi sẽ phân cho cậu một phần. Nhưng mà Lê Lý cậu tính toán về sau như thế nào đây?” Muốn hắn trách cứ thái độ lãnh đạm quá mức rõ ràng của Lee Al sao? Đừng đem cái bộ dáng muốn được hoan nghênh còn làm bộ ủy khuất kia dùng trên người hắn, hắn chưa bao giờ thích loại khẩu vị này.

Lê Lý ngạc nhiên, suy nghĩ không rõ Hạ Phi chủ động mời gã, sao đảo mắt liền không kiên định dễ dàng buông ta như vậy?

Gã không có đáp lại lời nói của Hạ Phi, ngậm miệng, cúi đầu đứng bên cạnh Hạ Phi, coi như không có nghe đến cái vấn đề kia.

Nói chuyện cho có mà thôi, không phải nói muốn rời đi sao? Hạ Phi đảo mắt xem thường, coi đi, chỉ biết trưng ra cái dạng này, trách móc bọn họ .

Khi Lâm Linh phủi phủi bụi chui ra khỏi cửa động, trong lòng ngực ôm một đống nước cùng bánh bích quy bị đè nén đặc biệt lựa chọn, cô nhóc lại đi về vài lần, xuất hiện thêm vài hộp chocolate cùng kẹo bị ép rách tung tóe, thậm chí tìm được mấy cái ba lô bẩn hề hề.

Ghét bỏ đem tóc rối tung nắm thành một bó niết trong tay, cô nhóc xuất hiện trên mặt đất, oán giận nói: “Muốn tìm một cơ hội cắt cái đầu tóc dài này xuống.” Cô nhóc phủi phủi đầu tóc xõa tung, sợi tóc bị nhuộm thành màu xám liền giũ ra tro bụi nồng đậm, giống như bụi một năm trên vật trưng bày trong kho.

Lee Al nghe được lời của cô, giật giật ngón tay, phong nhận không nhìn thấy xẹt qua phía trên nắm tóc Lâm Linh nắm trong tay, Lâm Linh chỉ cảm thấy tay phải buông lỏng, nắm tóc liền lả tả rơi xuống, cô nhóc hạ mắt, thấy đoạn tóc chỉnh tề buông bên hai má, lại nhìn một đoạn tóc thật dài trên tay phải, mở to hai mắt—— tóc cô nhóc dưỡng trong bốn năm đại học!

“Lee! Al! Ngươi!”

“Tôi chỉ là thuận theo nguyện vọng của cô, cho cô cơ hội này.” Lee Al lười biếng ngồi trên hòn đá, hai chân dài duỗi thẳng, nhìn trời không chút để ý nói, “Hạ Phi, trời sắp mưa.”

Đối mặt với loại khẩu khí này của Lee Al, Lâm Linh cảm thấy phát hỏa cũng chỉ là tự ngược mình, buông lỏng nắm tóc trong tay, miễn cưỡng an ủi chính mình, tốt xấu gì hiện tại cũng cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái hơn. Trong hoàn cảnh này, giữ một đầu tóc dài đầy mỡ không thể tẩy rửa đúng lúc, là một chuyện còn khủng bố hơn so với đầu bóng lưỡng.

Mà Hạ Phi thuận thế nhìn trời, phát hiện đám mây màu xám kia dần biến thành đen, giống như màu sắc đã muốn áp súc (đè nén) đến mức độ cực hạn. Trong lúc không hay không biết, trên mặt đất đã tối sầm lại, như đêm tối buông xuống trước thời hạn.

“Mỗi người sắp xếp nước và thực vật vào bao, trước mắt rời khỏi nơi này.” Hạ Phi nhanh chóng nói, chính mình cũng nhanh nhẹn đem nước khoáng cùng thực vật nhét vào trong bao, “Sức nặng phải cân nhắc đến năng lực thừa nhận của bản thân, không nên tùy tùy tiện tiện nhét một đống lớn.” Hắn nói lời này cho Lê Lý nghe, ngươi liều mạng nhét nhiều đồ vật này nọ như vậy, lát nữa vác không nổi, ai sẽ giúp ngươi?

Lê Lý chần chờ một chút, lại lấy đồ vật này nọ ra.

Mấy người chuẩn bị sắp xếp, đang muốn xuất phát, sắc trời đã càng lúc càng hôn ám, mơ hồ chỉ có thể nhìn đến hai ba mươi thước bên ngoài. Thời tiết ác liệt cơ hồ nổi lên biến hóa chỉ trong mấy nhịp thở, đất bằng nổi lên gió to, đá vụn tro bụi cuồn cuộn bay trên phế tích, đánh tới đầu tóc mọi người, cát bay đá chạy, người dường như không thể mở to mắt ở trong đó.

Hạ Phi nâng tay che mặt, lớn tiếng nói: “Chúng ta đi về hướng bắc, bên kia địa thế cao! Trời mưa nước lên, nơi này an toàn!”

“Tôi phân không rõ bên nào là phương bắc a!” Lâm Linh buồn bực rống to.

“Đại học hiện giờ dễ vào như vậy sao?” Lee Al nỗ lực khống chế luồng gió bên người, mở miệng nói chuyến, đã muốn thành công, bên thân mọi người tựa hồ hình thành một cái rào chắn trong suốt, gió thổi qua, liền ngoặt một cái, vòng qua rào chắn mà đi.

Sắc mặt tái nhợt của cậu nhóc càng trắng bệch, lại vẫn là nụ cười lơ đãng: “Nhà của tôi ở tiểu khu phía nam, hướng ngước lại chính là hướng bắc. Xem tình hình lúc trước, nhà cô tựa hồ ngay tại phương bắc đi?”

“Al có thể chống đỡ thời gian bao lâu?” Cuồng phong đập vào mặt trước rào chắn yên tĩnh lại, Hạ Phi buông tay che trên trán, nhẹ giọng hỏi.

“Nhiều nhất nửa giờ.” Lee Al nghĩ nghĩ, đưa ra con số này, “Tôi chỉ là cảm giác như vậy, không thể nói chính xác.”

“Đi nhanh về phía trước thôi.” Hạ Phi tươi cười, “Nửa giờ cũng đủ chúng ta chạy trốn rất xa.”

“Ừ!” Mấy người không hẹn mà cùng đáp lại, trong lúc sắc trời hôn ám cuồng phong ồn ào náo động này, đột nhiên chân chính cảm nhận được hiện thực sau tai nạn, bọn họ nắm chặt dây ba lô trên vai, trong lòng nặng trĩu, rồi lại càng tràn ngập tín niệm phải tiếp tục kiên trì không chấp nhận thất bại, toàn thân trên dưới đều lấp đầy cảm giác sức mạnh, bước nhanh về hướng bắc.

Sắc trời còn đang tối lại từng chút, phạm vi có thể nhìn thấy từng chút thu nhỏ lại, mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy bóng đen lay động bên người, ngay cả khuôn mặt cũng không thể thấy rõ. Hạ Phi vươn tay, cầm tay Mục Nhạn Hành, người nọ giật mình, liền trở tay nắm lại, đại khái nghĩ hắn bất an đi, còn vững vàng tăng sức nắm chặt, phảng phất như an ủi không lời.

Hạ Phi không tiếng động nhếch khóe môi, lại phát hiện tay trái mình có người đụng chạm thật cẩn thận.

Mơ hồ có thể thấy là tay Lâm Linh duỗi tới.

Hắn cười khẽ, sau đó không chút do dự tránh đi đầu ngón tay bị thương nghiêm trọng, nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay lạnh lẽo, như Mục Nhạn Hành làm vậy, cổ vũ nắm, nhắn gửi qua động tác đơn giản, đó là một loại dũng khí cùng kiên trì.

Ánh mắt Lâm Linh dâng lên một tầng hơi nước, nhếch khóe môi, có thể gặp những người này, thật sự là quá tốt.

Cô nhóc nghiêng đầu, nhìn về phía Lee Al vẫn không nói chuyện, ở trong vài tia sáng cuối cùng trên mặt đất này, một loạt bông tai màu bạc trên tai trái Lee Al càng thêm bắt mắt.

Một mình ngăn cản cuồng phong có thể đem người ta quất ngã xuống đất, người này thật liều mạng a. Lâm Linh lắc lắc đầu, tóc ngắn cọ vào hai má cô, mềm mềm ngưa ngứa. Cô nhóc không hề do dự vươn tay, cầm lấy bàn tay xương xẩu của Lee Al, khi cảm nhận thấy bàn tay nháy mắt cứng ngắc, vui vẻ nhếch khóe miệng, quả nhiên vẫn là tiểu quỷ.

Lee Al bĩu môi, nhưng không nói gì. Mà trên thực tế, cậu nhóc đã muốn nói không ra lời, mới chỉ mười phút, cậu đã tiêu hao thể lực đến mức hư thoát, trong đầu đau đớn từng đợt, như có người cầm cái đục, từng chút từng chút gõ theo tiết tấu.

Cảm thụ được hai lòng bàn tay lạnh như băng hợp cùng một chỗ, dần dần dâng lên cảm giác ấm áp, sau đó trong mắt cậu hiện lên một tia kiên định —— nói nửa giờ, chính là nửa giờ! Cậu phải kiên trì đến lúc đó cho nhóm hai đại thúc cùng cô gái thích khóc này nhìn xem!

Rốt cục, ánh mặt trời bị tầng mây hoàn toàn cắn nuốt, khắp mặt đất bị hắc ám bao phủ, cơ hồ vươn tay không thấy năm ngón. Mọi người đang thất tha thất thểu đi trên phế tích nhấp nhô, chưa từng chân chính té ngã, mỗi lần đến thời điểm té ngã, đều có cánh tay bên người cạnh vững vàng giữ chặt, đỡ ổn định lại. Cuồng phong bên cạnh gào thét mà qua, nhưng người tay nắm tay, nội tâm đều thật yên ổn, ý thức khắc sâu, hiện tại không chỉ có một mình.

Trời sụp xuống, thương hại quan sát nhóm người trên mặt đất.

Một đạo ánh sáng trắng chói mắt nháy mắt xỏ xuyên qua khoảng cách giữa trời và đất, nhợt nhạt chiếu sáng vẻ thấp thỏm lo âu cùng mờ mịt bối rối trên mặt mọi người, dường như cùng lúc tiếng sấm “đùng đoàng” vang lên, chấn động khắp không gian, mặt đất dưới chân tựa hồ đang mãnh liệt chấn động .

Tiếng sấm thứ nhất vang lên như một tín hiệu, không trung uẩn nhưỡng (tích tụ) đã lâu không còn yên tĩnh nữa, thiểm điện lôi minh, đại địa sáng tối không ngừng. Lôi điện cuồng bạo tựa như con rắn lớn mất khống chế, trên trời cao tầng mây tối đen dồn lại cuồng loạn vũ động, tia chớp tráng xám mang theo ánh lửa khi thì chạy loạn trong tầng mây, khi thì trong ánh mắt hoảng sợ của mọi người, bổ nhào đâm về phía mặt đất, giống như từng đạo xiềng xích màu trắng nối tiếp nhau trong trời đất, kinh tâm động phách.

Tiếng sấm ầm vang chấn động đâm vào màng nhĩ đau rát, nội tạng toàn thân đều tùy theo run rẩy kịch liệt, Lê Lý gắt gao nắm chặt tay phải Mục Nhạn Hành, trong hào quang trắng bệch chớp chớp tắt tắt, sắc mặt càng thêm trắng bệch —— thật, thật đáng sợ! Nhạn Hành vì sao không giữ chặt tay gã? Gã rất sợ!

“Ầm” một tiếng, mưa to tầm tả đổ xuống đầu.

Hạt mưa dày đặc hung hăng nện xuống mặt đất, tựa như muốn đục mấy cái động trên mặt đất, mang theo âm thanh thật lớn cơ hồ át cả tiếng sấm đinh tai nhức óc, khiến trong tai tràn ngập tiếng mưa rơi ầm ầm dồn dập, giống như cả thế giới đều nhanh chóng bị mưa bao phủ.

Al không thể ngăn trở hết những giọt nước mưa chỗ nào cũng có, mọi người trong chớp mắt trở nên ướt sũng, toàn thân cao thấp dòng nước từ cổ đến chân, chảy thành dòng suối nhỏ, quần áo trên người, ba lô trên lưng, đều nặng trĩu khiến người ta không cất nổi bước.

Đem mặt cọ cọ trên quần áo Mục Nhạn Hành, muốn mắt bị mưa làm mờ có thể thấy rõ một chút, lại phát hiện trong màn mưa rơi xuống cơ hồ không có một tia khe hở, loại hành vi này hoàn toàn không làm nên chuyện gì, Hạ Phi híp mắt suy nghĩ, cảm nhận lực đạo hạt mưa rơi trên người, bất đắc dĩ nghĩ, đây thật ra là mưa đá mới đúng đi? Bọn họ sắp thành người bị mưa đá nện chết sao?

Không dám tìm cái khe nào trốn vào, trời biết dưới cơn mưa phế tích có sụp xuống hay không. Bọn họ chỉ có thể đội mưa gió, gian nan bước về phía trước. Theo như lời Hạ Phi, thành thị này bị vây tại chỗ trũng, hiện giờ đường nước sớm bị tắc nghẽn, mưa này trút xuống như vậy, không mất nửa ngày, thành thị sẽ trở thành một cái đầm nước. Bọn họ không thể dừng lại, đi nhiều một bước, chính là đến gần nơi đất cao một phần.

Mưa đã muốn dày đặc, theo thời gian trôi qua, chẳng những không nhỏ đi, ngược lại càng lúc càng lớn lên.

Tới cuối cùng, cơ hồ như là khắp không gian đều bị mưa chiếm đầy, nước mưa chảy xuôi theo khuôn mặt, cả người như bị ném vào trong ao, sự hiện diện của không khí tựa hồ bị mưa quét đi rồi, hít thở vào xoang mũi tất cả đều là mưa, cả người đều hô hấp không thông trong thống khổ.

Nhưng mà giây tiếp theo, toàn thân mọi người chợt thoải mái, giống như từ trong áp lực cao dưới nước biển mò ra.

Mọi người theo bản năng ngẩng đầu, hết mưa rồi?

Nhưng mà thanh âm ào ào bên tai cùng tiếng lộp bộp đả kích trên đầu lại nói rõ ràng cho bọn họ, hết thẩy đều chưa chấm dứt.

Dưới quang mang của tia chớp chói lóa, mọi người đều thấy mảnh lá cây thật lớn chống đỡ trên đầu bọn họ. Lá cây hứng lấy màn mưa hung hãn, tạo ra tiếng đập bùm bụp, làm người ta không khỏi lo lắng lá cây sẽ như vậy bị đánh xuyên, nhưng mà lá cây chỉ hơi hơi lay động, lại khó có thể tin được chống đỡ dưới màn mưa.

Thu hồi ánh mắt, đều nhìn về phía Mục Nhạn Hành trầm mặc im lặng. Hạ Phi liếc mắt nhìn không che dấu được lo lắng —— người này, còn chưa có khôi phục lại đi?

“Không có cậy mạnh.” Tựa hồ nhìn ra ý tứ của Hạ Phi, Mục Nhạn Hành cúi đầu nói, “Chỉ là một mảnh lá cây, không tốn sức.”

Hạ Phi yên lặng nắm chặt tay y.

Gian nan bôn ba, nhưng mà dưới chân nện bước lại càng thêm kiên định.

Không ai có thể nghĩ đến, lặng yên bên dưới phế tích, thi thể vừa chết hơi giật giật thân thể, sau đó mở đôi mắt đỏ sậm tròng mắt màu vàng, động tác cứng ngắc, từng chút một đẩy đá vụn bị mưa thấm đến lỏng lẻo sụp đổ ra, giãy dụa đi ra bên ngoài. Qúa trình này thực thong thả, thậm chí không ít thi thể bị kẹt trong đó, không thể động đậy, nhưng mà quá trình này tại mỗi địa phương, lại vẫn diễn ra liên tục không ngừng.

Người chết há to miệng, khàn khàn rít gào, bọn họ rất. . . . . . đói bụng. . . . . .

Tiếng mưa rơi cùng tiếng sấm thành công che dấu hoàn toàn tiếng sàn sạt mỏng manh dưới phế tích, mọi người thống khổ giãy dựa dưới cơn mưa to, không hay biết, ác mộng chân chính, đang chậm rãi từ trong phế tích đi ra.

Advertisements

7 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 15

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s