Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 14

Chương 14: Giải tỏa hiểu lầm (thượng)

Trịnh Liệt cùng Ân Triệu Lan cuối cùng tan rã trong không vui.

Nhưng mà như lời Trịnh Liệt nói, hắn là chủ tịch, hắn có quyền định đoạt, Ân Triệu Lan phải tuân theo mệnh lệnh của hắn. Phùng Đức nhậm chức phó tổng đã là chuyện chắc chắn. Về phần Ân Triệu Lan âm thầm liên hợp cùng những người khác làm chuyện mờ ám gì, Trịnh Liệt sẽ nghĩ biện pháp đối phó.

Theo trong mơ thì ba năm sau, Ân Triệu Lan bên ngoài là giám đốc tài chính, nhưng trên thực tế ngay cả giám đốc điều hành Trịnh Liệt tự mình tuyển cũng đã mất quyền lực, toàn bộ cao tầng của Trung Thiên đều nằm trong lòng bàn tay cậu. Lúc ấy Ân Triệu Lan mới hai mươi sáu tuổi, với số tuổi đó mà có thể có năng lực xuất chúng như vậy, tâm cơ thủ đoạn tuyệt đối không thể khinh thường.

Mà rơi vào tình cảnh như vậy, Trịnh Liệt gánh phần lớn trách nhiệm. Nếu không phải hắn quá mức lơ là chuyện quản lý tập đoàn, cũng không đến nỗi bị Ân Triệu Lan thừa sơ hở, đánh cho hắn không thể xoay trở.

Lúc này, Trịnh Liệt sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa!

******************

Ba ngày sau, băng gạc trên đầu Trịnh Liệt đã có thể tháo ra hơn nữa còn được phép xuất viện, ngay cả bác sĩ cũng rất ngạc nhiên trước tốc độ phục hồi của hắn.

Trịnh Liệt thầm đắc ý trong lòng. Để bảo trì dáng người hắn vẫn luôn kiên trì rèn luyện. Thân cao 186cm, cân nặng 78kg, cộng thêm vai rộng mông thon bảo chứng cho dáng người tam giác chuẩn của hắn, có ưu thế trời sinh lại thêm rèn luyện thỏa đáng, dáng người Trịnh Liệt chính là cái móc treo quần áo tiêu chuẩn. Đương nhiên hắn tuyệt đối không thừa nhận trong đó có công lao của An Thế Duy, tuy rằng An Thế Duy không chỉ một lần hạ thông điệp, tỏ vẻ nếu dáng người Trịnh Liệt biến dạng thành cái loại đàn ông trung niên đầu phì eo thô thì sẽ không nhận là có quen biết hắn trước mặt người khác.

Nghĩ đến An Thế Duy, trong mắt Trịnh Liệt hiện lên một mạt tức giận, rồi chậm rãi áp chế xuống.

Hắn không muốn nghĩ tới y.

Lệnh cho Phùng Đức không cần đón, Trịnh Liệt trực tiếp ngồi xe Tiêu Sân phái tới, đưa đến chỗ ở của Tiêu Sân.

Trước xuất viện một ngày Tiêu Sân gọi cho hắn một cú điện thoại: “Chị dâu cậu bảo phải mời cậu tới ăn cơm. Ngày mai tôi cho người tới đón cậu.” Ngữ khí vẫn rất lãnh đạm, như thể ra lệnh không để cho người khác cơ hội cự tuyệt.

Sau đó đầu bên kia điện thoại mơ hồ truyền đến một tiếng “Tiêu Sân” đầy tức giận, tiếp theo là tiếng vang tựa như có vật gì đó đập vào tường.

Tiêu Sân vội vàng cúp điện thoại, cuối cùng còn mơ hồ nghe đươc một câu “Vợ em cẩn thận coi chừng làm bị thương eo”…….

Trịnh Liệt nhỉn điện thoại chỉ còn phát ra âm thanh tút tút phát ngốc trong một lúc, thập phần hoài nghi độ hài hòa trong nhà Tiêu Sân. Cái người vừa mắng chửi vừa ném đồ đạc kia thực sự là Lý Hướng Nam nói chuyện nhẹ nhàng ôn nhu tư văn nhã nhặn, luôn một bộ phong phạm học giả kia sao?

Trịnh Liệt từ trước tới nay chưa từng cùng Lý Hướng Nam giao lưu “bình thường” đứng ở cửa nhà Tiêu Sân, không khỏi có chút khẩn trương. Điều đó khiến hắn nhìn đến khuôn mặt mỉm cười ôn hòa của Lý Hướng Nam khi mở cửa, thốt ra một câu: “Chị dâu, xin chào!”

Nụ cười trên mặt Lý Hướng Nam nhất thời cứng đờ, trong mắt đều là bối rối xấu hổ, nhìn Trịnh Liệt ấp úng không nói nên lời.

Khuôn mặt lạnh như tiền trời sinh của Tiêu Sân đang đứng phía sau Lý Hướng Nam lập tức nứt ra một đường. Anh nắm tay đưa lên miệng khụ khụ một tiếng, thực tự nhiên ôm eo Lý Hướng Nam nói với Trịnh Liệt: “Vào đi, chị…….. A! Nam ca da mặt mỏng, bớt lắm mồm đi.” Nói xong xoa xoa ngực nơi bị khuỷu tay Lý Hướng Nam thụi cho một cái lúc suýt nói ra từ “chị dâu”, nhíu mày trông có vẻ rất đau.

Trong mắt Lý Hướng Nam hiện lên một mạt quan tâm, tay cũng buông xuống, chỉ là mím môi nhịn xuống không mở miệng.

——– lấy cái sức mạnh thư sinh của Lý Hướng Nam, muốn đánh cho thủ lĩnh bọn lưu manh thấy đau hiển nhiên là chuyện không thể.

Trịnh Liệt nhân lúc Lý Hướng Nam không để ý quẳng cho Tiêu Sân một nụ cười chế nhạo, Tiêu Sân híp mắt trừng lại.

Ba người cùng vào phòng. Tòa nhà này rộng 200m2, trong đó 50m2 là hoa viên tư gia, nhà chính được thiết kế thành ba tầng, thoạt nhìn chính là một ngôi nhà dân bình thường vùng ngoại thành, nhưng tầng ngầm là một sân huấn luyện súng ống được trang bị đầy đủ. Lấy tòa nhà này làm trung tâm, trong vòng 200m2 xung quanh tất cả đều là sản nghiệp Tiêu gia, vào ở cũng không phải là người bình thường. Trịnh Liệt đã từng ở sân huấn luyện bên dưới bị Tiêu Sân “ôn nhu” chà đạp rất nhiều lần, nhớ đến hai cánh tay đều hơi run lên.

Hàn huyên vài câu đơn giản, Trịnh Liệt cười đem chai vang Lafite năm 1982 đưa cho Lý Hướng Nam. Phần lễ vật này không quá quý cũng không quá keo kiệt, vừa thích hợp làm lễ vật thăm hỏi.

“Cậu khách sáo quá.” Lý Hướng Nam lễ phép nhận lấy, nói, “Cộng với chuyện bắt cóc lần trước, đã hai lần nhận được sự cứu giúp của cậu và Tứ thiếu. Thật sự cảm ơn hai người…..” Một lần bị bắt cóc một lần suýt bị luân bạo, đối với Lý Hướng Nam mà nói đều là những ký ức cực kỳ khó có thể nhắc tới, nhưng cái gì nên tạ ơn vẫn phải tạ ơn.

Trịnh Liệt thật tâm nói: “Đều là người một nhà, Nam ca đừng quá khách khí. Hiện tại trị an không tốt, mọi chuyện nên cần thận một chút. Em không có ý gì khác, nhưng anh xảy ra chuyện, người lo lắng nhất vẫn là Sân ca.”

Lý Hướng Nam dường như nhớ tới cái gì, nhìn Trịnh Liệt thật sâu một cái, gật gật đầu: “Tôi sẽ cẩn thận….. Vốn muốn mời cậu và Tứ thiếu cùng tới, nhưng A Sân anh ấy…..” Anh nhìn Trịnh Liệt mang theo ý xin lỗi.

Trịnh Liệt khoát tay không để ý: “Không sao. Sân ca vui là tốt rồi.”

Tiêu Sân vẫn ôm hai tay nhìn Trịnh Liệt trò chuyện cùng Lý Hướng Nam, nghe được câu cuối cùng anh liếc mắt nhìn Trịnh Liệt một cái, có chút khinh thường hừ một tiếng.

Lý Hướng Nam không đồng ý kéo anh một cái.

“Được rồi, em không phải muốn nấu cơm sao? Đi thôi.” Tiêu Sân không chút kiêng kị hôn trán anh, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay về phía Trịnh Liệt, “Trịnh Liệt lại đây, chúng ta hảo hảo ‘nói chuyện’.”

Cánh tay Trịnh Liệt theo phản xạ trở nên tê dại, cắn răng bước qua.

Lý Hướng Nam bị Tiêu Sân hôn trở nên đỏ mặt xấu hổ, vẫn là nhịn không được nói: “A Sân anh kiềm chế một chút, tay Trịnh thiếu còn đang bị thương……”

Tiêu Sân nói: “Sẽ không động tới tay bị thương của nó. Còn nữa, gọi nó Trịnh Liệt hoặc Tiểu Liệt là được.”

******************

Vì thế Tiểu Liệt nhà họ Trịnh bị đại ca nhà họ Tiêu xách đến sân huấn luyện bắn súng dưới tầng ngầm, bị buộc tham gia huấn luyện bắn, còn cùng đại ca nhà họ Tiêu đấu một hồi.

Kết quả tất nhiên là đại ca nhà họ Tiêu hoàn toàn áp đảo Tiểu Liệt nhà họ Trịnh.

Vốn Trịnh Liệt là dân nghiệp dư không thể là đối thủ của tay chuyên nghiệp như Tiêu Sân. Huống hồ Trịnh Liệt bị thương tay trái là tay thuận của hắn, chỉ có thể dùng tay phải đấu với Tiêu Sân, kết cục càng thêm thê thảm. Tiêu Sân ngược hắn ngược đến không có chút gánh nặng tâm lý nào.

Dựa theo quy cũ của Tiêu Sân, phàm là so đấu, thắng sẽ có thưởng, thua phải nhận phạt. Cho nên trước kia nghe đến Tiêu Sân tìm người so đấu, Trịnh Liệt cùng An Thế Duy bỏ chạy còn nhanh hơn thỏ. Ai lại ngu đến mức biết rõ sẽ thất bại còn đâm đầu vào?

Nhưng hiện tại Trịnh Liệt còn đang trong trạng thái “cầu tha thứ”. Tiêu Sân muốn đấu, hắn chẳng những không thể trốn ngược lại còn phải dũng cảm tích cực tham gia, sau đó thua trận ngoan ngoãn chịu phạt làm cho Tiêu Sân vui vẻ.

Lúc này hình phạt mà Trịnh Liệt nhận được là phải đi Thiên Vương Tinh làm phục vụ một tháng.

Trịnh Liệt tái mặt.

Hắn không phải lần đầu tiên đi Thiên Vương Tinh làm phục vụ. Năm thứ hai sau khi cha mẹ mất hắn một lần nữa khôi phục cuộc sống hoàn khố, hơn nữa một lần không cẩn thận chơi hơi quá, thiếu chút nữa phóng hỏa đốt Thiên Vương Tinh, bị Tiêu Sân tóm lấy dạy dỗ một trận. Lúc ấy hắn còn chưa quen biết Tiêu Sân, cũng không có phục anh như sau này, tuổi trẻ vô tri nên chống đối, sau đó bị Tiêu Sân chỉnh đốn triệt để, còn đem hắn giam lỏng ở Thiên Vương Tinh làm phục vụ, không làm tròn một tháng không cho phép đi.

Đường đường Trịnh thiếu trở thành một trong những nhân viên bình thường của Thiên Vương Tinh đã muốn đủ mất mặt, nhưng đó chưa phải là thảm nhất. Chuyện thảm nhất chính là đám hồ bằng cẩu hữu của hắn dưới sự ngầm đồng ý của Tiêu Sân kết bè kết lũ kéo đến gọi hắn phục vụ, xem hắn như phục vụ thật sự mà đùa giỡn, rót rượu, thối tiền, quá đáng nhất còn có tên huýt sáo nhéo mông hắn. Thằng quỷ thiếu đạo đức An Thế Duy còn ồn ào muốn dẫn hắn ra sàn nhảy. Trịnh Liệt muốn nổi dậy nhưng rất nhanh đã bị Tiêu Sân trấn áp. Dưới uy hiếp “Chống đối sẽ tăng thêm một tháng” của Tiêu Sân, Trịnh Liệt trải qua một tháng cực kỳ nghẹn khuất. Tuy rằng sau này Trịnh Liệt đều nhất nhất trả thù lại, nhưng kinh nghiệm làm phục vụ ở Thiên Vương Tinh vẫn để lại bóng ma trong lòng hắn.

——— hay là, cầu cứu chị dâu. Trịnh Liệt nghĩ.

Trước kia khi Lý Uyển Nam là vị hôn thê của Tiêu Sân hắn hoàn toàn không có ý tưởng này. Trực giác Trịnh Liệt không thích loại đàn bà giả mù sa mưa như Lý Uyển Nam. Mỗi lần gặp bọn Trịnh Liệt, cô ta liền trưng ra một bộ cao ngạo lên mặt khinh thường việc tiếp xúc với bọn họ. Giống như trong mắt cô ta chỉ có Tiêu Sân là đàn ông chân chính, còn bọn Trịnh Liệt chỉ là một đám rệp thích gây chuyện thị phi liên lụy Tiêu Sân. Nếu không phải nể mặt Tiêu Sân không thèm tính toán với cô ta, cô ta nghĩ mình dựa vào cái gì mà dám diễu võ dương oai trước mặt bọn họ?

Lý Uyển Nam chết, Trịnh Liệt căn bản không có cảm giác gì. Nếu không phải liên quan tới Trịnh Phỉ, Tiêu Sân lại có bộ dáng điên cuồng đáng sợ kia, năm đó Trịnh Liệt cũng sẽ không khẩn trương như vậy.

Thẳng đến sau này Lý Hướng Nam xuất hiện, biết Lý Uyển Nam là em gái Lướng Nam, Trịnh Liệt mới hiểu được năm đó Tiêu Sân điên cuồng không phải vì Lý Uyển Nam, mà là sợ Lý Hướng Nam từ nay về sau không tha thứ cho anh. Người Tiêu Sân quan tâm nhất vẫn luôn là Lý Hướng Nam.

Chẳng qua cái chết của Lý Uyển Nam là do sự phản bội của Trịnh Phỉ gián tiếp gây nên, chung quy là Trịnh gia bên này đuối lý.

Cũng không biết Lý Hướng Nam hiểu biết chuyện này được bao nhiêu.

“…… Chúc mừng Sân ca và chị dâu hòa thuận.”

Ra một thân mồ hôi, Tiêu Sân cùng Trịnh Liệt đi vào phòng tắm bên trong sân huấn luyện. Sau khi bước ra Tiêu Sân cầm hai điếu thuốc, ném cho Trịnh Liệt một điếu. Trịnh Liệt lấy bật lửa giúp anh châm thuốc, lại tự châm thuốc cho mình, hút một hơi, chầm chậm nói.

Tiêu Sân sau khi ngược Trịnh Liệt tâm tình cực kỳ tốt, thở ra một ngụm khói trắng, nói: “Lúc trước có chút hiểu lầm, nói chuyện thông suốt là tốt rồi.”

“Chị dâu không truy cứu chuyện Lý Uyển Nam?” Trịnh Liệt vẫn nghĩ rằng Lý Hướng Nam vì cái chết của Lý Uyển Nam mới không tha thứ cho Tiêu Sân. Cho nên hắn mới áy náy như vậy.

Bất ngờ Tiêu Sân đanh mặt: “Đừng nhắc tới đồ đê tiện đó!”

Advertisements

3 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 14

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s