Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 13

Chương 13: Hắn biết cậu hận hắn

Nghe thấy Ân Triệu Lan đang chờ bên ngoài, trong lòng Trịnh Liệt đánh mạnh một cái.

Vừa rồi nói được trảm đinh tiệt thiết (chém đinh chặt sắt) như vậy, từ lúc có một giấc mơ quá mức chân thật kia đối với sở tác sở vi (việc đã làm) của nhóm con nuôi sinh ra hoài nghi nghiêm trọng, nhưng thực sự tới thời điểm đối mặt bọn họ một lần nữa, Trịnh Liệt có loại cảm giác phảng phất như cách một thế hệ, có chút không thực.

“Cho cậu ta vào.” Trịnh Liệt chậm rãi nói.

Phùng Đức lên tiếng, bảo Ân Triệu Lan từ bên ngoài tiến vào, ông liếc mắt nhìn Trịnh Liệt một cái, thấy lực chú ý của Trịnh Liệt nháy mắt toàn bộ tập trung lên người Ân Triệu Lan, âm thầm lắc đầu rồi đi ra ngoài, đem không gian lưu lại cho bọn họ. Ông chỉ hy vọng thiếu gia sẽ không tiếp tục hồ đồ nữa.

Ân Triệu Lan hai mươi ba tuổi dáng người thon dài thẳng tắp, dung mạo tuấn tú dễ nhìn, trong khí chất trầm ổn không mất đi sắc sảo, đã muốn hoàn toàn rút đi ngây ngô hấp tấp của tuổi thiếu niên, biến thành một thanh niên chói mắt xuất chúng.

Cậu bình tĩnh đi tới trước mặt Trịnh Liệt, hơi mím môi, nhẹ giọng nói: “Cha nuôi, người có khỏe không?”

Từ sau khi Tần Trăn dùng phương thức quen thuộc của giới giải trí nhận Trịnh Liệt làm cho nuôi, Trịnh Liệt liền áp dụng cho tất cả các tình nhân cố định khác. Hắn có tổng cộng năm tình nhân cố định, xếp theo tuổi, Ân Triệu Lan lớn tuổi nhất xếp thứ nhất, được gọi là Đại thiếu, Tần Trăn thứ hai, là Nhị thiếu, Trác Thư Nhiên là Tam thiếu, Trịnh Phỉ là Tứ thiếu, Trịnh Minh Bảo là Ngũ thiếu. Trừ Trịnh Phỉ và Trịnh Minh Bảo cùng gọi hắn ba ba, những người còn lại đều gọi hắn là cha nuôi.

Từ lúc Ân Triệu Lan chấp nhận thân phận con nuôi, Trịnh Liệt hiểu được cậu hận hắn.

Ân Triệu Lan dùng hết phương pháp tính toán cùng Trịnh Liệt chặt đứt mối quan hệ thể xác, thậm chí không tiếc tìm thế thân, bỏ thuốc khiến Trịnh Liệt lên giường cùng thế thân kia, tạo ra sự kiện ngoại tình để lấy cớ chia tay.

Trịnh Liệt đối với chuyện này cực kỳ phẫn nộ cùng đau khổ thất vọng. Đặt tay lên ngực tự hỏi, hắn không phải chưa từng nghĩ đến chuyện buông tha cho Ân Triệu Lan. Hắn đã thử bất văn bất vấn (không nghe tới không hỏi tới) Ân Triệu Lan, cố ý mặc kệ cậu thờ ơ với cậu, đem cảm tình đối với cậu phát tiết lên người Trác Thư Nhiên, mà không hề tìm đến cậu.

Nhưng cho dù tiếp tục lừa mình dối người như thế nào, Trịnh Liệt đối với Ân Triệu Lan tựa như thuốc phiện không dứt ra được. Nếu không thì làm sao giải thích việc đường đường Trịnh thiếu đã bị người ta ghét bỏ tới mức này, vẫn cho phép Ân Triệu Lan tiếp tục làm việc như cũ ở tập đoàn của hắn, tới tới lui lui dưới mắt hắn?

Không chạm vào cậu, không tới gần cậu, nhưng cách một tầng thủy tinh mà từ bên ngoài không nhìn vào được, bên trong lại có thể nhìn thấy bên ngoài, nhìn thân ảnh ngẫu nhiên lướt qua, trái tim Trịnh Liệt vẫn cảm thấy thỏa mãn.

Hắn đối với Ân Triệu Lan đã không có thuốc nào chữa được.

Trong bốn năm sau khi chia tay Ân Triệu Lan, Trịnh Liệt thất khống (mất khống chế) một lần.

Một lần đó cũng khiến Trịnh Liệt sâu sắc nhận ra hắn tuyệt đối sẽ không buông tha Ân Triệu Lan.

Kỳ thật Ân Triệu Lan không có làm cái gì. Khi đó cậu chính là ngây thơ nghĩ rằng mối quan hệ vặn vẹo của mình và Trịnh Liệt rốt cuộc đã kết thúc. Tuy rằng mất đi đãi ngộ của cuộc sống khiến cậu có chút không quen, nhưng không cần tiếp tục dựa vào bán rẻ thân thể để đổi lấy giúp đỡ làm cậu cảm thấy nhẹ nhõm giải thoát. Cậu làm việc ở tập đoàn Trung Thiên cực kỳ cố gắng, chính như lời cậu nói, cậu nguyện ý lấy một loại phương thức khác hồi báo sự giúp đỡ của Trịnh Liệt, hơn nữa cậu cũng cần mượn tập đoàn Trung Thiên tích cóp lực lượng, vì Ân gia sửa lại án oan.

Bởi vì Ân Triệu Lan phòng bị nghiêm ngặt, người trong tập đoàn biết được quan hệ giữa cậu và Trịnh Liệt cực ít. Bộ dáng cậu lại xinh đẹp, tuổi không lớn nhưng năng lực làm việc xuất sắc đã bộc lộ, luôn là đối tượng đào tạo trọng điểm của bộ Tài vụ, tiền đồ vô lượng. Một thiếu niên như vậy tự nhiên được nhiều người ái mộ. Con gái của trưởng bộ Tài vụ chỉ nhìn qua một lần, liền nhất kiến chung tình với Ân Triệu Lan.

Cô gái kia vừa tròn mười tám tuổi đơn thuần nhiệt tình, xinh đẹp động lòng người, người say mê xếp thành hàng, không khiến người khác chán ghét lại khó có thể cự tuyệt. Ân Triệu Lan có chút hết cách đối với cô.

Sau đó có một lần bị Trịnh Liệt nhìn thấy cậu cười với cô, nụ cười đến là ôn nhu sủng nịnh, ánh mắt hơi híp lại, đôi môi xinh đẹp cong lên, là sự vui vẻ thực sự phát ra từ nội tâm.

Trịnh Liệt nhất thời giận tái mặt. Cái gì chia tay cái gì không yêu cái gì trả tự do lại cho cậu tất cả đều ném vào thùng rác!

Hắn đột ngột chen vào giữa đôi tiểu “tình lữ” này, kéo tay Ân Triệu Lan trực tiếp vọt lên văn phòng chủ tịch trên tầng cao nhất, một tay đóng sầm cửa, một tay đem Ân Triệu Lan ném trên sofa!

Ân Triệu Lan cố kỵ ánh mắt của mọi người, ngay từ đầu không hề giãy dạu, đợi đến khi trời đất quay cuồng ngã xuống sofa, cậu vừa muốn phản ứng lại, Trịnh Liệt đã đè lên trên!

Lần đầu tiên, Trịnh Liệt dùng vũ lực với cậu.

Sau đó Trịnh Liệt một chút cũng không thấy hối hận. Hắn thậm chí khoái trá phát hiện tuy rằng tâm Ân Triệu Lan kháng cự hắn, nhưng thân thể cậu đã muốn sâu sắc nhớ rõ hắn, khắc lên dấu ấn của hắn. Đàn ông là loại động vật cảm tính, nhưng không phải ai bị đâm vào mặt sau mặt trước cũng có thể ngẩng đầu. Phản ứng trung thực của thân thể Ân Triệu Lan đã nói cho Trịnh Liệt biết cậu không phải không có hưởng thụ.

Ân Triệu Lan nói không nên lời. Quần của cậu bị tuột ra, chỉ mặc áo sơ mi, một thân hỗn độn nằm sắp trên sofa cả người phát run.

Trịnh Liệt nhìn cậu: “Tôi có thể không chạm vào em, nhưng chỉ cần em một ngày còn ở Trung Thiên, em cũng chỉ có thể là của tôi! Không cần tiếp tục khiến tôi nhìn thấy em cùng bất kỳ ai có mối quan hệ bất tam bất tứ (dở dở ương ương, không rõ ràng)! Trừ phi em cút khỏi Trung Thiên!”

Nhưng em cút khỏi Trung Thiên, tôi nhất định sẽ sử dụng tất cả quan hệ trong tay để đoạn tuyệt con đường của em! Em chỉ có thể trở lại bên cạnh tôi! —- đây là lời mà Trịnh Liệt không nói ra.

Cánh tay không thể lay chuyển được đùi. Lấy sức của Ân Triệu Lan căn bản không thể phản kháng Trịnh Liệt. Hơn nữa sau lưng Trịnh Liệt còn có Tiêu Sân cùng An Thế Duy.

Ngoại trừ khuất phục, Ân Triệu Lan không có con đường thứ hai.

Chỉ cần Ân Triệu Lan ngoan ngoãn ở lại, Trịnh Liệt còn có thể thấy cậu, còn có thể chiếm lấy cậu, Trịnh Liệt sẽ không có hành động quá khích. Hắn có thể tuân thủ lời hứa không chạm đến cậu, xem như bồi thường trả lại nhiều quyền lợi cho cậu, tiếp tục cung cấp đãi ngộ cuộc sống sung túc.

Nhưng mà để đảm bảo, Trịnh Liệt không tiếp tục che dấu quan hệ của hắn cùng Ân Triệu Lan. Ân Triệu Lan phải nhận hắn làm cha nuôi, khiến cho tất cả mọi người đều biết, cậu thuộc về hắn.

Ngay từ đầu Ân Triệu Lan đã hận hắn. Nhưng Trịnh Liệt không vì thế mà buông tay. Cho dù không có quan hệ thể xác, hắn vẫn yêu người này, quan tâm người này. Trịnh Liệt cũng không muốn tiếp tục lừa mình dối người, cố ý đi giấu diếm cái gì nữa.

Ân Triệu Lan vừa học vừa làm hoàn thành đại học cùng chương trình học thạc sĩ, Trịnh Liệt giúp cậu mời thầy giáo tốt nhất. Ân Triệu Lan gặp khó khăn trong công việc, Trịnh Liệt bảo giám đốc điều hành giúp cậu, bật đèn xanh đối với đề án của cậu. Ân Triệu Lan sinh bệnh, hắn vứt hết mọi thứ, canh giữ trắng đêm bên cạnh chăm sóc cậu……

Ngay cả Trịnh Liệt cũng tự phỉ nhổ bản thân, nhưng hắn chính là muốn Ân Triệu Lan không cần tiếp tục hận hắn, về phần có thể khiến cậu yêu hắn hay không, Trịnh Liệt căn bản không có hy vọng xa vời này.

Sau đó Trịnh Liệt cùng Ân Triệu Lan ở chung trở nên tự nhiên lại bình thường, Trịnh Liệt nghĩ rằng cậu đã không còn hận hắn.

Nhưng một phát súng trong mơ kia, một câu nói lạnh như băng kia, khiến Trịnh Liệt dao động.

Hắn nhìn Ân Triệu Lan sắc mặt đã muốn không biểu lộ hỉ nộ, giật nhẹ khóe môi, không rõ ý tứ nói: “Còn không chết được….”

Ân Triệu Lan nghĩ Trịnh Liệt đang bất mãn cậu chậm chạp chưa tới thăm hắn, mở miệng giải thích: “Hàng hóa nhập khẩu từ nước T đột nhiên bị hải quan giam lại, bởi vì tình huống khẩn cấp tôi phải đi xử lý vài ngày. Không có đúng lúc tới thăm anh, thật xin lỗi.”

Cho nên vội đến mức ngay cả một cuộc gọi tỏ vẻ quan tâm cũng không có thời gian, một cành hoa một tin nhắn không đầy một phút cũng không có thời gian gửi.

Trong lòng Trịnh Liệt đột nhiên dâng lên một mạt thất vọng. Hằn sờ sờ cánh tay quấn băng gạc, lạnh nhạt nói: “Ngồi đi.”

Ân Triệu Lan khựng lại một chút, nâng mi mắt liếc nhìn Trịnh Liệt một cái, mới ngồi vào sofa cạnh giường bệnh.

“Gọt trái cây cho tôi.” Trịnh Liệt hất cằm về phía giỏ hoa quá chất đầy bàn trà.

Ân Triệu Lan lại dừng một chút, sau đó không nói gì thêm, mở một trong những cái giỏ lấy ra một trái táo.

“Tôi không thích ăn táo.” Trịnh Liệt gần như phải thở dài. Đi theo hắn nhiều năm như vậy, còn không biết hắn ghét nhất loại trái cây nào, trình độ để tâm tới hắn thật sự có hạn nha!

Ân Triệu Lan cầm trái táo cứng đờ, ngẩng đầu nhìn Trịnh Liệt, trong mắt hiện lên một mạt cảm xúc không rõ: “Vậy anh muốn ăn gì?”

“Tuyết lê đi.” Trịnh Liệt nói, “Sân ca cho ngươi mang đến không ít tuyết lê. Anh ấy biết tôi thích ăn.”

“……Tiêu tiên sinh bằng lòng tha thứ cho anh?” Ân Triệu Lan nói, từ trong giỏ lấy một trái tuyết lê, cầm dao nhỏ có chút không quen chậm rãi bắt đầu gọt.

“Nghe chú Phùng nói, cậu không hài lòng đối với lệnh điều động nhân sự của tôi.” Trịnh Liệt cười mà không đáp, nhắc tới nguyên nhân khiến cậu tới đây.

“Sss!” Ân Triệu Lan nghe hắn đột nhiên nhắc tới chuyện này, nhất thời bất ngờ không kịp đề phòng, bất cẩn cắt phải ngón tay, chảy ra một giọt máu nhỏ.

“Tay chân vụng về.” Trịnh Liệt chậc lưỡi lắc đầu, tùy tay rút ra khăn tay cho cậu, “Quên đi, không cần gọt.”

Ân Triệu Lan đột ngột buông tuyết lê cùng dao nhỏ, cũng không nhận lấy khăn tay Trịnh Liệt đưa, híp đôi mắt xinh đẹp có chút nổi giận trừng mắt nhìn hắn.

Nhưng mà cũng khó trách phản ứng của Ân Triệu Lan lớn như vậy. Cậu từ nhỏ sống an nhàn sung sướng, cho dù trải qua một lúc nghèo túng nhưng cũng rất nhanh được Trịnh Liệt chiếu cố. Trong hai năm hai người quan hệ mật thiết nhất, Trịnh Liệt đem cậu nâng trên tay sợ ngã, ngậm vào miệng sợ tan, chưa bao giờ sai sử cậu, cho dù sau này lại dây dưa không rõ bốn năm, Trịnh Liệt đều cho người chiếu cố hắn thích đáng.

Ân Triệu Lan còn nhớ rõ duy nhất một lần cậu xung phong nhận gọt táo, cũng không cẩn thận cắt trúng tay, Trịnh Liệt thấy thế lập tức đem đầu ngón tay chảy máu của cậu ngậm vào miệng mút sạch, lại cẩn thận bôi thuốc cho cậu, còn ăn hết quả táo gọt mới lồi lõm được một nửa, nói với cậu hắn thích ăn táo nhất, hơn nữa từ nay về sau nhận làm hết tất cả việc gọt trái cây, không cho cậu đụng đến! Tuy rằng Trịnh Liệt cũng là một thiếu gia mười ngón tay không dính nước mùa xuân, nhưng hắn đối xử tốt với người khác đều mười phần xuất phát từ nội tâm, chưa bao giờ đem cái danh thiếu gia ra.

Ân Triệu Lan tới nay chưa sửa được tính thiếu gia, hoàn toàn là do Trịnh Liệt sủng quá mà ra!

Trừ bỏ lúc ra ngoài, Trịnh Liệt đối với Ân Triệu Lan tựa hồ thiên y bách thuận, mặc cậu muốn gì được nấy.

Trịnh Liệt đột nhiên thay đổi thái độ, Ân Triệu Lan cảm thấy không quen.

Hắn lại muốn chơi trò gì?!

Nhưng Trịnh Liệt trước kia nhìn thấy cậu nổi giận sẽ mềm xuống trước lần này lại không có chút phản ứng nào, chỉ nhướn mày: “A, đây là nổi giận?” Tựa như cảm thấy Ân Triệu Lan thật kỳ lạ.

Loại hồi đáp không giống bình thường này khiến Ân Triệu Lan rùng mình, hơi đề phòng nhìn chằm chằm Trịnh Liệt: “Trịnh Liệt, anh có ý gì?” Ngay cả cha nuôi cũng không gọi.

Trịnh Liệt có chút kinh ngạc: “Không phải cậu không hài lòng với lệnh điều động nhân sự của tôi sao?”

Ân Triệu Lan nhíu mày, còn thật sự nhìn kỹ vẻ mặt của Trịnh Liệt trong chốc lát, cẩn thận nói: “Đây là ý của mọi người. Chú Phùng làm việc ổn trọng, nhưng không đủ sắc bén, đột nhiên thăng lên vị trí mấu chốt như vậy, chỉ sợ những người khác sẽ không phục. Lúc trước anh không phải cũng đồng ý điểm này sao?”

Trịnh Liệt quả quyết nói: “Chuyện này tôi đều có an bài, cậu chỉ cần làm theo. Có ai không phục, bảo hắn trực tiếp tìm tôi.”

“Nhưng….”

“Không có nhưng.” Trịnh Liệt vươn một ngón tay ngăn lời cậu lại, “Tôi là chủ tịch, tôi nói như vậy!”

Advertisements

3 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 13

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s