MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 14

  1. Tang thi và người khởi xướng – 8

Nếm qua thực vật, sắc mặt Mục Nhạn Hành cuối cùng tốt lên một chút. Có chút đau lòng thu hồi bụi cây mắc cỡ, tiếp tục thăm dò vào trong, nếu vẫn sử dụng gốc cỏ nhỏ yếu đuối này làm này làm kia, y thật xấu hổ khi đối diện với gốc cây nhỏ này.

Nhưng mà loại cây yếu mềm như vậy, lại ở thời khắc mấu chốt có thể bộc phát ra sức mạnh lớn thế, điểm này khiến người ta bất khả tư nghị (không thể tưởng tượng nổi), đồng thời lại khâm phục không thôi.

“Đi trước nhìn xem cô nhỏ kia đi. Nếu không ngăn cô nhóc ấy lại, đôi tay kia đại khái sẽ phế đi.” Trong lòng ngực Hạ Phi ôm một đống hộp bánh quy lớn, mỉm cười nói, “Lúc sau chúng ta lại đến lấy nước.” Hắn lại ngẩng đầu nhìn mây đen tụ lại trên không trung, bất giác nhíu nhíu mày, “Phải nhanh lên, mưa sắp tới.”

Cần nắm bắt thời gian dựng một nơi trú mua không? Hạ Phi nhìn trong tầng mây màu xám chì hỗn tạp dày đặc màu vàng, luôn có một loại dự cảm không ổn —— đám mây như vậy, mưa hạ xuống không có cái vấn đề gì đi?

Hai người trở về theo đường cũ, trực tiếp đi đến phương hướng của cô nhóc.

Đi gần đến chỗ, phát hiện cả người cô đã muốn lâm vào trạng thái hỗn độn, ánh mắt dại ra vô thần nhìn phế tích, môi run rẩy, không tiếng động thì thào cái gì đó, hai tay huyết nhục mơ hồ còn đang máy móc lấy đá vụn, trên bụi đất màu đen của phế tích lưu lại một vết máu ướt sũng.

Đây thật đúng là. . . . . .

Khiến người khác không nỡ nhìn .

Hạ Phi nheo mắt, đem thực vật ôm trong lòng ngực đưa đến trên tay Mục Nhạn Hành, bước qua.

Hắn không biết nên đi an ủi một cô nhóc trong chớp mắt mất đi cha mẹ cô yêu cũng rất yêu cô, mất đi hạnh phúc gia đình như thế nào, bởi vì từ rất sớm hắn đã một thân một mình, không có khả năng lĩnh hội đến tâm tình giờ phút này của cô nhóc, hắn cũng không có tư cách đi khoa tay múa chân nói không cần thương tâm, hết thảy đều tốt.

Nếu ngay cả loại sự tình này cũng không thương tâm, vậy còn có chuyện gì đáng để người ta thương tâm?

Cái cách nói hết thảy đều tốt, chỉ riêng nhìn bốn phía hoang vắng bi thương, ai còn có thể trái lương tâm mà nói ra miệng? Bọn họ đối mặt chính là tương lai tối tăm trống rỗng, ai cũng không biết hết thảy sẽ tốt hơn hay tệ hơn.

Cho nên hắn chỉ là ngồi chồm hổm bên cạnh cô nhóc, vươn tay, kiên định cầm cánh tay cô lại duỗi về hướng phế tích, ôn hòa nói: “Để chút nữa lại lấy, hiện tại nên ăn cơm .”

Mục Nhạn Hành ở một bên chờ Hạ Phi nói ra ngôn ngữ mang ý nghĩa sâu xa cảm động lòng người gì đó, đang nhìn cử chỉ thận trọng lại thâm trầm của Hạ Phi, lại nghe lời nói của Hạ Phi, chợt sinh ra cảm giác quỷ dị cực kì không phù hợp, an. . . . . . an ủi người đâu?

Lúc Mục Nhạn Hành giật mình không thôi, động tác máy móc của cô nhóc cũng dần dần dừng lại, ánh mắt dại ra chuyển thành hoang mang, chậm rãi quay đầu nhìn về phía Hạ Phi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm mặt Hạ Phi, chần chờ chớp hai cái, sau đó giật giật cánh môi: “Mẹ. . . . . .”

“. . . . . .” Hả hả? Hạ Phi ngạc nhiên, có ý gì?

“Mẹ!” Nữ hài tử đột nhiên hướng Hạ Phi bay qua, ôm lấy cổ Hạ Phi, đem mặt vùi vào ngực Hạ Phi, lớn tiếng khóc lên, “Mẹ! Ô oa oa oa oa ——”

Hạ Phi toàn thân cứng ngắc, hai tay nâng nâng, không biết là nên đẩy cô nhóc này ra hay là thuận thế ôm vỗ vỗ an ủi —— thế nhưng vấn đề là trong miệng cô kêu chính là mẹ a! Cô nhóc này chẳng lẽ kích thích đến nỗi, lối suy nghĩ đã muốn hỗn loạn? Hắn làm sao giống?

Bất đắc dĩ liếc mắt Mục Nhạn Hành bình tĩnh vây xem, cúi đầu nhìn cô nàng khóc thảm hề hề, Hạ Phi thở dài, cuối cùng vẫn nâng tay lên, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, hy vọng có thể nhắn dùm qua một loại cổ vũ cùng ủng hộ.

“A a, thực phiền toái, cô ấy mà không ăn, thì cho tôi ăn đi, đại thúc.” Một bàn tay tái nhợt nhanh chóng tiến lại, từ trong đống thực vật Mục Nhạn Hành ôm lấy đi một hộp, đồng thời vang lên một thanh âm không chút để ý, “Tôi vô cùng đói, hiện tại không ăn, không biết lúc sau còn có cơ hội được ăn hay không nữa.”

Hạ Phi hướng Mục Nhạn Hành bên kia liếc qua, kinh ngạc phát hiện thiếu niên vốn ngẩn người cách đó không xa, không biết khi nào thì đi tới bên này, hiện tại đang dùng sức lắc lắc một cái nắp bình hình trái khóm, vẻ mặt như cái gì cũng không để trong lòng biểu tình lười nhác.

“A, đúng rồi, tôi gọi là Lee Al, tên sính ngoại do cha mẹ đặt.” Cậu đem cái nắp đã mở ném qua một bên, ôm lấy cái chai hướng vào trong miệng, khiến cho toàn mặt đầy nước đọng, liếm liếm chất lỏng trên khóe môi, cậu không quan tâm nói, “Vốn suy nghĩ nên làm cái gì sau này, rồi nên làm như thế nào, vì sao phải làm chuyện như vậy—— thế nhưng suy nghĩ thật lâu vẫn không ra đáp án a, ngược lại đã đói bụng .”

“Cho nên ăn no trước nói sau.” Lee Al mấy ngụm đã ăn xong một bình, chậc lưỡi, “Cám ơn bình của mấy người, hương vị không tồi.”

Cậu là một người thiếu niên cao gầy, khuôn mặt đẹp trai biếng nhác làm cho tiểu nữ sinh mê muội, tai trái xỏ một loạt bông tai chói lọi. Sơ mi to lớn xanh lá cây treo tại nửa người trên, vạt áo buông xuống, che tới đùi, nửa người dưới là quần jean ngắn dài bảy phân, nhìn thấy cực kỳ tùy tiện ngỗ ngược.

Hạ Phi có hưng trí nhìn cậu nhóc từ trên xuống dưới, vốn tưởng rằng bộ dáng cậu nhóc lúc trước là chịu kích thích quá độ, không thể nhận sự thực, thì ra chỉ là đơn thuần ngẩn người suy nghĩ vấn đề sao?

Khi Hạ Phi đánh giá cậu, Lee Al lại nhìn chằm chằm Mục Nhạn Hành vẫn trầm mặc nhìn, bỗng nhiên mở miệng nói: “Đại thúc, tôi thấy cây cỏ gì kia của thúc, thúc khi nào thì có loại năng lực này?”

Mục Nhạn Hành bỗng nhiên bị người hỏi, dừng vài giây mới nói ngắn gọn: “Không lâu lúc trước.”

“A, tôi cũng vậy.” Lee Al nâng tay huơ huơ, một cỗ gió lạnh bỗng nhiên cuốn góc áo Mục Nhạn Hành, “Lúc động đất, bỗng nhiên xuất hiện năng lực. Nếu không phải gió ngăn trở toàn bộ đất đá chung quanh tôi, tôi đại khái cũng bị đè dưới cái mặt này.” Cậu chà chà chân, đá vụn tuôn rơi chảy xuống.

Mục Nhạn Hành trầm mặc, y là một đêm trước địa chấn liền đạt được năng lực này. . . . . . Y quay đầu nhìn về phía Hạ Phi, trong cái liếc mắt của Hạ Phi nhìn thấy ý tứ giống nhau, điểm này tạm thời giấu diếm, để cho những người khác đều cho rằng bọn họ là trong động đất đạt được dị năng thì tốt hơn.

“Bỗng nhiên chiếm được loại năng lực này, nếu trước bữa nay, không chừng tôi sẽ cao hứng một chút, dù sao bình thường rất nhàm chán.” Lee Al nhún vai, “Thế nhưng sau hôm nay, có năng lực này hay không tựa hồ đều có ý nghĩa không lớn. Phong dị năng thôi? Có thể uy tôi ăn no sao?” Cậu không chút để ý cười, “Năng lực của đại thúc tựa hồ không tồi đâu, tối đa là sau này thành người theo chủ nghĩa ăn chay.”

Mục Nhạn Hành rốt cục mở miệng: “Tôi chỉ mới hai mươi sáu, không cần kêu đại thúc, kêu đại ca.”

Phụt. . . . . . Hạ Phi nhanh chóng ngậm miệng, không cho chính mình cười ra tiếng đến.

Mà Lee Al lại thật không chút khách khí bật cười, môi hơi mỏng gợi lên, kéo dài thanh âm: “Tôi mới lớp 11, đại, thúc.”

“. . . . . .” Mục Nhạn Hành có loại cảm giác già nua.

“Ê, tôi nói cô.” Lee Al dùng chân đá đá nữ hài tử khóc đến cơ hồ run rẩy, lười biếng nói, “Nhanh lên ăn vài thứ a, bằng không những người khác lại đây, sẽ không còn phần của cô.”

Thanh âm cậu nhóc mang theo vài phần lạnh nhạt cùng không để ý, nhưng mà Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành cũng không hẹn mà cùng lộ ra tươi cười hiểu ý, bề ngoài phản nghịch bất tuân như thế nào, nhưng quan tâm trong mắt đứa nhỏ này thật sự không che lấp được.

. . . . . . Nhưng mà, người khác?

Hạ Phi cùng Mục Nhạn Hành lúc này mới nhìn nhìn bốn phía, kinh ngạc phát hiện, mọi người xung quanh cơ hồ đều di chuyển đến hướng này. Mục tiêu là . . . . . bọn họ nơi này?

“A a, các đại thúc chẳng lẽ không phát hiện sao?” Lee Al lạnh lạnh nói, “Cây cối xanh tươi thật lớn trên mặt đất lúc này có bao nhiêu thu hút sự chú ý? Sau khi nhìn đại địa u ám, bỗng nhiên lại thấy một màu xanh biết tràn ngập sức sống cái loại tâm tình này, có thể hiểu được đi?”

“Hiện tại đều chỉnh đốn tâm tình không sai biệt lắm, nhưng mà đều mờ mịt không biết đi con đường nào, theo bản năng tụ lại bên này, là chuyện tất nhiên.” Lee Al lười biếng nói, “Thỉnh tin tưởng logic của tôi, tôi đoạt giải nhất cuộc thi Olympic toán quốc tế đó.”

Tiểu thiên tài?

Hạ Phi nhíu mày, đầu năm nay thiên tài thiếu niên đều có bộ dáng làm cho người ta ngứa tay như thế này hay sao? —— Nhạn Hành còn chưa tính, vì cái gì hắn cũng là đại thúc a! Nhìn khuôn mặt hắn này, giống sao? Giống sao!

“Nếu cô ta không ăn, đều cho tôi đi.” Lee Al làm bộ đi lấy thực vật còn lại, “Bằng không người khác tới, sớm hay muộn cũng phân cho người khác.”

“Ai nói tôi không ăn!” Cô nhóc trong lòng lập tức đẩy Hạ Phi ra, đứng lên, đôi mắt sưng đỏ trừng liếc Lee Al một cái, “Lớp 11 rất giỏi a! Tôi đã tốt nghiệp đại học đó! Nhóc con không lớn không nhỏ, nhớ rõ kêu tỷ tỷ!”

Cô nhóc lấy qua xé mở một túi bánh quy, ngón tay huyết nhục mơ hồ nắm lên vài miếng liền trực tiếp nhét vào miệng, trong khoang miệng nhất thời tràn ngập hương vị cát đá cùng máu. Từng chút từng chút hung hăng cắn, “rạo rạo rạo” từng đợt tiếng bể vụn vang lên, giống như đem tất cả tình tự đều phát tiết ra. Nhưng mà ăn quá nhanh, mảnh vụn bánh quy sặc vào cổ họng, cô nhóc nâng tay che miệng lại, một trận ho khan dồn dập.

Mục Nhạn Hành nâng tay giúp cô nhóc vỗ vỗ lưng: “Không có nước, ăn từ từ.”

Nước mắt cô rưng rưng một chút lại rơi xuống, cô nhóc che miệng đầy bánh bích quy, mơ hồ nức nở, gật đầu thật mạnh, sau khi nuốt bánh quy trong miệng xuống, cô nhóc nói từng chữ một: “Tôi nhất định, phải sống tiếp!” Hơi nước tràn ngập trong mắt làm cho người ta kinh hãi, “Cả phần cha mẹ!”

“Ít nhất sau khi tôi chết, tôi có thể nói cho bọn họ, thế giới bọn họ yêu thích này, đến tột cùng biến thành cái bộ dạng gì!”

Lee Al ở một bên há miệng thở dốc, lại cuối cùng cái gì cũng chưa nói, ngẩng đầu nhìn không trung phía xa, lại là một bộ dáng xuất thần ngẩn người.

Hạ Phi bỗng nhiên nhớ tới, từng nghe thấy có người nói trong tiểu khu có một cậu nhóc cha mẹ đều đổi quốc tịch Mĩ, nhưng mà cái cậu nhóc kia không đi Mĩ, liền một người ở lại chỗ này. . . . . . Tên cậu nhóc kia tựa hồ chính là, Lee Al?

Advertisements

10 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 14

    1. >”< Edit theo hứng nên hông đặt lịch post được đâu :-: với lại đang trong thời kì khủng hoảng thi cử nên edit chậm lắm hiu hiu T^T qua hết tuần sau mới tăng tốc độ lên được.
      P.S: Welcome nha~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s