MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 13

  1. Tang thi và người khởi xướng -7

Cây mắc cỡ dưới lục quang trong lòng bàn tay Mục Nhạn Hành, điên cuồng sinh trưởng.

Lần này Hạ Phi tận mắt thấy một gốc cỏ nhỏ giống như sắp khô héo chết, phát triển thành cây lớn với phiến lá rộng xanh mướt ướt át. Đồng thời trong sự kinh ngạc, hắn cũng chú ý đến khuôn mặt tái nhợt của Mục Nhạn Hành. . . . . . Người này vừa mới thoát lực đến hôn mê, thời gian nghỉ ngơi cũng không quá mấy chục phút ngắn ngủi.

Chỉ là hiện tại, muốn từ trong phế tích siêu thị tìm đồ vật này nọ để lấp đầy bụng, tựa hồ cũng chỉ có biện pháp này .

Hạ Phi chớp chớp mắt, bỗng nhiên cảm giác chính mình giống tiểu bạch kiểm ăn cơm nhuyễn (trai bao, nam nhân sống dựa nữ nhân).

Cây mắc cỡ chui vào sâu trong phế tích, nơi đi qua, lá cây thật lớn chia làm hai bên bung ra, tựa như có ý thức của chính mình, giống một cái xẻng lớn, đồng thời khởi công trái phải, đem cát đá xúc lên, cuốn sang hai bên, từng chút kiên định xâm nhập xuống dưới, mở ra một cái miệng hố thô ráp nghiêng xuống.

Cây mắc cỡ biểu hiện thực mạnh mẽ, mà Mục Nhạn Hành thao túng hết thảy, trên trán đã chảy ra mồ hôi dày đặc, ánh mắt y gắt gao nhìn chằm chằm cây mắc cỡ, tập trung tất cả lực chú ý của y. Bản năng thân thể hướng dẫn y dần dần quen thuộc cổ lực lượng trong thân thể kia, khiến y từ từ nắm phương pháp sử dụng năng lực này trong tay.

Trong mắt Hạ Phi, độ sáng lục quang trong lòng bàn tay Mục Nhạn Hành dần yếu bớt, đến cuối cùng, cơ hồ hoàn toàn nhìn không ra lục quang tồn tại.

Hắn cả kinh, vội vàng cẩn thận đánh giá sắc mặt Mục Nhạn Hành, sau khi xác định người này chỉ mỏi mệt, cũng không có trạng huống gì khác không tốt, mới yên tâm, nghi hoặc liếc mắt nhìn lại bàn tay Mục Nhạn Hành, nơi đó đã không còn lục quang, nhưng mà cây mắc cỡ vẫn còn đang không ngừng sinh trưởng .

Càng ngày càng không hiểu hào quang này đến tột cùng là cái gì.

Hạ Phi đau đầu vỗ vỗ trán mình, những cái phức tạp gì đó trước mắt không cần suy nghĩ nữa, dị năng mới xuất hiện tự nhiên cần thời gian tìm tòi nghiên cứu, nghĩ muốn ngay lập tức hiểu thấu thấu triệt triệt, cũng quá si tâm vọng tưởng rồi.

“Không sai biệt lắm.” Mục Nhạn Hành thở hổn hển nhỏ giọng nói, khi y dừng lại, mới phát hiện toàn thân một trận mệt mỏi hư thoát, cơ hồ đứng thẳng không xong, chân mềm nhũn liền muốn trực tiếp ngã xuống đất.

Hạ Phi đúng lúc đứng ở phía sau, kéo thân mình ngã xuống của y ôm vào trong lồng ngực chính mình, hai thân thể vừa vặn phù hợp, giống như trời sinh vốn nên tự nhiên như thế.

Mục Nhạn Hành ngạc nhiên quay đầu, đối diện khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn của Hạ Phi, nam nhân có khuôn mặt này, cảm giác có vẻ so với y còn muốn cao hơn? Thân mình dường như cũng không gầy yếu tinh tế như bề ngoài nhìn thấy. . . . . . Giật mình hồi tưởng lại quái lực quỷ dị khủng bố của Hạ Phi, Mục Nhạn Hành trầm mặc, người không thể chỉ nhìn tướng mạo, Lê Lý này, Hạ Phi cũng vậy.

          “Mệt mỏi?” đối với “yêu thương nhung nhớ” vô ý thức của Mục Nhạn Hành cảm thấy vô cùng hài lòng, Hạ Phi nâng lên một bàn tay còn rảnh rỗi, sờ sờ trán Mục Nhạn Hành, “Nhiều mồ hôi lạnh như vậy, Nhạn Hành anh cần nghỉ ngơi cho tốt một chút.”

“Ừ.” Mục Nhạn Hành cũng hiểu được tình cảnh giờ phút này, cậy mạnh vô ích chính là một loại kiên trì ngu xuẩn, trạng thái của y hiện tại làm gì cũng đều là trói buộc, cần nhất đó là nghỉ ngơi, cho nên y không cự tuyệt đề nghị của Hạ Phi, dưới sự nâng đỡ của Hạ Phi, ngồi ở một bên.

“Tôi đi xuống nhìn xem.” Hạ Phi nhìn lối đi tối đen cây mắc cỡ tạo ra, một đường nghiêng kéo dài xuống dưới, không biết ven đường có thể phát hiện thứ có thể ăn hay không. Chỉ hoàn toàn dựa vào vận khí —— Nhạn Hành cũng không dư thừa khí lực để mở ra ra một lối vào khác.

“Phải cẩn thận.” Mục Nhạn Hành nghiêm túc nói.

“Tôi thực sự rất tích mệnh (luyến tiếc mạng sống).” Hạ Phi mỉm cười, “Hơn nữa nhìn bộ dạng Nhạn Hành vất vả như vậy, nếu tôi không làm cái gì đó, sẽ cảm giác chính mình thực vô dụng.”

Mục Nhạn Hành giật mình, không nghĩ tới Hạ Phi sẽ nói như vậy. Nhưng ngay lập tức, y liền hơi nhếch khóe môi, tươi cười thản nhiên: “Nếu không có Hạ Phi anh, hiện tại tôi đại khái cũng giống những người đó đi?” Y nhìn về phía mọi người mờ mịt hỏng mất phía xa xa, “Tôi dường như chưa từng nói qua, tôi không có người nhà?”

Y nhẹ giọng nói: “Nếu chỉ có một mình, có lẽ sau ngày hôm nay, nghĩ sống hay chết thế nào cũng được, mặc cho số phận, không hề cố gắng sống sót.” Đôi mắt tối đen không gợn sóng của y nhìn chằm chằm Hạ Phi, “Nhưng mà hiện tại, tôi rất muốn cùng với Hạ Phi anh, đi xem thế giới sau này sẽ có bộ dạng gì nữa.”

Đôi mắt mở to của Hạ Phi chớp một cái, sau đó chầm chậm cong lên: “Thực khéo, tôi cũng nghĩ như vậy.”

“Cùng nhau sống sót đi.” Mục Nhạn Hành còn thật sự trầm giọng nói.

“Ừ.” Kìm lòng không đậu cong cong khóe môi, trái tim trong lòng ngực đập bình bịch, Hạ Phi hít thở sâu, đè nén tiếng cười vui sướng không đến mức thất thố thoát ra cổ họng, cho dù tâm ý của Nhạn Hành cùng tâm ý của hắn không giống nhau, nhưng có thể được những lời này, làm sao cũng không thể dừng hạnh phúc.

“Chỉ dựa vào những lời này của Nhạn Hành anh, tôi càng luyến tiếc chuyện đã xảy ra.” Hắn sung sướng nói tiếp, “Tôi đi xuống trước, không có nhiều thời gian. Muốn tiếp tục sống, đầu tiên phải lấp đầy bụng thôi.”

Mục Nhạn Hành gật gật đầu: “Tôi chờ ở đây.”

Tự động não bổ thành ‘tôi ở đây chờ anh’, Hạ Phi giẫm lên lối vào.

Từng bước tiêu sái đi vào, mùi máu tươi tanh hôi nồng đậm dần dần vây quanh hắn, nhắc nhở hắn tại dưới phiến phế tích này nằm xuống không ít mạng sống. Theo bản năng thả nhẹ cước bộ, để ngừa đá vụn bất ổn hai bên sườn trút xuống bên trong. Nhưng mà sau vài bước về phía trước, lối đi liền dần dần u ám lại, đi xuống phía trong, chính là một mảnh tối đen .

Mặt đất không bằng phẳng, cảnh vật tối đen, phế tích bốn phía lung lay sắp đổ, ngay cả đường đi bộ bình thường cũng khó làm được, thấy thế nào cũng không giống một nơi có thể tìm thấy thực vật.

Hạ Phi nhắm hai mắt lại, hắn còn dư một biện pháp.

—— trạng thái tiến nhập thần thức không minh (trống rỗng u ám).

Có vài lần kinh nghiệm lúc trước, tiến vào loại trạng thái này cũng thuần thục nhanh hơn nhiều.

Trong lối đi tối đen, cho dù không có ánh sáng, nhưng mà mỗi một góc nhỏ xíu đều hiện lên rõ ràng trong đầu hắn, so với dưới ánh mặt trời còn rõ ràng hơn, hết thẩy đều hiện ra trước mắt, không có nửa phần góc chết.

So với ánh mắt hữu dụng hơn.

Hạ Phi từ từ nhắm hai mắt, dựa theo cảnh tượng xuất hiện trong đầu, giẫm trên mặt đất nhấp nhô đi tới.

Siêu thị chỉ là một tòa nhà bách hóa không lớn, hai tầng lầu, lầu một là đồ điện gia dụng, lầu hai là thực phẩm, hoa quả khô đồ ăn vặt linh tinh. Đối với Hạ Phi mà nói, cấu tạo như vậy khiến hắn tìm kiếm thực vật không thể nghi ngờ dễ dàng hơn rất nhiều.

Đi không bao lâu, thần thức liền phát hiện kệ thiết chất hàng bị đè ép dưới đá vụn, bốn phía là hộp thiết rơi vãi, sau đó nữa, bánh bích quy khoai phiến (lát khoai tây) thực phẩm linh tinh cũng mơ hồ lộ ra một góc nhỏ túi đóng gói dưới đá vụn.

Khu đồ hộp cùng khu bánh quy tựa vào nhau, giữa hai khu chỉ có một lối đi nhỏ. Hạ Phi cẩn thận nhớ lại bố cục lầu hai siêu thị, khóe môi chậm rãi nhếch lên, coi như thành công, chờ Nhạn Hành nghỉ ngơi đủ, bọn họ có thể lấy nước cùng các loại thực vật khác.

Tiện tay nhặt mấy hộp đồ hộp cùng bánh quy dễ dàng lấy được, Hạ Phi liền theo đường cũ trở ra.

Những thực vật vùi trong đá vụn này, nếu hành động thiếu suy nghĩ, lối đi yếu ớt mà cây mắc cỡ tạo ra nói không chừng sẽ trực tiếp sụp đổ. Hắn cũng không nghĩ muốn bị chôn trong đó —— giống khách hàng của siêu thị bị đè dưới đá vụn trong tư thế vặn vẹo như vậy.

Ra khỏi lối mòn, mùi máu tươi nồng đậm dưới mũi mới chậm rãi tan đi.

“Anh bị thương?” Mục Nhạn Hành nhạy bén phát hiện trên vạt áo Hạ Phi nhiều ra mấy vết máu.

“Không phải của tôi.” Hạ Phi nhớ tới trong lối đi gặp thoáng qua thi thể, trong mắt tối sầm, “Là một người đàn ông trong tiểu khu, bị đè phía dưới.” Hắn chính là đi theo lối đó, tránh không khỏi, cọ dính vết máu chảy gần như khô cạn từ cái cổ bị cắt đứt.

Thật đúng là sự thật tàn khốc. Hạ Phi hít sâu một hơi, đây là sau tai nạn, hắn chính mắt thấy màu sắc tử vong gần gũi như vậy. . . . . . Trong bóng đêm đỏ sậm, quỷ dị mà dày đặc, làm cho người ta mao cốt tủng nhiên (sởn tóc gáy).

“Bữa sáng.” Hắn tùy ý đem hộp bánh bích quy thảy cho Mục Nhạn Hành, “Ăn no trước, rồi lại đi chiếu cố hai đứa nhỏ kia.”

Tại dạng thế giới này, nghĩ muốn thật lạnh lùng thật ích kỷ, đều không có biện pháp làm được.

Bởi vì một người hai người sống sót, đại khái sẽ thực gian nan đi?

Nhân loại luôn có khuynh hướng quần cư, đặc biệt là dưới hoàn cảnh cùng lưu lạc.

Chỉ cần một người còn có lương tâm, ở thời điểm đủ khả năng, có một số việc là phải làm. Dù sao cũng không thể trơ mắt nhìn hai đứa nhóc tự gây sức ép. Nếu giúp rồi mà vẫn như thế, vậy cũng chỉ là con đường chính bọn nó chọn, hắn không có quyền can thiệp.

Hạ Phi cười khẽ, tương lai mỗi người đều do chính mình lựa chọn, sống sót, hay tê dại chờ chết, lựa chọn tàn khốc này, không biết hai đứa nhóc kia sẽ lựa chọn như thế nào?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ý tưởng hiện tại của Mục Mục còn thật CJ (thuần khiết)

Advertisements

4 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 13

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s