Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 12

Chương 12: Sân ca, cầu tha thứ (hạ)

Lí Hướng Nam là điểm yếu cả đời này của Tiêu Sân.

Hai người bọn họ quen biết từ nhỏ, bên nhau qua một đoạn thời gian, sau lại chia xa thật lâu. Tiêu Sân vì bảo hộ anh vẫn đem anh đặt nơi sâu nhất dưới đáy lòng, hơn nữa tình nguyện cưới em gái cùng cha khác mẹ Lí Uyển Nam của anh làm người thay thế để phát tiết tình cảm trong lòng, đồng thời quyết định cả đời cũng không lại chạm vào anh.

Nhưng là Trịnh Phỉ ngoài ý muốn phản bội Tiêu gia, Tiêu gia bị tập kích, Lí Uyển Nam thân là thuộc hạ kiêm vị hôn thê của Tiêu Sân bỏ mình trong hỗn chiến, Tiêu Sân cùng Lí Hướng Nam rốt cục lần thứ hai gặp lại. Nhưng bọn họ vẫn không cởi bỏ được khúc mắc, thẳng đến Lí Hướng Nam bị bắt cóc, Trịnh Phỉ thật vất vả dốc toàn lực cứu viện, Tiêu Sân mới rốt cục nhìn thẳng vào phần tình cảm này. Nhưng còn chưa thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh (1), Lí Hướng Nam đột nhiên bị luân bạo, hoàn toàn mất đi ý chí sống, thừa lúc người không chú ý cắt tay tự sát, để lại Tiêu Sân ôm hối hận mà vượt qua quãng đời còn lại, không bao giờ lộ ra khuôn mặt tươi cười nữa.

(1):

Tiên tung nan mịch tình như mộng

Bồng đoạn tùy phong diệp tùy phong

Đồng tâm thiên tái si tình phán

Thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh

< 仙踪难觅情如梦 蓬断随风叶随风 同心千载痴情盼 守得云开见月明>

《 Trích từ tuyển tập của Mộng Tịch Dao 》

Dịch nghĩa:

Dấu tiên khó kiếm tình như mộng.

Cỏ đoạn theo gió, lá nương phong

Một lòng ngóng tình si vạn kiếp

Đợi vầng mây rẽ thấy trăng thanh.

Đây tuy không phải là xuất xứ sớm nhất, nhưng hiện giờ đã không còn bất cứ biện pháp nào để kiểm chứng xuất xứ của câu tục ngữ này được nữa, cho nên bài thơ này chẳng qua chỉ để mượn tạm.

Ý tứ của câu tục ngữ là những kẻ có tài có thể kiên trì đợi đến một ngày mây rẽ thấy mặt trời, mây tan hiển trăng thanh, muốn nói con người phải kiên trì đến cùng.

[Trích chú thích số 1 trong “Phượng Vu Cửu Thiên”, Quyển 3, chương 11 (Thượng) nhà Đài Lạc]

Tiêu Sân vẫn luôn bảo vệ Lí Hướng Nam rất kín đáo, ngay cả Trịnh Liệt làm em trai cũng không biết có một người như vậy tồn tại. Thẳng đến Trịnh Phỉ lặng lẽ cứu Lí Hướng Nam từ trong tay bọn cướp, Trịnh Liệt mới biết được những dây dưa giữa Tiêu Sân cùng Lí Hướng Nam, hơn nữa có ấn tượng sâu sắc với Lí Hướng Nam. Sau lại Lí Hướng Nam bị luân bạo, Trịnh Liệt tận mắt chứng kiến Tiêu Sân nội tâm đau đớn, hối hận không thôi, cực kỳ chấn động đối với người yêu của anh trai này ấn tượng càng sâu.

Cho nên vừa rồi nhìn thấy những gã đàn ông này ra tay với một nam nhân đã mất hết lực chống cự, Trịnh Liệt đột nhiên phúc chí tâm linh (2), nhớ tới sự việc đã tạo nên bi kịch của Tiêu Sân và Lí Hướng Nam!

(2) Vận khí tới thì đầu óc cũng sáng suốt linh lợi hơn.

Trịnh Liệt xông qua! Vô luận nam nhân này có phải Lí Hướng Nam không, hắn đều không thể bỏ qua cho loại hành vi luân bạo này!

Lấy một địch bốn, Trịnh Liệt cực kỳ dũng mãnh đem những chuyện tích tụ trong lòng nhiều ngày hoàn toàn phát tiết ra ngoài, tuy rằng bị đánh cho đầu rơi máu chảy, nhưng rốt cuộc thắng!

Chưa hết giận mà đạp đạp cho bọn cặn bã đang ôm đũng quần kêu rên mấy cái, Trịnh Liệt đè lại cái trán đang chảy máu nhìn nam nhân bị nhét trong xe tải.

Vừa nhìn thấy Trịnh Liệt ra một thân mồ hôi lạnh!

Vậy mà thực sự là Lí Hướng Nam!

Hắn cư nhiên trong lúc vô ý cứu Lí Hướng Nam, khiến anh tránh được vận mệnh bị luân bạo?

Như vậy Sân ca có phải sẽ không hối hận cả đời như trong mơ hay không?

Trịnh Liệt kéo Lí Hướng Nam còn đang vô lực nhưng vẫn phí công giãy dụa yếu ớt, đem anh nửa đỡ nửa ôm ra khỏi xe tải. Giãy dụa của Lí Hướng Nam đột nhiên trở nên kịch liệt hơn.

Đầu Trịnh Liệt có chút choáng váng, thiếu chút nữa bị anh vùng thoát.

Trịnh Liệt vội vàng đem người một lần nữa kéo trở về, nhanh chóng nói: “Đừng nhúc nhích đừng nhúc nhích, tôi là em trai của Tiêu Sân, tới cứu anh……”

Nghe được tên Tiêu Sân, chống cự của Lí Hướng Nam nhất thời dừng lại, trong miệng máy móc lặp lại: “Sân…..Sân……” Trong giọng nói mang theo tín nhiệm ỷ lại nồng đậm khiến Trịnh Liệt có chút ngoài ý muốn.

Lí Hướng Nam là một giáo sư, mi thanh mục tú (mày xinh mắt đẹp) khiến người ta có cảm giác ôn hòa nhã nhặn, bình đạm ấm áp, tựa hồ không bao giờ thể hiện tình cảm mãnh liệt, khi cự tuyệt Tiêu Sân cũng là bình tĩnh không dao động, không một chút động lòng vì Tiêu Sân.

Không thể tưởng được anh thực ra có tình cảm như vậy với Tiêu Sân……

“Anh phải khiến Sân ca hạnh phúc nha….” Bằng không liền uổng phí công sức tôi cứu anh! Trịnh Liệt chưa bao giờ là loại người chấp nhận chịu thiệt, cũng không quản Lí Hướng Nam đang thần trí không rõ có nghe được hay không, còn thật sự nghiêm mặt cảnh cáo anh.

Hữu khí vô lực kéo Lí Hướng Nam chống đỡ được tới cửa club Thiên Vương Tinh, Trịnh Liệt gào về phía bảo an một tiếng “Tìm Tiêu Sân”, trước mắt liền tố sầm rồi ngất đi.

************************************

Cách không đầy một tuần, trên đầu Trịnh Liệt lại quấn một vòng băng gạc màu trắng.

Hắn cúi đầu làm động tác sám hối, nhưng mà thỉnh thoảng tự cho là thần không biết quỷ không hay mà nhấc mí mắt lên, lén liếc mắt nhìn người đàn ông mặt bình tĩnh không nói một câu đang ngồi trên sô pha phòng bệnh.

Nam nhân này là người cuối cùng cũng chịu nhìn mặt Trịnh Liệt – Tiêu Sân.

Tuy rằng sắc mặ hiện tại của Tiêu Sân nghiêm khắc vô tình có thể dọa khóc trẻ nhỏ, nhưng tận đáy lòng Trịnh Liệt vẫn cảm thấy cao hứng.

Tựa như qua một thế kỷ, Tiêu Sân rốt cục mở miệng vàng: “Bản lĩnh, hửm? Một chọi bốn, não chấn động, gãy hai xương sườn, mặt sưng phù thành đầu heo….. Đầu óc cậu bị xe đụng đến đần rồi sao, cả gọi điện thoại kêu người tới cũng không biết!” Anh đập một tay lên bàn, ngữ khí không tốt.

“A, Sân ca anh biết em gặp tai nạn giao thông!” Trịnh Liệt có chút kinh hỉ ngẩng đầu nhìn Tiêu Sân.

Nghe thấy Trịnh Liệt hoàn toàn không nắm được trọng điểm, trán Tiêu Sân nhất thời nổi gân xanh, cảm giác bất đắc dĩ mỗi một lần đối mặt với Trịnh Liệt lại nảy lên trong ngực.

“Trịnh, Liệt!” Tiêu Sân nghiến răng trầm giọng.

“Lúc đó tình huống nguy cấp, đánh trước tính sau!” Trịnh Liệt đĩnh đạc nói, “Hơn nữa em đánh thắng!” Tiêu Sân vì bảo hộ Lí Hướng Nam nên luôn có ý làm giảm cảm giác tồn tại của anh. Nhưng từ sau sự kiện bắt cóc lúc trước, Lí Hướng Nam đã muốn giấu không được.

Tiêu Sân nghiến chặt răng: “Đó là do cậu đụng phải vận cứt chó! Bọn họ mang theo súng lại vừa vặn ngu ngốc không có rút ra!” Tức giận đến mức ngay cả từ thô tục cũng phun ra!

Trịnh Liệt nghe vậy sửng sốt. Hắn thực đúng là không chú ý điều này! Tiếp theo cũng có chút nghĩ mà sợ. Nhưng mà là một người đã từng chết một lần trong mơ, Trịnh Liệt rất nhanh bình tĩnh lại.

“Không phải vẫn bình an vô sự sao?” Trịnh Liệt không quá để ý nói, “Tốt xấu gì cũng cứu được Nam ca.”

Tiêu Sân ngừng lại, tức giận trên mặt thoáng rút xuống, lạnh lùng hỏi: “Cậu đột nhiên chạy đến Thiên Vương Tinh làm gì?”

Trịnh Liệt thành thực: “Tìm anh.”

“Tìm tôi làm gì? Không phải đã nói cậu không cần tiếp tục xuất hiện trước mặt tôi sao?” Tiêu Sân không lưu tình nói.

“……Trừ phi anh một súng bắn chết em.” Trịnh Liệt hàm hồ nói.

Tiêu Sân thính tai, nghe được nhất thanh nhị sở (rõ ràng rành mạch), hơi hơi nheo mắt: “Cậu không phải chỉ cần mấy thằng nhãi con nhà mình, không cần người anh như tôi sao?”

“Nào có?” Trịnh Liệt bật thốt lên phản bác, nhất thời kích động đụng tới miệng vết thương, đau đến rên rỉ một tiếng.

“Không có?” Tiêu Sân cười nhạo một tiếng, lại nghiêm mặt lạnh nhạt nói, “Vậy cậu đem Trịnh tứ thiếu nhà cậu bắn chết, tôi nhận cậu lại làm em trai!”

“Sân ca……” Trịnh Liệt kêu lên.

Tiêu Sân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép (3) nhìn hắn: “Đồ không có tiền đồ! Muốn người nào mà không được, cố tình tìm về một đám không biết lo chỉ làm rách việc!”

(3) ví với việc yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn

Có hi vọng! Trịnh Liệt thấy Tiêu Sân tựa hồ có chút dao động, hai mắt vụt sáng, lập tức đả xà tùy côn thượng (4), chỉ lên trời thề: “Cam đoan sau này đem bọn họ xếp sau Sân ca các anh!”

(4) Đánh rắn bằng côn (gậy cứng), rất khó trúng mà hay bị rắn thuận thế quấn vào gậy bò lên cắn người. Ý là lợi dụng thời cơ.

“Không tin.” Tiêu Sân thực rõ ràng đáp trả. Trịnh Liệt luôn đem mấy đứa con nuôi kia sủng lên trời, còn ồn ào mọi người đều biết.

“Thật mà……” Trịnh Liệt há miệng thở dốc, tựa như bong bóng xì hơi, lắp bắp nhìn Tiêu Sân.

Tiêu Sân vẫn không lên tiếng, chờ đùa đủ đứa em trai ngốc nhà mình, mới chậm rãi nói: “Nhìn biểu hiện của cậu trước đã.”

Trịnh Liệt nằm mơ cũng không tưởng tượng được Tiêu Sân lại dễ dàng nguyện ý một lần nữa tiếp nhận hắn như vậy. Nghĩ đến đến chết cũng không gặp lại trong mơ, hắn mỗi lần muốn làm hòa nhưng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Tiêu Sân cũng không dám tiến tới….. Trịnh Liệt đột nhiên cảm thấy Tiêu Sân nói đúng, hắn chính là không biết cố gắng!

“Cám ơn Sân ca.” Mắt Trịnh Liệt hơi đỏ lên, tay không tự giác nắm lại thành đấm.

Tiêu Sân nhìn chằm chằm Trịnh Liệt đang im lặng đỏ mắt, thật lâu sau thở dài, đưa tay vỗ lên vai hắn: “Chuyện Hướng Nam, cảm ơn cậu….”

Ngũ quan tuấn mỹ của Trịnh Liệt lập tức trở nên vặn vẹo.

Tiêu Sân lập tức trở mặt: “Tôi tự mình cảm ơn cậu còn chưa vừa lòng?”

“Không phải a, Sân ca….. Anh vỗ lên miệng vết thương của em……”

“……….”

************************************

Tiêu Sân chân trước mới vừa đi, Phùng Đức sau lưng liền gõ cửa bước vào.

“Thiếu gia, cậu có khỏe không?” Phùng Đức nhìn trên đầu Trịnh Liệt lại quấn băng lần nữa, thật sự là vừa tức vừa xót.

Trịnh Liệt cũng không ngoài ý muốn nhìn thấy ông. Sự quan tâm của lão quản gia này đối với hắn không phải là giả.

“Cứu người, không có chuyện gì.” Hắn khó được giải thích. Được Tiêu Sân một lần nữa tiếp nhận khiến cho tâm tình của hắn vô cùng tốt.

Phùng Đức thật không ngờ Trịnh Liệt xưa nay thích gây chuyện sẽ có một ngày dám làm việc nghĩa, ngẩn người một lúc mới nói: “Cứu người là tốt, nhưng thiếu gia cậu chú ý đến an nguy bản thân thì quan trọng hơn. Lão phu nhân chỉ có cậu là con trai duy nhất, không chứng kiến cậu kết hôn sinh con, bọn họ dưới suối vàng mà biết……” Ông không tự giác lại bắt đầu lải nhải nhiều lời.

Chân mày Trịnh Liệt giật giật, nhịn một hồi vẫn là không nhịn được: “Được rồi, Phùng Đức! Đầu năm nay ai mà không đụng chạm sứt mẻ một lần. Thiếu gia tôi đây cũng không phải đồ dễ vỡ, không cần khẩn trương như vậy!”

Phùng Đức ngập ngừng: “Không thể nói như vậy…….”

“Gần đây công ty không có việc gì chứ?” Trịnh Liệt thông minh chuyển đề tài.

Phùng Đức quả nhiên bị dẫn dắt dời đi lực chú ý. Ông chần chờ nhìn Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt sao còn không rõ, nói: “Không sao, Phùng thúc chú cứ nói thẳng.”

“Thiếu gia cậu ký lệnh điều động nhân sự cho tôi, đại thiếu tựa hồ không lý giải được….” Phùng Đức uyển chuyển nói. Trịnh Liệt lấy thân phận chủ tịch tập đoàn ký lệnh điều động nhân sự, đem Phùng Đức trực tiếp triệu hồi vị trí cấp cao trong tập đoàn, nhậm chức Phó tổng giám đốc. Việc này khiến Giám đốc tài chính tập đoàn Ân Triệu Lan nghi ngờ.

Trịnh Liệt lạnh mặt: “Không lý giải thì không lý giải, chỉ cần lập tức chấp hành.”

“Nhưng những giám đốc điều hành khác cũng có ý kiến như đại thiếu……” Phùng Đức không khỏi bắt đầu lo lắng. Ông cũng không ngờ trong khoảng thời gian ngắn Ân Triệu Lan đã được lòng người như vậy.

Trên mặt Trịnh Liệt hiện lên hắc khí, cười lạnh nói: “Thật sự là quá mức sơ ý nha…..” Trách không được tập đoàn Trung Thiên cuối cùng là họ Ân, không hề là họ Trịnh.

“Thiếu gia……”

“Gọi Ân Triêu Lan tới gặp tôi.” Trịnh Liệt đột nhiên nói.

“Đại thiếu đã chờ ở ngoài phòng.”

Advertisements

2 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 12

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s