MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 12

  1. Tang thi và người khởi xướng – 6

Hiểu rõ chuyện của bản thân rồi, Hạ Phi lại nhìn về hướng Mục Nhạn Hành, phát hiện người này vẫn còn bộ dáng có chút đăm chiêu, không khỏi cười nói: “Anh lại đang cân nhắc cái gì?”

Mục Nhạn Hành phục hồi tinh thần lại, nhíu mày nói: “Điểm tâm còn không có ăn.”

“Hả?” Hạ phi kinh ngạc, “Nhạn Hành anh thế nhưng một mực suy nghĩ cái này?”

“Chúng ta cần thức ăn.” Mục Nhạn Hành nghiêm túc nói, “Tôi muốn nói chính là ý này. Anh không thấy đói bụng sao?”

Hạ Phi sờ sờ bụng, nghĩ buổi sáng chuẩn bị làm bữa sáng tình yêu còn chưa sinh ra liền đã vĩnh viễn chết non, không khỏi suy sụp hạ bả vai. . . . . . Trứng chim huynh tròn vo trong tủ lạnh, mua các ngươi về lại không thể đúng lúc ăn luôn các ngươi, thật là rất có lỗi.

Bất quá tối tiếc nuối, là thời gian bữa sáng hai người hiếm có đã biến mất.

“Hạ Phi?”

“Uh? Ngượng ngùng, thất thần một chút. Anh vừa mới nói cái gì?” Hạ Phi nháy mắt mấy cái, “Có đói bụng không sao?” . . . . . . Kỳ thật đúng là không đói bụng, giống như sau khi hấp thu lam quang lúc trước, mặc kệ là thân thể, hay tinh thần cảm giác đói khát đều tiêu thất.

“Không phải này.” Ánh mắt Mục Nhạn Hành nhìn hắn có chút bất đắc dĩ, “Đây là vấn đề trước đó.” Vì cái gì nhìn Hạ Phi thực thông minh, luôn ở một số tình huống. . . . . . ngốc hồ hồ?

Hạ Phi ngượng ngùng sờ sờ mũi: “Nói lại được không?”

“Tôi muốn biết, siêu thị phụ cận ở chỗ nào?” Mục Nhạn Hành hoang mang nhăn mi lại, y nhớ rõ ngoài tiểu khu có cái siêu thị lớn, chỉ là hiện tại phóng mắt nhìn lại, lọt vào tầm mắt chỉ là thiên thiên nhất luật (rập theo một khuôn, cái nào như cái nấy) phế tích, căn bản không thể định vị.

Dựa vào cảnh vật làm tham khảo, là định vị không tốt. Hạ Phi nhìn nhìn cách hắn gần nhất, cô gái còn đang không ngừng dùng ngón tay huyết nhục mơ hồ đào móc đá vụn, lại nhìn nơi xa hơn một chút, thiếu niên ngồi trên hòn đá ôm đầu gối ngẩn người, đều là người trong một tiểu khu, đại khái ở đó là tòa nhà lớn.

Đem vị trí ba người gộp lại, trong lòng ước tính một chút, Hạ Phi đại khái nhắm được vị trí siêu thị. Cuối cùng là trên mặt đất hoang vắng này lần mò phương hướng.

“Tìm được vị trí, muốn đi sao?” Hạ Phi nghiêng đầu nhìn y.

Mục Nhạn Hành gật gật đầu, trấn định nói: “Tôi đói bụng.”

Thật đúng là thẳng thắn, Hạ Phi liếc nhìn Lê Lý trên mặt đất một cái: “Cậu ta thì sao?”

“Tôi tạm thời không muốn nhìn thấy cậu ta.” Mục Nhạn Hành bình tĩnh nói, “Tôi sợ khống chế không được lại đánh tiếp. Cậu ta thiếu tôi, một đấm là đủ rồi.”

Hạ Phi nắm thật chặt tay Mục Nhạn Hành, trong lòng biết nam nhân này cũng không lạnh nhạt giống biểu hiện bên ngoài như thế, thời gian nửa năm có bao nhiêu chấp nhất, giờ phút này vết thương tâm lý liền khắc sâu bấy nhiêu. Thế nhưng thời gian luôn là liều thuốc trị thương tốt nhất, hắn sẽ cùng Nhạn Hành, chờ miệng vết thương trong lòng y khép lại.

“Vậy đi thôi.” Hạ Phi liếc mắt nhìn sắc trời mờ mịt một cái, “Luôn có một loại dự cảm sắp mưa to.”

“Từ từ.” Mục Nhạn Hành nhìn về phía cây mắc cỡ sinh trưởng trên đất đá hỗn độn, chần chờ vươn tay, “Tôi cảm giác, tựa hồ có thể như vậy. . . . . .” Trong lòng bàn tay y phát ra lục quang nhu hòa, khi lục quang tiếp xúc với cây mắc cỡ, cây mắc cỡ lấy tốc độ mắt thường có thể thấy nhanh chóng thu nhỏ lại, rất nhanh, liền chỉ còn lại một gốc cây lớn cỡ bàn tay nằm trên hòn đá, màu xanh xanh nhạt nhạt khiến người nhìn rất muốn vươn tay ngắt một cái.

Hạ Phi không cảm thấy ngạc nhiên vì hết thảy trước mắt, hắn nâng tay che miệng mình, ánh mắt bình tĩnh nhìn lục quang nhu hòa trên bàn tay Mục Nhạn Hành, nuốt từng ngụm từng ngụm nước miếng, hầu kết đói khát di chuyển lên xuống —— lại là loại cảm giác tham lam đói khát lúc trước, đại khái là lục quang so với lam quang phía trước sáng hơn rất nhiều, giờ phút này đói khát thậm chí so lúc trước còn mãnh liệt hơn, bản năng thân thể liều mạng thúc giục chính mình vươn tay đến lục quang.

Cánh tay buông bên người hung hăng nắm chặt, không được run rẩy, không thể vươn tay, tuyệt đối không thể! Nhạn Hành không phải Lê Lý, hắn có thể từ Lê Lý nơi đó cướp đi quang mang màu lam, nhưng không thể làm việc như vậy với Nhạn Hành!

Hào quang kia đối với hắn rất có lợi, trái lại, đồng thời cũng rất hữu ích cho Nhạn Hành.

Bất kể bản năng thân thể cái gì, đều nhịn xuống cho hắn! Trong con ngươi hẹp dài của Hạ Phi hiện lên một tia sắc bén, hắn đã muốn chịu đủ cảm giác liên tiếp thân bất do kỷ rồi!

Động tác Mục Nhạn Hành rất nhanh, thời gian lục quang xuất hiện chỉ có ngắn ngủn vài giây, nhưng mà nhẫn nại vài giây đồng hồ, cũng làm cho trên trán Hạ Phi thấm ra mồ hôi lạnh.

“Anh làm sao vậy?” Trên tay bị hung hăng nắm chặt, Mục Nhạn Hành cúi đầu, mới phát hiện Hạ Phi vẫn đang nắm tay y, nhưng mà không có nghĩ nhiều, y liền bị sắc mặt tái nhợt của Hạ Phi thu hút lực chú ý, “Sao đột nhiên lại. . . . . .”

“Không có gì.” Hạ Phi đánh gãy lời nói của Mục Nhạn Hành, thoải mái cười nói, “Chỉ là phát hiện, tôi cũng đói bụng.”

Hắn tự nhiên buông tay Mục Nhạn Hành ra, cao thấp phập phồng giẫm lên đá vụn đi tới một đoạn, mới xoay người hướng Mục Nhạn Hành phất phất tay: “Nhanh lại đây.” Hào quang kia đến tột cùng là cái gì, vì sao trong mắt hắn, hào quang này giống như món điểm tâm tối mĩ vị tối ngon miệng? Về sau đều phải tùy thời chú ý, nếu không mất khống chế ra tay với Nhạn Hành, hắn nhất định sẽ hối hận.

Ngón tay Mục Nhạn Hành bị buông ra, độ ấm trên mu bàn tay trong không khí nhanh chóng tiêu tan, trong lòng chợt lóe qua tình tự không thể nắm bắt, y giật mình, sau đó đi qua theo.

Bước qua nữ hài tử tự ngược đào móc đá vụn, bước qua thiếu niên ngẩn người nhìn không trung mờ mịt, Hạ Phi không khỏi im lặng, nếu không có Mục Nhạn Hành làm bạn, như vậy hắn giờ phút này, sẽ thành bộ dáng gì?

Còn sống tại thế giới hoang vắng này, so với sống trong thế giới hòa bình, càng cần một lý do làm cho người ta kiên trì cùng tin tưởng.

Hắn thực may mắn, tìm được lý do này rồi.

Mà càng nhiều người, trong lúc đó vẫn đang bồi hồi trong tuyệt vọng và mê mang.

Nếu trong siêu thị đào ra được đồ ăn, chia hai tiểu hài tử này một phần đi. Mà giờ phút này, phải lưu lại cho chính bọn nó, dùng phương thức của chính mình tiếp thu hết thảy sự thật tàn khốc, trong cuộc sống tiếp theo mới có thể thản nhiên kiên cường tiêu sái tiếp tục.

Hạ Phi liếc nhìn nam nhân bên cạnh, nhưng mà trong lúc người khác còn đang miễn cưỡng chấp nhận sự thật, nam nhân này thế nhưng đã nghĩ đến địa điểm đồ ăn cụ thể như vậy, thật sự là. . . . . . khiến người ta khâm phục không thôi.

Đi tới vị trí đại khái tính ra, tất cả các công trình kiến trúc trong rung động kịch liệt đều biến thành đá vụn, lúc này, công trình bã đậu cùng kiến trúc phòng động đất cấp mười hai, kỳ thật đều ngang hàng.

Dẫm trên khối đất đá chất chồng cao ngất, ánh mắt Hạ phi hướng phía Mục Nhạn Hành lay động: “Nghe nói khí lực mà thực vật sinh trưởng có thể miễn cưỡng dập nát hòn đá, Nhạn Hành anh muốn thí nghiệm một lần hay không?”

Mục Nhạn Hành lấy ra cây mắc cỡ trong túi, con ngươi tối đen áy náy nhìn cây cỏ nhỏ non mềm, tiếp thu ý kiến dở của Hạ Phi: “Uhm.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: bỗng nhiên có loại cảm giác Hạ Phi giống như xà thúc (người xấu) lừa bán bé gái cho người khác. . . . . . Đáng khinh a che mặt ORL~

Advertisements

5 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 12

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s