MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 11

11. Tang thi và người khởi xướng – 5

Lê Lý xoay cánh tay bị thương, dưới cái nhìn chăm chú của gã, quá trình trong suốt hóa lành thương lại lặp lại một lần.

“Quả nhiên là như thế này.” Gã vừa lòng vuốt ve làn da bóng loáng vừa khôi phục bằng phẳng kia, hoàn toàn nhìn không ra bộ dáng bị trực tiếp dọa ngất lúc trước.

Hạ Phi nhợt nhạt mỉm cười: “Đúng là thực thần kỳ.”

“Đó là. . . . . . cái gì?” Một thanh âm chần chờ vang lên, Lê Lý không giảm thanh âm khiến cho Mục Nhạn Hành ngủ không sâu tỉnh lại. . . . . . Vốn tại trong dạng hoàn cảnh này, sẽ không có chân chính hạ thấp cảnh giác, có thể ngủ nông, cũng nhờ tin tưởng vào Hạ Phi.

Lúc trước Lê Lý hưng phấn nói chuyện lớn tiếng, liền làm cho Mục Nhạn Hành tỉnh lại.

Chỉ là lời nói cùng hành động của Lê Lý khác ngày thường làm cho y có chút không thể phản ứng, sau lại thấy Lê Lý một loạt động tác không chút lưu tình cắt chính mình, lại kinh ngạc đến nói không ra lời, bộ dáng thị huyết tàn nhẫn, cánh tay hóa trong suốt, làm cho Lê Lý trước mắt như một người xa lạ.

“Di di? Mục Nhạn Hành ngươi còn chưa có chết sao?” Lê Lý rốt cục chú ý tới Mục Nhạn Hành tồn tại, kinh ngạc nhướng mi, cười lạnh nói, “Thật đúng là mạng lớn a.”

Đuôi lông mày Hạ Phi giật giật, nhịn xuống xúc động muốn nện tới một đấm, mạng lớn là ngươi mới đúng đi? Có chút tự mình hiểu lấy được không?

“Lê Lý, cậu làm sao vậy?” Mục Nhạn Hành nhíu nhíu mày, chậm rãi đứng dậy, hướng Lê Lý đi đến, ánh mắt lo lắng. Thời gian nửa năm, tuy rằng ngoài miệng không nói, nhưng y dùng tâm đi lý giải Lê Lý người này, tính tình Lê Lý nhu nhược, cho tới bây giờ chưa từng nói ra lời như vậy.

“Bớt trưng ra cái bộ mặt ghê tởm kia của ngươi đi!” Lê Lý phất phất tay, cười nhạo một tiếng, “Không phải chỉ là nửa năm trước quăng một cây dù cho ngươi sao? Liền đưa tới cửa hỏi han ân cần mỏi mắt chờ mong làm trâu làm ngựa, thiên tính của ngươi thuộc loại tiện sao?”

Gã ác ý nhìn sắc mặt tái nhợt của Mục Nhạn Hành: “Lúc trước nhìn bộ dáng ngươi vẫy đuôi chủ động dán lên như vậy, ta còn thực sự không nghĩ nói cho ngươi. . . . . .” Gã tiến lên từng bước, gần sát bên tai Mục Nhạn Hành, dùng giọng nói âm lãnh giảo hoạt thấp giọng cười nói, “Kỳ thật buổi tối kia, trời đổ mua, chỗ đó lại tối như vậy, lúc ta một mình đi qua, sợ vô cùng, vội vã hận không thể chạy nhanh đi hết con đường kia, sao còn lòng dạ hết nhìn đông lại nhìn tây, sao có thể nhìn thấy được ngươi nằm dài trên đường?”

Mục Nhạn Hành chậm rãi mở to hai mắt, trong con ngươi ám trầm hơi mờ mịt. . . . . . Là như vậy sao?

“Nhưng mà cái ngõ nhỏ kia gió thật sự là ghê gớm, ta run một cái, trượt tay buông lỏng cái dù.” Lê Lý cười châm chọc, “Khi đó lá gan ta rất nhỏ nha, căn bản không dám quay đầu lại lấy dù, liền nhanh chóng đội mưa trở về.”

Mục Nhạn Hành sau này lảo đảo từng bước, giật mình nhìn về phía Lê Lý, lúc y cầm dù tìm đến, Lê Lý không phải nói như vậy!

“Haha, ngươi là muốn nói, lúc ngươi lần đầu tiên tới nhà của ta, ta không phải nói với ngươi như vậy đúng không?” Nhìn thấy bộ dáng Mục Nhạn Hành mờ mịt kinh ngạc, Lê Lý thỏa mãn nheo mắt lại, biểu tình thật là tốt lắm, khiến cho nam nhân luôn kiên nghị ổn trọng trước mặt gã lộ ra biểu tình tái nhợt yếu ớt, vượt qua cả khoái cảm làm nhục thân thể khiến người ta muốn ngừng mà không được, lại nhiều một chút, loại vẻ mặt này lại nhiều một chút, mới càng tăng thêm cảm giác chinh phục.

Trong mắt gã tràn đầy sung sướng, bắt chước thanh âm nhu nhược trả lời Mục Nhạn Hành lúc trước, sợ hãi nói: “Đúng, đúng là dù của tôi. Tôi thấy một người nằm ở đó, thực lo lắng. . . . . . Nguyên lai người kia là anh sao? Anh không có việc gì? Thật sự là quá tốt. . . . . . A, anh sẽ không ghét bỏ tôi xen vào việc của người khác đi?”

“—— như vậy, đúng không?” Lê Lý đảo qua bộ dáng sợ hãi, cười nhạo mở ra hai tay, ánh mắt lạnh như băng, ngôn ngữ tàn khốc, “Sau đó ngươi sẽ tin, thật đúng là ngây thơ quá mức, ngu xuẩn không chịu nổi! Ta vẫn hiếu kì, trên đời này sao lại có thể còn tồn tại loại người quý hiếm như ngươi, nam nhân như ngươi, sao có thể không bị người ta lừa chứ?!”

“Ngươi vì cái gì muốn gạt ta?” Mục Nhạn Hành kinh ngạc nhìn Lê Lý, phát hiện chính mình hoàn toàn không có hiểu rõ người này, khô khốc nói, “Lúc đó, ngươi nói thật, ta cũng sẽ không. . . . . .” Nếu thật sự chán ghét y bài xích y như vậy, nói thật, y liền sẽ không khát vọng ấm áp kia, ngày qua ngày kiên định chờ đợi.

Những lời Lê Lý nói lúc ban đầu, chính là tín niệm duy nhất để y kiên trì trước những lời nói lạnh nhạt. Không thể cùng một chỗ cũng không sao, ít nhất có thể nhìn thấy người này, làm cho y có thể lại một lần nhớ lại rung động ấm áp đêm mưa đó. . . . . . Như thế là đủ rồi, y chỉ nghĩ như vậy .

Một người chịu lạnh thời gian quá dài, hơi chút ấm áp, đều có thể làm cho y cố gắng gắt gao nắm trong lòng bàn tay.

“Nói thật?” Lê Lý quỷ dị gợi lên khóe môi, “Vì cái gì phải nói thật? Đối với một nam nhân rõ ràng có tiền có thế, còn hơn cầm lại dù sau đó trở thành người lạ, lấy ân tình đem hai người liên hệ cùng nhau, với ta mà nói là thật có lợi đi?”

“Việc tốt đưa tới cửa sao ta phải cự tuyệt chứ?” Lê Lý nói như là đương nhiên, lời nói ra lại như từng lưỡi dao sắc bén, tàm nhẫn cắt phá cảm tình của Mục Nhạn Hành thành từng mảnh nhỏ, “Chỉ là không nghĩ tới ngươi lại đối với ta ôm loại cảm tình này đâu, nhưng mà tình cảm như vậy còn hơn cả ân tình, ưu đãi thật ra lại lớn hơn nữa.” Gã liếm liếm khóe môi dính máu đã khô, vị rỉ sắt thản nhiên làm cho mỗi một sợi thần kinh của gã hưng phấn lên, ánh mắt chuyển động trên khuôn mắt khắc sâu của Mục Nhạn Hành, “Hơn nữa, được một nam nhân vĩ đại như vậy mê luyến, ta khá là cảm thấy thành công nha.”

“Ngươi thật nghĩ như vậy?” Mục Nhạn Hành thẳng tắp tiến vào trong mắt Lê Lý, thanh âm trầm thấp, niềm tin cùng cảm tình của y bị trào phúng đùa bỡn tàn khốc, bị người hèn mọn chà đạp dưới chân, nhưng mà trong con ngươi ám trầm của y không thấy chút phẫn nộ cùng không cam lòng nào, trầm mặc, nội liễm, đem tất cả tình tự đều thu gom lại, làm cho người ta nhìn không ra suy nghĩ của y.

“A, đúng vậy.” Lê Lý lạnh lùng cười, “Tuy rằng không biết là cái nguyên nhân gì, nhưng ta hiện tại còn thanh tỉnh hơn dĩ vãng nhiều lần đâu, rành mạch hiểu được ta chân chính nghĩ cái gì, muốn nói cái gì. Lần này chính là khó được hướng ngươi nói thật một lần. Chẳng lẽ nói ngươi chỉ tin lời nói dối của ta, nghe không vào sự thật sao? Sự thật luôn tàn khốc, ngươi cũng không nên trách ta. Vẫn là nói, cho dù ta nói thật, ngươi vẫn là tình nguyện tin lời nói dối, vẫn không thể buông tay ta?”

Gã khinh miệt nhếch khóe môi: “Thật đúng là thấp hèn.”

Mục Nhạn Hành thẳng lưng, cố gắng duy trì một chút kiêu ngạo cuối cùng, chậm rãi lắc lắc đầu: “Không, ta chỉ là muốn xác định một lần.”

“Hửm?” Lê Lý nhìn khuôn mặt Mục Nhạn Hành không biết khi nào thì trầm tĩnh lại, khó hiểu nhíu mày, đã nói đến mức này, nam nhân này còn không hỏng mất sao? Mau làm cho gã thấy biểu tình u ám tuyệt vọng đi!

“Ta nghĩ xác nhận một lần, hai mắt của mình mù tới trình độ nào.” Mục Nhạn Hành khẽ thở dài một tiếng, con ngươi ám trầm bình tĩnh nhìn Lê Lý, khóe môi giơ lên một nụ cười tự giễu, “Xem ra là toàn bộ mù cũng không chừng.”

“Ngươi. . . . . .” Lê Lý mơ hồ ý thức được có cái gì thay đổi, nhưng gã chưa kịp nghĩ nhiều, cằm gã liền bị một đấm thật mạnh đánh trúng, trước mắt đen lại trong chớp mắt, thân mình ngã ra phía sau thật mạnh, hung hăng nện trên đá vụn.

Trong tiếng ù tai hỗn tạp, mơ hồ nghe thấy thanh âm trầm thấp của Mục Nhạn Hành trảm đinh tiệt thiết vang lên: “Ngươi tùy tiện lãng phí cảm tình người ta, một đấm này là ngươi thiếu ta. Chỉ là như lời ngươi nói, là ta chủ động dính lấy ngươi, mắt bị mù là ta xứng đáng. Nợ của ta, ta chính mình tự tay thu hồi. Từ nay về sau, chúng ta không còn liên quan.”

Nói năng có khí phách, kiên định lại quyết tuyệt. Y có kiêu ngạo cùng điểm mấu chốt của chính mình, từng dễ dàng tha thứ thoái nhượng là bởi vì bị người này thả trên đám mây, mặc kệ chính mình rơi vào bùn nhão, nhưng mà hiện giờ, y đã không còn lý do gì theo đuổi người năm lần bảy lượt chà đạp tôn nghiêm của y.

Bị một đấm Lê Lý mơ hồ có chút không thể lý giải ý tứ trong lời nói của Mục Nhạn Hành, chỉ có trong một góc nơi đáy lòng xẹt qua một tia sợ hãi lại bi thương, nhưng mà chỉ trong chớp mắt, rốt cuộc bắt giữ không được, gã lại nặng nề lâm vào hắc ám.

Hạ Phi im lặng bàng quan hết thảy, lúc này mới buông lỏng nắm tay siết chặt, chậm rãi thở ra một hơi, hơi hơi nhếch khóe môi, đáng đánh!

Mục đích lưu lại Lê Lý đã đạt được, chỉ là không nghĩ tới sẽ nhanh như vậy, ngu ngốc này không biết quý trọng nam nhân liền đem Nhạn Hành bên người hung hăng đẩy ra, gắn bó yếu ớt đến không thể yếu ớt hơn giữa hai người tan vỡ vĩnh viễn, rốt cuộc không thể cứu vãn.

Tuy rằng quá trình đối với Mục Nhạn Hành mà nói hơi tàn nhẫn một tí. . . . . . Hạ Phi nhìn về phía Mục Nhạn Hành trầm mặc đứng ở chỗ cũ, chậm rãi đi qua, vươn tay cầm bàn tay còn đang gắt gao siết chặt của Mục Nhạn Hành, đau dài không bằng đau ngắn, chỉ có một lần bị thương khắc sâu tận xương tủy mới có thể khiến người ta sâu sắc nhớ rõ, miệng vết thương của Mục Nhạn Hành sẽ do hắn từ từ chữa khỏi.

Mục Nhạn Hành giật mình cảm nhận được trên tay truyền đến ấm áp, trì độn trừng mắt nhìn, quay đầu về phía Hạ Phi, khi nhìn vào đôi mắt mang tươi cười ôn nhu kia, mới cúi đầu nói: “Không cười nhạo tôi sao? Cư nhiên vẫn đều. . . . . .” Y lung túng rốt cuộc nói không ra lời.

Hạ Phi hẳn là người tối hiểu biết quan hệ của y và Lê Lý trong lúc đó.

Trong nửa năm tại hàng hiên không ngừng gặp nhau, khi xấu hổ, khi thống khổ, khi chua xót, hết thảy đều bị nam nhân trẻ tuổi này xem trong mắt. Hạ Phi tựa như một người đặc thù chứng kiến cảm tình của y và Lê Lý trong lúc đó, nhưng mà hôm nay, cũng trước mắt Hạ Phi, hết thảy cố gắng cùng kiên trì của y đều bị phủ định triệt để, bị Lê Lý vô tình dẫm nát dưới chân đùa cợt nhục nhã.

“Sao lại ghét bỏ?” Hạ Phi cười khẽ, “Nhạn Hành tốt như vậy, là tên kia không có mắt.”

Trầm mặc nội liễm, lời nói vụng về, nhưng phá lệ trầm ổn tin cậy, cẩn thận săn sóc. Một đại nam nhân, còn ngây thơ khó hiểu, giống loài quý hiếm như vậy, chỉ có tên Lê Lý ngốc nghếch kia mới không biết chiếm lấy mà hảo hảo quý trọng? Hạ Phi cong mắt, ôn nhu cười, hắn chính là cực kì thích Nhạn Hành dễ dàng thẹn thùng như vậy, cực kì đau lòng Nhạn Hành quật cường ẩn nhẫn, cực kì mê luyến Nhạn Hành thống thống khoái khoái đánh qua một đấm.

Lê Lý sao có thể nhẫn tâm đi thương tổn nam nhân này?

Người càng chấp nhất kiên định, sau khi lựa chọn buông tha, liền không bao giờ có thể quay lại lúc ban đầu được nữa. Xem ra Lê Lý cho tới bây giờ cũng không hiểu được đạo lý này, dễ dàng chắp tay đem người tặng cho hắn.

Tuy rằng hoàn toàn không nghĩ nói lời cảm tạ với Lê Lý, nhưng là. . . . . . nam nhân này, hắn thực sự nhận.

Đôi mắt hẹp dài lóe ra sắc thái sung sướng, Hạ Phi mang theo tươi cười sảng khoái, tiếp tục nói: “Cú đánh móc vừa nãy, sạch sẽ lưu loát vô cùng đẹp mắt, thấy thực đã nghiền.”

Mục Nhạn Hành kinh ngạc nhìn khuôn mặt tươi cười chân thành của Hạ Phi, nắm tay trong tay Hạ Phi nhanh chóng thả lỏng, bên môi y không để ý lộ ra tươi cười thoải mái: “Bởi vì có luyện qua.”

“Trách không được tư thế chuẩn như vậy, rất soái khí nha Nhạn Hành.”

Hạ Phi trực tiếp khen ngợi, làm cho Mục Nhạn Hành ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng: “Anh khoa trương rồi, Hạ Phi.” Ánh mắt y thản nhiên đảo qua Lê Lý hôn mê, lại phát hiện rốt cuộc tìm không thấy cảm giác bi thương.

Vì sao không có thương tâm? Chỉ có càng nhiều là kinh ngạc và thất vọng sau khi bị lừa gạt. Trong mắt Mục Nhạn Hành mờ mịt, bỗng nhiên nhớ tới lời nói của Hạ Phi đêm đó ——

“Ngươi thật sự thích hắn sao?”

“Muốn hôn môi hắn? Muốn cùng hắn làm chuyện như vậy?”

Thích một người, rốt cuộc nên là tâm tình như thế nào? Thích một người, sau khi bị chối bỏ cảm tình, chính là tâm tình như y bây giờ sao?

Mục Nhạn Hành bất đắc dĩ lắc lắc đầu, dưới tình huống hiện tại, này đó đều không sao cả đi?

Y nhìn quanh bốn phía đại địa (mặt đất) hoang vắng bi thương, con ngươi tối đen trầm tĩnh như nước, y nên đầu tiên lo lắng là hảo hảo sống sót.

Hạ Phi nhìn gương mặt trầm tư của Mục Nhạn Hành, chặt chẽ nắm năm ngón tay của nam nhân này, bị hắn bắt được, cũng đừng mong chạy trốn, bởi vì hắn sẽ làm cho Nhạn Hành vĩnh viễn luyến tiếc trốn chạy O(∩_∩)O~

Nhưng mà Lê Lý lúc trước siêu thủy bình phát huy (phát huy hết khả năng) thật đúng là khiến người kinh ngạc, hắn vẫn nghĩ, hắn cần kiên nhẫn chờ đợi Lê Lý từng chút một đem cảm tình của Mục Nhạn Hành chà sát, lại thừa dịp yếu ớt mà tiến công. Không nghĩ tới tiểu bạch thỏ nhu nhược ngày xưa thế nhưng hôm nay có năng lực như vậy, lời nói tàn khốc phảng phất như đổi thành một người khác.

Thực sự là do công hiệu của phiến lá cây lúc trước nhét vào trong thân thể Lê Lý sao?

Hạ Phi hồi tưởng lại quá trình lúc trước, hắn đem dòng nước lạnh tràn ngập ý niệm thị huyết trong đầu từ cơ thể đi ra, nhập vào mảnh lá cây nhỏ trong tay, sau đó lá cây màu xanh biếc mềm mại trở nên cứng rắn, rồi lại bao phủ một tầng ánh sáng đỏ.

Hắn đem phiến lá cây này bỏ vào trong thân thể Lê Lý, vì thế sau khi Lê Lý tỉnh lại, tính cách đại biến —— thị huyết mà tàn khốc, tựa như hắn tối hôm qua, tất cả tình tự đều bị áp chế tại chỗ sâu trong đáy lòng, chỉ còn lại tàn nhẫn điều khiển toàn bộ ngôn hành cử chỉ. Nhưng mà trạng thái của Lê Lý so với hắn tối hôm qua, nhưng thật ra nhược hóa rất nhiều.

Hắn cũng có nhìn xem màu đỏ thản nhiên tràn ngập trong mắt Lê Lý, hắn trong tối hôm qua, màu đỏ trong mắt so với này càng sâu.

Quả nhiên là giống như hắn cùng tiến nhập trạng thái ư? Thao túng loại trạng thái này, đó hẳn là do dòng nước lạnh mà tinh thạch màu đỏ trong đầu hắn truyền đến.

Hắn đem dòng nước lạnh chuyển đến lá cây trên người, lại thông qua lá cây này môi giới chuyển đến trên người Lê Lý, vì thế Lê Lý mới có thể bị dòng nước lạnh ảnh hưởng, tính cách đại biến, thị huyết lại tàn nhẫn, mỗi câu đều vì mục đích hung hăng đâm bị thương Nhạn Hành.

Nguyên lai đây là tác dụng dị năng của hắn sao? Thay đổi tính cách con người?

Loại thay đổi này hẳn là sẽ không kéo dài, mà là tạm thời, nếu không cũng quá nghịch thiên. Lúc sau cần phải quan sát màu đỏ trong mắt Lê Lý khi nào thì thối lui, đại khái liền có thể tìm ra được dị năng tác dụng thời gian dài hay ngắn .

Nói đến tầng đỏ như máu kia, Nhạn Hành tựa hồ không nhìn tới màu đỏ trong mắt Lê Lý, cho nên chỉ có hắn có thể thấy sao?

Lại chiếm được một chút tin tức. Hạ Phi nheo mắt, có chút đăm chiêu, mà đây chính là do tinh thạch màu đỏ, còn có sáu khỏa tinh thạch ảm đạm không ánh sáng, nếu những tinh thạch này giống như màu đỏ sáng lên, lại sẽ có tác dụng như thế nào?

Càng ngày càng thú vị, đây thật sự là một quá trình đáng giá chờ mong.

Hắn cong cong cánh môi, cúi đầu nở nụ cười, nếu Lê Lý còn muốn đi theo bọn họ mà nói, như vậy vật thí nghiệm cũng không cần lo rồi.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: sạch sẽ lưu loát giải quyết cảm tình Mục Mục lúc trước, rốt cục thoải mái ~~【 vẩy máu chó thật là thích =v=~~~

Cho nên đều nói không phải chân ái, phốc ~~

Tiếp theo mở ra phát dị năng đánh tang thi, ngọt ngào đàm tiểu luyến ái đi ~~

Advertisements

9 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 11

  1. trời ơi, ta muốn đánh đập, dẫm đạp cái thằng Lí Lê dưới chân quá, đúng là mắt chó mà. Nếu gặp được người như Mục Nhạn Hành ta sẽ bắt cóc về làm ck luôn, anh thâm tình quá

      1. Đừng nói mình hiểu lầm nhé…phi phi là công sau…tai văn án kh đề cập mình nghỉ dam mỹ chinh thường là thụ….hu..hu…mình thật hiểu lầm sau chủ nhà…làm mắc hết ỷ tưởng tưởng…phải từ từ thích nghi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s