MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 10

10. Tang thi và người khởi xướng – 4

Mọi người lục tục từ trong phế tích chui ra, dần dần bổ khuyết cho tầm nhìn trống trải, khi đối diện với tai nạn tàn khốc, mọi người đều đánh mất năng lực suy nghĩ cùng ngôn ngữ, chỉ có thể run sợ mờ mịt nhìn, không thể thuyết phục bản thân đó là sự thật, không biết bước tiếp theo nên đi nơi nào.

Thẳng đến tiếng khóc thê lương thảm thiết thứ nhất vang lên, quanh quẩn tại trên mặt đất trống vắng hoang tàn, mới bỗng nhiên đánh vỡ thời gian ngưng trệ của mọi người. Rốt cuộc từ khiếp sợ thật lớn tỉnh lại, đau thương cùng tuyệt vọng như bệnh truyền nhiễm, rên rỉ gào khóc tràn lan trên khắp mặt đất.

Sắt thép cây cối một khi hóa thành hư vô, tình tự mỗi người đều không che dấu bại lộ trong mắt nhau. Hạ Phi nhìn một nữ hài tử gần hắn nhất từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, dường như phát điên lấy tay đào móc phế tích đá vụn, không khỏi khẽ thở dài một tiếng, hắn nhận biết nữ hài tử này, cùng sống trong một tiểu khu, vừa mới tốt nghiệp đại học, tìm được một công việc tốt, được cha mẹ nàng nhiều lần khoe ra trong tiểu khu.

Nữ hài tử cũng là một đứa nhỏ cực kỳ hiếu thuận khôn khéo, cuộc sống một nhà bọn họ có thể nói là mỹ mãn hòa thuận được rất nhiều người hâm mộ, nhưng mà hôm nay lại bị đánh vỡ tàn khốc.

Gần đó chỉ có một mình nữ hài tử, nhưng mà nơi xa hơn, chuyện giống vậy còn đang không ngừng trình diễn.

Tại trận đột biến này, cơ hồ mọi người đều mất đi thân nhân cùng bằng hữu.

Hắn đã không còn thân nhân, nhưng mà. . . . . . Hạ Phi buông mắt, nghĩ đến Cơ Ngực huynh trên máy tính tối hôm qua còn sinh động đến cực điểm, nghe nói vận khí của ngu ngốc luôn tốt lắm, ngay cả một tên như Lê Lý như vậy đều có thể sống sót, còn có được dị năng, Cơ Ngực huynh nói sao cũng không nên kém Lê Lý đi?

Tuyệt vọng cùng lo lắng ngưng tụ trên phế tích, u ám không tiêu tan kéo dài trên bầu trời tựa như thể hiện cảm xúc này đó, từng đoàn che lấp ánh mặt trời, làm cho trời đất trở nên một mảnh mờ mịt u tối một màu, đem thế giới bịt kín một tầng bóng ma ảm đạm.

Trong lúc đó tình cảm người với người quả nhiên lây truyền nhau. Hạ Phi đem mắt ngưng tụ trên mặt Mục Nhạn Hành, tâm tình mới không tiếp tục trầm trọng xuống.

Nếu vẫn tiếp tục tuyệt vọng như vậy, dù cho nhóm mấy người này còn sống sau tai nạn, cũng căn bản không thể tiếp tục sinh tồn được nữa đi?

Thế giới tràn ngập quy tắc cùng trật tự lúc trước đã tan vỡ trong chớp mắt, sau khi dị năng xuất hiện, thế giới này sẽ càng thêm hỗn loạn, và lại tràn ngập đủ loại nguy cơ không biết tên. Hạ Phi nhìn một người đàn ông phía xa xa cầm một mảnh thủy tinh bén nhọn, chết lặng cắm vào yết hầu ngã xuống, đồng tử hơi rụt lại, tại thời khắc này rõ ràng ý thức được, thế giới bình thường đã cách bọn họ rất xa, thế giới kế tiếp ngập tràn bụi gai, nguy hiểm, hỗn loạn và huyết tinh.

Cho nên, mới càng cần thêm cố gắng sống sót.

Vươn tay nắm lấy Mục Nhạn Hành, khiến mười ngón tay giao nhau cùng một chỗ. Cơ Ngực huynh từng nói, tư thế này luôn có thể dễ dàng khích lệ dũng khí nội tâm con người, làm cho người ta có gan trực diện khiêu chiến không sợ hãi. Hiện tại xem ra, lời nói của ngu ngốc có đôi khi cũng có thể tin.

Trong mắt Hạ Phi tràn ngập ý cười nhợt nhạt, lần sau nhìn thấy Cơ Ngực huynh mà nói, phải nhớ nói một câu cảm ơn với huynh ấy.

“Ư. . . . . . Đầu đau quá. . . . . .”

Gần đó vang lên một tiếng rên rỉ, là Lê Lý hôn mê tỉnh lại.

Gã nửa ngồi dậy, tựa hồ quên đủ loại sự tình phát sinh lúc trước, vẻ mặt mê man nhìn xung quanh, nhưng mà từ từng cảnh tượng thu vào mắt, ánh mắt gã dần thanh minh lên, rốt cuộc nhớ tới chuyện đã phát sinh.

Gã nhanh chóng cúi đầu nhìn về phía cẳng chân, nhưng mà chỗ kia lại bóng loáng bằng phẳng, không thấy nửa phần vết thương, giống như đau đớn gãy xương làm gã muốn hôn mê trước đây là giả.

Ánh mắt Hạ Phi nhẹ nhàng dừng trên cẳng chân gã, trong suốt hóa đã muốn tiêu thất, chân hiện tại bình thường, ngay cả tro bụi lây dính trong quá trình bò lết cũng đều biến mất không còn một mảnh, làn da mềm mại trắng nõn, xương đùi thẳng tắp, căn bản nhìn không ra—— trong chân có một mảnh”dị vật” rơi vào.

Hạ Phi lúc này mới phát hiện hành vi lúc trước không thỏa đáng, máu thịt con người chứa đồ vật này nọ, không biết có thể tạo thành ảnh hưởng không tốt gì hay không? Nhưng mà hiện giờ thể chất Lê Lý đặc thù, hẳn là không thành vấn đề đi?

Hắn bất động thanh sắc buông lỏng tay Mục Nhạn Hành, đi về phía Lê Lý: “Cậu cảm thấy thế nào?”

“Không gì có thể tốt hơn.” Sau khi kiểm tra cẳng chân mình, Lê Lý ngẩng đầu lên, nhếch môi cười, “Sự việc lúc trước, Hạ Phi anh cũng thấy đó là gì đi? Vết thương của tôi nhất định là tự động khép lại như vậy, đúng không?!”

“Ừ.” Hạ Phi tươi cười mang theo hơi sợ hãi thán phục, “Thật sự là bất khả tư nghị.”

Bất khả tư nghị chính là hết thảy biểu hiện của Lê Lý sau khi tỉnh lại, theo lý thuyết con tiểu bạch thỏ này nên sắc mặc trắng bệch run rẩy, nhưng mà giờ phút này lại quá mức bình tĩnh. Tươi cười này ngữ khí này, như là đổi thành người khác, không còn nhu nhược như trước nữa, ngược lại đốt đốt bức nhân (hăm dọa, gây sự).

Về phần Lê Lý vì sao lại có biến hóa như vậy, Hạ Phi nghĩ hắn đã muốn tìm thấy đáp án rồi.

Hắn hơi hơi nheo lại con ngươi hẹp dài—— trong mắt hắn, ánh mắt Lê Lý, rõ ràng phiếm một tầng bạc hồng (màu đỏ mỏng manh) quen thuộc, như là huyết vụ ngưng tụ không tiêu tan.

Nếu như Mục Nhạn Hành nhìn thấy, tất nhiên sẽ kinh ngạc phát hiện, ánh mắt này của Lê Lý, cùng bộ dáng thị huyết dị thường của Hạ Phi ban đêm giống nhau như đúc, chỉ là huyết sắc trong mắt phai nhạt rất nhiều, cũng không có yêu dị dã lệ như Hạ Phi.

Quả nhiên, biến hóa này đó là bởi vì phiến lá nát lúc trước đâm vào sao?

Nhìn Lê Lý ngữ tốc cực nhanh thao thao bất tuyệt nói xong năng lực của gã, Hạ Phi cười đến thật xinh đẹp, gật đầu tùy ý đáp ứng: “Ừ. . . . . . đúng. . . . . .” Vật thí nghiệm, nhiều lắm là làm vài lần thực nghiệm, được đến mấy kết quả, lại thêm vài phân tích.

Xem ra rất nhanh, hắn liền có thể phân tích ra tác dụng của dị năng bản thân.

Hắn ôn nhu cười: “Cậu muốn đứng lên đi một chút thử xem hay không?”

Lê Lý gật gật đầu, chống mặt đất đứng lên, trên phế tích đi vài bước, nhảy vài cái, sau đó hưng phấn quay đầu nhìn về phía Hạ Phi: “Đều tốt lắm!”

“Vậy sao? Thật sự là lợi hại.” Hạ Phi không chút nào keo kiệt tán dương. Vật thí nghiệm dùng bền như thế, đích thực là một chuyện đáng giá hoan nghênh.

“Uhm, chỉ là miệng vết thương rốt cuộc tốt lên như thế nào?” Lê Lý dẫm nát trên mặt đất chà chà chân trái, khóe môi nhếch lên độ cung quỷ dị, “Quả nhiên vẫn muốn chính mắt thấy một lần.”

“Chính mắt. . . . . . thấy một lần?” Hạ Phi kỳ quái nhìn gã, nha nha, sẽ không như hắn tưởng tượng đi?

Nhưng mà hành động kế tiếp của Lê Lý chứng minh Hạ Phi đoán không lầm —— gã nhặt một hòn đá sắc bén từ trên mặt đất, hung hăng cắt lên cánh tay trái chính mình, máu tươi “soạt” một tiếng ồ ạt đi ra, theo cánh tay tụ thành một sợi tơ đỏ, chảy qua cổ tay, “tí tách” rơi trên mặt đất.

Hạ Phi mở to hai mắt, thật sự chơi tự ngược sao?

Lê Lý liếc mắt nhìn hắn, khóe môi mang theo mê huyễn (say mê huyền ảo) tươi cười: “Anh không biết là, loại hương vị này tốt lắm sao?” Gã nâng cánh tay trái lên, ghé vào bên môi, vươn đầu lưỡi, dọc theo huyết tuyến (đường máu) thong thả liếm lên, khiến cho vết nước ướt át thay thế mỗi một chỗ màu đỏ, không hể để sót, sau đó mút trên miệng vết thương dữ tợn, khóe môi nhiễm huyết sắc, biểu tình say mê mà hưởng thụ.

A nha nha, hắn rốt cuộc chế tạo ra một biến thái sao?

Hạ Phi nâng tay che môi mình, che lại độ cong dần nhếch lên. . . . . . Thật sự là một tư thái xấu xí.

Từ từ!

Hạ Phi bỗng nhiên nhớ tới mình trước mặt Mục Nhạn Hành cũng có lúc trải qua loại này, hay là hắn cũng biểu hiện không chịu nổi giống Lê Lý như vậy? Hắn che lại độ cong từ nhếch lên đổi thành sa xuống trên khóe môi, vẻ mặt bi kịch, Nhạn Hành sẽ không ghét bỏ hắn đi? Sẽ không đi?!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
To Hạ Phi: Nghi ngờ ghét bỏ cái gì, quả thật là suy nghĩ nhiều = = cách bước này còn kém xa lắm a thân ~~

Advertisements

3 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s