Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 9

Chương 9: Nhận làm cha nuôi

Lúc gặp lại Tần Trăn, Trịnh Liệt cơ hồ đã hoàn toàn quên người này.

Đối với Trịnh Liệt mà nói, Tần Trăn chỉ là đối tượng tình một đêm có chút đặc biệt. Trịnh Liệt dưới tình huống Tần Trăn không biết gì lấy cậu diễn một vở kịch cho Ân Triệu Lan xem, nhưng không đạt được hiệu quả Trịnh Liệt mong muốn, khiến hắn nhất thời không có tâm tình tiếp tục diễn tiếp.

Nhưng mà nếu đã cùng Tần Trăn trao đổi điều kiện, Trịnh Liệt cũng không ngại thật sự nuôi thêm một tình nhân, nâng đỡ thành ngôi sao. Điều này đối với con nhà giàu như bọn họ mà nói chẳng qua là một loại tiêu khiển nhàm chán. Nhưng lựa chọn cuối cùng của Tần Trăn là lấy thân phận người mới tiến vào S&S mà không phải lối tắt trở thành tình nhân của Trịnh Liệt, sau khi biết Trịnh Liệt chỉ cười cười phất tay mặc kệt.

Nhưng cách một đoạn thời gian, Trịnh Liệt có chút ngoài ý muốn lại không quá ngoài ý muốn gặp lại Tẩn Trăn.

Hoàn khố Trịnh Liệt tái xuất “giang hồ”, cùng hồ bằng cẩu hữu đi tìm hoan mua vui, nhưng không phải đi club Thiên Vương Tinh, mà là thay đổi khẩu vị, đi club Toản Thạch (Kim Cương). Club Toản Thạch cũng là sản nghiệp đứng tên Tiêu Sân, Club Thiên Vương Tinh nổi danh với mỹ nữ rượu ngoại, còn nơi này thì có đủ loại kiểu dáng nam hài tử.

Sau một trận chơi điên cuồng, Trịnh Liệt ôm vai một nam hài mới tới lên lầu khai phòng, một thiếu niên đột nhiên lao ra từ một căn phòng, đôi mắt xẹch tuyệt vọng khi nhìn thấy Trịnh Liệt chợt sáng lên!

Cậu ta kêu lên: “Trịnh thiếu, cứu mạng!” Sau đó té nhào trước mặt Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt thiếu chút nữa không nhận ra cậu ta. Bởi vì một bên mặt của thiếu niên đã bị đánh muốn sưng lên, dấu bàn tay cực kỳ rõ ràng, khóe mắt còn bị cắt chảy máu. Áo sơ mi của cậu ta bị xé rách, trên xương quai xanh màu mật ong, trên vai, vài vết xanh tím nhìn thập phần chói mắt, hiển nhiên là bị người khác dùng bạo lực muốn cường thượng.

Nam hài rúc trong ngực Trịnh Liệt sợ hãi thở gấp một tiếng. Tần Trăn lúc này mới chú ý tới bên Trịnh Liệt có người, hơn nữa lập tức nghĩ tới bọn họ xuất hiện ở nơi này là đang chuẩn bị làm cái gì. Thấy ánh mắt Trịnh Liệt nhìn mình mang theo xa lạ, huyết sắc trên mặt Tần Trăn nháy mắt rút không còn một mảnh.

Còn chưa kịp nói gì, một gã đàn ông trung niên to béo vẻ mặt hung ác đuổi theo Tần Trăn từ căn phòng kia lao tới: “Tiện nhân! Mày dám chạy? Để coi tao bẻ gãy chân mày như thế nào!”

Tần Tăn nhất thời run lẩy bẩy, nắm chặt Trịnh Liệt nhìn hắn cầu xin, trong hô hấp mang theo hơi nóng bất thường.

Bị bỏ thuốc.

“Kim chủ của cậu?” Trịnh Liệt ngẩng đầu liếc nhìn gã đàn ông trung niên kia. Ánh mắt gì thế này?

Tần Trăn liều mạng lắc đầu: “Không! Không phải! Tôi không biết! Người đại diện nói rằng đạo diễn tìm tôi….. Xin ngài, Trịnh thiếu……..”

“Thằng kia, mày là ai? Nó là người của tao, mày đừng có xen vào việc của người khác!” Gã đàn ông trung niên nhìn Tần Trăn bám lấy Trịnh Liệt, lập tức nổi trận lôi đình, vươn cánh tay mập mạp định kéo Tần Trăn về tiếp tục đánh.

Trịnh Liệt nhíu mày, đưa tay ra ngăn lại, gã lập tức trọng tâm không vững, lui về sau vài bước.

“Thằng khốn kiếp, mày chán sống rồi sao! Có biết tao là ai không?” Gã đàn ông trung niên nổi điên, lớn tiếng kêu gào.

“Tiên sinh, đây là Toản Thạch, ngươi tốt nhất nên thu liễm một chút, không nên ảnh hưởng tới mạng người!” Trịnh Liệt lạnh lùng nói, lấy ra di động gọi một cú điện thoại.

Gã đàn ông trung niên chửi ầm lên: “Con mẹ nó! Ông đây trả tiền, thằng nhóc thối tha này trở mặt mà còn đòi nói lý lẽ?” Nhưng mà gã cũng không ngu ngốc, thấy tư thế Trịnh Liệt cũng sợ động phải người không thể đắc tội, cho nên chỉ phô trương thanh thế, không tiếp tục động thủ động cước.

Trịnh Liệt mặc kệ gã. Quản lý cùng bảo an của Toản Thạch rất nhanh tới nơi.

“Trịnh thiếu, xin hỏi ngài có gì phân phó?” Quản lý khôn khéo lại có năng lực vừa đảo mắt nhìn hiện trường một cái trong lòng đã hiểu rõ, trước tiên tỏ vẻ tôn trọng hỏi Trịnh Liệt. Đây chính là vị tổ tông mà ngay cả ông chủ của cũng không quản được.

“Nhanh chóng xử lý.” Trịnh Liệt nháy mắt một cái, lại nâng Tần Trăn lên, “Người này cùng tôi có chút quan hệ, tôi mang đi trước. Bồi thường cho vị tiên sinh kia một chút, ghi lại dưới tên tôi.”

Quản lý lập tức nói: “Không có vấn đề, Trịnh thiếu, cứ giao cho tôi.” Sau đó mang vẻ mặt tươi cười quay sang cùng gã đàn ông trung niên kia giao tiếp.

Trịnh Liệt đem Tần Trăn đi, nam hài được hắn mang tới lập tức không chịu, dậm chân hờn dỗi: “Trịnh thiếu, vậy người ta làm sao bây giờ?”

Trịnh Liệt liếc nhìn một cái: “Từ đâu tới thì lăn về chỗ đó.” Trọng giọng nói không có một tia cảm tình.

Trong lòng thiếu niên phát lạnh, nhất thời không dám tiếp tục dây dưa, không cam lòng nhìn Trịnh Liệt cùng Tần Trăn nghênh ngang rời đi.

************************************************

Trịnh Liệt đem Tần Trăn vào phòng. Hắn ra tay cứu cậu cũng không hoàn toàn vì cậu, mà là nhìn trạng huống của cậu và gã đàn ông trung niên có thể sẽ xảy ra án mạng. Tiêu Sân có bối cảnh hắc đạo, nhưng nếu xảy ra án mạng trước sau gì cũng đưa đến phiền toái. Hắn cùng Tần Trăn cũng có chút quan hệ, cũng không nhẫn tâm thấy chết không cứu.

Trịnh Liệt cầm lấy điện thoại gọi cho bác sĩ của club, thương thế của Tần Trăn cần được xử lý một chút.

Tần Trăn bị bỏ thuốc, vừa rồi vẫn cố liều mạng chống đỡ, hiện tại ý thức được bản thân đã an toàn, dược hiệu liền khống chế không được. Cậu bị dọa không nhỏ, không tự chủ được ôm lấy thắt lưng Trịnh Liệt không cho hắn đi, vô ý thức cọ xát.

Để tay lên ngực tự hỏi, tuy rằng vừa rồi Trịnh Liệt ở ghế lô được nam hài kia hầu hạ thân thể có chút xao động, nhưng cũng không cầm thú đến mức ra tay với người bị thương như Tần Trăn, hơn nữa mặt Tần Trăn bị đánh sưng lên còn mang theo máu thật sự không có mỹ cảm gì.

Trịnh Liệt dùng sức vặn bung tay cậu ra, vào trong nhà vệ sinh lấy ra khăn mặt, chuẫn bị lau máu trên mặt cho Tần Trăn.

Khi bước ra Trịnh Liệt ngây ngẩn cả người.

Tần Trăn đã muốn cởi sạch trơn nằm ở trên giường, thân hình màu mật ong thon dài mềm dẻo, bóng loáng nhẵn nhụi, vết xanh tím trên xương quai xanh cùng trên vai khiến cậu có một vẻ cấm dục lại yếu ớt. Cậu cong chân lên, có chút trúc trắc mà vươn tay chạm vào cái miệng nhỏ đang khép mở phía sau, ngứa ngáy ở nơi đó cơ hồ muốn đem cậu bức điên.

Cậu mở đôi mắt mông lưng nhìn Trịnh Liệt, vừa thẹn vừa khó nhịn lẩm bẩm nói: “Xin anh, Trịnh thiếu……giúp tôi……giúp giúp tôi……”

Còn có cái gì để nói bây giờ đây?

Trịnh Liệt ném khăn mặt, chậm rãi cởi bỏ dây nịt……

************************************************

Những việc Tần Trăn đã trải qua từ nhỏ khiến cậu có chút khôn khéo lõi đời. Tuy rằng không bằng cáo già nhiều năm lăn lộn xã hội, nhưng cậu vẫn có khả năng nắm chặt cơ hội của mình. Lúc trước cam tâm tình nguyện bị đưa đến trên giường An Thế Duy là như vậy, sau lại cùng Trịnh Liệt lên giường lần thứ nhất, lần thứ hai cũng là như thế.

Sở dĩ không nhận điều kiện làm tình nhân của Trịnh Liệt, đi đường tắt một bước lên trời trong giới giải trí, một là vì cậu hiểu được phương diện kỹ năng diễn xuất của mình căn bản, muốn tạo ra được thành tựu thì phải trải qua tôi luyện, vậy không bằng bắt đầu từ đầu, tiến bước ổn định, tự mình làm quen với quy tắc trò chơi của giới giải trí. Một nguyên nhân còn lại khác là vì Trịnh Liệt. Tính hướng của Tần Trăn trải qua cuộc sống đau khổ đã muốn phát sinh vặn vẹo. Cậu trở thành gay, nhưng lại là thuần 0. Trịnh Liệt là người đàn ông đầu tiên của cậu, hơn nữa để lại cảm quan quả thật không xấu. Tần Trăn biết mình có chút gì đó với hắn. Điều này làm cho cậu cảm thấy nhận bao dưỡng của Trịnh Liệt rất khó chấp nhận. Nếu quan hệ của bọn họ bắt đầu từ bao dưỡng, đoạn tình cảm như vậy sẽ trở nên không thuần khiết. Cậu vẫn mang chút ý nghĩ khờ dại về tình cảm lãng mạn, hy vọng thông qua cố gắng của chính mình kéo gần khoảng cách với Trịnh Liệt.

Đáng tiếc thực tế lại giáng cho cậu một cái tát vang dội.

Bởi vì không có sự hỗ trợ của Trịnh Liệt, cậu lấy thân phận một người mới bình thường tiến vào S&S. Người mới ở S&S có thể chia làm ba loại, thứ nhất là trải qua cạnh tranh kịch liệt, ngàn chọn trăm tuyển trổ hết tài năng để vào đây, thứ hai là loại có người chống lưng, loại thứ ba còn lại là thông qua phương thức đặc biệt nào đó để vào.

Ngôi sao là điếm cao cấp, những lời này không phải tin đồn vô căn cứ. Cho dù là S&S cũng không là ngoại lệ mà cũng sẽ có không ít tiệc xã giao đặc thù. Mỗi một người đại diện trên người sẽ có một quyển sổ đặc thù, bên trong đều là giá tiền của các ngôi sao. Đi đến đỉnh của vòng luẩn quẩn này hoặc là nhân tài có người chống lưng đặc biệt sẽ có quyền được miễn, trừ đó ra, muốn được nổi tiếng, liền tránh không được nhận được tiềm quy tắc, hoặc ít hoặc nhiều.

Trong phân loại của người đại diện tân binh, Tần Trăn thuộc loại thứ ba. Cậu không có tài năng đặc biệt xuất sắc, không có người nâng đỡ, chỉ có một khuôn mặt xinh đẹp. Nhưng trên thực tế, người đại diện vẫn rất xem trọng cậu. Bởi vì Tần Trăn có dã tâm, hơn nữa nguyện ý trả giá mồ hôi công sức, thực cố gắng muốn bò lên trên, cậu cũng có thiên phú, giáo viên hướng dẫn đánh giá cậu rất cao. Sự xuất sắc của cậu khiến những người mới đồng khóa cảm thấy sợ hãi đố kỵ.

Sự tình thật ra rất đơn giản. Sau lưng một người mới đồng khóa có một kim chủ, người mới đó vì đố kỵ mà nói xấu Tần Trăn vài câu trước mặt kim chủ, ngược lại khiến kim chủ nổi lên hứng thú với Tần Trăn. Kim chủ tìm người đại diện của Tần Trăn, đưa một kịch bản cùng một khoản tiền, người đại diện cũng rất thức thời gọi Tần Trăn đến.

Tần Trăn lần đầu tiên nhận được kịch bản, nghĩ rằng đạo diễn thực sự thưởng thức mình, muốn cùng cậu đàm luận kịch bản, đi vào trong phòng lại thấy một gã đàn ông trung niên to béo mắt đầy ý dâm.

Người đại diện nghĩ rằng cậu hiểu được loại tiềm quy tắc này, nên biết đây là một cơ hội xuất đạo khó có được. Vì thành công sau này, bây giờ không từ thủ đoạn thì có tính là gì?

Mà Tần Trăn quả thật tỉnh táo lại. Cái này và lúc làm trai bao ở nhà chứa bản chất có gì khác nhau? So với bị đủ loại nam nhân ghê tởm chà đạp, không bằng sớm đáp ứng Trịnh Liệt! Ít nhất chỉ hầu hạ một người! Người này có tiền có dung mạo, nhân phẩm không tính là quá kém!

Sau lần thứ hai lên giường cùng Trịnh Liệt, Tần Trăn liền hỏi: “Trịnh thiếu, cái điều kiện mà ngài nói với tôi lúc còn trong bệnh viện, còn hiệu lực không?” Một bên quyến rũ vuốt vị trí đó của Trịnh Liệt tỏ ý muốn lại đến một lần nữa.

Trịnh Liệt cười, đẩy tay cậu ra, lần thứ hai thúc vào.

Tần Trăn nheo lại đôi mắt xếch dài mảnh, thở gấp hỏi: “Tôi nhận Trịnh thiếu làm cha nuôi được không?” Như vậy liền lúc nào cũng nhắc nhở mình, không cần tiếp tục si tâm vọng tưởng.

************************************************

Trịnh Liệt đối với Tần Trăn vẫn rất tốt, dốc hết sức nâng đỡ cậu. Nhưng sau khi Tần Trăn trở thành đại minh tinh nhiều người biết đến, diễn viên chính của S&S, bắt đầu dường như có chút bất hòa với người cha nuôi là Trịnh Liệt này, muốn chấm dứt quan hệ của hai người. Đây là đứa con nuôi duy nhất nghe lời hắn, Trịnh Liệt tự nhiên cực kỳ tức giận. Quan hệ hai người có lúc trở nên rất bế tắc. Cuối cùng Tần Trăn chủ động thỏa hiệp, Trịnh Liệt lại cảm thấy không có ý nghĩa, cứ treo lơ lửng không lạnh không nóng như vậy. Thẳng đến một phát súng lạnh như băng kia……

Advertisements

2 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 9

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s