Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 10

Chương 10: Ba, con đã trở về

Nòng súng lạnh như băng đặt ở huyệt thái dương của Trịnh Liệt.

—–S4M7.62mm súng lục vô thanh, sản xuất số lượng có hạn, quốc chế R, giết người im lặng, nhanh chóng.

Sau đó là thanh âm ngọt phát ngấy khiến da đầu Trịnh Liệt run lên ghé vào lỗ tai hắn: “Ba, con đã về rồi…..Con biết cha tỉnh, mở mắt ra nha……”

Trịnh Liệt bất đắc dĩ mở mắt, một tay đẩy cây súng đặt ở huyệt thái dương ra, một cước không lưu tình mà đem người đang ngồi trên người hắn đạp xuống!

“Ai da! Lão ba thối! Ba có còn lương tâm không!” Thiếu niên lấy một tư thế cực kỳ chật vật ngã xuống giường, lại bật ngay dậy, thanh âm ngọt ngấy cũng lập tức phá công, hung hăng rống Trịnh Liệt.

Thiếu niên ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, tóc cắt ngắn đầy sức sống, mày rậm mắt to, miệng nhỏ môi đỏ, tựa như búp bê, vóc dáng không cao, đại khái chỉ khoảng 1m65, tứ chi lại rắn chắc hữu lực, thân thủ linh hoạt. Cậu tuy gọi Trịnh Liệt là lão ba, nhưng Trịnh Liệt hai mươi bốn tuổi, tuyệt đối không thể sinh ra một đứa con lớn như vậy được.

“Câm miệng, Trịnh Phỉ!” Trịnh Liệt đau đầu nhìn cậu, “Con trở lại sao không báo cho ta biết? Tiêu thúc của con biết không?” Tiêu thúc chính là chỉ Tiêu Sân.

“Nói cho ba làm gì? Để ba lại trốn con!” Trịnh Phỉ lầm bầm lầm bầm, tay rung rung cây súng yêu quý, bộ dáng mười phần giống tiểu lưu manh.

Trịnh Liệt liếc mắt, tay lần thứ N giơ lên muốn đánh nghiệt tử này văng ra.

Lại nói tiếp đây là một khoản nợ xấu.

Kinh nghiệm lần đầu của Trịnh hoàn khố là năm mười lăm tuổi, đối tượng là gia sư Tô Tiểu Trúc của hắn. Lúc đó Tô Tiểu Trúc đã muốn hai mươi lăm tuổi, một mình nuôi nấng đứa con Tiểu Phỉ mới bảy tuổi. Chính là Tô Tiểu Trúc sinh ra đã là mặt búp bê, đã hai mươi lăm tuổi mà cứ như con gái mười bảy mười tám, hoạt bát tươi trẻ, mạnh mẽ xinh đẹp, lơ đãng lại mang theo vẻ quyến rũ hấp dẫn của thiếu nữ, vô tình câu mất hồn của Trịnh Liệt. Sau khi Trịnh Liệt mộng tinh thấy Tô Tiểu Trúc, thiếu gia vô pháp vô thiên này liền quyết định đem cô gia sư này trở thành người bạn gái đầu tiên lên giường với hắn. Bình thường chỉ cần đứng ra hất cằm vỗ vỗ hàng hiệu trên người thì sẽ có rất nhiều nữ sinh nhào tới tiểu Trịnh thiếu lần đầu tiên chính thức theo đuổi con gái, quá trình này có bao nhiêu ấu trí buồn cười cũng không cần nhắc lại, dù sao Tô Tiểu Trúc cuối cùng chống đỡ không được, ôn nhu mà kiên nhẫn dẫn dắt lần đầu tiên của Trịnh Liệt.

Sau lần đó Trịnh Liệt xác định địa vị Tô Tiểu Trúc chính là mối tình đầu trong lòng hắn. Sau này khi Tô Tiểu Trúc kết thúc cuộc sống dạy học của cô, Trịnh Liệt ôm cô khóc đến ruột gan đứt từng khúc, ba Trịnh mẹ Trịnh còn cảm khái con nhà mình rốt cục hiểu được tôn sư trọng đạo, lại hoàn toàn không biết sự việc thầm kín bên dưới quan hệ thầy trò gương mẫu trong mắt họ.

Lúc ấy Trịnh Liệt nghĩ cả đời này cũng sẽ không gặp lại Tô Tiểu Trúc.

Nhưng năm năm sau Tô Tiểu Trúc liên hệ hắn. Khi đó Tô Tiểu Trúc đã bị ung thư giai đoạn cuối, vẫn là tính tình vô tư lự ấy, đem Tiểu Phỉ đã muốn mười hai tuổi đẩy cho hắn, thực rõ ràng lưu loát nói: “Đứa nhỏ giao cho cậu, ba nó à!”

Trịnh Liệt sững sờ ngay tại chỗ, mà Tiểu Phỉ ôm lấy thắt lưng hắn khóc thút thít, từng tiếng từng tiếng gọi hắn là ba. Cũng không biết Tô Tiểu Trúc dạy dỗ như thế nào, vô luận Trịnh Liệt giải thích ra sao, Tiểu Phỉ đều chắc chắn hắn là ba nó, ôm hắn chết không chịu buông tay. Trịnh Liệt mà có ý đồ chuồn đi, Tiểu Phỉ liền ngoác mồm khóc lớn, nước mắt nước mũi giàn dụa. Trịnh Liệt cuối cùng đầu hàng, hết cách mà nhìn Tô Tiểu Trúc. Muốn hắn gánh lấy gánh nặng này, tốt nhất nên thuyết phục hắn trước!

Câu tiếp theo của Tô Tiểu Trúc càng làm cho Trịnh Liệt chấn động không nhẹ.

Cô nói: “Tôi có mang thai con cậu, nhưng không giữ lại. Cậu giúp tôi chăm sóc Tiểu Phỉ, cho nó mang họ cậu, coi như trả nợ nhân tình cho tôi.”

Có thể nuôi dưỡng ra người phụ nữ với loại tính này như Tô Tiểu Trúc đương nhiên không phải gia đình bình thường. Tô Tiểu Trúc sinh ra trong một gia đình hắc đạo, nhưng mà đến thế hệ cha cô, gia tộc đã muốn suy thoái, cha cô chỉ có một người con gái là cô. Lúc Tô Tiểu Trúc mười tám tuổi được gã cho anh nuôi của cô, cùng năm đó sinh ra Tiểu Phỉ. Tình cảm vợ chồng cũng rất tốt. Nhưng bang phái đối đầu càng ngày càng quyết liệt, Tô Tiểu Trúc cùng Tiểu Phỉ bị bí mật đưa đi. Tô Tiểu Trúc vào Trịnh gia làm gia sư của Trịnh Liệt sau khi nhận được tin chồng mình chết trước đó không lâu. Trịnh Liệt nhiệt tình theo đuổi ở một mức nào đó đã an ủi bi thương của cô, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Tô Tiểu Trúc chấp nhận Trịnh Liệt. Sau này Tô Tiểu Trúc rời Trịnh gia lại nhận được tin cha mất, vì an toàn của cô và Tiểu Phỉ bọn họ phải lập tức rời đi.

Trong lúc rời đi Tô Tiểu Trúc ngoài ý muốn phát hiện mình mang thai con Trịnh Liệt, đáng tiếc khi đó căn bản không có điều kiện an ổn để cô an thai, Trịnh Liệt cũng căn bản không thích hợp gánh vác trách nhiệm không ai mong muốn này. Nhưng mà Tô Tiểu Trúc cũng không muốn Trịnh Liệt được lợi như vậy, cô dạy bảo Tiểu Phỉ rằng Trịnh Liệt mới chính là ba của nó.

Trốn đông trốn tây như vậy vài năm, Tô Tiểu Trúc mắc bệnh ưng thư sau này không thể tiếp tục trốn tránh. Mối thù của cả nhà họ Tô bọn họ phải có người nhớ kỹ, hơn nữa phải báo thù. Mà người này, trừ bỏ Tiểu Phỉ thì không còn người thứ hai.

“…… Tiểu Phỉ họ Trịnh, trừ phi bào được thù, nếu không nó không thể mang họ Tô.” Tô Tiểu Trúc nói, “Trịnh Liệt, xin cậu.”

Củ khoai nóng bỏng tay này khiến đầu Trịnh Liệt cũng biến to: “…..Cô để tôi suy nghĩ một chút.”

Tô Tiểu Trúc không cho hắn cơ hội để cân nhắc, sau khi cùng Trình Liệt nói chuyện xong tối đó cô đơn thương độc mã chạy tới ám sát lão đại của bang phái đối địch, sau khi giết chết một đứa con thực có năng lực của đối phương thì bị loạn bắn bỏ mình.

Tiểu Phỉ một mình đi vào Trịnh gia, đối với vẻ mặt kinh ngạc của Trịnh Liệt nói: “Ba, con chỉ còn một mình ba, không được bỏ lại con!”

Sau đó khi Tiểu Phỉ vừa được mười hai tuổi rốt cục có được họ của chính mình, họ Trịnh.

Khi còn trẻ vô tri gây nên nợ thì trưởng thành tất yếu phải hoàn trả.

Trịnh Liệt thêm một đứa con không lớn không nhỏ trải qua những ngày tháng binh hoang mã loạn. Sau lại rốt cuộc không chịu nổi nên đem Trịnh Phỉ giao cho Tiêu Sân, Tiêu Sân lại đưa nó ra nước ngoài huấn luyện, cuộc sống của Trịnh Liệt mới hồi phục bình thường. Nhưng mà với tính cách e rằng chỉ sợ thiên hạ bất loạn của Trịnh Phỉ khiến cậu thường làm ra chút chuyện khiến người làm ba như Trịnh Liệt phải đau đầu.

Hai cha con cãi nhau ầm ĩ qua ba năm, thẳng đến một sự kiện phát sinh khiến mối quan hệ của bọn họ trở nên cực kỳ quái dị.

Việc này mà nói thực ra là Trịnh Phỉ tự làm tự chịu. Đứa nhỏ này một năm đại bộ phận đều ở nước ngoài huấn luyện, mỗi năm khó có được một lần trở về đều quậy Trịnh Liệt sứt đầu mẻ trán.

Năm ấy Trịnh Phỉ mười lăm tuổi lại lặng lẽ về nước, trộm chạy đến Trịnh gia. Lúc ấy ở nhà Trịnh Liệt đang diễn ra party cuồng hoan, trong đại sảnh lầu một tầng tầng lớp lớp thân thể, cảnh tượng hết sức khó coi.

Trịnh Liệt ở trong phòng ngủ chính trên lầu hai. Một mỹ nữ ngực to mặc áo lụa trong suốt bưng hai ly Martini đẩy ra cửa phòng. Trịnh Liệt cười đến phóng lưu phóng khoáng nhận ly, hai người gặm cắn mấy cái, tầng lụa mỏng trên người mỹ nữ liền xé mở một nửa, như có như không khoác trên cơ thể đầy đặn.

Mỹ nữ dường như không muốn cho hắn dễ dàng thực hiện được ý đồ, ngón tay sơn đỏ ở trước ngực Trịnh Liệt vẽ loạn, hai người nói vài câu, cụng ly, uống một nửa.

Mỹ nữ mỉm cười xinh đẹp, hờn dỗi đẩy Trịnh Liệt đi tắm rửa.

Trịnh Liệt lại ôm cô cắn mấy cái, mới cười xoay người vào phòng tắm.

Trịnh Phỉ vừa gặm cái bánh bao thó được từ nhà bếp, vừa nhìn lén, thẳng đến khi Trịnh Liệt vào phòng tắm cậu mới tiến vào phòng ngủ, trước khi mỹ nữ phát ra tiếng thét chói tay liền đem một con dao dọa cô sợ ngất đi.

Sau đó cậu cầm lấy ly rượu tò mò nhìn, lại liếm một chút, cuối cùng không ngăn được lực hấp dẫn đem một nửa còn lại uống hết.

Hơn nữa cậu đảo mắt, nảy sinh ý xấu trong đầu. Cậu cởi quần áo chính mình ra, đem quần áo trên người mỹ nữ tuột xuống mặc vào, nhét hai cái bánh bao vào trước ngực, nghẹn cười tiến vào trong chăn.

Cậu chờ Trịnh Liệt chấn động!

Đáng tiếc lần này cậu là thông minh bị thông minh lầm. Cậu thật không ngờ bạn giường lần này của Trịnh Liệt là một cô gái thích kịch liệt, cô bỏ trong rượu của mình cùng Trịnh Liệt chút thuốc trợ hứng liều cao.

Lúc Trịnh Liệt thở nặng nề lao ra, Trịnh Phỉ cũng bị thuốc tra tấn muốn phát tiết, cậu so với Trịnh Liệt càng không chịu nổi!

Trịnh Liệt trong lúc thần trí không rõ vẫn nhận thấy có chút không đúng, nhưng nhiệt tình của Trịnh Phỉ cùng mùi vị của quần áo tình thú trên người cậu khiến Trịnh Liệt càng mê mẩn, trong óc chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất……

Sau khi tỉnh táo lại, trên đầu Trịnh Liệt kề một khẩu súng. Sau này trở thành phương thức đặc thù đánh thức Trịnh Liệt của Trịnh Phỉ.

Đôi mắt to của Trịnh Phỉ sưng lên như hạch hạnh, ánh mắt nhìn Trịnh Liệt tựa như Trịnh Liệt phản bội cậu, hoàn toàn là bộ dạng cáo trạng ác nhân trước mắt!

Trịnh Liệt cũng kinh ngạc xấu hổ muốn chết. Trong lòng hắn vẫn xem Trịnh Phỉ như một nửa con ruột mà đối đãi. Cho dù là ai vừa tỉnh dậy liền phát hiện mình mơ hồ thượng con mình còn bị một khẩu súng kề sát trên đầu đều muốn phát điên chửi má nó! Khẩu súng này là thứ hắn thật vất vả tìm về làm quà sinh nhật mười lăm tuổi cho Trịnh Phỉ!

Nhưng mà Trịnh Liệt còn chưa kịp nói gì, Trịnh Phỉ đã cầm tay hắn lên, cúi đầu hung hăng cắn một cái!

Trịnh Liệt hút một ngụm khí lạnh,đau đến đổ mồ hôi lạnh!

“Trịnh Phỉ, nhả ra!”

Trịnh Phỉ hừ mạnh một tiếng, bỏ tay hắn ra dùng sức đá mạnh một cái, nhanh như chớp chạy biến. Trịnh Liệt muốn đuổi theo cũng không được.

Trịnh Phỉ trực tiếp chạy ra nước ngoài. Trịnh Liệt nghĩ cũng tốt, việc này là sai lầm ngẫu nhiên, hai người đều cần một chút thời gian để quên đi.

Nhưng đồng thời, đời sống về đêm của Trịnh Liệt cũng đoạn tuyệt quan hệ hoàn toàn với “Thuốc kích thích”, “Vị thành niên”, “Bé trai” ba từ mấu chốt này, thẳng đến Ân Triệu Lan khiến hắn phá lệ lần nữa.

Nguyên nhân khiến Trịnh Liệt không muốn gặp Trịnh Phỉ là ba tháng sau sự việc ngoài ý muốn đó, Trịnh Phỉ lại trộm về nước, dùng súng chỉ vào ngực Trịnh Liệt thực nghiêm túc hỏi hắn: “Lão ba, nếu con theo ba, làm lover của ba, ba có thể cam đoan về sau chỉ có một mình con không?”

Trịnh Liệt đối với Trịnh Phỉ cũng không có tình cảm gì ngoài tình cha con. Đêm đó chỉ là ngoài ý muốn, do lòng chơi đùa quá mức của Trịnh Phỉ tạo thành hậu quả xấu!

Trịnh Liệt không chút do dự lắc đầu. Hắn tin tưởng Trịnh Phỉ chỉ là do còn quá trẻ mà nhất thời mê muội.

“Lão ba ba có thật lòng yêu ai không?” Trịnh Phỉ hỏi, lại rất nhanh tự hỏi tự đáp, “Ba không có. Ba chính là một lão khốn kiếp không có tiết tháo!” Tiếng nói đầy oán hận.

Trịnh Liệt trợn mắt: “Phải! Cho nên xin ngươi bình thường một chút, không cần tiếp tục làm nũng!”

“Ba mới làm nũng cả nhà ba mới làm nũng!” Trịnh Phỉ nhất thời xù lông!

“Cả nhà ta bao gồm cả ngươi.” Trịnh Liệt lạnh nhạt nói.

Nghe một câu như thế, Trịnh Phỉ hừ một tiếng, tức giận cũng dịu xuống một cách thần kỳ: “Ba biết là tốt rồi! Ba nghe rõ, ba chạm vào con, về sau ba chính là của con! Ba đã không yêu ai, vì cái gì không thể là con! Con có tự tin so với những người khác đều nắm chắc, có thể thỏa mãn cái không tiết tháo của ba!” Cậu dõng dạc nói, ngẩng đầu ưỡn ngực tự tin bùng nổ!

Lão khốn kiếp lão không có tiết tháo mới hai mươi tuổi xuân xanh Trịnh Liệt nghe được trên trán nổi gân xanh!

Hắn đáp lại rõ ràng lưu loát: “Trịnh Phỉ, mau cút cho ta!” Lăn đi càng xa càng tốt!

Trịnh Phỉ lăn. Nhưng trong người cậu chảy dòng máu lưu manh đã nói là làm, một đoạn thời gian sau cậu nhằm vào bạn giường của Trịnh Liệt quậy đến mức Trịnh Liệt nghẹn muốn nội thương.

Thẳng đến khi Trịnh Liệt gặp Ân Triệu Lan, lấy thái độ thật sự lạnh khốc trước nay chưa từng có ngăn Trịnh Phỉ ra tay với Ân Triệu Lan.

“Trịnh Phỉ, nếu mày dám động vào cậu ta, tao với mày từ nay về sau một dao cắt đứt.”

Trịnh Phỉ lấy súng hướng về Trịnh Liệt không biết bao nhiêu lần, lần đầu tiến bóp cò, bắn vào tường phía sau hắn.

Trịnh Liệt cùng Ân Triệu Lan bên nhau hai năm, Trịnh Phỉ không xuất hiện trước mặt Trịnh Liệt nữa.

Nhưng Trịnh Liệt cùng Ân Triệu Lan chia tay không lâu, Trịnh Phỉ tựa như một con sói ngửi được mùi máu, lại trở lại lần nữa, hơn nữa dùng phương thức đặc biệt của cậu tuyện cáo việc này.

“Trở về làm gì?” Trịnh Liệt nhớ tới sự dây dưa của cậu liền cả người vô lực. Hắn thậm chí bắt đầu phá quán phá suất (vò đã mẻ lại sứt, ngụ ý đã hỏng thì cho hỏng luôn) cảm thấy, dù sao hắn cùng Ân Triệu Lan cũng chia tay, nếu Trịnh Phỉ thật sự muốn như, vậy tùy cậu đi. Về phần cậu có mị lực khiến hắn chỉ cần một mình cậu hay không, chính là một chuyện khác.

Nhưng mà lần này Trịnh Liệt đã sai lầm rồi.

Khẩu súng của Trịnh Phỉ bỏ trở lại thắt lưng, sắc mặt nghiêm túc khó thấy, từng chữ từng chữ nói: “Ba, con đã trưởng thành, là lúc nên trở về báo thù.”

Mà về sau này ngẫu nhiên mới phát sinh một chuyện, chính là cậu khống chế không được bạo lực huyết tinh lên phát tiết, không cần hắn bảo vệ nữa.

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s