MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 8

  1. Tang thi và người khởi xướng -2

“Chân cậu ta?” Sau khi Mục Nhạn Hành ngồi dậy trên thân cây mắc cỡ, vẫn là cẩn thận phát hiện chỗ bị thương của Lê Lý. Lê Lý mặc áo tắm màu trắng, thế nhưng khi bò lết đi ra, áo tắm đã sớm bị cọ đến tối đen như mực, bị hòn đá góc cạnh bén nhọn cứa đến rách te tua.

Bỏ qua các loại trầy da cùng vết xước trên người, cẳng chân trái của Lê Lý là nơi bị thương nặng nhất, cẳng chân lộ ra ngoài áo tắm một mảnh huyết nhục mơ hồ, lấy một loại tư thái quỷ dị gãy lệch một bên, hình như ghép lại lung tung bằng đạo cụ mô phỏng, mà không phải thuộc về cái chân của chính gã.

Hạ Phi sách một tiếng, nâng tay che mắt Mục Nhạn Hành: “Được rồi được rồi, đừng loạn nhìn, đều là chấn thương, anh vẫn là lo cho bản thân mình trước đi!” Cảm nhận được lông mi xẹt qua lòng bàn tay, Hạ Phi kéo kéo khóe miệng, biểu tình nhu hòa xuống, “Tôi lập tức băng bó cho cậu ta, sẽ không để cho cậu ta mất máu quá nhiều mà chết.”

Hơn nữa tại thời điểm bốn phía hoang vắng sinh cơ toàn bộ tuyệt diệt, lại nhìn Lê Lý không vừa mắt, cũng không đến mức nhìn người này cứ như vậy mà chết đi.

Có đôi khi hai người cùng một chỗ, tưởng tượng nếu trên thế giới chỉ còn hai người bọn họ sẽ thật thê diễm (thê lương xinh đẹp) duy mĩ, rúc vào nhau cùng ngắm thái dương chìm dần xuống đường chân trời, bóng dáng chồng lên nhau dần dần dung hòa với bóng đêm hắc ám. . . . . . Nhưng mà nếu thế giới này thật sự chỉ còn lại hắn và Mục Nhạn Hành hai người, có lẽ bọn họ sẽ bị hủy hoại bởi chính mình hoặc lẫn nhau, bởi vì không thể đi gánh vác tuyệt vọng của cả nhân loại.

Hạ Phi cự tuyệt suy nghĩ đến cái tương lai kia.

Hắn buông tay, tiến đến gần Mục Nhạn Hành, mắt xếch hẹp dài chăm chú nhìn vào trong mắt Mục Nhạn Hành: “Anh phải nhớ kỹ, anh không cần chỉ lo lắng cho người khác. Nếu anh không đối đãi tốt chính mình, cũng sẽ có người khác lo lắng cho anh.” Hắn vươn ngón tay thon dài, chỉ vào chóp mũi chính mình, từng chữ từng chữ, “Ví, như, tôi.”

“. . . . . .” Mục Nhạn Hành kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, ngạc nhiên mê mang trong mắt khiến lòng Hạ Phi mềm mại không thôi, nam nhân này không khéo nói chuyện, kỳ thật là quá đơn thuần, tuy rằng mặt luôn ra vẻ trầm mặc, làm cho người ta đoán không ra ý nghĩ của y, nhưng có một điểm rõ ràng, y chỉ khát cầu ấm áp mà thôi.

Anh muốn ấm áp, tôi sẽ từng chút một nhồi vào trong ngực anh. Hạ Phi cong môi cười, nâng tay chọt chọt trán Mục Nhạn Hành: “Không nên tùy tùy tiện tiện làm cho người ta lo lắng, đây là lễ phép cơ bản đối với người quan tâm anh.”

Mục Nhạn Hành trầm mặc gật đầu, con ngươi ám trầm đem tất cả tình tự toàn bộ che lấp, môi giật giật, lại cuối cùng, cái gì đều không có nói ra, chỉ ngốc nghếch nói ra hai chữ: “Cám ơn.”

Thật sự là ngu ngốc.

Hạ Phi hoàn toàn không trông cậy vào người này có thể thông suốt một chút, đã chuẩn bị tốt trường kỳ kháng chiến từ sớm rồi. Hắn khiến Mục Nhạn Hành nằm trên lá cây nghỉ ngơi, chính mình lại hướng Lê Lý đi đến.

“Cho tôi xem vết thương của cậu.” Hạ Phi ngồi xổm bên người gã, nhẹ giọng nói.

Dường như được thanh âm nhu hòa trấn an, hoặc là nước mắt đã muốn khô cạn, Lê Lý rốt cuộc ngừng khóc thút thít, nâng đôi mắt sưng đỏ nhìn nhìn Hạ Phi: “Phiền. . . . . . Phiền anh.”

Hạ Phi bị gã nhìn như vậy, nhất thời cứng ngắc thân mình, vô cùng thê thảm dời tầm mắt, khuôn mặt này thật sự là rất khiêu chiến cực hạn thẩm mỹ của hắn. Vết bẩn trên mặt bị nước mắt rửa qua, hơn nữa bàn tay lung tung lau chùi, giờ phút này đã trở nên hỗn độn.

Nếu là khuôn mặt thanh tú phía trước kia, nói không chừng sẽ có háo sắc đại thúc cư tâm bất lương bụng đói ăn quàng trêu đùa một câu “Con mèo hoa nhỏ bẩn hề hề này”, sau đó quyết đoán tiến lên đem nam nhân lê hoa đái vũ (hoa lê vương vất những giọt mưa, (thường) chỉ vẻ đẹp của người con gái khi rơi lệ) lau khô rồi ăn sạch luôn đi.

Nhưng mà hiện tại mắt Lê Lý đã sưng đỏ đến híp thành một cái khe hở, hồng hồng chiếm nửa khuôn mặt, quả thật làm cho người ta không nhìn nổi.

Cho nên Hạ Phi thực yên tâm thực sung sướng hướng Mục Nhạn Hành hô một câu: “Nhạn Hành, tôi xé một mảnh lá cây dùng được không? Để băng bó miệng vết thương.”

Mục Nhạn Hành nhìn qua bên này, thấy Lê Lý thì giật mình, ánh mắt cứng ngắt chuyển qua bên cạnh, sau đó lại miễn cưỡng xoay lại, trả lời: “Đó là cây mắc cỡ của anh.”

“Ừ.” Hạ Phi cảm thấy mỹ mãn gật đầu, liền đưa tay nắm lá cây ngoài bìa, kéo cuống một nắm lớn, một bên dùng chất lỏng của lá từng chút lau đi máu tươi cùng vết bẩn trên đùi Lê Lý, một bên tự hỏi nên xử lý gãy chân như thế nào, tình huống trước mắt, chân tựa hồ khó có thể giữ lại, hơn nữa nếu nhiễm trùng, thậm chí ngay cả có thể bảo trụ tính mạng được hay không cũng là một vấn đề. Nhưng mà chà chà, hắn bỗng nhiên cảm giác được hơi nước dưới tay càng ngày càng nhiều, hoàn toàn làm ướt cả bàn tay hắn.

Lá cây này có nhiều nước như vậy?

Hạ Phi thu hồi suy nghĩ bay xa, đem lực chú ý một lần nữa quay về trên đùi Lê Lý, ngạc nhiên phát hiện, cái chân trong tay hắn này đang dần dần trong suốt, da đã muốn đông lại, giống như trái cây đông lạnh trong suốt gì đó, xuyên thấu qua tầng da trong suốt, có thể thấy được mạch máu cơ thể rõ ràng, đã dần dần trở nên trong suốt.

“Tôi. . . . . . Tôi tôi. . . . . . Tôi đây là làm sao vậy?” Lê Lý bị phản ứng của chính mình dọa ngây người, gã kinh ngạc nhìn thoáng qua Hạ Phi, sau đó ánh mắt trắng dã, xương cốt dường như mềm xuống, cứ vậy trực tiếp hôn mê.

Hạ Phi co rút khóe miệng, quay đầu nhìn lại Mục Nhạn Hành, người nọ thực nghe lời từ từ nhắm hai mắt nghỉ ngơi , cũng không có chú ý tới bên này. Quả nhiên là đem ý tốt của người khác đặc biệt trân trọng, không dễ dàng cô phụ. . . . . . Được lắm, chiêu này phải nhớ lại, sử dụng tốt lắm.

Hắn nhếch khóe môi, lại nhìn toàn bộ cẳng chân Lê Lý đã muốn thành quả đông lạnh trong suốt, cũng hoàn toàn vô cảm .

Lấy tay đem tóc rơi xuống trán vén qua một bên, hắn nhìn chân như quả đông lạnh gãy thành một góc độ quỷ dị, còn nghiêm túc suy nghĩ, nếu bây giờ hắn trực tiếp đem đoạn gãy kia gắn lại, quả đông lạnh có thể kết hợp chỗ gãy lại hay không?

Hắn rất vô trách nhiệm đem cẳng chân hóa thành quả đông lạnh của Lê Lý trở thành đất sét cao su, có khả năng xoa nắn dính hợp.

“A, thử nghiệm như vậy tốt lắm.” Trong mắt lóe ra quang mang hứng thú, Hạ Phi cầm cẳng chân Lê Lý, tại chỗ chậm rãi hồi phục, xúc cảm cùng với đất sét cao su không giống chút nào, chỉ là cảm giác trơn trơn bóng bóng.

Sau đó tại chỗ hồi phục, nguyên bản chỗ gãy rốt cuộc nhìn không ra dấu vết, Hạ Phi có chút đăm chiêu nheo mắt lại, cho nên, đây cũng là một loại dị năng? Miệng vết thương của Nhạn Hành biến mất, có phải hay không cũng giống như vậy?

Lắc lắc đầu, nhanh chóng đánh rớt ý tưởng này, nói quả đông lạnh chính là mĩ hóa (nói giảm nói tránh), trên thực tế nhìn như vậy, cẳng chân kia trông giống con sên trong suốt thô to mới đúng đi?

Nhất thời, ướt át đầy tay cũng trở nên thật ghê tởm, nhanh cọ cọ lên lá cây—— Tiểu Mộc, thật có lỗi, ngươi nhịn nhịn đi nha.

Tiểu Mộc là tên hắn đặt cho cây mắc cỡ, bất quá chuyện này đương nhiên sẽ không thẳng thắn trước mặt Mục Nhạn Hành. . . . . . Có lẽ tương lai sẽ có một ngày, nhưng tuyệt đối sẽ không là hôm nay.

Thật sự là mạng lớn.

Nhìn Lê Lý hôn mê, Hạ Phi lại cảm khái.

Trong mắt hắn, cẳng chân trong suốt đã dần dần khôi phục lại nguyên trạng, đại khái chờ hoàn toàn khôi phục, chân này liền tốt lắm đi? Xoay người đang muốn hướng Mục Nhạn Hành bên kia đi, mà khóe mắt thoáng nhìn lại làm cho hắn dừng bước.

—— đây là cái gì?

Thu hồi cước bộ, kinh ngạc nhìn về phía cẳng trên chân Lê Lý c bao phủ một tầng lam quang lờ mờ, mơ mơ hồ hồ có một lực hấp dẫn khó hiểu đối với người, Hạ Phi nháy mắt mấy cái, xác nhận chắc chắn không phải mình gặp ảo giác, trầm ngâm một lát, lại kéo xuống một khối lá cây, đắp lên cẳng chân Lê Lý.

Lá cây bình yên vô sự dừng trên cẳng chân Lê Lý, được lam quang bao phủ, vẫn không nhúc nhích.

Hạ Phi lúc này mới vươn tay hướng tới lam quang, không biết vì sao, khi thấy lam quang này, nội tâm liền trở nên xôn xao, bản năng thân thể kích động hắn làm như vậy, giống như thân thể đói khát mấy ngày, mà lam quang kia tựa như một bữa tiệc lớn thơm ngào ngạt.

Xác nhận một chút cũng không có hại, có thể yên tâm thuận theo thân thể bản năng đi?

Đầu ngón tay từng chút tới gần. . . . . . Sau đó rốt cục chạm đến bên cạnh lam quang.

“A!” Hạ Phi nắm chặt cẳng chân Lê Lý một phen, móng tay cơ hồ bấu vào máu thịt bên trong làn da, hắn kinh ngạc mở to hai mắt nhìn —— lại là một mảnh màu đỏ, thế giới u ám mờ mịt lại biến thành màu đỏ, không trung, phế tích cùng với người trước mắt màu đỏ.

Nhưng mà kỳ lạ, hắn nghiêng đầu, lúc này đây, hắn có thể khống chế thân thể của chính mình!

Chỉ là trong lòng không ngừng cuồn cuộn xúc động thị huyết, khiến khí huyết hắn không xong, hô hấp dần dần dồn dập, nghĩ muốn hung hăng phá hư cái gì đó, tỷ như người trước mắt này, tưởng niệm vị ngọt của máu, muốn nhìn người này kêu rên thảm thiết vô vọng.

Trong đầu trong lòng tất cả đều là ý niệm tàn nhẫn đến cực điểm không ngừng cuồn cuộn, Hạ Phi cắn răng bảo trì bình tĩnh, cố gắng đem dục vọng thi ngược áp xuống, lại như thế nào cũng không thể được. Nếu Mục Nhạn Hành ở chỗ này, y nhất địnhsẽ khiếp sợ phát hiện, hai tròng mắt Hạ Phi lại bịt kín một tầng huyết sắc, quỷ dị mà lạnh lẻo.

Advertisements

4 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s