MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 6

  1. Dị biến bắt đầu -3

Hiện giờ là cuối hạ đầu thu, sắc trời sáng tương đối hơi sớm. Hạ Phi liếc mắt nhìn tầng tầng mây trắng trên không, có chút khó hiểu lắc lắc đầu. Rõ ràng bầu trời tối hôm qua trong suốt như vậy, còn tưởng rằng hôm nay là ngày nắng, nhưng hiện tại xem ra, có thể không đổ mưa to là tốt nhất.

“Nhạn Hành, mấy giờ rồi?” Hắn quay đầu hô với người trong phòng khách một tiếng.

Nam nhân hoàn toàn không nhận thấy xưng hô đã bị người nào đó bất tri bất giác bóp méo, đang cầm dây thừng chuẩn vị đem về kho, bị hô to như vậy, theo bản năng đem dây thừng ném dưới chân, mới xoay người nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, trả lời: “Bảy giờ bốn mươi .”

“A, quả nhiên là sắc trời tối thật.” Hạ Phi thì thào, hắn lúc trước còn tưởng rằng mới sáu giờ sáng, không nghĩ tới đã là giờ này.

“Nhưng mặc kệ nói thế nào, khắp đường cái chạy đầy xe cứu thương cũng quá khoa trương đi?” Hạ Phi nhìn ngã tư dưới lầu hoàn toàn bị xe cứu thương qua lại chiếm lĩnh, hồ nghi nhăn mi lại, qua một buổi tối, cả thành phố đều trở nên không thích hợp.

“Nhạn Hành, mở TV, xem tin tức sáng sớm.” Đối với tiếng “Ô ô ô” thê lương khắp đường bất đắc dĩ nhún vai, mỗi người có cuộc sống của riêng mình, hy vọng người gặp chuyện không may này có thể tốt lên. Không hề chú ý, hắn xoay người đi đến phòng tắm rửa mặt, “Lát nữa tôi sẽ làm bữa sáng.”

“Ừ.” Mục Nhạn Hành ngồi vào sô pha, tùy tay mở TV ra, y có chút tò mò với sự tình đã xảy ra sáng nay, lúc trước bởi vì tâm thần không yên mà không có chú ý, hiện tại nghĩ lại, quả nhiên có chút không thích hợp. . . . . . Y thanh tỉnh sớm hơn Hạ Phi, mà lúc đó, xe cứu thương đã như bây giờ, qua lại khắp nơi.

Mở TV, kênh tin tức Hoa Hạ, Mục Nhạn Hành đang chuẩn bị chuyển tới đài Thiên Phủ của thành phố, liền thấy trên kênh tin tức, nam MC vẻ mặt nghiêm túc nói: “Số người sốt cao hôn mê bất tỉnh còn đang tiếp tục gia tăng, các chuyên gia cho rằng đây là một trận bùng nổ bệnh truyền nhiễm quy mô toàn thế giới, trước mắt các chuyên gia trong lĩnh vực liên quan tại các quốc gia đã lên đường đi Mĩ tổ chức khẩn cấp một tổ nghiên cứu, đề nghị người dân xuất hiện bệnh trạng lập tức đến bệnh viện điều trị. Tiếp theo xin mời phóng viên hiện trường Lam Bội Bội. . . . . .”

Mục Nhạn Hành nhìn trong màn hình TV, hiện trường bệnh viện đều nhốn nháo, ồn ào hỗn loạn, nhất thời bị mật độ dân cư đông nghìn nghịt kia dọa khiếp sợ nói không ra lời.

Nghi hoặc quanh quẩn trong đầu từ tối hôm qua lại chiếm cứ cả suy nghĩ, đến tột cùng là làm sao vậy?

Hạ Phi biến dị, dị năng thực vật của y, đều là trong tiểu thuyết kì huyễn A Bách xem mới có. Hay là người sốt cao không lùi kia, cũng cùng chuyện này có quan hệ?

“Sao lại ngẩn người?” Hạ Phi ra khỏi phòng tắm, thấy vẻ mặt Mục Nhạn Hành có chút đăm chiêu, buồn cười đi qua, cố ý đem bàn tay đã rửa qua nước lạnh dán lên mặt người này, “Dị năng là chuyện tốt, người thường nghĩ muốn còn không được. Nhưng mà phải tùy thời lo lắng bị đem đi sở nghiên cứu giải phẫu, điểm ấy thật không tốt.” Hắn trêu chọc.

“Anh tới nhìn xem.” Mục Nhạn Hành đem kênh chuyển đến đài Thiên Phủ, không ngoài y sở liệu, cơ hồ tất cả các kênh đều đang đưa cùng một sự kiện.

Phạm vi thế giới. . . . . . bệnh truyền nhiễm. . . . . . số người sốt cao hôn mê đang không ngừng gia tăng . . . . . .

Mấy từ ngữ chồng chồng cất lên, cấu thành khúc nhạc dạo u ám cực kỳ nặng nề áp lực, hơn nữa vẻ mặt MC ngưng trọng, càng làm cho người ta mơ hồ bất an.

Hạ Phi nhìn TV, nhẹ di một tiếng: “A, nữ MC thay đổi người nha. . . . . . Gương mặt mới này cũng chưa thấy qua ở đài Thiên Phủ đâu, là người mới sao?”

Người này thật sự là. . . . . . Mục Nhạn Hành bật cười, vốn nổi lên một chút tâm tình trầm trọng nhất thời liền không có cơ hội tiếp tục gia tăng thêm, hiện tại cho dù tiếp tục lo lắng, cũng tìm không thấy bầu không khí áp lực như vậy nữa.

“Nữ MC hẳn là đã bị đưa vào bệnh viện đi.” Y đoán nói, “Xem ra tình thế thực sự thật nghiêm trọng.”

Hạ Phi tuy rằng cười nhẹ, nhưng trong lòng cảm giác là cùng Mục Nhạn Hành giống nhau. Hắn trong lòng bổ sung nói, có lẽ những gì xem trước mắt chưa phải là tất cả, chỉ đứng ở trong nhà xem TV thì hoàn toàn không thể chân chính nhận biết tình thế cấp bách được.

“So với bọn họ, kỳ quái nhất chính là chúng ta mới đúng đi?” Hạ Phi cười vỗ vỗ bả vai Mục Nhạn Hành, “Chúng ta ngay cả lo lắng cho mình còn không kịp, sao có thể đi lo lắng những người khác? Trời sập xuống cũng không tới phiên chúng ta chống đỡ, nên nghĩ những chuyện thiết thực mới đúng. Nhạn Hành hiện tại chẳng lẽ không đói sao?”

Mục Nhạn Hành sờ sờ bụng, nghiêm túc gật đầu, quả thật là đói bụng.

“Tôi đi làm điểm tâm.” Hạ Phi nhìn thoáng qua thời gian, “Ai nha, đã muốn tám giờ. Nhạn Hành anh muốn ăn —— ách!”

Hắn mới nhấc chân hướng phòng bếp đi một bước, giây tiếp theo liền té ngã trên mặt đất —— a hả? Sàn nhà sao lại nghiêng? Trong nháy mắt Hạ Phi ngã xuống đất, trong mắt phản chiếu vách tường cùng trần nhà vặn vẹo một cách kì quái, cảnh vật trước mắt giống như một tờ giấy mỏng manh bị bàn tay to lớn vô hình vo viên xé nát thành những mảnh nhỏ.

Chuyện gì xảy ra?

Khi đầu óc còn hoàn toàn chưa phản ứng được, mặt đất dưới chân biến mất, cảm giác không trọng lực thổi quét toàn thân, rất giống trò nhảy cầu ở công viên trò chơi, dưới tác dụng của lực hấp dẫn Hạ Phi nhanh chóng rơi xuống, ngực co rút từng trận.

Giây tiếp theo, hắn va chạm thật mạnh trên một mảnh lá cây rộng lớn, khi lá cây chạm vào hắn, liền nhanh chóng khép lại, một mảnh lá cây đối diện cũng lập tức bọc lại. Lá cây lạnh lẽo mềm dẻo dán tại hai má làm cho tư duy hỗn độn của hắn rốt cuộc có thể rõ ràng.

Đây là. . . . . . Động đất?

Hắn mở to mắt, phát hiện trước mắt là một mảnh hắc ám, lá cây vì bảo vệ đã bọc kín hắn lại, chỉ có thể lờ mờ nghe thấy phía ngoài lá cây tiếng nổ ầm vang không dứt. Trong bóng tối Hạ Phi không thể đánh giá chính xác, nhưng có thể xác định một chuyện, đó chính là khoảng thời gian này vô cùng dài, dài lâu đến mức khiến người ta không thể tưởng tượng được mặt đất cuối cùng đã nổ tung thành bao nhiêu khe rãnh, dài lâu đến làm cho người ta không còn dám ôm nửa điểm hy vọng đối với nhà mình sau khi tai nạn kết thúc.

Thế giới này muốn nghiêng trời lệch đất một lần sao? Hạ Phi ghé vào trên bề mặt lá cây, thở dài, ầm vang lâu như vậy, rốt cuộc là muốn thế nào? Chờ đến khi nhìn thấy ánh sáng, mặt đất trước mắt sẽ trở thành diện mạo nào?

Hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng.

Thế giới quen thuộc trong chớp mắt chao đảo, Hạ Phi có chút mờ mịt, đây rốt cuộc có còn là thế giới hắn biết rõ hay không?

“Hạ Phi! Hạ Phi anh sao rồi?!” Phía trên truyền đến một thanh âm lo lắng, “Không bị thương chứ?”

“Tôi không sao.” Trong tiếng ầm ầm đơn điệu, rốt cục vang lên một thanh âm quen thuộc, Hạ Phi theo bản năng trả lời, ngẩn người, mới giật mình phát giác, là Mục Nhạn Hành cứu mình, dùng gốc. . . . . . cây mắc cỡ khổng lồ?

Trong bóng đêm, tâm tình bỗng nhiên bình tĩnh lại, Hạ Phi sờ sờ lá cây lạnh lẽo, chợt nhớ tới khi mình nhìn thấy gốc mắc cỡ này ở ven đường, lấy tay chạm chạm lá cây non mềm, lá cây kia liền nhanh chóng khép lại, dùng tư thái trầm mặc im lặng khép kín nhẫn nại chịu đựng quấy rầy của mình, bỗng nhiên liền cảm thấy được rất giống người nào đó, vì thế mua cây mắc cỡ mang về nhà, đặt trên bàn nhỏ cạnh sô pha, thường thường ác ý thú vị vươn tay đùa một chút, như là đùa người nào đó vậy.

Không nghĩ tới lần này, là tiểu tử này với người nào đó cùng nhau cứu hắn.

Trong lòng dần dần an ổn bình tĩnh, trong bóng đêm Hạ Phi cười nhẹ, ôn nhu lạ lùng. Hắn im lặng nghĩ, cho dù là nhìn thấy cảnh tượng mạt thế, hắn cũng có thể trấn định thản nhiên đối mặt. Cho dù phiến đại địa (mặt đất) quen thuộc này sụp đổ, nhưng người này cũng vô cùng chân thật tồn tại bên mình, như vậy sao còn phải đi mờ mịt bất an?

Mười hai giờ sau mưa sao băng, tám giờ sáng hôm sau, địa cầu hung hăng run rẩy một lần, không trung bị từng đám mây xám xịt chia thành mảnh nhỏ, mặt đất bị từng cái khe rãnh thật sâu mở ra vực sâu thăm thẳm.

Sáng sớm hôm nay, không có ánh mặt trời.

Thế giới dị biến rốt cục hiện ra những manh mối đầu tiên.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Mục Mục anh hùng cứu mỹ nhân =v=~~~ Hạ Phi Phi nhanh lấy thân báo đáp đi ~~~~

Advertisements

7 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 6

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s