MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 5

  1. Dị biến bắt đầu -2

Trên võng mạc tựa hồ còn lưu lại quỹ tích màu trắng bạc của sao băng xẹt qua trong chớp mắt, nhưng một giây sau, Hạ Phi lại mờ mịt phát hiện chính mình đứng trong một thế giới nhiễm màu đỏ như máu. Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm, ngọt đến mức cho người ta buồn nôn.

Đây là đâu?

Hắn cố gắng mở to hai mắt, nhìn kỹ cảnh vật xung quanh, không trung xa xa, nhà cao tầng, đèn đường, phố xá, cửa sổ kề bên, bồn hoa, đèn sáng trong phòng khách phía sau, cùng với nam nhân bị đặt dưới thân. . . . . . đều cực kỳ quen thuộc, trừ bỏ hết thảy màu sắc đều bị màu đỏ thâm thâm thiển thiển (đậm nhạt) như máu bao trùm, còn lại không có nửa điểm biến hóa.

Chuyện gì xảy ra?

Hắn mờ mịt nhìn ánh mắt kinh ngạc lại lo lắng của nam nhân dưới thân, thấy môi y hé ra hợp lại, nhưng không thể nào nghe thấy thanh âm y. Cả thế giới trong tai hắn đều yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy hai tiếng tim đập “thình thịch” vang lên cùng lúc, tiết tấu giao hòa lẫn nhau.

Hạ Phi cố gắng bỏ qua huyết sắc dày đặc kia, cố gắng phân biệt Mục Nhạn Hành đang nói cái gì.

Thả. . . . . . tôi. . . . . . ra. . . . . .

Hắn thấy rõ ràng từng chữ Mục Nhạn Hành nói, vô tội chớp mắt, tuy rằng đã muốn tấn công đầu gỗ này thật lâu, nhưng hắn vẫn chưa từng hành động được không? Thế nhưng ngay lập tức, động tác của hắn liền cứng ngắc ——

Hắn sao có thể thấy nhất thanh nhị sở (rõ ràng) cảnh sắc sau lưng?

Sau gáy mọc mắt sao? Hạ Phi nỗ lực làm cho tâm tình khiếp sợ bình tĩnh trở lại, cố gắng tươi cười, nghiêm túc nhận rõ trạng huống hiện tại của mình. Rất giống thời điểm sử sụng thần thức trong tiểu thuyết tiên hiệp, cũng không phải dùng mắt nhìn, mà là dùng tinh thần lực đi cảm giác hết thảy bốn phía.

Chậm rãi đem lực chú ý từ bốn phía chuyển dời đến trên thân thể của chính mình, Hạ Phi ngạc nhiên phát hiện, giờ phút này tay hắn đang nắm cánh tay phải của Mục Nhạn Hành, không chút lưu tình bẻ gẫy. Rõ ràng không phải ý nguyện của mình, nhưng lòng bàn tay quả thực còn lưu lại xúc cảm khi xương cốt cứng rắn vỡ vụn, khiến tim hắn đập nhanh một trận, hắn rốt cuộc làm cái gì vậy?

Dừng tay lại!

Hạ Phi nhìn thấy mồ hôi lạnh dày đặc trên trán Mục Nhạn Hành, lông mày ẩn nhẫn nhăn lại, đôi môi cắn chặt thì đau lòng không thôi. Vì cái gì hắn không thể khống chế hành động thân thể chính mình? Thân thể hắn sao lại không nghe lệnh của hắn?

Tựa như toàn bộ một mặt tàn nhẫn nhất bị tách rời ra ngoài, tùy tiện điểu khiển khối thân thể này, mà bản thân hắn lại chỉ có thể trơ mắt bàng quan cảm thụ, cánh môi mềm mại, mùi máu tươi, lồng ngực rắn chắc . . . . . .

Nghe không thấy thanh âm của Mục Nhạn Hành, nhưng có thể đoán ra, người này dù đau đến mức tận cùng cũng nhất định không phát ra âm thanh yếu đuối, cậy mạnh quật cường đến nỗi làm cho người ta đau lòng. Trong thế giới huyết sắc sau vô số lần đấu đá lung tung không có kết quả, tinh thần mỏi mệt rốt cuộc khiến Hạ Phi không cam lòng lâm vào hắc ám. . . . . .

Mục Nhạn Hành, anh ngàn vạn lần không thể có việc gì! Nếu không, hắn không thể tha thứ bản thân tàn nhẫn như vậy!

“Hạ Phi, Hạ Phi!”

Hai má bị người vừa kéo vừa đánh, một trận đau đớn nóng rát, Hạ Phi giật giật mí mắt, chậm rãi mở mắt, khi nhìn đến trần nhà tuyết trắng, không khỏi giật mình . . . . . . Biến, biến trở lại rồi? Theo bản năng, trong đầu hiện ra màu đỏ dính sền sệt đầy trời đầy đất, trong miệng mơ hồ còn lưu lại vị máu rỉ sắt, hắn không khỏi xoay người chống sô pha, che miệng nôn khan một trận, đầu đau muốn nứt ra, thống khổ nhăn mi, tư vị này còn khổ sở hơn say rượu!

“Hạ Phi, anh sao rồi?” Một bàn tay giúp hắn vỗ lưng, nhẹ nhàng an ủi, “Trong nhà có thuốc không? Tôi không tìm được, nói cho tôi biết đi?”

“Mục. . . . . . Nhạn Hành?” Hạ Phi lúc này mới giật mình phát hiện người bên cạnh là ai, kinh ngạc nâng mắt nhìn, đúng là Mục Nhạn Hành, nhưng vết thương bị cắn trên môi đã muốn biến mất, cánh tay phải bị bẻ gãy tối qua giờ phút này đang vuốt lưng hắn. . . . . . Tối hôm qua, là mơ?

Động tác Mục Nhạn Hành bỗng nhiên cứng ngắc.

Hạ Phi nháy mắt mấy cái, ấy chết, hình như hắn đem suy nghĩ nói ra? Là quá khó tiếp thu, lực khống chế đối với thân thể yếu bớt đi?

Hắn thành thật mở to đôi mắt vô tội nhìn lại Mục Nhạn Hành, bên môi lộ ra tươi cười nhợt nhạt: “Tối hôm qua tôi gặp ác mộng, làm rất nhiều chuyện không tốt đối với Nhạn Hành anh.” Nghĩ đến cảm giác thất bại bất lực, sắc mặt hắn lại thật sự ảm đạm xuống, “Chính là hoàn toàn không khống chế được thân thể của chính mình, liều mạng nghĩ dừng tay nhưng không thể được, chỉ có thể trơ mắt nhìn. . . . . .”

“Nếu Nhạn Hành xảy ra chuyện, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho chính mình!” Ánh mắt Hạ Phi nhu hòa lưu luyến trên mặt Mục Nhạn Hành, ngữ khí kiên định lại nghiêm túc, từng chữ từng chữ như thận trọng hứa hẹn, làm cho Mục Nhạn Hành không biết làm sao nhìn hắn, há miệng thở dốc, lại không nói được gì.

Đây mới là Hạ Phi.

Ở một góc nào đó trong lòng, rốt cục hạ xuống một tảng đá lớn. Một lúc lâu sau Mục Nhạn Hành mới giật mình, thở ra một hơi. . . . . . Kỳ thật buổi sáng sau khi tỉnh lại trên một đám lá cây dày đặc rộng lớn, nhìn thấy Hạ Phi ghé trên người mình hôn mê bất tỉnh, y vốn định vứt người này lại trực tiếp chạy đi.

Đã trải qua thi ngược tàn nhẫn như vậy, về sau không bao giờ … gặp lại nữa có lẽ là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng mà lúc đi ra, thấy một đường dấu chân đen xì từ huyền quan đến phòng khách, lại nhìn thấy đôi dép đi trong nhà kiểu dáng phim hoạt hình đáng yêu, không hiểu sao lại mềm lòng. Vì thế quay trở lại ban công, đem người ôm về phòng khách, lại hung hăng tát mấy cái đánh thức người này.

Nhìn thấy khuôn mặt trắng nõn tuấn mỹ của Hạ Phi giờ phút này sưng đỏ, Mục Nhạn Hành có chút xấu hổ nghĩ, kỳ thật mấy bàn tay kia có cả phần trả thù cho tối hôm qua.

“Tối hôm qua. . . . . .” Vốn tâm tình có chút nặng nề nhìn thấy Hạ Phi không hề phát hiện vẫn dùng khuôn mặt bánh mì chớp mắt ra vẻ dễ thương, bỗng nhiên thấy hả hê, Mục Nhạn Hành nhịn không được kéo kéo khóe môi, nghiêm túc nói, “Đó không phải nằm mơ.”

“A?” Ánh mắt Hạ Phi nhìn hướng khóe môi Mục Nhạn Hành, “Nếu là thật thì. . . . . .” Vết thương trên môi đâu?

Mục Nhạn Hành bị ánh mắt hắn trắng trợn như vậy nhìn nên quẫn bách không thôi, nghiêng mặt không nhìn tới ánh mắt Hạ Phi, lại vừa vặn đem cái lỗ tai hồng hồng bại lộ trước Hạ Phi. Hạ Phi vội vàng lấy tay che lại miệng, mừng thầm là được rồi, không được cười ra tiếng, không thể đem người dọa chạy mất.

“Là thật.” Nói đến chính sự, trong giọng nói Mục Nhạn Hành mơ hồ có chút ngưng trọng, “Vết thương trên ngực tôi cũng không thấy .” Áo trên người y đã bị xé rách, còn nhiễm vết máu loang lổ, đã sớm bị y ném trong thùng rác, giờ phút này trên người đã thay một chiếc áo sơmi của Hạ Phi. Cởi bỏ nút áo, lộ ra nơi vốn có vết đao chém, y có chút mờ mịt nói, “Tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

Hạ Phi ra vẻ thoải mái nói: “Có lẽ chúng ta đều còn nằm mơ?” Hắn 囧 bỗng nhiên nghĩ, không có khả năng là hắn tối hôm qua một lần gây sức ép như vậy, ngược lại chữa khỏi miệng vết thương đi?

“Có lẽ.” Mục Nhạn Hành ánh mắt cổ quái liếc nhìn Hạ Phi, “Bằng không cái này lại nên giải thích như thế nào?” Y giật giật ngón tay, mở hướng bình hoa đặt trên bàn trà trước sô pha, cành hoa như được tiếp chất kích thích, nhanh chóng bắt đầu sinh trưởng, nụ hoa trắng nõn một cái tiếp một cái, trong chớp mắt, đóa hoa tuyết trắng dần dần nở rộ, giống như làm nhanh tốc độ sinh trưởng của thực vật trong phim phóng sự, xinh đẹp khiến người ta kinh ngạc thán phục.

Cành hoa quá mức nặng nề rốt cuộc áp đảo bình hoa, “rầm” một tiếng vang lên, bình hoa ngã trên bàn trà thủy tinh, đổ ra hơn một nửa nước, trước khi rơi xuống may mắn được một bàn tay đè lại, rút cành hoa ra, đặt lại lên bàn một lần nữa.

Mục Nhạn Hành sau khi dựng lại bình hoa, nhìn về phía Hạ Phi đang giật mình ngồi thẳng, không khỏi giơ lên khóe môi, bộ dáng ngốc nghếch của người này, thật đúng là khó có được.

Vốn nên một mình giữ bí mật, nhưng Mục Nhạnh Hành cũng không biết, y vì cái gì nguyện ý nói cho Hạ Phi, có lẽ vì trên người xuất hiện khả năng kỳ quái này, trừ phi là người lấy cứu vớt thế giới làm sứ mệnh, không thì trong lòng luôn khó tránh khỏi không yên, có người có thể chia sẻ, tâm tình cũng liền yên ổn lại. Về phần tại sao lại là Hạ Phi, Mục Nhạn Hành nghĩ, đại khái là con ngươi đỏ như máu của Hạ Phi tối hôm qua, kỳ dị khiến y có cảm giác đồng loại, hay là, giờ phút này cách y gần nhất, chính là người này.

“Nếu Nhạn Hành anh đi làm hoa tượng (người làm vườn, chăm sóc hoa) mà nói, nhất định rất có tiền đồ a.” Hạ Phi cảm khái một câu, cong mắt cười, sau khi đã trải qua sự việc quỷ dị như tối hôm qua, chuyện tình ly kỳ thế nào hắn cũng có thể tiếp nhận.

Có lẽ thế giới này đã muốn biến dị cũng không chừng, Hạ Phi vô trách nhiệm nghĩ, đem trải nghiệm tối hôm qua của mình cẩn thận miêu tả cho Mục Nhạn Hành, hắn biết, nam nhân này tuy ngoài mặt trầm tĩnh, nhưng trên thực tế, trong lòng vẫn là bất an đi? Ai gặp được loại sự tình này, đều cũng không thể bình tĩnh được.

Ít nhất, để hắn trở thành đồng loại của Mục Nhạn Hành. Hai người, so với một người thì an tâm hơn nhiều.

Nói xong chuyện tình của mình, tùy ý Mục Nhạn Hành có chút đăm chiêu, Hạ Phi từ sô pha đứng xuống mặt đất, lúc này mới nghe thấy dưới lầu từ xa truyền đến tiếng xe cứu thương liên miên không dứt, hắn nghiêng mặt nhìn nhìn trời, mới tờ mờ sáng.

Xảy ra tai nạn xe cộ liên hoàn sao? Sớm như vậy, trên đường liền ồn ào náo động?

Muốn đến ban công nhìn xem tình huống, mới bước ra một bước, liền bị cái gì đó trên mặt đất làm cho lảo đảo. Cúi đầu nhìn, là dây thừng cất rất lâu trong kho, một vòng quấn quanh trên mặt đất.

“Sao nó lại ở đây?” Nhẹ nhàng đá đá dây thừng, Hạ Phi quay đầu nhìn về phía Mục Nhạn Hành, “Anh lấy ra sao?”

Mục Nhạn Hành trầm mặc lắc đầu.

“Ai, hiện tại nói là nó tự mình đi ra đây tôi cũng sẽ không kỳ quái.” Lắc lắc đầu đau đớn từng đợt, Hạ Phi bất đắc dĩ lầm bầm lầu bầu, bắt đầu từ tối hôm qua, thế giới quan của hắn đã muốn hoàn toàn bị phá vỡ .

Mục Nhạn Hành trầm mặc nhìn hắn đi đến ban công, lại trầm mặc nhìn nhìn dây thừng trên mặt đất, đôi mắt lóe lóe tia chột dạ . . . . . . Nhất định không thể cho Hạ Phi biết, đây là y lo lắng sau khi Hạ Phi tỉnh lại vẫn còn bộ dáng tối hôm qua, đặc biệt tìm ra để chuẩn bị trước, một khi xác nhận, liền lập tức đem người trói lại đưa đi bệnh viện. . . . . .

Nhưng mà hiện tại xem ra, là không cần dùng.

Nhìn thấy bóng dáng Hạ Phi lười biếng đứng ở ban công, y nhợt nhạt nhếch khóe môi.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tỏ vẻ Mục Mục con đối Hạ Phi Phi mềm lòng ~~ bởi vì là thật yêu thôi ~~ cáu bẩn !

Advertisements

6 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 5

  1. Truyện hay lắm chủ nhà ơi. Cố lên. Ta yêu chủ nhà nhiều lắm lắm. Mỹ công ak. Anh tuấn cường tráng thụ. Chủ công đã vậy còn mạt thế nưã. Thật sung sướg a

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s