Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 8

Chương 8: Đạo đức nghề thế thân

Trịnh Liệt bị Ân Triệu Lan làm cho tức giận đến xì khói, mở ra chiếc Bugatti cậu đem tới đạp ga phóng như điên.

Đến khi phát hiện chính mình thủ tiện chân tiện theo bản năng lái xe tới biệt thự hắn mua cho Ân Triệu Lan, Trịnh Liệt lập tức đen mặt, đánh tay lái một cái khẩn cấp rời đi. Một bóng người đột ngột xuất hiện trước mắt hắn.

Đối phương bị cách lái xe của Trịnh Liệt dọa sợ, sắc mặt có chút trắng bệch.

Trịnh Liệt nhìn thấy cậu cũng sửng sốt, cởi kính râm, âm u quan sát cậu.

Đối phương lặng lẽ đứng vững, nghĩ nghĩ, bước qua, cúi thắt lưng nhẹ nhàng gõ gõ cửa kính xe: “…….Trịnh tiên sinh?”

Mặt Trịnh Liệt không chút thay đổi, đến lúc đối phương có ý định gõ lên cửa kính xe lần thứ hau mới hạ kính xe.

“Trác Thư Nhiên.”

Đối phương đúng là thiếu niên tên Trác Thư Nhiên mà Ân Triệu Lan lựa chọn kỹ lưỡng tìm đến để gài Trịnh Liệt kia. Nhưng mà cậu ta không còn một thân trần trụi như ngày hôm qua, Trác Thư Nhiên mặc vào áo sơ mi sạch sẽ cùng chiếc quần giản dị, dáng người gầy yếu tiêm bạc (nhỏ bé mỏng manh), trên mũi đeo một cặp kính gọng đen thật dày, trong tay ôm mấy quyển sách, thoạt nhìn thành thật chất phác, toàn thân tỏa ra nồng đậm mùi vị của sách. Nếu không phải Trịnh Liệt tinh mắt nhận ra vẻ ngoài của cậu cùng Ân Triệu Lan có bảy phần tương tự, thật đúng là không thể đem cậu và thiếu niên nằm trên giường hắn lúc sáng liên hệ cùng một chỗ.

Vì Trác Thư Nhiên căn bản không giống loại người sẽ lên giường cùng đàn ông. Cậu không có loại khí tràng đó.

Nghĩ đến đây, Trịnh Liệt đột nhiên có hứng thú tìm hiểu.

Hắn tắt máy, xuống xe, không giải thích gì kéo tay Trác Thư Nhiên muốn quay về biệt thự.

“Trịnh tiên sinh, khoan đã!” Trác Thư Nhiên vội vàng kêu một tiếng, giãy dụa không muốn đi.

Sức lực của cậu thật sự là yếu đến không thể tưởng được.

Trịnh Liệt nhướn mày: “Chờ cái gì? Cậu không phải ở nơi này đợi tôi về thượng cậu sao?”

Thượng?

Chữ này khiến sắc mặt Trác Thư Nhiên lập tức đỏ lên, ánh mắt ẩn ẩn toát ra ánh nước, vừa xấu hổ vừa bối rối nhìn hắn: “Tôi…..Tôi……” Cậu mạnh che ngực, hổn hển tựa như thở không được.

Nhận thấy cậu có chút không thích hợp, Trịnh Liệt nhíu mày nói: “Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?”

Trác Thư Nhiên không trả lời, cậu khó chịu run rẩy đưa tay vào trong túi quần lấy ra ống xịt, đưa lên miệng hít sâu một hơi.

Hen suyễn?

Mặt Trịnh Liệt nhất thời trở nên khó coi. Nhưng mà hắn cũng không phải không có lương tâm, mím môi chờ hô hấp của Trác Thư Nhiên dần dần bình thường trở lại.

Lúc Trác Thư Nhiên buông ống xịt xuống sắc mặt đã tái nhợt, nhưng trạng huống đã trở nên ổn định. Cậu cúi đầu, thanh âm khô khốc nói: “Tôi, tôi chỉ muốn nói là, xe của ngài, đậu ở chỗ này không tốt, sẽ cản đường……”

Cậu ta cố chấp nãy giờ là vì lý do này! Trịnh Liệt liếc mắt nhìn chiếc Bugatti đỗ ở ven đường, thấy bộ dáng căng cứng vừa yếu ớt vừa kiên trì của Trác Thư Nhiên, xoa mũi xám xịt quay trở lại đem xe đỗ tốt lại.

Được! Hắn không thèm chấp nhặt với người bệnh + mọt sách!

“Được rồi chưa?” Trịnh Liệt đỗ xe xong quay trở lại, tức giận hỏi.

Trác Thư Nhiên còn thật sự chăm chú nhìn vị trí xe đỗ, thấy sẽ không cản đường, cậu gật gật đầu, không đem câu “Thật ra anh có thể lái xe vào trong garage” nói ra khỏi miệng.

Cậu cảm thấy một khi mình nói ra câu đó, Trịnh tiên sinh này sợ là sẽ thẹn quá hóa giận mà nổi bão.

Cậu trầm mặc lấy ra chìa khóa, mở ra cửa sắt lớn bên ngoài biệt thự. Dẫn Trịnh Liệt đi đến trước cửa nhà chính, cậu đặt tay lên máy cảm ứng cạnh cửa, cửa kẽo kẹt một tiếng mở ra.

Thấy Trác Thư Nhiên một đường không trở ngại gì tiến vào biệt thự, tâm Trịnh Liệt trở nên không thoải mái. Ân Triệu Lan thật sự không có một tia lưu luyến đối với nơi này, trực tiếp đem tất cả giao cho Trác Thư Nhiên…….

“Trịnh tiên sinh, ngài muốn uống nước không?” Trác Thư Nhiên buông sách trong tay xuống, hơi mất tự nhiên hỏi Trịnh Liệt. Cậu ở trước mặt Trịnh Liệt đương nhiên không thể trưng ra bộ dạng chủ nhà đãi khách, ngược lại giống như một người hầu.

“Chỉ có nước?” Trịnh Liệt hỏi. Lúc Ân Triệu Lan còn ở đây, mấy thứ đồ uống danh quý (danh tiếng quý giá) hắn chuyển qua đâu rồi?

“……Đúng vậy.” Trác Thư Nhiên mờ mịt.

“Thôi……Vậy không cần.” Có thể Ân Triệu Lan ném đi toàn bộ rồi. Trịnh Liệt lắc đầu, “Cậu qua đây ngồi xuống.” Hắn bày ra một bộ tư thái muốn nghiêm túc nói chuyện.

Trác Thư Nhiên dừng một chút, rồi chậm rãi bình tĩnh lại, không lộ ra biểu tình ngoài ý muốn. Xem ra Ân Triệu Lan đã nói cái gì với cậu, khiến cho cậu có chuẩn bị tâm lý đầy đủ.

“Năm nay bao nhiêu tuổi?” Trịnh Liệt đưa tay tháo xuống kính mắt của cậu, nắm cằm đánh giá khuôn mặt cậu.

Diện mạo cậu giống Ân Triệu Lan, thật sự thanh tú xinh đẹp, nhưng nhìn kỹ lại vẫn có không ít khác biệt, khuôn mặt ngây thơ hơn Ân Triệu Lan, làn da không trắng nõn bóng loáng như Ân Triệu Lan luôn sống an nhàn sung sướng, nhưng lỗ chân lông rất nhỏ, căn bản khá tốt.

Trác Thư Nhiên thình lình bị hắn nắm cằm, híp mắt nhúc nhích không được tự nhiên. May mà Trịnh Liệt nhìn một chút lại thả cậu ra.

“Mười bảy.” Cậu buồn bực nói, “Còn ba tháng nữa tròn mười tám.”

Khóe mắt Trịnh Liệt giật giật. Ta thao! Trẻ vị thành niên!

“Cậu làm sao quen biết với Ân Triệu Lan?”

“…..Mẹ nuôi tôi bị bệnh, cần tiền. Tôi đi học, cần tiền.” Trác Thư Nhiên chết lặng nói, vẻ mặt tựa như bị người ta dùng tay kéo xuống, “Ân tiên sinh nói, anh ấy có thể giúp tôi.”

Cái giá là cậu trở thành thế thân, thay thế anh ta lên giường cùng Trịnh Liệt, trở thành tình nhân của Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt nghe vậy nhắm mắt lại. Hắn đột nhiên không biết nên nói cái gì. Mấy giờ trước hắn dùng thủ đoạn tương tự đưa ra điều kiện cho Tần Trăn. Nên đối với Ân Triệu Lan hắn vẫn có lực ảnh hưởng lớn sao? Cậu ta đã muốn trò giỏi hơn thầy mà đem loại thủ đoạn này dùng trên người hắn!

Mười ngón tay Trác Thư Nhiên gắt gao lồng vào nhau. Cậu nhìn Trịnh Liệt, liếm liếm môi khô khốc, khó khăn mở miệng mang theo khẩn cầu: “Tôi tự nguyện. Chỉ cần một năm, một năm là đủ rồi….. Xin cho tôi hoàn thành kỳ thi đại học…..”

Trịnh Liệt trầm mặc, sau đó bắt đầu massage thái dương.

Người có vận mệnh bi thảm trên đời này nhiều như vậy, hắn tự nhận mình là một kẻ vô tâm vô phế, lạnh lùng bạc tình, nào có thời gian thảnh thơi mà quản nhiều như vậy?

Nhưng Trác Thư Nhiên trưng vẻ mặt này ra với hắn thật là có chút lực sát thương. Thật con mẹ nó giống Ân Triệu Lan!

Vận mệnh của Ân Triệu Lan cũng bi thảm nha, cậu ta sao không thể giống như những người khác, ngoan một chút, không cần khó khăn như vậy?

“Ân Triệu Lan cho cậu bao nhiêu, tôi cho gấp đôi, thẳng đến khi cậu thi xong đại học.” Trịnh Liệt thở dài, “Mọi chuyện còn lại, tự cậu giải quyết cho tốt.”

Đây……ý là không cần phải bồi hắn trên giường?

Trác Thư Nhiên kinh ngạc nhìn hắn, hốc mắt không khỏi hơi đỏ lên.

Hắn cư nhiên, là người tốt. Nhưng……

“Cảm ơn ngài, Trịnh tiên sinh.” Trác Thư Nhiên nhẹ nhàng mà bướng bỉnh nói, “Nhưng xin không cần làm như vậy. Tôi đã đáp ứng với Ân tiên sinh rồi, điều kiện của anh ấy, tôi sẽ làm được.” Chuyện tiền bạc hai bên đã thỏa thuận xong. Cậu không muốn, thiếu nợ bất cứ kẻ nào.

Cái này gọi là…….đạo đức nghề nghiệp?

Trịnh Liệt nhìn thấy khuôn mặt chưa trải đời của Trác Thư Nhiên, buồn bực.

************************************************

Sau này Trịnh Liệt cầm được tư liệu của Trác Thư Nhiên do thuộc hạ của Tiêu Sân điều tra, quả nhiên không khác so với Trác Thư Nhiên nói.

Trên thực tế Trác Thư Nhiên nói quá mức đơn giản qua loa. Trác Thư Nhiên là một cô nhi, đến mười hai tuổi mới được người mẹ hiện tại nhận nuôi. Người mẹ nuôi kia dựa vào bán hoa quả mà sống, bà chỉ muốn tìm một người chăm sóc mình trước lúc lâm chung, nhận nuôi Trác Thư Nhiên cũng là vì tuổi cậu đủ lớn, rất nhanh có thể ra ngoài làm việc. Nhưng Trác Thư Nhiên thích học, hơn nữa rất có thiên phú. Mẹ nuôi vài lần muốn cậu bỏ học đều bị thầy hiệu trưởng khuyện giải, được không ít trợ cấp cho học sinh nghèo. Trác Thư Nhiên một bên đọc sách một bên giúp mẹ nuôi bán hoa quả, lặng lẽ chịu khó, mẹ nuôi cũng không nói nữa.

Thẳng đến một năm trước mẹ nuôi bị phát hiện nhiễm trùng đường tiểu, cuộc sống tuy có chút vất vả nhưng vẫn coi như an ổn của Trác Thư Nhiên nhất thời lâm vào khốn cảnh. Trong nhà có cái gì đáng giá toàn bộ đều đem bán lấy tiền. Trác Thư Nhiên một bên đi học một bên làm công kiếm tiền một bên chăm sóc mẹ nuôi nằm viện, sau này cậu bởi vì làm việc vất vả quá độ, không đủ dinh dưỡng té xỉu, vừa vặn gặp Ân Triệu Lan, được đưa vào bệnh viện.

Sau khi Ân Triệu Lan biết hoàn cảnh Trác Thư Nhiên, có lẽ nổi lên tâm tình đồng bệnh tương liên, hảo tâm giúp đỡ một phen. Rồi sau đó dần dần tiếp xúc nhiều lên, mới nảy ra ý muốn Trác Thư Nhiên làm thế thân.

Tuy rằng Ân Triệu Lan dùng loại phương pháp này để chia tay cùng Trịnh Liệt, nhưng cậu dù sao cũng là người Trịnh Liệt thật lòng yêu hai năm. Cho dù sau này Trịnh Liệt có tình nhân bạn giường khác, ở trong lòng Trịnh Liệt Ân Triệu Lan vẫn có một vị trí thực đặc biệt. Ân Triệu Lan có việc, hắn cũng không khoanh tay đứng nhìn.

Trịnh Liệt không thể dứt tâm với Ân Triệu Lan, chỉ có thể đối với cậu vờ không thấy, lừa mình dối người mà nghĩ mắt không thấy tâm không phiền.

Trác Thư Nhiên có cảnh ngộ như vậy, lại kiên quyết không muốn tiền của Trịnh Liệt, vốn Trịnh Liệt không nghĩ gặp mặt cậu.

Nhưng cố tình Trác Thư Nhiên lớn lên có khuôn mặt như vậy, còn ở trong biệt thự tràn ngập kỷ niệm dây dưa của Trịnh Liệt và Ân Triệu Lan, tâm tình Trịnh Liệt không tốt có khi bất giác chạy đến đây.

Trác Thư Nhiên nói không nhiều lắm, cũng rất biết chiếu cố người khác, lại biết lắng nghe. Bởi vì có lời hứa với Ân Triệu Lan, cậu đối với Trịnh Liệt đều là im lặng thuận theo, ôn nhu săn sóc.

Trịnh Liệt sau khi chia tay Ân Triệu Lan thì khôi phục tính hoàn khố phong lưu trước kia, đối mặt với Trác Thư Nhiên như vậy, ý không muốn chạm vào cậu dần dần phai nhạt. Sau lại nương rượu loạn trí kéo cậu lên giường, thấy cậu không phản kháng, không thèm để ý nữa mà ăn luôn.

Trác Thư Nhiên cứ như vậy trở thành tình nhân cố định của hắn, là con nuôi thứ tư của hắn. Quan hệ của hai người kéo dài đến Trác Thư Nhiên thi xong, lên đại học, đến sau này học lên thạc sĩ cũng không chấm dứt.

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s