Thiên đạo

THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 10

  1. Khúc nhạc buồn cuối cùng

Đêm mưa tối đen, cả đường phố khu ngoại ô Dương Thành đều ướt đẫm, tựa như một mặt gương hẹp dài, một chiếc xe có rèm che phóng như bay qua, bắn lên bọt nước màu bạc tung tóe.

Thanh Huyền đạo trưởng một bên lái xe một bên tò mò hỏi: “Sư thúc tổ, Lâm Nghị Nhiên kia chấp niệm rất nặng, làm sao dễ dàng buông tha việc báo thù như vậy?”

Tiểu Thực hé miệng, giống như cười nhạo Thanh Huyền đạo trưởng không có kiến thức, trên mặt Thanh Huyền lão đạo bị Tiểu Thực cười nhạo không nhịn được có chút ngượng ngùng.

Tả Mục từ trong túi Càn Khôn lấy ra một túi thịt khô, chậm rãi xé thành sợi, đút từng sợi vào miệng Tiểu Thực, Tả Mục thong thả nói: “Đương nhiên mấu chốt là phù chú.”

Thanh Huyền lập tức nhớ tới phù chú Tả Mục dán ở nhà Vương Thế Văn, cảm thấy thông suốt sáng tỏ, “Sư thúc tổ, người dùng phù chú kia khiến Lâm Nghị Nhiên thông suốt.”

“Ừ.” Tả Mục không muốn nhiều lời, hắn cảm giác hồ lô ở bên hông lay động.

Thanh Huyền lại hỏi: “Sư thúc tổ, cái Lâm Nghị Nhiên đưa cho người trước khi đi là gì vậy.”

Lần này Tả Mục nói như chém đinh chặt sắt: “Không liên quan đến ngươi.”

Thanh Huyền nghẹn lời, không hỏi nữa.

Xe của Thanh Huyền chạy đến phụ cận Vạn Phật sơn thì ngừng lại, ngày mai Thanh Huyền còn phải giúp một công ty gia đình xem phong thủy trang hoàng, hôm nay phải quay về đạo quan, Tả Mục mở cửa xe, trước lúc xuống xe nói với Thanh Huyền: “Đừng quên đòi tiền nhà họ Vương, thiếu một phân, lột da ngươi.”

Thanh Huyền khóc không ra nước mắt, sư thúc tổ a, chuyện này sao người nhớ rõ ràng như vậy.

Về tới nhà mình, Tiểu Thực ngay lập tức biến thành hình người, thò tay vào bên trong túi tiền của Tả Mục sờ tới sờ lui, sau đó lấy ra một cái bình sứ, chính là cái trong biệt thự nhà họ Vương lúc trước, bình sứ chứa vật thể màu trắng Tả Mục thịnh phóng Lâm Nghị Nhiên lưu lại, Tiểu Thực cầm bình sứ ngắm nghía, hào hứng nói: “Thật không nghĩ tới hắn thế nhưng lưu lại thứ này cho ngươi.”

Tả Mục lắc đầu, “Ta cũng không nghĩ đến.”

Tiểu Thực không cho là đúng mà nói một câu “Ngu ngốc”

Tả Mục nhìn cái bình sứ kia, hắn nhớ tới ánh mắt chứa huyết lệ của Lâm Nghị Nhiên, “Hắn đại khái không hy vọng đoạn tình cảm kia vĩnh viễn chôn vùi dưới lòng đất.”

“Vậy xem thử đi, ta đã rất lâu không nhìn thấy “chân nhân điện ảnh” rồi.” Tả Mục còn chưa kịp ngăn cản, Tiểu Thực đã mở nắp bình.

Sương mù màu trắng chậm rãi từ trong bình sứ bay ra, phòng khách vẫn duy trì phong cách trang hoàng thượng thế kỷ của Tả gia dần dần bị sương trắng bao phủ, từ từ thay đổi hình dáng, hoặc là nói, thay đổi không gian khác.

Đây là thứ Lâm Nghị Nhiên trước khi đến địa phủ lưu lại cho Tả Mục, một đoạn kí ức ————-

Phòng nhỏ tối mờ, cửa sổ đóng chặt, một bé trai thanh tú yếu ớt đứng trên ghế nhỏ, nhón chân bám vào cửa sổ, si ngốc nhìn bọn trẻ con chơi đùa bên ngoài, chúng đều cùng độ tuổi với nó, ngoài cửa sổ là bầu trời xanh thẳm, trong song cửa chỉ có vách tường cùng trần nhà xám trắng.

Hình ảnh thay đổi ————–

Vẫn là đứa bé trai đó, tựa hồ trưởng thành một chút, nó lo sợ vươn tay một cách thân thiện, nở nụ cười rụt rè với bọn trẻ con cùng tuổi, nó từ trong túi lấy ra mấy viên kẹo rẻ tiền.

Bọn nhỏ cười vang rồi đoạt lấy kẹo, đứa bé trai trưng ra nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, mấy đứa nhỏ tựa hồ nghĩ tới cái gì, vây lại, bắt đầu xé rách quần áo bé trai nọ, chúng cười ồ lên, lột quần bé trai, sau đó vây quanh đùa bỡn, trong mắt bé trai tràn đầy hoảng sợ cùng bất lực.

Bọn nhỏ kêu to, quái vật, quái vật.

Bọn chúng ném bùn vào bé trai.

Hình ảnh lại thay đổi ——

Bé trai lại trưởng thành thêm một chút, trở thành thiếu niên, lúc này cảnh tượng tốt hơn rất nhiều, thậm chí có chút ấm áp, nó ngồi làm việc dưới ánh sáng đèn bàn, bên kia còn có một thiếu niên hơi lớn hơn, không ai ngờ, thiếu niên hơi lớn hơn đó đột nhiên tiến lại gần, hôn bé trai một cái, bé trai đỏ bừng mặt.

Hình ảnh lại thay đổi ————-

Bé trai cùng thiếu niên đều đã lớn, một người thư hùng mạc biện (không phân biệt được là nam hay nữ), một người thiên chi kiêu tử (*), hai người tựa như một đôi bích nhân (người đẹp như ngọc bích), bọn họ tránh khỏi đám đông, lén tiến vào ngỏ tắt nhỏ, thiếu niên đẩy bé trai lên góc tường, bọn họ bắt đầu hôn nồng nhiệt.

(*) Thiên chi kiêu tử [天之骄子]: Con cưng: Đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu. Đứa con cưng của ông trời. Vốn ý chỉ tộc người Hồ hùng mạnh ở phương Bắc, sau lại chỉ đứa con do được cha mẹ cưng chiều quá mà sinh hư. (Theo Baidu.com)

……………….

Tả Mục có chút không đành lòng nhìn, biểu tình của Tiểu Thực ở bên cạnh từ dửng dưng ban đầu đến trầm mặc không nói, Tả Mục có thể cảm giác được, tâm tình bọn họ lúc này giống nhau, đều thấy nặng nề.

Thiếu niên từ ưu tú trở nên ưu tú hơn nữa, bé trai từ đầu đến cuối đều xa cách mọi người, nó không thể dung nhập cùng nhóm người của thiếu niên, nó chỉ có thể ở xa xa nhìn thiếu niên truy đuổi giấc mộng của bản thân, thiếu niên lớn lên ngày càng xuất sắc, từ thư tình không khi nào dứt thời học sinh đến khi trưởng thành công khai hôn một cô gái, thiếu niên bị tâng bốc bị hoa tươi che mất hai mắt, tình địch của bé trai như châu chấu quá cảnh nhất bàn (tràn qua), nét mặt tươi cười thỏa mãn của bé trai dần dần biến thành miễn cưỡng vui vẻ, chính là thiếu niên truy đuổi danh lợi không hề phát hiện.

Hình ảnh lại thay đổi ————-

Một chiếc xe màu đen có rèm che, lái xe chính là thiếu niên sau khi lớn lên, ngồi trên ghế phó lái cũng không phải là bé trai đã trưởng thành, mà là một cô gái xa lạ, bọn họ hôn nồng nhiệt, mà bé trai lại trốn ở phía sau một cửa tiệm bánh mì cách đó không xa, trơ mắt nhìn tất cả mọi việc xảy ra, nó mang theo túi bánh mì bị người qua đường sượt qua một cái, bánh mì rơi vãi trên mặt đất, bé trai vừa nhặt nhạnh bánh mì vừa khóc.

…………

Thiếu niên thuyết phục bé trai, hắn phải kết hôn, nhà gái rất có tiền, nhưng là người hắn chân chính yêu vẫn là bé trai, hắn khiến cho bé trai tin tưởng mình.

Báo cáo kiểm tra sức khỏe của bé trai bị dán lên trên bản thông báo của công ty, tất cả mọi người đều biết được bí mật của bé trai, ngay sau đó, nhà gái mà thiếu niên sắp đính hôn tìm được bé trai, muốn nó rời đi, ngay sau đó nam hài phát hiện mình mang thai.

Nó quyết định sinh đứa nhỏ này ra.

Hình ảnh một lần nữa trở lại căn phòng cũ kĩ lúc đầu ————-

Phòng nhỏ tối mờ, cửa sổ đóng chặt, nam hài đang mang thai, tay chân nó đều sưng lên, run rẩy, nam hài đội tóc giả, trên miệng tô son môi, nó cần sinh tồn, nó muốn tới chợ tìm thức ăn.

Hình ảnh lại biến đổi ———-

Mưa đêm, sấm chớp, mưa to như trút nước, nam hài ở trong căn phòng nhỏ hẹp sinh ra đứa bé, đứa bé thực khỏe mạnh, là một bé trai cực kỳ khỏe mạnh, nam hài trở thành “mẹ”.

Nam hài ôm đứa nhỏ, ở nơi không người, trộm nhìn thiếu niên, thiếu niên đính hôn, nhà gái rất được, rất có tiền, nam hài tuyệt vọng rời đi, nam hài không chú ý tới, một chiếc xe có rèm che lén theo sát mình.

Hình ảnh cuối cùng ———–

Lại một đêm mưa, đứa bé không ngừng khóc, tiếng đập cửa “bang bang bang”, người của ủy ban cư trú tìm nam hài, bọn họ khiến nam hài điền vào một cái bảng, lúc nam hài quay trở về, cửa bị cạy mở, con của y đã chết, máu chảy trên mặt đất, ánh mắt sợ hãi, đứa bé vẫn mở to mắt, nam hài tựa hồ cảm nhận được sự tuyệt vọng của đứa bé, nam hài tiến lên ôm lấy con, y còn không kịp thương tiếc đứa con mình vừa mất đi, tiếng súng “đoàng” một cái, nam hài cũng ngã xuống……

Sương trắng dần dần tan đi, Tả Mục cùng Tiểu Thực một lần nữa trở lại phòng khách được trang hoàng theo phong cách cổ xưa.

Tả Mục nhắm mắt lại, hắn không muốn hồi tưởng lại hình ảnh vừa rồi, nếu hắn còn không nhận ra thiếu niên là ai, hắn liền thật sự sống uổng phí nhiều năm như vậy, Lâm Nghị Nhiên cùng Vương Thế Văn, vậy mà có quan hệ sâu đậm đến thế.

Ký ức như vậy, thật nặng nề.

Tiểu Thực nhìn thấy Tả Mục mệt mỏi, hắn vô cùng hối hận, vì cái gì mình muốn mở nắp cái bình kia, nếu hắn không tự chủ trưởng, Tả Mục có lẽ cả đời cũng không xem ký ức của Lâm Nghị Nhiên, bí mật gì đó của bọn họ vĩnh viễn sẽ không biết đến, sẽ không chứng kiến quá khứ nặng nề đến như vậy.

Tiểu Thực bước qua, ôm lấy Tả Mục, vỗ vỗ bờ vai của hắn, không ai so với hắn rõ ràng hơn, Tả Mục trọng tình cảm bao nhiêu, để ý đến việc này cỡ nào, nếu không phải có một trái tim bi thiên mẫn nhân (**), Tả Mục sẽ không đi đến bước này, hắn cũng sẽ không bồi Tả Mục thời gian dài như vậy, lại càng sẽ không thích hắn như thế này.

(**) Bi thiên mẫn nhân: Bi, tức là chữ bi trong từ bi, “bi thiên mẫn nhân” tức là cảm thán thời đại bấp bênh, thương xót đời người thống khổ.

“Ta không phải Vương Thế Văn, ngươi cũng không phải Lâm Nghị Nhiên, không được suy nghĩ nhiều.” Tiểu Thực bá đạo nói, kỳ thật trong lòng hắn thực sợ hãi, hắn cũng sợ Tả Mục lùi bước.

Tả Mục tựa vào trong lồng ngực Tiểu Thực, “Ta biết tất cả, ta chỉ là hận sự bất lực của bản thân. Ta vẫn lấy trừ ác dương thiện làm gốc, thực ra ta cũng biết, cái ác trên thế gian này tiêu diệt không bao giờ hết, lòng người so với quỷ quái còn đáng sợ hơn.”

Tiểu Thực hôn lên môi Tả Mục, ngăn lại những lời Tả Mục sắp nói ra.

“Ưm—-“ lời nói của Tả Mục biến thành một chuỗi âm thanh rên rỉ, vô luận qua bao nhiêu năm, thân thể trong lồng ngực vẫn mẫn cảm như vậy, Tiểu Thực chỉ cảm thấy thân thể trở nên khô nóng.

Hình ảnh vừa rồi tác động đến hắn quá nhiều, hắn cũng cần phát tiết, một hồi tình ái lâm li nồng nhiệt – đúng là chuyện thích hợp nhất.

Trầm luân, trầm luân trong tình dục.

Ký ức không thoải mái này, qua đêm nay, sẽ không nhắc đến nữa.

Ngày hôm sau, ngân hàng gọi điện thoại tới, Tả Mục không có di động, với tư cách là khách hàng VIP của ngân hàng, ngân hàng đối với vị khách hàng cổ quái này tự nhiên có biện pháp, tự mình gọi điện thoại, báo cáo một khoản tiền lớn bảy mươi vạn được gửi vào trong tài khoản ngân hàng của hắn.

Buổi chiều cùng ngày, luật sư tập đoàn Phi Vân tìm tới cửa, thực hiện thoả thuận lúc trước của Vương Thế Văn, một phần trăm cổ phần công ty chuyển sang tên của Tả Mục.

Tả Mục dưới ánh mắt kinh ngạc của luật sư, ôm một bao tiền đưa cho luật sư, bảo chuyển cho Vương Thế Văn, trên mặt bao là một phù chú giúp sự nghiệp thuận lợi.

Qua nửa tháng, một sự kiện ly hôn làm oanh động cả Dương Thành, chủ tịch tập đoàn Phi Vân Vương Thế Văn cùng vợ là Vân Tưởng Dung ly hôn, trận ly hôn này quan tòa xử trong nửa năm, cuối cùng tòa án phán hai người ly hôn, mà Vương Thế Văn hoàn toàn từ bỏ tài sản mang tên mình, trắng tay ra đi.

Lý do vị chủ tịch tuổi trẻ tài cao này ly hôn đáng ngờ trở thành tiêu điểm trong lòng mọi người, lại qua nửa tháng, cảnh sát tìm đến tân nhậm chủ tịch Vân Tưởng Dung của tập đoàn Phi Vân, bọn họ đã tìm được chứng cứ xác thực, đem tội danh cố ý giết người truy tố lên tòa án.

Lúc cảnh sát đem hành vi phạm tội của Vân Tưởng Dung thông cáo cho giới truyền thông mọi người mới biết được, vị phu nhân nhà giàu bề ngoài đứng đắn đoan trang này vậy mà có lòng dạ rắn rết, cùng Vương Thế Văn kết hôn sáu năm, nàng dùng các loại thủ đoạn tàn nhẫn diệt trừ những người khác phái xuất hiện bên cạnh Vương Thế Văn, ra lệnh cho thuộc hạ ép tình địch uống thuốc độc bán dâm thậm chí chặt đứt chân tay sát hại, thủ đoạn tàn nhẫn khiến người khác phẫn nộ, cuối cùng vị phu nhân nhà giàu này bị bỏ tù, chờ đợi cô ta, là hình phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật, xử bắn.

Vị chủ tịch trẻ tuổi thanh danh hiển hách năm xưa Vương Thế Văn về lại cố hương của mình, nơi ban đầu gặp gỡ Lâm Nghị Nhiên, khiến hắn kinh ngạc chính là, trong tài khoản ngân hàng của hắn không hiểu sao có một số tiền lớn, người gửi dĩ nhiên là Tả Mục đã lâu không gặp.

Vương Thế Văn mơ hồ nhớ lại, đêm mưa kia, lúc hắn hôn mê, tựa hồ có người ở bên tai khuyên hắn làm nhiều việc thiện.

Quán mì Tả gia, sinh ý vẫn náo nhiệt như cũ.

Sáu giờ đóng cửa, quán mì ngừng bán, Tiểu Thực vội vã nhào lên đè Tả Mục lại, “Ngươi vậy mà lại đem cổ phân công ty của tập đoàn Phi Vân đổi thành tiền mặt trả lại cho tên Vương Thế Văn kia, hừ hừ, nói, ngươi không phải xem trọng hắn chứ?”

Tả Mục dở khóc dở cười, “Cái gì vậy? Ngươi mau buông ra!”

Tay của Tiểu Thực đặt trên vòng eo mềm dẻo của Tả Mục, nơi đó thực trơn nhẵn, một chút sẹo cũng không có, lại mềm mại dị thường, xúc cảm tuyệt hảo, Tiểu Thực một bên sờ một bên lầm bầm, “Nói cho ngươi, dám nhớ thương người khác, cẩn thận ta, làm.chết.ngươi…..” Ba chữ cuối cùng nói đến vô cùng ái muội.

Mặt Tả Mục đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Mau buông ra, ngươi không phải đói bụng sao, ta, ta đi nấu cơm cho ngươi.”

“Chờ không kịp, ăn ngươi trước nói sau.” Tiểu Thực cười đến mặt mày rạng rỡ, nói xong, bàn tay hướng về phía quần của Tả Mục.

“A………Ngươi chậm một chút……” Tả Mục rên dài.

Một phòng xuân – quang.

———- Văn Xa yêu phi, sủng phi của Nhật hoàng, một vị sủng phi khác của thiên hoàng ghen tị, bị người này giết chết, sau khi hóa thành lệ quỷ, viết nên lời nguyền.

——Hoàn đệ nhất thoại———-

Advertisements

6 thoughts on “THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s