Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 7

Chương 7: Tôi sẽ làm hậu phương của cậu (hạ)

S&S? Cái công ty giải trí mà rất nhiều người tranh đoạt đến vỡ đầu cũng vào không được đó? Thực ra sau khi biết được người mình phải phục vụ là An thiếu, Tần Trăn đã loáng thoáng đoán được thân phận của An thiếu này. Thành phố Nam Phong ai mà không biết đến S&S An Thế Duy? Các thiếu niên khác trong nhà chứa nằm mơ cũng muốn được vào đó trở thành ngôi sao. Đối với những người đã bị bán đi như bọn họ mà nói, vào được S&S cũng giống như biến thành phượng hoàng.

“Tôi, tôi vẫn chưa nghĩ tới……” Tần Trăn có chút không chắc chắn siết chặt chén cháo. Cậu chỉ là một thằng nhóc nhất cùng nhị bạch (1), đọc được vài quyển sách linh tinh, chỉ có một khuôn mặt xinh đẹp. S&S đối với cậu mà nói tựa như một giấc mộng xa vời.

(1) Nhất cùng nhị bạch: một nghèo hai trắng, ý nói người nghèo, kẻ không có tiền

“Nếu cậu muốn, tôi có thể giúp.” Trịnh Liệt nói, giọng điệu thản nhiên tựa như chỉ đang nói “Thời tiết hôm nay thật tốt”.

Tần Trăn kinh ngạc nhìn hắn, cảm thấy không dám tin: “Vì cái gì?” Vì cái gì là cậu? Cậu không tin một thiếu gia nhà giàu như Trịnh Liệt lại hào phóng với đối tượng tình một đêm như vậy! Hơn nữa S&S là của An Thế Duy, Trịnh Liệt chẳng qua chỉ là bạn của y, làm sao có thể tùy tiện nhét người vào?

Trịnh Liệt đương nhiên sẽ không nói cho cậu biết khi An Thế Duy thành lập S&S đã lập tức cho hắn 10% cổ phần công ty. Vốn An Thế Duy còn dự định chia mỗi người một nửa, bởi vì tiền vốn thành lập nơi này hết sáu phần là do Trịnh Liệt chi. Nhưng mà Trịnh Liệt không có hứng thú với cộng nghiệp giải trí, giúp An Thế Duy cũng chỉ đơn thuần vì bạn bè mà hỗ trợ không cần hồi báo nên cự tuyệt. 10% sau này là do An Thế Duy giận nên ép hắn nhận, Trịnh Liệt không thể từ chối. Tính ra, Trịnh Liệt chính là một trong những ông chủ của S&S. Lần đầu tiên hắn giao người cho An Thế Duy, nhờ An Thế Duy nâng đỡ, An Thế Duy tuyệt không có ý kiến. Cho dù có ý kiến, Trịnh Liệt cũng trấn áp được.

Trịnh Liệt đưa tay tìm thuốc hút, nhưng quần áo này không phải của hắn, mò không ra, nơi này lại là bệnh viện, đành thôi.

Tay hắn khoát trên ngăn tủ để đồ vật cạnh giường bệnh gõ gõ, kéo khóe mắt, hỏi Tần Trăn: “Cậu chỉ cần nói cho tôi biết, cậu muốn hay không?”

Tim Tần Trăn nhất thời đập nhanh. Trịnh Liệt nói câu này một cách thản nhiên lại tựa như hàm chứa một cỗ ma lực khó có thể ngăn cản. Tần Trăn biết Trịnh Liệt đang cho cậu một cơ hội khó có được. Cậu không cần tìm hiểu nguyên nhân sâu xa bên trong, chỉ cần lựa chọn muốn hay không.

“Tôi muốn!” Tần Trăn nhẹ nhàng mà kiên định nói. Trong đôi mắt xếch lộ rõ dã tâm cùng quyết tâm! Người như cậu, sao lại có thể cự tuyệt cơ hội khiến mình trở nên nổi bật? Cậu nghĩ muốn dùng hết toàn lực tạo nên sự nghiệp riêng của mình!

Trịnh Liệt nở nụ cười. Hắn thích ánh mắt của Tần Trăn. Nếu nói vừa rồi hắn có trăm phần trăm ý đồ khác mới cổ vũ cậu tiến vào giới giải trí, hiện tại có hai mươi phần trăm thật sự muốn ra tay giúp cậu một phen.

“Giới giải trí là một nơi rất thực tế. Còn người nâng đỡ thì cậu chính là sao trên trời, còn không thì cậu chỉ là hạt bụi trên mặt đất.” Trịnh Liệt nói, “Tôi cho cậu hai lựa chọn. Thứ nhất, tôi cho cậu một cơ hội tiến vào S&S, mặt khác cậu thành công hay thất bại tôi mặc kệ. Thứ hai, Trịnh thiếu tôi sẽ trở thành hậu phương của cậu ở S&S. Tôi cam đoan S&S sẽ bồi dưỡng cậu thật tốt. Chỉ cần cậu không phải bùn nhão không đắp nổi vách tường (vô dụng), trở thành ngôi sao chỉ là vấn đề thời gian.”

Tần Trăn nín thở, cố gắng bình tĩnh hỏi: “Tôi cần phải trả giá cái gì? Nếu tôi chọn điều thứ hai thì cần phải trả giá cái gì cho ngài?” Cậu biết rõ thiên hạ không có bữa cơm nào không phải trả tiền. Tần Trăn nhìn thẳng vào khuôn mặt điển trai của Trịnh Liệt, tim đập mạnh.

“Làm tình nhân của tôi.” Trịnh Liệt thực vừa lòng với thái độ của cậu, búng tay một cái.

Trịnh Liệt muốn bao dưỡng cậu!

Tần Trăn chỉ cảm thấy lỗ tai ông một tiếng. Kế tiếp cậu cũng không ngờ mình còn có loại năng lực phản ứng này, bám riết không tha hỏi một câu: “Chỉ làm tình nhân của ngài? Sẽ không đem tôi tặng cho người khác?” Hành vi đem cậu giao cho Trịnh Liệt của An Thế Duy vẫn lưu lại bóng ma trong lòng cậu.

Trình Liệt nhìn cậu một cách kỳ quái. Trừ bỏ Ân Triệu Lan, hắn cho tới bây giờ chưa từng có tình nhân cố định. Vài người từng có quan hệ trước kia còn ước gì hắn bắt đường cho bọn họ bắt được những con cá lớn khác. Thời điểm cùng An Thế Duy điên lên quả thực còn chơi 3p, nhưng mà chỉ có một lần. Hắn không quá thích. Sau lại ảnh hưởng tính khích của Ân Triệu Lan, Trịnh Liệt thêm vài phần bài xích loại sự tình này. Hắn nghĩ nếu bây giờ hắn có tiếp tục chơi đùa, cũng sẽ tìm loại sạch sẽ một chút, tốt nhất là còn trinh.

Về phần đem tình nhân tặng cho người khác, nếu đối phương không cam tâm tình nguyện, thì chuyện này có ý nghĩa gì? Nếu Tần Trăn có ý nghĩ như vậy, hắn có thể thỏa mãn cậu.

“Có thể.” Trịnh Liệt gật đầu, “Nhưng mà nếu tôi ghét, hảo tụ hảo tán. Nếu tôi có thể nâng cậu lên, cũng có thể khiến cậu ngã xuống.”

Tần Trăn vì lãnh ý trong lời nói của hắn mà rùng mình một cái.

“………Có thể cho tôi thời gian suy nghĩ được không?” Trầm mặc trong chốc lát, Tần Trăn chậm rãi nói.

“Được! Bất kể như thế nào, cậu đều có thể vào được S&S. Một khi cậu đưa ra được quyết định, nói Trương Cẩm Tường tìm tôi.” Trịnh Liệt đứng lên, chuẩn bị rời đi.

Tần Trăn thấy hắn phải đi, vôi vàng buông chén cháo, theo bản năng kéo hắn lại.

“Sao? Quyết định xong nhanh như vậy?” Trịnh Liệt trêu ghẹo.

Mặt Tần Trăn đỏ lên, như bị điện giật buông tay ra, khẽ lắc đầu, không biết nên nói gì.

Trịnh Liệt xoa mặt cậu, hôn một cái trên đỉnh đầu cậu: “Tôi rất thích cậu, đừng để tôi chờ lâu quá.”

************************************************

Trịnh Liệt ra khỏi phòng bệnh không lập tức rời bệnh viện mà có hơi bước nhanh về phía phòng nghỉ nối liền với phòng bệnh.

Phòng nghỉ này được thiết kế dành riêng cho điều dưỡng, có thể dễ dàng theo dõi động tĩnh trong phòng bệnh. Điều dưỡng nghỉ ngơi ở đây, vừa không quấy rầy người bệnh, vừa có thể chăm sóc người bệnh khi cần.

Cửa phòng nghỉ vừa mở ra, người ở bên trong im lặng đứng lên.

“Ân Triệu Lan.” Chỉ vừa chia tay mười mấy giờ ngắn ngủi, Trịnh Liệt đã cảm thấy tựa như qua một khoảng thời gian rất dài. Nhưng chuyện xảy ra ngày hôm qua lại rành rành ở trước mắt.

“Trịnh tổng, ngài muốn nói gì.” Ân Triệu Lan buông mi, đem ví tiền và chìa khóa xe mà Phùng Đức đưa cậu chuyển cho Trịnh Liệt.

Một tiếng “Trịnh tổng” tạt một gáo nước lạnh lên tâm tình phức tạp của Trịnh Liệt.

Làm sao cậu ta có thể bình tĩnh như vậy? Dửng dưng như chưa có chuyện gì xảy ra?

Tay Trịnh Liệt giấu ở sau lưng siết chặt thành nắm đấm, gượng gạo nói: “Những lời vừa rồi trong phòng bệnh cậu nghe được rồi? Tôi muốn đem Tần Trăn an bài trong biệt thự Danh Uyển, cậu thấy sao?” Biệt thự Danh Uyển là biệt thự mà Trịnh Liệt đưa cho Ân Triệu Lan, đã sang tên cho Ân Triệu Lan.

Trịnh Liệt làm như vậy thật ra không tốt, đối với Ân Triệu Lan cũng là một loại nhục nhã.

Ân Triệu Lan nói: “Được, Trịnh tổng, tôi sẽ thu dọn thật tốt.” Bình thản không dao động, kính cẩn lễ phép. Cậu đối với toàn bộ tiền tài vật chất mà Trịnh Liệt đưa cho đều không có một tia lưu luyến.

Sắc mặt Trịnh Liệt nhất thời trở nên xanh mét. Hắn mất tâm tư cùng Tần Trăn diễn một tuồng kịch trước mặt Ân Triệu Lan, quả thực không khác gì một vở hài kịch!

Hắn nghẹn một hơi, cảm thấy mặt lạnh tim lạnh.

“Cậu đem đồ vật gì đó của mình dọn dẹp sạch sẽ đi.” Trịnh Liệt không muốn nhìn thấy mặt cậu nữa, đoạt lấy ví tiền cùng chìa khóa xe, xoay người bước đi.

“Trịnh tổng, khoan đã…..” Ân Triệu Lan đột nhiên gọi hắn lại.

Trịnh Liệt sửng sốt, không chút suy nghĩ xoay người, nhìn chằm chằm vào cậu.

Ân Triệu Lan bị ánh mắt của hắn nhìn chăm chú đến mức không tự chủ được lui về phía sau từng bước, cậu quay mặt sang một bên, thấp giọng nói: “Trác Thư Nhiên…. Trác Thư Nhiên còn ở trong biệt thự. Trịnh tổng có cần cậu ta rời đi không?”

Trịnh Liệt suy nghĩ trong chốc lát mới phản ứng lại được “Trác Thư Nhiên” cậu nói đến là ai, nháy mắt không nén được giận!

Hắn cười giận dữ: “Đó là người cậu hao hết tâm tư tìm tới, rời đi chẳng phải uổng phí cố gắng của cậu sao? Tôi không giữ cậu ta lại, cậu sẽ lại lo lắng tôi tiếp tục quấn lấy cậu đi!”

Sắc mặt Ân Triệu Lan tái nhợt, quật cường cắn môi, nhất định không nhìn Trịnh Liệt.

“Ân Triệu Lan, cậu được lắm!” Trịnh Liệt lạnh lùng nói, “Yên tâm, tôi sẽ làm như cậu mong muốn!”

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s