MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 4

  1. Dị biến bắt đầu -1

“Hạ. . . . . . Phi?” Tiếng Hạ Phi kéo thật dài, chần chờ tại âm cuối, từng chữ từng chữ lặp lại lời nói của Mục Nhạn Hành, hắn ngồi trên eo Mục Nhạn Hành, hai tay bắt lấy cánh tay Mục Nhạn Hành, thô bạo đè trên mặt đất, lực đạo lớn đến mức Mục Nhạn Hành nghĩ cánh tay mình có thể sẽ lập tức bị bẻ gãy.

“Hạ Phi!” Dưới quái lực cực kỳ khủng bố, Mục Nhạn Hành hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể cố gắng gọi tên của người trước mắt này, hy vọng có thể gọi người nam nhân mà y quen thuộc trở lại, “Tôi là Mục Nhạn Hành —— A!”

Y kêu lên một tiếng đau đớn, tay phải Hạ Phi buông cánh tay y ra, trực tiếp ấn lên ngực y, lòng bàn tay đặt trên miệng vết thương, ngực có một cảm giác thấm ướt âm ấm, miệng vết thương lại nứt ra. Không bao lâu sau, mùi máu tươi nhè nhẹ lan tràn trong không khí, bị gió đêm cuốn lấy, lại biến mất không dấu vết.

“Mục. . . . . . Nhạn Hành?” Hạ Phi mờ mịt lặp lại ba chữ này, cảm giác rất quen thuộc, nhưng tư duy đình trệ làm sao cũng không thể tìm ra người phù hợp trong trí nhớ, hắn khom người, cúi đầu, cẩn thận nhìn khuôn mặt Mục Nhạn Hành như là muốn xác nhận cái gì, đôi mắt phủ một tầng huyết sắc dưới nguyệt sắc tinh quang (ánh trăng sao) tản ra một loại mỹ cảm quỷ dị, bạo ngược lại thị huyết (khát máu), như dã thú đánh mất lý trí, nguy hiểm trí mạng.

“Là tôi.” Bởi vì đau đớn mà sắc mặt trắng bệch, Mục Nhạn Hành nhịn xuống tiếng rên rỉ sắp tràn ra khỏi miệng, bình tĩnh chống lại đôi mắt gần trong gang tấc, làm trái tim người băng giá kia, “Hạ Phi, tỉnh lại, thả tôi ra. Tôi đưa anh đi bệnh viện.”

Hạ Phi như vậy rất không thích hợp, Mục Nhạn Hành đoán, đại khái là bệnh tật tinh thần nào đó đột nhiên phác tác. Loại trạng thái này của Hạ Phi, cần mau chóng được điều trị, nếu tiếp tục kéo dài, tình huống của hắn sẽ trở nên càng thêm tồi tệ.

Cho nên, thế nào cũng phải chế trụ Hạ Phi trước.

Nhưng mà lời nói, xem ra đã muốn không có tác dụng. Tay phải của y đã được tự do, hơi giật giật cánh tay đau đến chết lặng, nâng lên, động tác nhanh chóng hướng cổ của Hạ Phi đang cúi người bổ tới.

“Rắc” một tiếng ——

Tay phải lại rơi vào tay Hạ Phi, ngón tay xoay một cái, cánh tay mềm oặt rơi xuống, lúc này xương cốt thật sự đã gãy.

Sự việc xảy ra trong chớp mắt, nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt Hạ Phi đều dừng lại trên mặt Mục Nhạn Hành, tựa như ngăn trở công kích của Mục Nhạn Hành chỉ là phản ứng bản năng của thân thể.

Thống khổ do gãy xương khiến trán Mục Nhạn Hành toát ra một tầng mồ hôi lạnh, môi bị y cắn đến trắng bệch, tiếng rên đau dớn toàn bộ bị kìm nén trong cổ họng, con ngươi đen bóng bịt kín một tầng nước mắt sinh lý, nhưng lại vô cùng lo lắng nhìn Hạ Phi, người này đến tột cùng là bị làm sao vậy?

Hạ Phi ghé sát vào Mục Nhạn Hành, hô hấp ướt át đảo qua má y, ngữ khí chần chờ: “Anh là. . . . . . Mục Nhạn Hành?”

“Phải” một bàn tay gãy xương, một bàn tay bị nắm chặt, Mục Nhạn Hành đã không thể nghĩ được biện pháp nào khác nghe được những lời này của Hạ Phi liền kinh hỉ mở to hai mắt, “Anh nhớ ra tôi?”

“Mục Nhạn Hành. . . . . .” Tay Hạ Phi chậm rãi xoa má y, động tác ôn nhu lại triền miên, “Đúng vậy, anh là Mục Nhạn Hành.”

“Tỉnh lại rồi sao?” Mục Nhạn Hành gắt gao nhìn chằm chằm đôi mắt đỏ tươi của Hạ Phi, lại thất vọng phát hiện, người này cũng không có khôi phục bộ dáng bình thường, con ngươi phủ huyết sắc lãnh đạm lại lạnh lùng, tựa như một con thú khát máu.

“Ngươi thích hắn?” Dưới ánh trăng con ngươi ánh lên màu đỏ tươi của Hạ Phi nổi bật trên khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn, nguy hiểm dã lệ (hoang dã mỹ lệ) tựa như yêu tinh khoét tim người trong Liêu trai chí dị, hắn tựa trán mình lên trán Mục Nhạn Hành, bởi vì hai người quá mức thân cận, trước mắt Mục Nhạn Hành trừ bỏ một mảnh huyết tinh đỏ rực, rốt cuộc không thấy biểu tình của Hạ Phi.

Y mờ mịt thốt ra: “Ai?”

Mà Hạ Phi cũng không có trả lời, xác thực mà nói, hắn căn bản không nghe thấy lời nói Mục Nhạn Hành.

Hắn tự cố tự đích (tự hỏi tự đáp), dùng thanh âm ngâm nga khàn khàn nói: “Ngươi thật sự thích hắn sao?”

“Muốn hôn môi hắn? Muốn cùng hắn làm chuyện như thế này?” Đôi môi Hạ Phi dừng trên môi Mục Nhạn Hành, đầu lưỡi lành lạnh, mềm mại, ấm áp vươn đến, phóng túng khắc họa viền môi y, êm dịu mà ướt át.

Mục Nhạn Hành rốt cuộc phản ứng lại Hạ Phi nói là ai, đề cập đến chuyện gì, y kinh ngạc mở to hai mắt nhìn lại, toàn thân cứng ngắc như đá.

Này, chuyện này!

“Đã từng hôn hắn sao?” Cuối cùng liếm tới khóe môi Mục Nhạn Hành, Hạ Phi ngẩng đầu, nhếch lên nụ cười tàn nhẫn, “Giống như vậy?” Hắn lộ ra hàm răng trắng bóng, dùng sức cắn xuống môi Mục Nhạn Hành, vừa lòng nghe thấy tiếng rên rĩ trong xoang mũi của người dưới thân, thỏa mãn liếm liếm vết máu trên răng, nghiêng đầu nhìn về phía Mục Nhạn Hành, như một đứa nhỏ đang chờ đợi đáp án.

Mục Nhạn Hành nhắm mắt lại, đây không phải Hạ Phi! Hạ Phi sẽ ôn nhu mỉm cười, sẽ dùng ánh mắt lười biếng liếc nhìn y, nam nhân toàn thân cao thấp tản ra hương vị nguy hiểm bạo ngược này, tuyệt đối không phải là Hạ Phi lúc trước mang dép trong nhà, lại vẻ mặt bình tĩnh lừa y nói đang chuẩn bị ra ngoài. Tuyệt đối không phải Hạ Phi cười nói một người ăn cơm rất tịch mịch, muốn một người cùng mình, lại càng không phải Hạ Phi vừa mới ngả ngớn khen ngợi y cười thật đẹp.

Người kia nên có tươi cười làm cho trái tim người ta ấm áp, tuy rằng khôn khéo giảo hoạt, lại ngay cả nói dối cũng trăm ngàn chỗ hở. Tuy rằng nói dối đều không thể gạt được người bên ngoài, lại đủ để cho người hiểu được săn sóc cùng quan tâm của hắn.

“Vì sao không nói lời nào?” Hạ Phi nhẹ nhàng vì y mút đi vết máu tràn ra bên môi, động tác dâm mĩ nói không nên lời, “Thích một người, chính là muốn cùng hắn làm chuyện như vậy. Ngươi từng hôn hắn sao? Muốn cùng hắn làm như vậy sao? Trả lời ta, ngoan?”

“. . . . . .” Mục Nhạn Hành trầm mặc, cũng lần đầu tiên mờ mịt, thích một người, sẽ muốn làm loại chuyện này sao? Y nghĩ muốn đối tốt với Lê Lý, muốn nâng niu người trong lòng bàn tay, nhưng không có nghĩ tới việc này, chẳng lẽ đó không phải là thích?

“Vì sao không nói lời nào?” Hạ Phi lại thì thào lẩm bẩm, cười khẽ ra tiếng, “Ha hả, lại nghĩ đến người khác sao? Ta thật sự rất ghét điểm này của ngươi.” Tay phải hắn túm lấy áo sơ mi của Mục Nhạn Hành, thô lỗ xé rách, ngón tay ác ý đè lên băng gạc đã nhiễm đỏ, “Như vậy, có thể thanh tỉnh một chút hay không?”

“A ——” đau đớn kịch liệt đánh úp lại, trong đầu y nháy mắt trống rỗng. Trong miệng không thể ức chế tràn ra tiếng rên rỉ khàn khàn, Mục Nhạn Hành cắn chặt khớp hàm, thống khổ lắc lắc đầu, tóc đen thấm đẫm mồ hôi dính trên khuôn mặt tái nhợt của y, giữa mi khắc sâu ẩn nhẫn lại khiến kẻ khác càng muốn hung hăng tàn phá.

“Không sao chứ?” Hạ Phi chậm rãi xốc lên băng gạc dính máu đỏ tươi, khiến miệng vết thương vỡ ra hiện lên trước mắt, máu tươi từ vết đao chém sâu mà hẹp dài tràn ra, giờ phút này cả gió đêm cũng thổi không tan mùi máu tươi nồng đậm. Chóp mũi Hạ Phi hơi giật giật, mùi máu tươi ngọt lịm khiến hắn thỏa mãn nhếch khóe môi, hít một hơi thật sâu, huyết sắc trong mắt càng thêm nồng đậm, “Nói thật được không?”

Mục Nhạn Hành cố gắng duy trì một tia thanh tỉnh, khàn khàn thốt lên: “Hạ. . . . . . Phi, dừng lại. . . . . . làm ơn. . . . . .” Anh không nên như vậy, rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?!

“Câu trả lời đâu.” Hạ Phi nâng tay phủ lên ngực Mục Nhạn Hành, lòng bàn tay vẽ loạn máu tươi khắp cả lồng ngực, làm cho máu đỏ tươi phủ đầy trên làn da màu mật ong, một mảnh màu đỏ lọt vào trong tầm mắt Hạ Phi khiến hắn hưng phấn cười ra tiếng, “Như vậy có phải càng đẹp mắt hay không?”

Thật muốn ăn luôn. Hắn thong thả liếm liếm khóe môi, sau đó cúi người, vươn đầu lưỡi trơn bóng ẩm ướt đến, liếm dọc theo từng đường nét da thịt trên ngực, cho đến bên cạnh miệng vết thương.

Mùi máu tươi nồng đậm làm cho hắn hứng phấn đến muốn run rẩy, đầu lưỡi không chút do dự trượt vào sâu bên trong miệng vết thương, đè ép mút vào từng giọt máu trên da thịt non mềm, răng nhọn không chút khách khí cắn phá làn da, trong miệng tràn ngập vị máu tươi đối với hắn mà nói là hương vị vô cùng ngọt ngào hấp dẫn, không khỏi nuốt vào từng ngụm từng ngụm nước bọt hòa với máu, tham lam tựa như dã thú đói khát đã lâu.

“Hạ. . . . . . Phi. . . . . .” Thanh âm Mục Nhạn Hành mang theo run rẩy, kiên cường, gian nan từ khớp hàm cắn chặt bức ra hai chữ này, đau đớn vượt qua cực hạn làm cho toàn thân y run rẩy không thôi, khóe mắt tràn ra nước mắt sinh lý, đầu óc bị thống khổ chiếm lấy cũng chỉ nhớ rõ hai chữ này, “Hạ. . . . . . Phi. . . . . .”

Tư duy bị đau đớn làm gián đoạn, chỉ theo bản năng một lần lại một lần gọi tên này. Rõ ràng bản thân bị đối đãi như thế, nhưng vẫn bướng bỉnh nguyện ý tin tưởng người đang thi ngược này, Hạ Phi ôn nhu lúc ban đầu kia, sẽ không cứ như vậy biến mất.

Y vốn, vẫn luôn là một nam nhân bướng bỉnh.

Mà nam nhân bị dục vọng thị huyết khống chế lại không thể nghe thấy tiếng kêu gọi mỏng manh run rẩy của y, hai má trắng nõn cọ trên máu đỏ tươi, ngẫu nhiên ngẩng đầu, khuôn mặt yêu dị xa lạ, con ngươi hẹp dài càng thêm đỏ.

Tiếp tục như vậy. . . . . . sẽ chết đi?

Ý thức hỗn độn, cuối cùng dần hiện ra ý tưởng bất đắc dĩ này. Mục Nhạn Hành buông mắt, theo tầm nhìn bị mồ hôi và nước mắt làm mơ hồ, phảng phất thấy nam nhân vùi đầu vào ngực y, trong lòng thở dài một tiếng, một tia thanh minh cuối cùng mà y tử thủ cũng bị hắc ám nuốt mất.

Nam nhân thi ngược tàn nhẫn này, không phải Hạ Phi chân chính. . . . . . Cho đến lúc này, y vẫn như cũ tin tưởng vững chắc như vậy.

Cho nên, xin hãy mau tỉnh lại. . . . . .

Sau khi Mục Nhạn Hành hôn mê, không thể thấy, bồn hoa màu xanh biếc trên ban công trong nháy mắt y hôn mê, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy sinh trưởng, nhanh chóng phủ kín cả ban công, phiến lá dài rộng lớn tựa như chăn đệm bình thường, mềm dẻo giãn nở ra, duỗi về hướng hai con người đang kề sát, tựa hồ muốn tách hai người ra.

Nhưng mà khí lực của phiến lá tựa hồ không bằng Hạ Phi, cũng không thể đẩy Hạ Phi trên người Mục Nhạn Hành ra. Vì thế mấy phiến lá lại nhanh chóng hành động, từng tầng từng tầng gắt gao quấn quanh bao vây thân thể hai người bên trong, tựa như rắn từng chút quấn chặt, không chừa ra một chút không gian nào để có thể cử động, Hạ Phi tựa như bị côn trùng giam cầm trong hổ phách, rốt cuộc không thể nhúc nhích.

Trong chiếc kén lớn màu xanh biếc truyền ra tiếng gào thét khàn khàn uy hiếp của nam nhân, bên ngoài kén lớn sau khi chấn động hơn mười phút, người bên trong giống như rốt cuộc đã không còn khí lực, kén lá màu xanh dần dần im lặng, như một quả trứng kỳ dị chờ đợi phá xác tân sinh, đang yên tĩnh chờ những tia nắng màu vàng nhạt đầu tiên của ngày hôm sau.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ha ha ~~ anh em đại ca nghĩ Hạ phi bị bệnh tâm thần có phải hay không ~

 

          PS: dị năng giai đoạn thứ nhất: thị huyết ~

 

          Thôi, quỷ súc tiến giai mức độ thấp nhất, từ mấu chốt: tàn nhẫn, dã thú hoàn toàn không có lý tính.

 

          Ở thời điểm dị năng tiến giai, Hạ Phi Phi chịu ảnh hưởng này lớn nhất, giống hôm nay như vậy. Bất quá bình thường vẫn là Tiểu Phi Phi ôn nhu của ta ~~

 

          PPS: làm cho ta tiếp tục cẩu huyết đi xuống đi QAQ

Advertisements

10 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s