Thiên đạo

THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 9

  1. Lệ đỏ như máu

 

Khuôn mặt người thanh niên lộ rõ vẻ u oán, anh linh kia qua một lần vẫn chưa từ bỏ ý định, lại muốn thử một lần nữa, kết quả vẫn là bị cấm chế bắn trở về, anh linh bị thương, trên mặt hiện lên sắc xanh sẫm.

Tả Mục nhìn đứa bé, rồi nhìn thanh niên, mặt lộ vẻ thương hại.

Thanh niên oán hận mà “nhìn” Tả Mục, “Vì sao vì sao phải bảo vệ tên cặn bã này, vì sao ————-“

Thanh âm của thanh niên mang theo một tia mơ hồ.

Đứa bé gian nan từ mặt đất đứng lên, lúc này móng tay bén nhọn của nó đã trở lại bình thường, mập mập nộn thịt, nó lấy bàn tay nhỏ bé chùi vết máu nơi khóe miệng, chậm rãi bò lại bên người thanh niên.

Thanh niên ôm anh linh, tựa hồ cảm giác được anh linh bị thương, bộ dáng hắn thương cảm tuyệt vọng, kế tiếp, hắn làm một việc mà mọi người không thể tưởng tượng được, hắn đưa đầu ngón tay đặt vào trong tay anh linh, anh linh cười khanh khách hút ngón tay thanh niên, một cỗ khí màu trắng từ ngón tay thanh niên chảy thành dòng đến miệng anh linh.

Tim Tả Mục run lên, lại nghe Thanh Huyền đạo trưởng đang đứng một bên quan sát nói một cách khó tin: “Anh linh này đang hút quỷ khí của hắn!”

Đúng vậy, người thanh niên dùng quỷ khí của chính mình bổ khuyết cho thân thể anh linh, quả nhiên, thân thể anh linh chậm rãi chuyển biến tốt hơn, sắc mặt khôi phục bình thường, thân thể của thanh niên lại trở nên có chút trong suốt.

Đây là biểu hiện quỷ khí cạn kiệt.

Sau khi anh linh hút xong, “khanh khách” cười rộ lên.

Tiếng cười khanh khách của tiểu hài tử trong đêm tối quỷ dị như vậy, thật đáng sợ, biệt thự to như thế này, âm vọng lại từng tiếng từng tiếng.

Tả Mục cầm kiếm gỗ đào chần chừ chưa động, trên thực tế lúc này hắn chỉ cần xuất ra hai phù chú, bất kể là anh linh hay thanh niên, đều cùng biến mất, chuyện này cứ giải quyết như vậy, nhưng mà Tả Mục không muốn làm như thế.

Tả Mục dời tầm mắt lên người vợ chồng Vương Thế Văn đang ngồi trên sô pha cách đó không xa, vẻ mặt Vương phu nhân Vân Tưởng Dung cực kỳ đắc ý, trong ánh mắt tựa hồ có chút điên cuồng không bình thường, về phần Vương Thế Văn, chính là biểu tình cổ quái muốn khóc không thể khóc, muốn cười không thể cười.

Tiểu Thực có chút không kiên nhẫn, hai tiểu quỷ này cũng dám ở trước mặt hắn làm loạn, Tả Mục vậy mà còn không nhanh tay đem hai tên vướng bận này thu thập rồi nhanh chóng về nhà.

Tả Mục nhận thấy suy nghĩ của Tiểu Thực, đưa tay ngăn Tiểu Thực lại.

Hắn nghiêng đầu, bình tĩnh nhìn thanh niên cùng đứa bé, nói, “Cần gì phải chấp nhất như thế, thân thể của ngươi đã như nỏ mạnh hết đà, nếu tiếp tục khư khư cố chấp, sẽ phải hồn phi phách tán.”

“Hà cớ gì phải chấp nhất……Hà cớ gì phải chấp nhất……”

Thanh niên lặp đi lặp lại, sau đó chỉ vào Tả Mục cười thê lương nói: “Ngươi thì biết cái gì, ngươi cũng biết ta có nhiều oán niệm, trời xanh bất công, hắn đùa bỡn ta, vứt bỏ ta, còn hại chết con ta, vì sao, vì sao hắn có thể còn sống quang tiên lượng lệ (quang vinh sáng lạn), ta, còn có đứa con vô tội uổng mạng, món nợ này, ta phải tìm ai đòi lại!”

Thanh niên quay đầu, oán hận mà “trừng” Vương Thế Văn, vị trí hai tròng mắt là hai cái lỗ tối đen như mực, thập phần làm cho người ta sợ hãi, hắn bay đến bên ngoài cấm chế, oán hận nhìn Vương Thế Văn, “Ngươi cũng biết, ta hận không thể ăn thịt, uống máu ngươi……”

“Nghị Nhiên……” Vương Thế Văn kinh ngạc nhìn thanh niên, “Em hận anh đến như thế?”

Thanh niên lớn tiếng nói: “Ta hận không thể đem ngươi ngũ mã phân thây!”

Lời đối thoại của Vương Thế Văn và thanh niên tất cả mọi người trong biệt thự đều nghe được, sắc mặt Vân Tưởng Dung xanh mét, biểu tình của cô ta vặn vẹo dữ tợn, so với anh linh vừa rồi còn đáng sợ hơn.

“Ha ha ha ———–“ Vân Tưởng Dung nở nụ cười.

Vương Thế Văn sững sờ nhìn Vân Tưởng Dung, tựa hồ cảm thấy Vân Tưởng Dung điên rồi, Thanh Huyền đạo trưởng đứng một bên dường như cũng nhận định như vậy, Tả Mục thu hồi kiếm gỗ đào, tựa như xem kịch mà lạnh lùng đứng ngoài quan sát mọi chuyện.

Chỉ thấy Vân Tưởng Dung chỉ vào thanh niên nói: “Tiện nhân bất nam bất nữ, nhanh mang theo thứ ti tiện của ngươi xéo khỏi nhà của ta mau!”

Mặt Vân Tưởng Dung lộ vẻ dữ tợn, cô ta một chút cũng không e ngại thanh niên cùng với anh linh trong lòng ngực, bởi vì cô ta không hề có ý định bước ra khỏi cấm chế, cô ta biết, mấy thứ này không thể gây thương tổn cho mình.

Cô ta cười đến thập phần đắc ý.

“Lâm Nghị Nhiên, ngươi là đồ quái vật, rõ ràng là thân nam nhi, lại có thể sinh con, ha ha ha, ngươi khi còn sống đã đấu không lại ta, chết rồi cũng đừng nghĩ đến điều đó!”

Vân Tưởng Dung điên cuồng nói.

Vương Thế Văn rống to vào Vân Tưởng Dung, “Vân Tưởng Dung! Cô câm miệng cho tôi!”

Không ngờ Vân Tưởng Dung trực tiếp tát Vương Thế Văn một cái, lúc này Vân Tưởng Dung cao ngạo tựa như nữ vương, cô cười lạnh nhìn Vương Thế Văn: “Anh nghĩ anh là ai, anh chính là một con chó của nhà họ Vân tôi! Tất cả mọi thứ của anh đều là nhà họ Vân chúng tôi cho anh, Vương Thế Văn anh đừng có quên, là anh quỳ gối trước mặt ba ba xin được cưới tôi, không phải là Vân Tưởng Dung tôi muốn gả!”

Vương Thế Văn thập phần chật vật, hắn nhìn Lâm Nghị Nhiên mặt không chút biểu tình, lại nhìn Vân Tưởng Dung không sợ quỷ thần, nhớ lại nửa đời trước của chính mình, chỉ cảm thấy cực kỳ uất ức cùng hối hận.

Một đại nam nhân, thế nhưng ôm đầu khóc lên.

“Tôi hối hận, tôi đã sớm hối hận……” Vương Thế Văn ôm đầu, nghẹn ngào mà nói.

Lâm Nghị Nhiên nhìn Vương Thế Văn khóc lóc, quỷ có thể nhìn trong đêm, mỗi một biểu tình của Vương Thế Văn hắn đều nhìn thấy cực kỳ rõ ràng, Vương Thế Văn yếu đuối này cùng thiên chi kiêu tử trong trí nhớ kém rất xa.

Lâm Nghị Nhiên đột nhiên cảm thấy được, người này thật sự rất xa lạ, thậm chí hắn hoài nghi chính mình có thật sự yêu người này không. Lâm Nghị Nhiên xoay người, ôm anh linh bay tới trước mặt Tả Mục, hắn nói: “Ngươi đã đúng.”

Tả Mục nở nụ cười, “Vây sao?”

Lâm Nghị Nhiên ôn nhu nhìn anh linh trong ngực mình, con của hắn, nói: “Đó không phải là Vương Thế Văn ta yêu, người đàn ông đã nợ ta kia sẽ không khóc, cũng sẽ không lộ ra biểu tình hèn nhát như vậy.”

Tiếng khóc của Vương Thế Văn nín bặt, tựa hồ có chút không tin được.

Tả Mục không ngờ Lâm Nghị Nhiên có thể nghĩ thông suốt, hắn có chút đáng tiếc nói: “Ngươi là một người rất tốt, đáng tiếc đi nhằm con đường khúc khuỷu.”

Lâm Nghị Nhiên nở nụ cười, hắn nói cho Tả Mục một cái chân tướng khiến cho mọi người khiếp sợ: “Ta bị người khác hại chết, nhưng cũng còn Tiểu      Thành.”

Tiểu Thành chính là anh linh trong ngực Lâm Nghị Nhiên, là “mẹ”, Lâm Nghị Nhiên cũng đặt cho con mình một cái tên, Tả Mục nhịn không được nhìn thoáng qua Vương Thế Văn, quả nhiên sắc mặt Vương Thế Văn tái nhợt, tựa hồ nghĩ tới cái gì.

Lâm Nghị Nhiên vỗ về anh linh, thanh âm mơ hồ nói: “Ta sinh ra không giống với những đứa trẻ khác, trong thân thể ta có khí quan của nam, cũng có khí quan của nữ, bọn họ đều nói ta là quái thai…… Chính là cha mẹ ta chưa bao giờ để ý, cha mẹ ta là giáo sư trung học, họ mang theo ta đi đến nơi xa lạ, hy vọng bắt đầu lại một lần nữa… Ta sợ nhất là kiểm tra sức khỏe, bởi vì mỗi lần kiểm tra sức khỏe đều là một lần tai họa, ta không ngừng đổi nơi ở, cha mẹ ta không ngừng chuyển công tác, sau đó, ta quen biết hắn, năm ấy ta mới mười lăm tuổi.

Rõ ràng là hắn dụ dỗ ta trước, cha mẹ ta lại vì ta nhận hết cười nhạo, song song qua đời, ta cái gì cũng không còn, chỉ có hắn, hắn lại nói cho ta biết hắn muốn kết hôn với người khác.

Ta cải trang, trốn đông trốn tây, phần còn lại cuối cùng là Tiểu Thành, chỉ là, chỉlà vì sao, ta đã cái gì cũng không có, Tiểu Thành cũng mất, ta chỉ là đau bao tử, đi ra ngoài một chút, lúc trở về, lúc trở về Tiểu Thành đã chết….. Không ai, không ai giúp ta…… Ta hận……”

Lâm Nghị Nhiên vừa khóc vừa cười, thanh âm ai oán vô ngần, từ đôi mắt hắn chầm chậm chảy ra huyết lệ màu đỏ.

Anh linh tên gọi Tiểu Thành kia nhìn thấy “mẹ” mình khóc, cũng khóc theo.

Quỷ khóc, từng tiếng không ngừng, khiến người ta sợ hãi, cũng làm cho người ta đau lòng.

Ngay sau đó, bên ngoài đột nhiên hiện lên ánh chớp, tiếng sấm ầm vang, chỉ trong chốc lát, thế nhưng lại đổ mưa, biệt thự tối đen, tia chớp màu trắng, tiếng khóc thê lương hòa lẫn với tiếng sấm, đâm vào trong tim mọi người.

Tả Mục đột nhiên nhớ tới một câu đã nghe được thật lâu trước kia, ngọ dạ hạ vũ, nhân gian hữu oan. (đêm khuya trời mưa, nhân gian có oan).

Nhớ tới chuyện cũ, Lâm Nghị Nhiên phẫn hận mà nhìn Vương Thế Văn, thê lương chất vấn: “Vì sao, vì sao muốn giết ta, vì cái gì mà ngay cả Tiểu Thành cũng không buông tha! Hung thủ giết người, người chính là hung thủ giết người, hung thủ giết người!!”

Vương Thế Văn sửng sốt, lập tức biện bạch, “Không phải anh, không phải anh!”

Vương Thế Văn lắc đầu, nhưng là Lâm Nghị Nhiên tuyệt đối không tin tưởng, hắn lúc này đối với Vương Thế Văn đã muốn tuyệt vọng, Vương Thế Văn trong lòng hắn hoàn toàn là một hung thủ giết người.

Để có được địa vị cao, Vương Thế Văn bỏ rơi hắn, để làm cho mình vĩnh viễn câm miệng, Vương Thế Văn phái người giết hắn cùng đứa con của hắn.

Tả Mục nhìn thấy Lâm Nghị Nhiên gần như điên cuồng thì lâm vào trầm mặc, hắn thấy Vân Tưởng Dung ngồi bên cạnh Vương Thế Văn trầm tĩnh một cách quỷ dị, giờ phút này Tả Mục vô cùng muốn biết người đàn bà này suy nghĩ cái gì.

Ngay lúc đó, Tả Mục nhìn thấy Vân Tưởng Dung đang cười, cười vô cùng đắc ý.

“Nghị Nhiên……” Vương Thế Văn khàn giọng nói, hắn đứng lên, nhấc chân muốn bước ra khỏi cấm chế, chân lại ở đường ranh gần cấm chế ngừng lại, hắn nhìn thanh niên, thanh âm đau khổ vô hạn, “Nghị Nhiên, anh thật sự không biết……”

Giờ khắc này Tả Mục đồng cảm với Lâm Nghị Nhiên bởi vì thẳng đến lúc cuối cùng, người đàn ông Vương Thế Văn này vẫn không dám bước ra khỏi cấm chế, Tả Mục không biết năm đó Vương Thế Văn có phải cũng sợ chết như vậy hay không, nếu thật sự là như thế, chỉ có thể nói Lâm Nghị Nhiên thực sự đã yêu sai người.

Súc sinh!

Tả Mục nghe Tiểu Thực nói ở bên tai mình, phù chú rung động xào xạc, còn có bát quái trận tỏa kim quang trên đỉnh đầu.

Lâm Nghị Nhiên thất vọng nhắm hai mắt lại, hai bên má hắn còn lưu lại vệt máu, hắn ôm anh linh, nói gì đó ở bên tai anh linh, Thanh Huyền nghe không được, Tiểu Thực không nghe được, Tả Mục cũng nghe không được.

Như vậy, tựa hồ là nhắn nhủ di ngôn.

Tia chớp cùng tiếng sấm, trong phòng lúc sáng lúc tối, yên tĩnh không tiếng động.

Tả Mục đột nhiên nhớ tới thật lâu trước kia, cũng có một cô gái, nàng ở lại vong xuyên đợi chờ một người nam nhân mấy trăm năm, nàng nói nam nhân kia đối xử với nàng tốt lắm.

Nam nhân của nàng là vua của Tây Lương quốc, cưới công chúa của Tây Lương quốc, nữ nhân này tận lực trông giữ lò lạnh mười tám năm, chỉ muốn dành cho nam nhân mười tám ngày vui vẻ.

Cô gái ấy không biết, sau khi nàng chết, nam nhân nàng thích cử hành cho nàng một lễ tang long trọng, sau lễ tang, nam nhân cùng công chúa phi thường hạnh phúc, thế nhân đều nói, bọn họ là một đôi trời đất tạo nên.

Cô gái một mực đợi chờ cạnh Vong Xuyên, thực ra nam nhân đã đầu thai luân hồi rồi, quỷ hồn sau khi luân hồi cô gái cũng đã gặp qua, chỉ là cô gái không nhận ra nam nhân, bởi vì một lần rồi một lần thoáng qua, cô gái không thấy đôi mắt hàm chứa bao thâm tình mà nàng chờ mong.

Nam nhân kia đã sớm thay lòng, cũng đã sớm quên cô gái, hiển nhiên không có đôi mắt hàm chứa tình yêu gì, cũng sẽ không nhận ra cô gái, nhưng cô gái này một chút cũng cố tình không chịu tin, nên vẫn cứ chờ đợi.

Tả Mục thật sự hy vọng, Lâm Nghị Nhiên đừng giống cô gái bên Vong Xuyên kia chấp nhất như vậy.

Chỉ thấy Lâm Nghị Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng đại biểu rằng hắn căn bản là nhìn không thấy, chính là hắn lại chuẩn xác tìm được vị trí của Vương Thế Văn, chỉ nghe hắn u oán nói: “Vương Thế Văn, kiếp sau, rồi kiếp sau nữa, ta cũng không muốn gặp lại ngươi.”

Nghe giọng điệu như vậy, dĩ nhiên là đã suy nghĩ thông suốt.

Tả Mục quan sát tướng mạo Lâm Nghị Nhiên, thở dài thầm nghĩ, Vương Thế Văn người này, là số kiếp của cuộc đời Lâm Nghị Nhiên, nếu vượt qua kiếp số này, Lâm Nghị Nhiên đời này đều có thể thực hạnh phúc, thật sự là đáng tiếc.

Lời Lâm Nghị Nhiên nói ra thật nhẹ nhàng làm cho tim Vương Thế Văn run lên, có lẽ là ý thức được cái gì, anh linh trong ngực Lâm Nghị Nhiên bắt đầu khóc tê tâm liệt phế.

“Nghị Nhiên, em muốn làm gì?” Chỉ nghe Vương Thế Văn kêu lên, hắn lại bước từng bước về phía trước, lập tức sẽ đến bên ngoài cấm chế.

Trong lòng Tả Mục run lên.

Lâm Nghị Nhiên tựa hồ không hề phát hiện, hắn bình tĩnh “nhìn” Vương Thế Văn, “Từ hôm nay trở đi, ngươi và ta sẽ không còn liên quan gì với nhau nữa.”

Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua anh linh đang khóc trong ngực, sau đó nói với Tả Mục: “Đạo trưởng, con ta giao cho ngươi.”

Thân thể hắn dần dần biến thành sương mù……

Lúc oán khí tiêu tan, là khi hồn về cố hương.

Thanh Huyền thầm nghĩ không tốt, Lâm Nghị Nhiên xui xẻo này thế nhưng bởi vì nhiều năm lưu lại nhân gian, âm tào địa phủ không kịp thu, vậy mà phải hồn phi phách tán!

Tả Mục lúc này rút ra một lá bùa, huy động kiếm gỗ đào, thì thầm:

“Thái thượng sắc lệnh, siêu nhữ cô hồn, quỷ mị nhất thiết, tứ sinh triêm ân

Hữu đầu giả siêu, vô đầu giả thăng, sanh thù đao sát, khiêu thủy huyền thằng,

Minh tử ám tử, oan khúc khuất vong, trái chủ oan gia, thảo mệnh nhân lang,

Quỵ ngô thai tiền, bát quái phóng quang, trạm khảm nhi xuất, siêu sinh tha phương,

Vi nam vi nữ, tự thân thừa đương, phú quý bần tiện, do nhữ tự chiêu.

Sắc cứu đẳng chúng, cấp cấp siêu sinh, sắc cứu đẳng chúng, cấp cấp siêu sinh!”

Theo một tiếng “Sắc cứu đẳng chúng, cấp cấp siêu sinh”, thân thể sắp tiêu biến của Lâm Nghị Nhiên lại tụ lại thành thực thể, một cái bóng màu trắng từ mặt đất xông ra, bắt được thân thể Lâm Nghị Nhiên.

Tốc độ cực nhanh, nếu không phải tu vi Thanh Huyền không tồi cũng sẽ không nhìn thấy.

Đây nghiễm nhiên là Bạch Vô Thường!

Thanh Huyền chưa bao giờ gặp qua đại quỷ chân chính của địa phủ, đợi một lần nữa thấy được rõ ràng, chỉ thấy bóng trắng kia hành lễ với Tả Mục, Tả Mục gật gật đầu, nói một tiếng “Vất vả”.

Bóng trắng kia không để ý đến anh linh. Bởi vì dương thọ anh linh chưa hết, địa phủ không thể thu nó, nó còn lưu lại ở nhân gian mấy chục năm nữa. Bóng trắng bắt lấy Lâm Nghị Nhiên, Lâm Nghị Nhiên giãy dụa, hắn nhìn anh linh rồi nhìn Tả Mục, sau đó nở nụ cười, một cụm sương trắng bay tới lòng bàn tay Tả Mục, ánh mắt Tả Mục lộ ra một tia kinh ngạc, lập tức hiểu rõ, hắn từ trong tay áo lấy ra một cái bình sứ, đem sương trắng để thật cẩn thận vào bình.

Vương Thế Văn và Vân Tưởng Dung đều là mắt người trần, bọn họ nhìn không thấy bộ dáng Bạch Vô Thường, chỉ có thể nhìn thấy Lâm Nghị Nhiên biến mất, Vương Thế Văn bước ra khỏi cấm chế, hắn mờ mịt nhìn bốn phía, gọi “Nghị Nhiên Nghị Nhiên”, nhưng không ai trả lời.

Lúc này, chỉ thấy anh linh bị bỏ quên trên mặt đất lộ ra tươi cười quỷ dị, trong nháy mắt Vương Thế Văn ra khỏi cấm chế, mở ra miệng rộng, lộ ra răng nanh, thân thể hướng Vương Thế Văn phóng tới.

“A——-“ thân thể Vương Thế Văn bị anh linh xuyên thấu, trong cổ họng phát ra kêu gào thống khổ, anh linh lại xuyên thủng thân thể Vương Thế Văn, Vương Thế Văn ôm đầu, lúc này hắn cảm thấy đầu óc sắp nổ tung, Vân Tưởng Dung muốn lao ra khỏi cấm chế đỡ Vương Thế Văn dừng bước, mở miệng, cổ họng phát ra tiếng kêu sợ hãi.

Thanh Huyền nghĩ thầm, anh linh kia làm trò trước mặt sư thúc tổ, thế nhưng còn muốn ám cha mình.

Tả Mục lại rút ra một lá bùa, ném về hướng đỉnh đầu Vương Thế Văn, lá bùa trực tiếp dán trên đỉnh đầu Vương Thế Văn, Tả Mục niệm “Khu quỷ chú”, chỉ nghe trong cổ họng Vương Thế Văn phát ra tiếng kêu của trẻ con.

“A—-a——” kim quang chợt lóe, một anh linh cả người đầy máu từ trong thân thể Vương Thế Văn lăn ra.

“Khanh khách———-” nhìn thấy bộ dáng thống khổ lăn lộn của Vương Thế Văn, anh linh cười đến lăn lộn trên mặt đất, tựa hồ cực kỳ sung sướng.

Tả Mục lắc đầu, đầu ngón tay biến ra một sợi dây đỏ, dây đỏ dường như có cảm ứng, quấn quanh thân thể anh linh, anh linh không có giãy dụa, cả người bất động.

Nó đang cười, mặc dù thân thể khó chịu, anh linh vẫn còn cười, nhìn Tả Mục, đôi mắt thực trong suốt.

Trong nháy mắt, Tả Mục hiểu được ý tứ trong ánh mắt anh linh, không chỉ Tả Mục hiểu, Tiểu Thực ở bên cạnh Tả Mục cùng Thanh Huyền đạo trưởng cũng đã hiểu.

Anh linh dùng ánh mắt nói: Cám ơn.

Thân thể Thanh Huyền cứng đờ, trợn mắt há hốc nhìn Tả Mục, không thể nào, không phải là trong lòng nó nghĩ muốn như vậy chứ.

Tả Mục cầm kiếm gỗ, từng bước đến chỗ anh linh, chỉ nghe Vân Tưởng Dung chỉ vào anh linh thét lên: “Giết nó, giết nó!”

Tả Mục làm như không nghe thấy, hắn nhìn anh linh, ánh mắt mang theo bi thương, hắn lắc đầu: “Tuy rằng hắn cùng ngươi có cừu oán, nhưng là giết ngươi không phải hắn.”

Bất kể là Lâm Nghị Nhiên hay là anh linh đều nghĩ rằng năm đó là Vương Thế Văn tìm người sát hại bọn họ, dù Lâm Nghị Nhiên đối với Vương Thế Văn hữu tình, oán khí khôn cùng vẫn là ăn mòn thân thể Lâm Nghị Nhiên.

Dù Vương Thế Văn có sai, nhưng nam nhân yếu đuối này tuyệt đối sẽ không đi giết người.

Bởi vì hắn không có dũng khí giết người, ngay cả chủ mưu cũng không tính, nhiều lắm là mượn đao giết người.

Anh linh sửng sốt, tựa hồ không thể tin được, Tả Mục lắc đầu nói: “Ta là người tu đạo, sẽ không nói dối.”

Ánh mắt anh linh lộ ra một tia mờ mịt.

Tả Mục thản nhiên liếc mắt về phía Vương Thế Văn một cái, nói với anh linh: “Ta nói cho ngươi biết cừu gia là ai, ngươi nguyện đi theo ta chứ?”

Anh linh cẩn thận quan sát Tả Mục, gật gật đầu, Tả Mục nở nụ cười.

Trong lòng bàn tay trống rỗng của Tả Mục xuất hiện một cái bình hồ lô, vặn mở nắp bình, đem miệng bình hướng về thân thể anh linh, thân thể anh linh hóa thành một làn khói trắng, tiến vào trong bình.

“Đạo trưởng, vậy vậy lệ quỷ…..” Vân Tưởng Dung tận mắt chứng kiến quỷ hồn kia vào trong hồ lô của Tả Mục, nhưng chung quy vẫn lo lắng nhìn trái nhìn phải, nhịn không được hỏi.

“Ở trong hồ lô”. Tả Mục thản nhiên nói, hắn cũng không muốn trả lời nữ nhân này.

Vân Tưởng Dung nghẹn lời, thấy ánh mắt Tả Mục có chút lạnh.

Tả Mục lập tức đi đến bên cạnh Vương Thế Văn, từ trong ngực lấy ra một cái bình sứ nhỏ, đổ ra một viên thuốc đưa cho Vương Thế Văn nuốt vào, hai tay kết ấn, một đoàn sương mù màu trắng chậm rãi tan vào đầu Vương Thế Văn.

Tả Mục nói: “Mong ngươi làm nhiều việc tốt, trả lại tội nghiệt ngày xưa.”

Nói xong, Tả Mục quay đầu, nhìn Vân Tưởng Dung, “Vương phu nhân, nếu oan hồn của quý phủ đã biến mất, tôi cũng nên rời đi. Sắp từ biệt chỉ mong phu nhân nghe một lời cuối cùng, ác giả ác báo, mong phu nhân bảo trọng.”

Vân Tưởng Dung giận tái mặt, nàng chỉ vào Tả Mục, “Ngươi, ngươi…..”

Tả Mục cười lạnh, vung tay áo, “Thanh Huyền Tiểu Thực, dọn dẹp đi thôi.”

Nói xong, vô cùng tiêu sái đi về phía cửa.

Tiểu Thực ngao ô một tiếng nhảy lên vai Tả Mục, Thanh Huyền lão đạo một bụng nghi vấn, nhìn Tả Mục lại nhìn Vân Tưởng Dung, giống như nhớ tới cái gì, nhìn những thứ trên bàn gỗ hét lớn:

“Ai ai ai, sư thúc tổ, người đừng có đi tiêu sái như vậy chứ, giá nến ta một mình không thể di chuyển a!”

Advertisements

One thought on “THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 9

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s