Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 6

Chương 6: Tôi sẽ làm hậu phương của cậu (thượng)

“Lần đầu tiên?” Trịnh Liệt hỏi.

Tần Trăn chần chờ gật đầu, sau đó bất an nhìn hắn, một bộ rất sợ hắn không hài lòng.

Trịnh Liệt mím môi, xoay người quay trở lại giường: “Tự mình đi tẩy rửa một chút đi.” Không muốn nói thêm gì nữa.

Đây là…..vừa lòng phải không?

Tần Trăn đầy bụng không yên. Trước khi sự tình xảy ra cậu vì cuộc sống sau này của mình mà quyết tâm bằng bất cứ giá nào, sau khi mọi việc xong xuôi vận mệnh của cậu đều nằm trong tay của Trịnh Liệt, tốt hay xấu đều do hắn định đoạt. Cậu thật sự sợ bản thân mình vui mừng quá sớm.

Nhưng Trịnh Liệt không để ý tới cậu, cậu cũng không có can đảm tìm chết mà quấy rầy hắn, chỉ có thể nghe lời xuống giườn đi sơ tẩy.

Bộ vị khó có thể mở miệng trên người đau từng cơn từng con, lúc Tần Trăn xuống giường hai chân mềm oặt, đứng không vững suýt cắm đầu xuống đất. Thật vất vả vào phòng tắm, cậu nhìn lớp trang điểm khủng khiếp trên mặt mình trong gương, thất thanh kêu lên một tiếng, lại đột nhiên nhớ tới cái gì, thanh âm tựa như bị chặt đứt mà im bặt.

Trịnh Liệt vểnh tai nghe thấy động tĩnh này, không khỏi bật cười.

Vốn tưởng đây là tiểu yêu tinh đã được huấn luyện đầy đủ, thì ra chỉ là một thằng nhóc còn non giả làm người lớn.

Tần Trăn sơ tẩy xong, cúi đầu như người vợ nhỏ từ phòng tắm đi tới. Không nghe được động tĩnh của Trịnh Liệt, cậu ngẩng đầu liếc nhìn qua giường một cái, thấy Trịnh Liệt đang nằm nhắm mắt dưỡng thần, một chút cũng không để ý đến cậu, cậu nghĩ nghĩ, tự mình xuống lầu vào bếp, dùng nguyên liệu có hạn nấu một chén canh giải rượu.

Tần Trăn là một nhà bếp bạch si (ngu ngốc), nấu được một chén canh giải rượu còn phải “cảm ơn” người cha nghiện rượu lại ham mê cờ bạc của cậu. Tính tình cha cậu sau khi uống rượu cùng với khi tỉnh rượu đều cực kỳ cáu kỉnh, Tần Trăn chuẩn bị canh giải rượu cho ông, coi như là giúp mình giảm bớt số lần bị đánh.

Cảm tình của cậu đối với cha từ sau khi ông lấy cậu gán nợ đã muốn xóa bỏ toàn bộ. Chén canh giải rượu này cư nhiên trở thành nguyên nhân duy nhất khiến cậu nhớ tới người cha kia, Tần Trăn cười cười tự giễu.

Cậu đem canh bưng tới phòng ngủ, vừa mới thật cẩn thận đặt lên trên tủ đầu giường Trịnh Liệt liền mở mắt ra nhìn cậu.

“Giải rượu……” Tần Trăn chỉ chỉ chén canh, lắp bắp nói.

Trịnh Liệt nhìn chăm chú khuôn mặt tinh xảo trong trẻo sạch sẽ sau khi tẩy trang của cậu, nâng người lên, xem xét chén canh trong chốc lát, liền bưng lên uống một hơi cạn sạch.

Tần Trăn nhìn thấy không khỏi mỉm cười. Tuy rằng Trịnh Liệt cho cậu một lần đầu tiên không tốt đẹp lắm, nhưng đối với tình huống xấu nhất Tần Trăn nghĩ đến mà nói, kết quả này đã quá tốt ngoài dự kiến của cậu. Cảm giác buông được một nửa gánh nặng kéo theo việc cậu nhìn Trịnh Liệt thấy trở nên thuận mắt hơn.

“Cười ngốc cái gì?” Trịnh Liệt uống xong canh giải rượu, có chút ghét bỏ buông chén —— hương vị của canh này thật sự không tốt lắm. Thấy Tần Trăn nhìn hắn cười, hắn nhíu mày.

Người này bị ngốc hay sao? Hắn tuyệt không nhớ rõ mình đã cho cậu ta cái ấn tượng tốt đẹp gì.

Trịnh Liệt nghĩ không ra bất mãn đưa tay chọt mi tâm của cậu. Sau khi chọc chân mày hắn nhăn càng sâu hơn, đưa tay dán lên trán Tần Trăn.

“A?” Tần Trăn khó hiểu nên cứng đờ thân thể, một cử động cũng không dám.

“Cậu phát sốt.” Trịnh Liệt tức giận nói. Thực phiền phức! Qủa nhiên là trẻ ranh ngu ngốc không có kinh nghiệm!

Tần Trăn theo bản năng sờ mặt mình, quả nhiên nóng hầm hập, ngay cả yết hầu cũng đều là nhiệt khí khô nóng.

Cậu vội lùi từng bước về phía sau, khoát khoát tay: “Tôi thề ngày hôm qua tôi vẫn còn khỏe! Tôi rất sạch sẽ, Trương tiên sinh đã đem tôi đi làm kiểm tra…..”

Trịnh Liệt tức giận nói: “Tôi biết cậu còn non!” Hắn đối với việc hôm qua mình làm cái gì cũng thấy mê mê hồ hồ, nhưng khi tỉnh lại hắn vẫn còn trong cơ thể cậu. Thứ hắn bắn vào trong nơi đó của cậu cả một đêm không rửa sạch, sẽ phát sốt là chuyện không có gì lạ.

Trước kia để khiến cho Ân Triệu Lan thoải mái, hắn cân nhắc không ít đối với loại chuyện này.

“A…..” Mặt Tần Trăn lập tức trở nên đỏ bừng, đỉnh đầu có thể bốc cả hơi nước.

Trịnh Liệt nói: “Là An Thế Duy phái cậu tới?” Trương tiên sinh cậu nói tới khẳng định là Trương Cẩm Tường bên cạnh An Thế Duy, người săn lùng ngôi sao của S&S kiêm thuộc hạ riêng của An Thế Duy. S&S là tên công ty giải trí của An Thế Duy.

Tần Trăn lắc rồi lại gật đầu: “Trương tiên sinh đưa tôi đến đây….. An tiên sinh bảo tôi, ấy, anh……” Nghĩ đến mình vì chuộc lại tự do cho bản thân mà làm chuyện đó với Trịnh Liệt, mặt cậu có chút trắng bệch. Nhưng cậu không hối hận.

Trịnh Liệt không nghĩ nhiều, dù sao lúc hắn thanh tỉnh cũng đã làm. Bây giờ lên giường với người khác ngoài Ân Triệu Lan, một lần hay một trăm lần có cái gì khác nhau?

Nhớ tới Ân Triệu Lan tâm tình của hắn sẽ không tốt. Thấy Tần Trăn rụt rè bất an nhìn hắn, trên mặt ửng hồng bất thường, hắn nói: “Thu dọn một chút, tôi đưa cậu đi gặp bác sĩ.”

Tần Trăn kinh ngạc trợn tròn mắt: “Không, không cần làm phiền anh, tự mình tôi có thể…..”

“Bớt lôi thôi, nhanh đi!” Trịnh Liệt không kiên nhẫn xua tay.

Thấy vẻ mặt khó chịu của Trịnh Liệt, Tần Trăn không dám tiếp tục phản bác, cầm lấy chén canh giải rượu đi về phòng bếp, khóe miệng bất giác mang theo ý cười.

**********************

Trịnh Liệt ra khỏi phòng mới biết đây là nhà An Thế Duy. Nhà ở đứng tên An Thế Duy rất nhiều, nơi này hắn là lần đầu tiên đến. Nhưng mà bố cục nhà ở của An Thế Duy đều gần giống nhau, bởi vì y thích cách phối trí kiểu khách sạn. Dáng người của hắn và An Thế Duy không khác nhau lắm, hắn không khách khí đi đến phòng riêng của An Thế Duy lấy ra một bộ quần áo mới còn chưa cắt nhãn để thay.

Thay đồ xong hắn gọi điện cho An Thế Duy, đối phương không biết có phải chột dạ hay không mà không nghe điện thoại, lại gửi tới một tin nhắn chỉ có một dấu chấm hỏi. Trịnh Liệt không nói gì, nhắn lại cho y một dấu chấm lửng. An Thế Duy lại nhắn trả lại cho hắn ba dấu chấm hỏi, trán Trịnh Liệt hiện lên hắc tuyến, tiếp tục nhắn cho y một hàng dài dấu chấm lửng, quyết đoán không để ý nữa. Cho nên nội dung tin nhắn của hai người trong khoảng thời gian ngắn ngủi là:

?

???

……………….

Thật sự vô vị!

Trịnh Liệt tính toán sau này sẽ tìm y tính sổ.

Tần Trăn đi ra liền nhìn thấy Trịnh Liệt đen mặt quần áo chưa chỉnh tề, một bộ vừa bị người khác chọc tức.

“Tiên sinh……” Cậu ngập ngừng.

“Gọi là Trịnh thiếu.” Trịnh Liệt thu hồi biểu tình trên mặt, nhìn cậu một cái, nói, “Đi thôi.”

Tần Trăn cố nén khó chịu ở vị trí nào đó, theo sau.

Tài xế riêng Tiểu Vương của An Thế Duy đã chờ ở cửa. Trịnh Liệt quen thuộc gật đầu với gã một cái coi như chào hỏi.

Bác Vương cha của Tiểu Vương đã phục vụ nhiều năm ở nhà họ An, nhìn An Thế Duy lớn lên, rất thương yêu y. Sau này An Thế Duy rời nhà họ An, bác An sợ y không quen bên ngoài, buộc Tiểu Vương con mình đi theo An Thế Duy. Lệnh cha không thể trái, Tiểu Vương vì thế trở thành tổng hợp của tài xế lẫn người hầu kiêm trợ lý. Đối với bằng hữu thân thiết của An Thế Duy như Trịnh Liệt, thái độ của gã là giữa lễ phép lẫn chút tùy ý: “Trịnh thiếu muốn đi đâu? Thiếu gia nói hôm nay tôi thuộc quyền quản lý của Trịnh thiếu.”

Trịnh Liếc liếc gã một cái: “Bệnh viện.”

Ánh mắt Tiểu Vương lập tức có chút khẩn trương quét một vòng trên người Trịnh Liệt, thấy hắn bình yên vô sự không có dấu hiệu bị thương, ánh mắt liền dừng trên người Tần Trăn ở phía sau hắn, sau đó lộ ra một nụ cười bừng tỉnh lại mờ ám.

Tần Trăn không được tự nhiên né vào phía sau Trịnh Liệt.

“Nhìn cái gì? Lái xe của cậu đi!” Trịnh Liệt trừng mắt liếc Tiểu Vương một cái, kéo tay Tần Trăn bước lên xe.

Tiểu Vương sờ sờ mũi, thưa vâng một tiếng đáp lời.

Loại hoàn khố tử đệ như Trịnh Liệt, đi đến bệnh viện đều là bệnh viện tư nhân lâu đời. Bệnh viện này theo chế độ hội viên, chỉ phục vụ cho hội viên. Bác sĩ bên trong trình độ rất cao, các cơ sở thiết bị đều cực kỳ hoàn thiện.

Tần Trăn lần đầu tiên nhìn thấy bệnh viện có hoàn cảnh tốt như vậy, phục vụ chu đáo như vậy, quả thực là mở rộng tầm mắt. Bác sĩ an bài cho cậu một phòng bệnh xa hoa, đích thân chẩn trị cho cậu.

Cậu dù sao cũng mới mười tám tuổi, lại xuất thận từ dưới đáy xã hội, làm sao gặp qua loại phô trương này, giữ chặt cánh tay Trịnh Liệt nói không cần phiền toái như vậy.

Trịnh Liệt hôn một cái lên môi câu, thanh âm sủng nịch: “Ngoan ngoãn nghe lời.”

Tần Trăn lập tức bị dọa đến cứng đờ, trợn to mắt nhìn hắn, bị động tác đột ngột của hắn làm kinh sợ!

Vẻ mặt như gặp quỷ của cậu khiến Trịnh Liệt vừa buồn cười vừa tức giận, còn ẩn ẩn có chút không tự nhiên. Sờ sờ đầu cậu —— sợi tóc mềm nhuyễn không ngờ mang lại xúc cảm thật tốt, Trịnh Liệt dương dương tự đắc hất cằm về phía bác sĩ đang mắt nhìn mũi mũi nhìn tim: “Làm phiền bác sĩ.”

Trải qua một hồi khám bệnh đầy xấu hổ, Tần Trăn mặt đỏ như sắp xuất huyết bị yêu cầu nằm viện hai ngày.

Không thể phản kháng, Tần Trăn thay quần áo bệnh nhân bị Trịnh Liệt ấn lên giường.

Trịnh Liệt đã cho người mua cháo, có chút vụng về múc một chén đưa cho Tần Trăn: “Vẫn chưa ăn gì, đói bụng chưa? Bác sĩ nói, cậu tạm thời ăn chút thức ăn lỏng đến khi khỏe lại.”

Tuy biết không cần phải như vậy, nhưng động tác của Trịnh Liệt vẫn khiến trong lòng Tần Trăn bất giác trở nên ấm áp. Mười tám năm cậu sống trên đời thật sự ít có khi nào gặp được ôn nhu như vậy.

“Trịnh thiếu cũng vẫn chưa ăn gì. Anh ăn trước đi.” Tần Trăn nói.

Trịnh Liệt hơi sửng sốt: “Cậu ăn đi! Người sinh bệnh là cậu mà.”

“…….Cảm ơn.” Thấy Trịnh Liệt kiên trì, Tần Trăn tiếp nhận chén trên tay hắn, cậu quả thật đói bụng.

Chờ Tần Trăn ăn gần xong, Trịnh Liệt nói: “Tôi nghe nói qua chuyện trong nhà của cậu. Chuyện sau này cậu có tính toán gì không?” Vừa rồi lúc bác sĩ khám cho Tần Trăn, hắn gọi điện thoại cho Trương Cẩm Tường, hiểu được tình hình của Tần Trăn. Không ngờ thiếu niên này lại gặp chuyện như vậy. Thật là.

Sắc mặt Tần Trăn tái nhợt, thiếu chút nữa sẩy tay đánh rơi chén cháo. Cậu lo sợ không yên nhìn Trịnh Liệt, không rõ ý hắn là gì.

Trịnh Liệt dừng một chút: “Tôi không có ý gì khác, chỉ muốn hỏi một chút. Yên tâm, An thiếu đồng ý chuyện của cậu, sẽ không đổi ý.”

Nghe được câu cuối cùng, Tần Trăn biết mình rốt cuộc có thể lấy lại tự do, tâm vẫn luôn treo lơ lửng cuối cùng cũng buông xuống, nhịn không được đỏ mắt lên. Cậu hao tổn tâm cơ, nhận hết ủy khuất rốt cục đợi được ngày này!

“……Không biết.” Cậu mang theo giọng mũi nói, “Nhưng cám ơn anh, Trịnh thiếu.”

“Đây là cậu nên có được.” Trịnh Liệt nói: “Điều kiện của cậu không kém, có muốn tới S&S phát triển không?”

Tần Trăn chấn động, giật mình ngẩng đầu nhìn hắn!

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 6

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s