MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 2

  1. Đêm trước mạt thế – 2

“Tôi đang định đi siêu thị một chuyến, lúc nãy quên mua kem đánh răng.” Hạ Phi sắc mặt như bình thường chống lại ánh mắt Mục Nhạn Hành, giống như thực sự đang chuẩn bị ra ngoài, vẻ mặt thân thiết, “Anh có vẻ không thoải mái lắm, muốn vào nhà tôi ngồi một chút hay không? Đợi chốc lát tốt lên rồi hãy đi.”

Mục Nhạn Hành trầm mặc nhìn hắn một lúc lâu, bị con ngươi đen kịt nhìn khiến Hạ Phi không hiểu sao chột dạ, ngay lúc hắn không còn ôm hy vọng nữa, y từng chữ từng chữ nói: “Vậy làm phiền.” Vừa thấy chính là loại không hay tới nhà bạn bè chơi.

Hạ Phi nở nụ cười, lui vào trong phòng, làm tư thế mời: “Không cần đổi giày, trực tiếp đi vào là được, sáng mai tôi tổng vệ sinh phòng rồi.”

“. . . . . .” Mục Nhạn Hành bước vào trong phòng, cùng nhà Lê Lý có kết cấu bố cục giống nhau, lại thêm vài phần tùy ý cùng ấm áp. Lê Lý ở phương diện cuộc sống luôn có chút bừa bãi, hai mươi lăm tuổi còn giống như tiểu hài tử không thể tự chiếu cố tốt chính mình, trong nhà cũng là do y mướn người làm việc theo giờ dọn dẹp.

“Anh. . . . . . Ở một mình?” Những người quanh Mục Nhạn Hành, không có tên đàn ông nào biết làm việc nhà, cho nên thấy phòng ốc sáng sủa sạch sẽ, y kinh ngạc mở miệng, nhất là Hạ Phi xinh đẹp dễ nhìn như vậy, vẫn cảm giác nên là loại người được người sủng ái chăm sóc mới đúng.

“Đúng là một mình.” Hạ Phi đã bưng đến cho y một ly nước lọc, “Khó chịu thì ngồi xuống sô pha đi, đứng ở đó làm gì?”

Mục Nhạn Hành nghe lời đi đến ngồi xuống chiếc sô pha vàng nhạt, tại một giây ngồi xuống, toàn thân lâm vào trong mềm mại, cảm giác thoải mái êm ái làm cho đau đớn trên ngực dường như tán đi vài phần, khiến sắc mặt khó coi của y rốt cuộc tốt lên một ít.

Lúc này y mới nhìn thấy chính mình lưu lại một đám dấu chân trên sàn nhà sạch bóng.

“Bẩn . . . . . .” Y theo bản năng thì thào, bỗng nhiên hiểu được, phòng sạch sẽ như vậy, hẳn là mới quét dọn không bao lâu, sao có thể ngày mai lại tổng vệ sinh lần nữa.

Mục Nhạn Hành không ngốc, y nghĩ người này đại khái là thấy bộ dáng thống khổ của y, cho nên ngay cả động tác đổi giày cũng giúp y bỏ bớt.

Có người suy nghĩ cho mình, mặc kệ người kia là ai, đều khiến người ta ngăn không được cảm giác ấm áp trong lòng thình lình trào ra, ngay cả khi bị nhìn thấy bộ dáng chật vật đáng xấu hổ cũng không tiếp tục để ý. Y bưng ly nước lên, uống một ngụm nước ấm, làm dịu đi cổ họng khô khốc, toàn thân trên dưới lại thoải mái vài phần, đau đớn trên ngực có lẽ đã đau đến chết lặng, cảm giác khó chịu từng chút một giảm bớt.

“Thấy đỡ hơn chưa?” Hạ Phi đem hộp y tế lại, “Cởi quần áo ra, tôi xem vết thương cho anh.”

“A?” Mục Nhạn Hành trì độn nháy mắt mấy cái, tựa hồ không lý hiểu được ý tứ của Hạ Phi.

“Đừng lo lắng tôi xuống tay không biết nặng nhẹ.” Hạ Phi ngồi vào bên người y, cười giảo hoạt, “Tôi tốt xấu gì cũng là bác sĩ.” Tuy rằng là bác sỹ thú y ╮(╯▽╰)╭

Mục Nhạn Hành không do dự lâu, bước vào cánh cửa này, đã đại biểu cho một loại tín nhiệm.

Nửa năm gặp thoáng qua, không chỉ có một mình Hạ Phi ấn tượng khắc sâu. Mục Nhạn Hảnh đối với hàng xóm xinh đẹp đối diện nhà Lê Lý này, cũng là ghi nhớ trong lòng. Có lẽ bởi vì tươi cười ôn nhu luôn đọng trên môi cùng ánh mắt trầm tĩnh của Hạ Phi, mỗi khi nhìn thấy, một bộ phận cảm xúc tiêu cực trong lòng luôn sẽ được chữa khỏi một cách kì lạ.

Người này có thể tín nhiệm, tiềm thức cũng tốt, trực giác cũng thế, Mục Nhạn Hành tin tưởng như vậy. Cho nên y thành thật bỏ đi quần áo trên người, lộ ra lồng ngực rắn chắc màu mật ong.

Trên ngực người này có đường cong cơ bắp lưu sướng rắn chắc, theo hô hấp mà phập phồng, chặt chẽ giữ chặt ánh mắt Hạ Phi. Nhưng mà vải trắng quấn lung tung quanh miệng vết thương bên vai phải, lại làm cho Hạ Phi buông tha khung cảnh mơ màng dưới vòng eo săn chắc.

Băng gạc bị nhiễm đỏ một chút. Hẳn là do Lê Lý đẩy lúc trước khiến miệng vết thương nứt ra.

Khom lưng, dỡ bỏ tầng tầng băng gạc quấn quanh, lộ ra vết đao chém vừa dài lại vừa sâu, đã được khâu lại đơn giản, cong cong vẹo vẹo như một con rết màu đỏ khó coi. Hạ Phi nâng mắt liếc Mục Nhạn Hành một cái, tư thế hiện tại làm cho khuôn mặt hai người thật gần nhau, nâng mi là có thể thấy hình dáng khuôn mặt khắc sâu, hơi mẫn cảm một chút là có thể nhận thấy hô hấp nhè nhẹ của đối phương. Đương nhiên, khoảng cách gần như vậy, cũng làm Hạ Phi bắt giữ cảnh giác cùng bất an trong mắt nam nhân thật rõ ràng.

Không phải chỉ là bị đao chém sao sao? Còn sợ tôi ghét bỏ anh?

Hạ Phi cười khẽ: “Ai khâu miệng vết thương vậy? Tay nghề thực kém, may thật khó coi.”

Mục Nhạn Hành giật mình, còn tưởng rằng một nam nhân nhã nhặn xinh đẹp như Hạ Phi khi nhìn đến vết thương này, sẽ bị dọa sợ, cũng đã chuẩn bị chờ người này hét lên, không nghĩ tới là. . . . . . là y nghĩ sai.

Nhẹ nhàng thở ra, thân thể buộc chặt dần dần trầm tĩnh lại, lộ ra một cái tươi cười nhàn nhạt, khẩn trương bất an trong nháy mắt chậm rãi tiêu thất, y cất tiếng nói trầm thấp dễ nghe: “Là một người ban. Tay nghề của hắn kỳ thật không tồi, là tôi vội vàng, mới biến thành như vậy.”

“Vội vàng đến đưa cơm?” Hạ Phi nhìn như không chút để ý hỏi, trên mặt lộ nụ cười trêu tức.

Mục Nhạn Hành trầm mặc trong chốc lát, cũng cười, trong tiếng cười cảm khái: “Đúng vậy, vội vàng đến đưa cơm.”

Hạ Phi bỗng nhiên cảm thấy lòng xót xa lẫn không đáng giá vì nam nhân này. Hắn thấy thật không đáng giá thay Mục Nhạn Hành. Hắn mím môi, xác nhận miệng vết thương khâu tuy khó coi nhưng cũng không cần khâu lại một lần nữa, chỉ cần cầm máu băng bó là tốt rồi.

Động tác lưu loát tiêu độc cầm máu vì nam nhân không biết yêu thương cơ thể của chính mình này, Hạ Phi ngẫu nhiên nâng mi nhìn thoáng qua Mục Nhạn Hành bởi vì đau đớn mà ẩn nhẫn nhăn mi lại, trong lòng không khỏi hiện lên khoái ý, cho ngươi không quý trọng thân thể! Cho ngươi không có mắt đi coi trọng một đóa bạch liên hoa!

Mang theo đau lòng cùng tức giận không hiểu sao bốc lên, Hạ Phi dùng băng gạc giúp Mục Nhạn Hành từng vòng băng bó lại vết thương. Khi hai tay tại sau lưng Mục Nhạn Hành quấn băng gạc, thân thể hai người kề vào nhau rất gần, phảng phất như một cái ôm ngọt ngào. Hạ Phi mơ hồ ngửi được hương sữa tắm bạc hà trên người Mục Nhạn Hành, sạch sẽ như chính con người này.

Cắt băng gạc, thắt một nút kết xinh đẹp, Hạ Phi rốt cục hỏi ra vấn đề vẫn muốn hỏi: “Anh việc gì phải đối xử với cậu ta tốt như vậy?”

“Cậu ta?” Mục Nhạn Hành ngơ ngác vài giây, mới phản ứng được Hạ Phi ám chỉ ai.

Y buông mắt, lông mi đen dày như phiến quạt nhỏ che đi đôi mắt đen xinh đẹp. Trầm mặc một lát, y mới mở miệng nói: “Một buổi tối nửa năm trước, tôi bị thương nằm tại một ngỏ nhỏ cách nơi này không xa, trời mưa, là cậu ấy đem ô đặt bên người tôi. Khi đó tôi nghĩ, tôi sẽ tìm được người này, đối tốt với cậu ấy.”

Mục Nhạn Hành không có nhiều từ ngữ trau chuốt đi hình dung tình cảnh cùng tâm tình khi đó của y, nhưng Hạ Phi tự động phác họa ra trong đầu một câu chuyện ấm áp trong một đêm mưa lạnh giá. Hắn cứng ngắc trừng mắt nhìn, nam nhân này có cần ngây thơ như vậy hay không? Chỉ một việc nhỏ như thế đã đốn gục y luôn sao?

Không đáng giá.

Hạ Phi đem ba chữ này nuốt vào bụng, có một số việc không thể nóng vội, khó được Mục Nhạn Hành buông ra phòng bị đối với hắn, khó được nửa năm không nhận thức mới tìm được cơ hội xen vào như ngày hôm nay, hắn không thể vì quá nóng vội mà làm cho công sức hôm nay trở thành công dã tràng (trở nên vô ích).

“Vậy sao.” Hắn mơ hồ không rõ khẽ cười, thu dọn tốt nước thuốc cùng băng gạt, như là căn bản không có hỏi qua đề tài này, “Đã ăn cơm tối chưa?”

“. . . . . . Chưa.”

“Vậy ở lại đây ăn đi.” Hạ phi mỉm cười đề nghị, “Tôi cũng mua đủ đồ ăn.” Không có ai biết, nửa năm qua, hắn mỗi ngày mua đồ ăn về đều là phần cho hai người.

“. . . . . . Được.” Mục Nhạn Hành nhìn Hạ Phi ôn nhu tươi cười, không tự giác gật đầu đáp ứng. Đáp ứng xong mới ảo não nhíu mày, sao có thể làm phiền người ta như vậy.

“Không cần để ý.” Như là nhìn ra suy nghĩ của y, Hạ Phi ôn hòa nói, “Kỳ thật tôi rất muốn có một người có thể cùng tôi ăn cơm. Một người mà nói rất quạnh quẽ, tôi không thích loại cảm giác này.”

Mục Nhạn Hành lại ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn bóng dáng Hạ Phi đi vào phòng bếp, không thích cảm giác quạnh quẽ sao? Cũng giống y. Y cũng vẫn luôn hy vọng có người bên mình, ở trong một ngôi nhà thuộc về hai ngời. Y vẫn nghĩ người đó là Lê Lý, người cho y cảm giác ấm áp trong đêm mưa kia.

Chờ đến lúc Hạ Phi đem thức ăn đã làm tốt lên bàn, hai người tâm sự đầy cõi lòng không hẹn mà cùng trầm mặc, chỉ có tiếng vang rất nhỏ của đũa chén chạm nhau vang lên rõ ràng trong phòng, truyền vào trong tai như là khúc nhạc vô số lần chờ đợi trong trí nhớ, ấm áp khiến cho cổ họng Mục Nhạn Hành nghèn nghẹn.

. . . . . . Vẫn, vẫn hướng tới, bất quá chỉ là như vậy mà thôi.

Y ăn từng ngụm từng ngụm, lấp đầy yết hầu dần dần khô khốc, ám trầm bên trong con ngươi bị ngọn đèn ánh lên một đạo ngân quang sáng ngời. Hạ Phi cầm chén, không dấu vết đánh giá biểu tình giờ phút này của Mục Nhạn Hành, đầu ngón tay vô ý thức niết thành chén, tuy rằng chậm hơn Lê Lý một bước, nhưng cả đời làm cơm so với một cây dù trong đêm mưa, vế trước được lợi nhiều hơn, anh nói đúng không, Mục Nhạn Hành?

Khóe môi nhếch lên độ cung nho nhỏ, để cho Lê Lý lại gây sức ép đi, tên kia càng gây sức ép, càng đem đầu gỗ này đẩy về phía hắn. Lòng người đều có giới hạn, đầu gỗ dù tiếp tục kiên định chấp nhất, cũng bất quá là kiên trì nhiều hơn một đoạn thời gian so với người thường. Một nam nhân khát cầu ấm áp như vậy, dưới ngôn ngữ băng lãnh đến tận xương tủy cũng chờ đợi không được thời gian quá dài, chung quy có một ngày, y cũng sẽ mệt, sau đó, y sẽ là của mình.

“Tôi no rồi.” Thời điểm Mục Nhạn Hành buông đũa, biểu tình trên mặt lại khôi phục trầm mặc, con ngươi ám trầm nhìn về phía Hạ Phi, “Thức ăn ngon lắm, cám ơn anh.”

Ai nha, lại muốn đi sao? Hạ Phi bất mãn nháy mắt mấy cái, lập tức đoán ra câu nói tiếp theo của Mục Nhạn Hành.

Đương nhiên hắn không thể cho Mục Nhạn Hành có cơ hội mở miệng, khó được ở chung trong chốc lát, đương nhiên thời gian càng dài càng tốt. Hạ Phi thu dọn bát đũa, nghiêng đầu cười nói: “Để đáp tạ, đêm nay bồi tôi xem mưa sao băng được không?”

“Mưa sao băng?” Mục Nhạn Hành kinh ngạc nhìn hắn, muốn xem là có thể xem sao?

“Nhìn dáng vẻ của anh chính là người không quan tâm mấy tin tức kiểu này.” Hạ phi khoa trương thở dài, mắt xếch xinh đẹp lại tràn đầy ý cười, “Đêm nay có một trận mưa sao băng lớn, nghe nói là quy mô ngàn năm khó gặp. Xem mưa sao băng mà nói, một người rất tịch mịch, tôi nghĩ tìm một người ngắm cùng mình, được không?”

Lê Lý cũng chưa từng nói qua loại chuyện này, đôi mắt Mục Nhạn Phi tối đi, quả nhiên là cực kì bài xích chính mình đi? Biết rõ Lê Lý không thích, còn miễn cưỡng xen vào cuộc sống của cậu ấy, thật là sai lầm sao? Hay là nói. . . . . . thật sự phải rời xa Lê Lý, mới có thể làm cho cậu ấy vừa lòng?

Biểu tình ảm đạm kia thật sự là nhiều quá rồi! Hạ Phi nhíu nhíu mày, hai tay vỗ lên bàn, “Phanh” một tiếng, đem lực chú ý của Mục Nhạn Hảnh kéo đến trên người mình. Hắn chống hai tay nghiêng người, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt anh tuấn của Mục Nhân Hành, ánh mắt chân thành tha thiết: “Mưa sao băng a, cùng tôi ước nguyện đi!”

Mục Nhạn Hành chống lại ánh mắt chân thành của Hạ Phi, không tự chủ được lại gật đầu.

“Tốt lắm.” Hạ phi đứng thẳng người, đôi môi đỏ nhạt nhếch lên đắc ý cười vì thực hiện được mưu kế, “Thời gian mưa sao băng bắt đầu là đúng tám giờ, anh có thể xem TV trong lúc chờ đợi, tạp chí bên kia cũng có.”

“. . . . . . Ừm.” Mục Nhạn Hành hoang mang nhăn mi lại, vì cái gì y nhiều lần lặp đi lặp lại không thể cự tuyệt người này?

“A, đúng rồi!” Hạ Phi vốn đi hướng phòng bếp bỗng quay người lại, đặt đồ ăn lên bàn, cả người tiến đến trước người Mục Nhạn Hành.

“Sao vậy?” Khuôn mặt quá mức xinh đẹp tiến đến gần, Mục Nhạn Hành không được tự nhiên di chuyển thân mình, ánh mắt lướt qua khuôn mặt trắng nõn mê người, nhìn xuống một bên.

“Xin chào, tôi gọi là Hạ Phi.” Hai tay đè lại hai má Mục Nhạn Hành, đưa tầm mắt y hướng về chính mình, Hạ Phi thận trọng nói.

“. . . . . .” Y biết rồi, y từ rất lâu trước kia liền nhớ kĩ cái tên Hạ Phi này, cùng với tươi cười ôn nhu như dương liễu ngày xuân ấm áp. Mục Nhạn Hành không thể né tránh mà nhìn thẳng vào mắt Hạ Phi, hoang mang trong mắt bị nhìn thấu không bỏ sót.

Bộ dáng ngơ ngác ngốc ngếch này, đầu gỗ một mực cậy mạnh trước mặt Lê Lý, tuyệt đối sẽ không không sáng suốt bày ra cho Lê Lý nhìn đâu. Hạ Phi bỗng nhiên có chút thỏa mãn, có lẽ Mục Nhạn Hành trước mắt hắn, mới là chân thật nhất, sẽ hoang mang, sẽ mờ mịt, sẽ khẩn trương, sẽ yếu ớt. Mà sẽ không là cái người tựa hồ vĩnh viễn không ngã xuống, không giống nhân loại trước mặt Lê Lý kia.

“Tôi gọi là hạ phi.” Hắn vươn tay phải, bày ra tư thế bắt tay, nhíu mày, “Còn anh?”

Mục Nhạn Hành chần chừ vươn tay phải, cầm bàn tay hơi lạnh của Hạ Phi, trực giác giờ phút này cực kỳ cực kỳ trọng yếu, y trầm giọng nói: “Xin chào, tôi là Mục Nhạn Hành.”

“Rất vui được gặp anh.” Khóe môi hai người không hẹn mà cùng nhẹ nhàng nhếch lên.

Advertisements

17 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 2

  1. anh công nguy hiểm thật, hóa ra có âm mưu từ trước. Tưởng tượng anh Phi giống như 1 bông hoa anh túc xinh đẹp, bí ẩn nhưng cũng vô cùng nguy hiểm, khiến cho người khác tự giác bị dụ hoặc, hấp dẫn :))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s