MTCQSCTT

MTCQSCTT: CHƯƠNG 1

  1. Đêm trước mạt thế – 1

Hạ Phi mang theo mấy túi rau dưa cùng một khối sườn heo, lắc lư đi ra từ cửa thang máy, đôi mắt xếch xinh đẹp thoáng nhìn, lại thấy một nam nhân cao lớn trầm mặc đứng ở ngoài cửa nhà mình.

Vì cái gì muốn nói lại, đó là bởi vì từ nửa năm trước hắn chuyển đến nơi này về sau, mỗi ngày chỉ cần buổi chiều vào khoảng thời gian này ra khỏi cửa, đều gặp y. Qua thời gian dài cũng phát hiện, trừ bỏ buổi chiều, buổi sáng cùng giữa trưa, người này nửa năm cũng như một ngày, kiên trì lui tới.

Bất quá nam nhân đã muốn ba ngày không tới, hắn còn tưởng rằng y đã buông tha cho loại hành vi vô dụng này.

Hiện tại nhìn thấy y lại xuất hiện ở chỗ này, trong tay mang theo cà men như thường lệ, Hạ Phi không khỏi giật mình, lại nhìn khuôn mặt anh tuấn trầm mặc rõ ràng nhiều hơn vài phần tiều tụy mỏi mệt, trong lòng liền hiểu một chút, đây không phải là không đến, mà là sinh bệnh nên không tới được đi?

Trong lòng phỏng đoán, nhưng bước chân cũng không có dừng lại, hắn lướt qua nam nhân, đi đến trước cửa nhà mình, lấy chìa khóa từ trong túi ra.

Một chuỗi chìa khóa dài ở trong tay leng keng rung động, Hạ Phi bắt được cái chìa khóa cửa nhà, tra vào ổ khóa, ngón tay giật giật, đem cái chìa khóa xoay nhẹ, dừng một chút, lại ngừng động tác, buông tay, mặc cái chìa khóa mắc trên ở khóa, xoay người nhìn về phía nam nhân vẫn trầm mặc.

Nam nhân kia tựa hồ cũng bị động tác bất ngờ của hắn thu hút chú ý, hơi hơi nâng lên đôi mắt tối tăm ám trầm, nhìn về phía hắn.

Hạ Phi trong lòng hơi hơi căng thẳng, hô hấp có chút hỗn loạn.

Tuy rằng nửa năm nay hai người mỗi ngày đều có lúc nhìn nhau vài giây như vậy, nhưng cũng không biết là nguyên nhân gì, Hạ Phi cùng người này đều không hẹn mà cùng bỏ qua đối phương, ngay cả cái gật đầu cũng chưa từng có, giống như xem đối phương là không khí, gặp thoáng qua nhiều như vậy, lại vẫn như người xa lạ chợt thấy nhau trên đường.

Hạ Phi nắm chặt túi lớn trong tay, ngoài mặt ra vẻ không chút để ý bước đến gần nam nhân, lại như tùy tiện hỏi: “Mấy ngày trước không thấy anh, bị bệnh sao? Hiện tại đỡ hơn chưa?” Trên khuôn mặt tuấn mỹ còn mang theo vài phần biếng nhác như đang ở trong nhà mình, làm cho câu hỏi bất ngờ của hắn như là thuận miệng nói ra, không quá đột ngột.

Nam nhân tựa hồ cũng không nghĩ tới Hạ Phi lại bắt chuyện với mình, y chần chờ nhìn Hạ Phi, sau một lúc lâu mới tích tự như kim (kiệm lời) trả lời: “Tôi khỏe.” Dừng một chút, y mới nói thêm một câu nữa, “Cám ơn đã quan tâm.”

“Không cần cảm tạ ^_^” Hạ Phi nở một nụ cười xinh đẹp, quay người xoay cái chìa khóa, mở cửa, rút chìa khóa ra, lại giơ giơ túi to trong tay về phía nam nhân, “Nếu rảnh có thể tới nhà tôi làm khách, thử một chút tay nghề của tôi.”

Nam nhân tựa hồ không phản ứng kịp, trì độn nhìn hắn, theo bản năng gật gật đầu: “Ừm.”

“Như vậy đi.” Hạ Phi cười nói, sau đó đóng cửa lại.

Thay dép lê, chậm chạp đi vào phòng bếp, đem nguyên liệu nấu ăn cất hết, sau đó hắn liền chui vào thư phòng.

Máy tính đang mở, chim cánh cụt nhỏ dưới góc phải đang vui vẻ nhảy nhót.

Hạ Phi đi qua ngồi xuống, di chuột mở tin nhắn.

Hung cơ nhất súy nãi tứ hải (cơ ngực vung sữa khắp bốn biển):

– Tiểu Phi Phi ~~ đi siêu thị lâu như vậy, sao còn không có trở về?

– Hay là vị khổ tình nam (chàng trai khổ sở vì tình) ngoài cửa nhà cậu hôm nay lại tới nữa?

– Sẽ không đến thật chứ (⊙_⊙)?

– Cậu nói chuyện với hắn? Dụ dỗ chưa (đáng khinh)

– o(╯□╰)o không cần nói cho tôi biết cậu lại nằm úp sấp trên cửa xem trộm người ta nha!

– Tiểu Phi Phi ~~ nhanh trở về đi, báo cáo tình hình chiến đấu cho tôi nữa ~~ ba ngày không có tin tức của khổ tình ca, chúng ta sống đều ảm đạm không ánh sáng hu hu hu TAT

– Tiểu Phi Phi ~~

——. . . . . . . . .

Hạ Phi hoa mắt nhìn một loạt chữ màu đỏ tươi liên tiếp, chờ hắn xem xong tin nhắn bạn tốt nhà mình gửi mới cười tủm tỉm đánh bàn phím hồi âm.

Phi trùng hảo tạp khăn: tôi về rồi.

Hung cơ nhất súy nãi tứ hải: a a, Tiểu Phi Phi cậu rốt cục đã trở lại! Tốn thời gian dài như vậy, nhất định là khổ tình nam đã trở lại!

Phi trùng hảo tạp khăn: ừ, đã trở lại.

Hung cơ nhất súy nãi tứ hải: cho nên cậu lại vừa dán sát cửa lớn về đi, phốc. . . . . .

Phi trùng hảo tạp khăn: ^_^ tôi mới sẽ không làm chuyện không đẳng cấp như vậy.

Hung cơ nhất súy nãi tứ hải: (mồ hôi lạnh). . . . . . Phải, phải không?

Phi trùng hảo tạp khăn: (mỉm cười) tôi là cùng y nói chuyện phiếm, cho nên chậm.

Hung cơ nhất súy nãi tứ hải: . . . . . .

Hung cơ nhất súy nãi tứ hải: a a a a! ! ! Cậu nói cái gì! ! ! Cậu rốt cục chịu ra tay với khổ tình huynh? ! ! ! Tình hình chiến đấu thế nào?

Hung cơ nhất súy nãi tứ hải: cậu có khuôn mặt xinh đẹp như vậy, phải nhớ lợi dụng cho tốt nha Tiểu Phi Phi! Sắc • dụ đi sắc • dụ đi (nước miếng) ~

Hung cơ nhất súy nãi tứ hải: hu hu? Tiểu Phi Phi, sao cậu lại không để ý tới tôi TAT

Hạ Phi lấy ly nước sôi trên bàn, cười tủm tỉm nhấp một ngụm, Cơ ngực huynh sau khi nhìn thấy phản hồi của liền vẫn không ngừng xoát tin nhắn cầu xin phát sóng trực tiếp, hắn cũng không thèm để ý tới, mặc cho chim cánh cụt nhỏ vui vẻ nhảy nhót, giống như tâm tình của hắn giờ phút này.

Ngoài cửa nhà hắn mỗi ngày đều có một vị khổ tình nam, đưa điểm tâm đưa cơm trưa đưa cơm tối, nóng đưa nước mát, lạnh tặng áo bông, săn sóc cẩn thận, tỉ mỉ chu đáo. Nhưng cũng không phải là cho hắn, mà là cho hàng xóm đối diện nhà hắn.

Kỳ thật nên nói như vậy, ngoài cửa hàng xóm của hắn mỗi ngày đều có một vị khổ tình nam chấp nhất đáng sợ, nghị lực kinh người cầu xin một tình yêu không có kết quả, cũng là một nam nhân thật tốt trầm mặc nội liễm, nói năng vụng về, lại đặc biệt ôn nhu cẩn thận.

Cơ ngực huynh thấy Hạ Phi không để ý đến mình, lời nói liền từ cầu xin phát sóng trực tiếp chuyển tới vì Hạ Phi phất cờ cổ vũ.

Nói cái gì hàng xóm của cậu đã xa cách y, như vậy cậu nên đón nhận y không phải thật tốt sao ╮(╯▽╰)╭

Hạ Phi im lặng vuốt ve thân ly bằng gốm bóng loáng, tự nhủ muốn đón nhận người này cũng không phải chuyện dễ, nhất là đối với nam nhân chấp nhất kiên định như vậy.

Nhìn thấy Cơ ngực huynh không ngừng gửi tin nhắn, tính thời gian không sai biệt lắm, hắn đứng lên, nhẹ tay nhẹ chân đi đến cửa lớn nhà mình.

Theo kinh nghiệm từ nhiều lần làm cái hành vi lén lén lút lút mà chính mình vẫn khinh thường trong lòng, nhẹ nhàng dán lên cửa sắt lạnh như băng, một con mắt xuyên qua mắt mèo nhìn ra bên ngoài.

Thân hình cao lớn của nam nhân dưới hiệu quả phóng đại của mắt mèo thạt buồn cười, nhưng vẫn có thể thấy được, người này đứng thẳng tắp, như là sau lưng cắm một cây thước, cao ngất tựa như thanh tùng. Giờ phút này cửa đối diện đã mở ra, một người con trai thanh tú sạch sẽ đứng ở cửa, hơi hơi cúi đầu nói cái gì đó.

Hạ Phi đã từng khẽ hé cửa nghe lén qua, chẳng qua là nói cái gì anh không cần tiếp tục làm như vậy, tôi sẽ không nhận đồ của anh, anh như thế làm cho tôi thật thấy phức tạp, do dự không thể dứt khoát linh tinh. Cậu ta làm một bộ dáng rất không muốn nam nhân làm như vậy, ánh mắt lại đỏ lên như là thật mâu thuẫn luyến tiếc.

Nam nhân vẫn trầm mặc lắng nghe, chính là cũng dùng hành động mỗi ngày kiên trì không ngừng nghỉ để bày tỏ thái độ của y.

Nhưng tình huống hôm nay tựa hồ có chút bất đồng.

Hàng xóm của hắn hôm nay hình như kích động hơn thường ngày một chút.

Nhìn xem, cà men nam nhân đưa tới đã bị ném trên mặt đất, nước canh cùng hạt cơm trăng trắng mập mập vô tội rơi vãi xung quanh.

Hạ Phi nhíu nhíu mày, loại tình huống này nhưng thật ra là lần đầu tiên xảy ra. Hàng xóm của hắn là giáo viên tiểu học, họ Lê tên Lý, nhìn bộ dáng thật trẻ tuổi, nhưng trên thực tế cũng đã hai lăm hai sáu, tính cách khá là nhu nhược, sau giờ tan trường, nói không chừng còn có thể là đối tượng trêu chọc của mấy học sinh lưu manh, cảm xúc kích động như hôm nay, thật sự là hiếm thấy.

Cách cánh cửa, thanh âm có chút mơ hồ nghe không rõ. Suy nghĩ một chút, hắn nhẹ tay nhẹ chân xoay mở cửa ra, chậm rãi chừa ra một cái khe nhỏ. Động tác này hắn làm nhẹ nhàng thuần thục, hơn nữa lực chú ý của hai người ngoài cửa đều đặt trên người nhau, bởi vậy không ai chú ý tới hắn.

Thanh âm ngoài cửa thông qua khe hở, nhanh chóng tiến vào.

Hàng xóm của hắn chỉ vào hành lang, kích động mắng to: “Anh cút! Mục Nhạn Hành ngươi cút cho tôi! Anh làm sao có thể đối với nó như vậy! Nó là em trai , là em trai của tôi! Không ngờ anh lại xuống tay được với nó! Tôi không muốn nhìn mặt anh nữa! Thực con mẹ nó ghê tởm!”

Hạ Phi giật giật khóe miệng, tiểu bạch thỏ đều nói tục rồi, Mục Nhạn Hành anh rốt cuộc làm cái chuyện tốt gì vậy?

Mục Nhạn Hành im lặng nghe, lại đứng yên không nhúc nhích, trầm mặc tựa như cây tùng già cắm rễ thật sâu trên mặt đất, chờ Lê Lý phát tiết đủ, mới trầm giọng nói: “Nó hại cha cậu mắc nợ lớn, ngay cả bác đều chịu không được nữa, cậu còn muốn che chở cho nó?”

Tựa hồ mắng đủ, Lê Lý cúi đầu khóc: “Nó là em trai của tôi, anh có thể giúp nó, vì sao còn để nó vào tù? Người một khi vào đó, cái gì cũng đều không còn rồi!”

Mục Nhạn Hành không đành lòng, tiến lên một bước nghĩ muốn an ủi vỗ vai cậu ta, lại lập tức bị đẩy ra. Thân thể y cứng đờ, lại vẫn thật lòng nói: “Tôi đã giúp nó không dưới mười lần. Nhưng mỗi một lần có việc làm, nó đều không cai được cờ bạc, bỏ bê công tác, mượn một món nợ lớn, lại còn bức cậu trả nợ.”

Trong lời nói Mục Nhạn Hành ẩn dấu đau lòng cùng nghĩ mà sợ: “Lần trước cư nhiên đem ngươi bán cho câu lạc bộ, nếu không phải câu lạc bộ là do bạn tôi mở, tôi sớm có được tin tức, cậu. . . . . .”

“Không cần nhắc lại chuyện đó!” Lê Lý hét lớn, ngập mắt hoảng sợ, “Anh như thế nào có cái loại bạn bè này! Làm việc này lương tâm không thấy cắn rứt sao! Mục Nhạn Hành, anh nếu vẫn cùng cái loại người này làm bạn, thì đừng tới gặp tôi!”

“A Lý, đừng như vậy.” Mục Nhạn Hành vụng về khuyên nhủ, “A Bách là bạn của tôi, nếu không có cậu ấy, cậu khi đó đã. . . . . .”

“Đã như thế nào?” Lê Lý trừng đôi mắt đỏ hoe, “Đã bị người chơi phải không? Nếu anh ta không mở cái loại câu lạc bộ này, tôi sao có thể bị bán đến đó? Anh cứu tôi ra, người khác còn trong đó thì sao? Các anh có tiền, là có thể tùy tiện đùa bỡn người sao? Mục Nhạn Hành, anh sao có thể như vậy? Anh nửa đêm ngủ không sợ gặp ác mộng sao!”

“A Lý. . . . . .”

“Các ngươi loại người tay dính đầy máu người đầy hơi tiền đều không vào phải vào tù, tại sao em trai của tôi lại phải vào!”

Không ngừng chỉ trích cùng trầm mặc bị chỉ trích, Hạ Phi không chút thú vị nhếch môi, có chút mất hết hứng thú, ngón tay nắm ổ khóa, chuẩn bị khép cửa lại.

Bỗng thấy Lê Lý không biết lấy đâu ra khí lực, gương mặt chật vật vì khóc lóc , tiến lên một bước hung hăng đẩy Mục Nhạn Hành một cái: “Anh cút! Ngày nào em trai tôi còn trong tù, thì ngày đó anh đừng tới gặp tôi!”

Cậu ta kích động quay người trở về phòng, sập cửa “rầm” một cái.

Có lẽ chỉ có Hạ Phi nghe được khi Mục Nhạn Hành lui về phía sau trong họng phát ra tiếng rên kiềm nén.

Tay đóng cửa dừng lại bất động .

Hắn im lặng nhìn Mục Nhạn Hành trầm mặc đứng trước cửa nhà hàng xóm, tựa hồ ngóng trông cửa lại mở ra, nhưng đứng hơn mười phút, cửa đối diện vẫn không chút động tĩnh như cũ. Mục Nhạn Hành dường như cuối cùng đã hiểu được cánh cửa này đại khái sẽ không mở ra nữa, y xoay người đi về phía thang máy, lại sau vài bước, che ngực thống khổ gập thắt lưng.

Ngón tay Hạ Phi vẫn giữ tay nắm cửa lập tức vặn nhanh nắm đấm cửa sắt, đem khe hở mở lớn hơn một ít, chuyện gì vậy?

Mục Nhạn Hành vẫn cong gập người một lúc lâu đều không thấy cử động. Hạ Phi nhìn dáng người trầm mặc ẩn nhẫn kia không hiểu sao lại cảm thấy cô đơn, yếu ớt.

Có lẽ là nghĩ rằng không ai thấy được tư thái chật vật như vậy của y, cho nên có thể không hề cố kỵ biểu hiện ra ngoài, mà không giống lúc trước thẳng lưng, đứng thật ngay ngắn đoan chính, Mục Nhạn Hành rốt cuộc không tự tỏ ra mạnh mẽ với chính mình, từ từ ngồi xổm trên mặt đất, thống khổ đến muốn co quắp người lại.

Hạ phi rốt cuộc đem cửa mở lớn, từng bước đi ra.

Nghe thấy tiếng vang phía sau, Mục Nhạn Hành giống như đứa nhỏ làm chuyện xấu bị bắt gặp, khẩn trương buông tay che ngực, đứng dậy, làm bộ như không có việc gì xoay người lại, giật mình khi thấy Hạ Phi đang nhìn mình.

Hạ Phi không có bỏ qua biến hoá ánh mắt của y, từ kinh hỉ đến ảm đạm, cũng chỉ là thời gian một cái chớp mắt khi ánh mắt chuyển từ cánh cửa đối diện lại đây.

Trong lòng hắn hơi hơi than thở một tiếng, nhìn thân hình thẳng tắp của Mục Nhạn Hành, làm gì cậy mạnh như vậy?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: hố mới cầu bao dưỡng yêu thân nhóm O(∩_∩)O~ tiếp tục lộ tuyến ấm áp vô ngược ~~

 

          Vì phòng lôi, trước tiên làm sáng tỏ đây là chủ công văn, Hạ Phi X Mục Nhạn Hành, ôn nhu phúc hắc dụ công X nội liễm ẩn nhẫn thâm tình thụ ~

 

          PS: tiểu thụ không xứng với thâm tình công, xứng đáng bị công kia cướp thâm tình công của hắn về áp đảo =v=~

 

          PPS: kỳ thật ta cảm tình khiết phích, cho nên tình yêu đích thực của đầu gỗ ca chỉ có thể có một mình Hạ Phi ~~ Lê Lý, này tuyệt đối không phải chân ái? (? ^? )?

Advertisements

34 thoughts on “MTCQSCTT: CHƯƠNG 1

  1. hị hị hị chào chủ nhà a, cho ta cắm cái cọc ở nhà nàng với nha, ta cực thích mạt thế luôn á mà hk đọc đc chủ công, nhưng vì bộ này nàng edit ta thấy rất hay nên quyết định nhảy hố a ~~~ :3

  2. Khụ sao mà tác giả miêu tả Hạ Phi giống thụ thế ko biết >_< làm xíu nhầm lẫn tai hại, bạn thụ kia tính cách thật đáng ghét mà. Cảm ơn chủ nhà đã edit :3 :3

  3. Chào nàng ta là người mới lột hố trước khi làm quen cho ta nói 1 câu TA YÊU NÀNG a~~~~~ * gào thét * ♡♡♡♡♡. Khụ khụ *sau khi giải tỏa tâm tình* nàng cho ta LÀM QUEN NHA * mắt long lanh *

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s