Thiên đạo

THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 8

  1. Đôi mắt vô hồn

Tả Mục trở về, cởi bỏ bùa ẩn thân, không nói gì, Thanh Huyền thấy tâm tình Tả Mục không tốt, cũng không hỏi nguyên nhân.

Tiểu Thực ở trên vai Tả Mục, híp mắt lại, hắn tựa hồ nghe hiểu được chuyện gì xảy ra.

Quả nhiên, kẻ bị quỷ quấn thân cũng không phải thứ gì tốt.

Tả Mục điều chỉnh tâm tình môt chút, thấy bộ dáng muốn nói lại thôi của Thanh Huyền lão đạo ở bên cạnh, nói: “Muốn hỏi cái gì thì hỏi đi.”

Thanh Huyền lão đạo nhất thời suy sụp, sư thúc tổ, không cần khí phách như vậy, nghĩ nghĩ, Thanh Huyền lão đạo thăm dò hỏi: “Sư thúc tổ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?”

Biểu tình trừng mắt nhíu mày của hắn rất khôi hài, nếp nhăn trên mặt chen chúc với nhau, Tả Mục nghĩ nghĩ, nói: “Trong phòng đó không phải là nữ quỷ.”

Thanh Huyền sững sốt, “Không phải nữ quỷ? Không phải nữ quỷ làm sao âm khí lại nặng như vậy!”

Tiểu Thực cười nhạo Thanh Huyền lão đạo thiếu kiến thức, Thanh Huyền trừng mắt, cuối cùng không dám làm gì Tiểu Thực, ngượng ngùng mà cúi đầu, Tả Mục thở dài: “Vết thương của ngươi, là do mẹ của anh linh, mẹ của anh linh khi còn sống là một người song tính, nếu ta đoán không sai, Vương Thế Văn đại khái là vì lợi ích mà cưới Vân Tưởng Dung, Vân Tưởng Dung tìm người giết chết 2 mẹ con anh linh.”

Thanh Huyền tặc lưỡi: “Vậy cũng quá tàn nhẫn rồi!”

Tả Mục lắc đầu: “Ngươi ngày ấy làm phép, vây khốn anh linh, mẫu tử liên tâm, vì cứu anh linh, quỷ hồn kia liền toàn lực liều mạng…..”

Thanh Huyền bối rối, lắp bắp nói: “Sư thúc tổ, vậy vậy đệ tử chẳng phải là, làm chuyện sai lầm…..”

“Không, ngươi làm bị thương hắn cũng không tổn hại công đức, hắn vốn nên đầu thai nhưng lại nán lại dương gian ngược lại làm giảm công đức.” Tả Mục thản nhiên nói.

Thanh Huyền vừa nghe liền hiểu được, quỷ hồn chết oan, nán lại dương gian báo thù cũng sẽ tổn hại công đức, nói không chừng vồn nên đầu thai vào một gia đình tốt, bởi vì việc ầm ĩ này, kiếp sau cũng không hi vọng gì, Thanh Huyền là người xuất gia, dù đã lớn tuổi, nhưng vẫn còn rất chính nghĩa như xưa: “Sư thúc tổ, như vậy cũng thật bất công!”

“Thế gian không có gì gọi là công bằng tuyêt đối.” Tả Mục ngẩng đầu nhìn sắc trời, đã sắp hoàng hôn, hắn sờ sờ Tiểu Thực trên vai, “Đi thôi, chúng ta cũng nên quay lại.”

Tiểu Thực kêu một tiếng, cái đuôi cuốn lấy cổ Tả Mục, nhẹ nhàng trấn an.

Tâm tình Tả Mục có chút ảm đạm, lúc trước lựa chọn tu đạo, chính là hy vọng có thể thay trời hành đạo, lúc ấy hắn hy vọng thế gian này không bao giờ có yêu ma hại người nữa, dân chúng an cư lạc nghiệp lộ bất thập di (1), làm được Đại Đồng chân chính.

(1) Gia vô bế hộ, lộ bất thập di: 家無閉戶 , 路不拾遺

Gia vô bế hộ: Nhà không đóng cửa.
Lộ bất thập di: Không lượm của rơi ngoài đường.

Câu trên ý nói: minh họa đến sự ổn định của một quốc gia, dân chúng có đời sống sung túc, hạnh phúc và biết tôn trọng đạo đức, nên ban đêm đi ngủ không cần đóng cửa (vì không có kẻ trộm), đi ra ngoài đường gặp của rơi không ai lượm, hay “hôi của” vì thấy không cần thiết.

Hiện giờ ngẫm lại, bản thân mình khi đó thật là quá ngây thơ rồi, thế gian này không có đen hoàn toàn, cũng không có trắng hoàn toàn, con người so với yêu ma đôi khi còn đáng sợ hơn, mà điều mình có thể làm thật sự quá ít.

Bởi vì ít, cho nên mới càng phải làm, chỉ mong, không thẹn với lương tâm.

Lúc bọn Tả Mục trở về biệt thự, Vân Tưởng Dung cùng Vương Thế Văn đã ngừng tranh cãi, hai người tương kính như tân (trọng nhau như khách quý đến nhà), trận cãi vã điên cuồng kịch liệt kia giống như là Tả Mục tự tưởng tượng ra.

“Hai vị, có phải mấy năm nay ác mộng hàng đêm quấn thân không thể ngủ yên?” Chỉ nghe Thanh Huyền hỏi.

Vương Thế Văn cùng Vân Tưởng Dung trên mặt đều lộ vẻ xấu hổ, gật gật đầu.

“Chắc chắn hai vị cũng hiểu rõ, trong nhà có thứ không sạch sẽ gì đó.” Thanh Huyền sờ sờ râu nói, “Lúc sư thúc tổ của tôi làm phép, hy vọng hai vị phối hợp.”

Vân Tưởng Dung nhìn nhìn Tả Mục, nhịn không được muốn trêu đùa hai câu, nhưng bị Vương Thế Văn ngăn lại, vẻ mặt Vân Tưởng Dung không vui.

Tả Mục gật đầu với Vương Thế Văn và Vân Tưởng Dung, dùng giọng điệu giả quyết việc chung nói: “Lát nữa tôi sẽ vẽ quanh hai người một bùa cấm chế, bất luận hai vị nhìn thấy cái gì, nghe được cái gì, cũng được đi ra khỏi vòng cấm này, trong nhà có lệ quỷ quấy phá, sớm trừ bỏ, mới bảo toàn an bình của gia đình.”

Lúc Vân Tưởng Dung nghe được “sớm trừ bỏ”, sắc mặt vui vẻ, Vương Thế Văn đanh mặt, muốn phản bác cái gì đó, nhưng lại ngậm miệng lại, Tả Mục trong lòng cười lạnh, chỉ sợ hai người kia đã đạt thành hiệp nghị nào đó.

Tả Mục thấy hai người không phản đối, liền lấy lý do ra ngoài thay quần áo bước đi, tới xe của Thanh Huyền, Tả Mục từ trong túi Càn Khôn lấy ra áo cà sa của mình.

Lúc Tả Mục quay trở lại biệt thự nhà họ Vương, Vương Thế Văn cùng Vân Tưởng Dung sửng sốt nhìn cách ăn mặc của Tả Mục.

Lúc này Tả Mục đầu đội mũ hoa sen, mặc quần áo màu tím thêu hoa văn nhật nguyệt, chân mang giày mây, Thanh Huyền sửng sốt, sư thúc tổ sao lại ăn mặc thành bộ dáng như vậy, cũng không phải pháp sự của đạo quan, long trọng đến mức như vậy sao?

Vương Thế Văn cùng Vân Tưởng Dung không hiểu đạo lý ẩn trong đó, chỉ cảm thấy Tả Mục mặc như vậy, nghiêm túc nói không nên lời, lại có một loại cảm giác khiến người ta không dám nhìn thẳng trêu đùa.

Thanh Huyền đạo trưởng vung phất trần một cái, trịnh trọng hành lễ với Tả Mục.

Tả Mục nhìn lướt qua vợ chồng Vương Thế Văn, sau đó nói với bọn họ, “Hai vị, ta phải vẽ vòng cấm chế.”

Vợ chồng Vương Thế Văn ngồi trên sô pha, gật gật đầu.

Thực ra trong lòng Vân Tưởng Dung có một bụng nghi vấn, nhưng nàng cũng nghe nói, Tả Mục này thực sự là trưởng bối của Thanh Huyền đạo trưởng, lời nói vừa rồi của Thanh Huyền đạo trưởng cũng chứng thực thân phận của Tả Mục, Vân Tưởng Dung trong lòng nghi hoặc, phụ nữ mê tín hơn đàn ông, nhìn bề ngoài Tả Mục chỉ có mười chin tuổi, hay là hắn có thuật giữ gìn nhan sắc?

Nghĩ đến Tả Mục nói mình giống bạn cùng bàn hồi trung học, tâm tình Vân Tưởng Dung không được tốt lắm, nếu Tả Mục thực sự đã bảy tám mươi tuổi, bạn học của hắn chẳng lẽ không phải cũng là người rất già?

Nghĩ nghĩ, nhìn thấy ánh mắt Tả Mục cũng có thay đổi, không hề thân thiết như trước.

Tả Mục căn bản không để ý tới tâm tư của người phụ nữ này, ngón tay hắn đột nhiên tỏa ra một chuỗi hoa lửa, giữa tiếng thét chói tai của Vân Tưởng Dung, đốt trên sàn nhà chung quanh ghế sô pha hai vợ chồng Vương Thế Văn ngồi một vòng lửa, sàn nhà nháy mắt dấy lên ngọn lửa, tạo thành một vòng lửa quanh sô pha, ngọn lửa tắt rất nhanh, trên mặt sàn còn lại một vòng tro.

“Ngươi, ngươi làm gì!” Vân Tưởng Dung lên giọng chất vấn.

“Câm miệng!” Vương Thế Văn lạnh giọng nói.

Vân Tưởng Dung muốn nói gì đó, lại nghe Vương Thế Văn một phen chặn ngang miệng của nàng, thấp giọng quát: “Cô đủ rồi!”

Vân Tưởng Dung tức giận bất mãn mà ngồi trên sô pha, nhưng cũng không tiếp tục nổi giận nữa.

Tả Mục cùng Tiểu Thực nhìn đến một nam một nữ này tương tác với nhau, trong lòng không hẹn mà cùng hiện ra hai chữ, tuyệt phối.

Thanh Huyền nhìn đến động tác của Tả Mục thì âm thầm líu lưỡi, hắn lại một lần nữa kiến thức được sự cường đại của Tả Mục, động tác vừa rồi của Tả Mục, hai vợ chồng kia không biết, Thanh Huyền là người trong nghề lại biết, đạo sĩ châm lửa, dùng chính là phấn bên trong móng tay, nhưng Thanh Huyền xác định, trong móng tay sư thúc tổ cái gì cũng không có, cũng chính là lửa vừa rồi là do chính sư thúc tổ triệu hồi ra, đây là tình tiết xuất hiện trong tiểu thuyết huyền huyễn a.

Thanh Huyền cảm thán, một chút cũng không cảm thấy được bản thân cũng là một thành viên trong thế giới huyền huyễn.

Tả Mục cũng không thèm nhìn tới hai người kia, từ trong tay áo đạo bào lấy bùa ra, bắt đầu dán trên cửa sổ, tường nhà.

Vân Tưởng Dung nhìn thấy Tả Mục đem nhà mình dán đến loạn thất bát tao (lộn xộn lung tung), ấn tượng tốt đối với Tả Mục lúc trước hoàn toàn biến mất, bắt đầu nghiến răng nghiến lợi, Tả Mục này thật sự rất đáng giận, vậy mà hủy hoại nhà của mình.

Nhưng Vân Tưởng Dung không dám lên tiếng, bởi vì Tả Mục vừa rồi ra tay thật sự dọa đến nàng, ngón tay người này vậy mà có thể phun lửa.

Lúc trước Vương Thế Văn nói với nàng Tả Mục là thế ngoại cao nhân, chính mình còn cười hắn ngu ngốc.

Hiện tại nàng cũng bắt đầu tin tưởng, người gọi Tả Mục này quả thật có chút bản lĩnh.

Lúc Tả Mục bố trí biệt thự nhà họ Vương, Thanh Huyền ở bên cạnh quan sát, so với hắn lần trước cũng không khác lắm.

Hắn tiến tới gần nhỏ giọng hỏi: “Sư thúc tổ, lần trước ta bố trí a, vì cái gì…..”

Mặt Tiểu Thực lộ vẻ chế nhạo, tiểu quỷ Thanh Huyền, ngươi cách Tả Mục còn kém xa lắm.

Tả Mục liếc nhìn Thanh Huyền một cái, “Ngươi nhìn kỹ phù chú của ta.”

Thanh Huyền vừa nhìn kỹ, chấn động, Tả Mục dán không phải bùa trấn trạch trừ quỷ lần trước hắn dùng, mà là dùng huyền nữ đoạn tình sách hợp phù dành cho nam nữ chia tay.

“Sư thúc tổ, ngài làm cái gì vậy!?” Đùa như vậy, sẽ chết người đó! Đây là lệ quỷ, không phải cô gái thất tình khóc lóc sướt mướt.

Đối mặt với nghi ngờ của Thanh Huyền, Tả Mục căn bản không để ý tới.

Tả Mục thấy trong biệt thự nhà họ Vương, có một bộ bàn uống trà cực kỳ tốt, làm từ một gốc cây vững chắc, rất lớn, Tả Mục tùy tiện dời cái bàn đến làm bàn thực hiện tế lễ, ánh mắt của Vân Tưởng Dung bốc hỏa mà nhìn động tác của Tả Mục, hận không thể đem thiếu niên này bóp chết, lúc này nàng hoàn toàn quên mất, một thiếu niên văn nhược cố ý di chuyển vật dụng làm hoàn toàn từ gỗ thật, khí lực của hắn không biết lớn bao nhiêu.

Tả Mục không biết từ nơi nào lấy ra một cái lư hương, một chén nước trong, hai cây nến, ba mâm đựng trái cây đặt trên bàn trà.

Vợ chồng Vương Thế Văn không nhớ rõ nhà mình khi nào thì có mấy thứ này, nhưng là lại không thấy Tả Mục mang theo bao vải, chỉ có thể đem nghi hoặc đặt trong lòng.

Làm xong hết thảy, nhìn nhìn la bàn trên cổ tay cùng đồng hồ trên tường, Tả Mục nhắm mắt lại, phân phó cho Thanh Huyền, “Tắt tất cả đèn .”

Thanh Huyền “Ai” một tiếng, vui vẻ đi làm.

Vân Tưởng Dung muốn thét lên, nhưng miệng bị Vương Thế Văn bịt kín, chỉ có thể phát ra tiếng “hư hư hư”.

Vợ chồng Vương Thế Văn lẳng lặng chờ, bởi vì bốn phía đều tối đen, bọn họ ngồi trên sô pha chậm rãi buồn ngủ.

Dĩ nhiên đối đầu với cơn buồn ngủ, Thanh Huyền thân thể phàm thai, cũng dần dần buồn ngủ hết mức, Tả Mục nhắm mắt dưỡng thần, nhìn như đang ngủ, kỳ thật tinh thần vô cùng tốt, Tiểu Thực dưa vào trong lòng Tả Mục, dường như đã ngủ.

Tiếng chuông “Đinh————-“ một cái làm mọi người bừng tỉnh, trên đồng hồ treo tường, kim giây chậm rãi tới mười hai giờ, Tả Mục đột nhiên mở mắt ra, trong mắt một mảnh thanh minh, Tiểu Thực nhảy lên vai Tả Mục, biệt thự nhà họ Vương tối đen, Tả Mục đứng lên, lúc này ngọn nến trên giá nến đột nhiên sáng lên.

Tả Mục triệu hồi kiếm gỗ, xuất ra một lá bùa, lá bùa bốc cháy trên thân kiếm, Tả Mục vẽ trên không trung một cái, lá bùa cháy bay tới bát đựng nước trong, biến thành tro tàn, nhúng vào nước bùa trong bát, Tả Mục vung kiếm lên đỉnh đầu hư tả hư họa, miệng lẩm bẩm:

“Nhất bái kí châu đệ nhất khảm, nhị bái cửu li đáo nam dương,

Tam bái mão thượng chấn thanh châu, tứ bái dậu đoái quá tây lương,

Ngũ bái hợi kiền ung châu đích, lục bái tị tốn từ châu thành,

Thất bái thân khôn kinh châu giới, bát bái dần cấn duyện châu thành,

Hành đàn đệ tử nhập trung cung”

“……Đing ————-đinh—————-“ tiếng đồng hồ treo tường cùng lúc vang lên.

Chỉ nghe “oanh” một tiếng, một cái kim quang bát quái đồ thật lớn bất ngờ xuất hiện nơi cách đỉnh đầu Tả Mục ba thước, một màn này thực kinh người, vợ chồng Vương Thế Văn đang ngủ mơ bừng tỉnh há hốc miệng, khiếp sợ đến không nói nên lời.

Bọn họ xác định, cái này tuyệt đối không phải ảo thuật hay là thủ đoạn công nghệ cao gì cả, đây là do người gọi Tả Mục kia biến ra.

Một trận âm phong thình lình thổi đến, mọi người trong lòng đều đánh một cái rùng mình.

“Các người vì sao không buông tha chúng ta……”

Chỉ thấy một thanh niên mặc áo liệm diện mạo cực kỳ thanh tú ôm một đứa bé, chậm rãi bay đến.

Tiểu Thực nguyên bản một mực nằm trên vai Tả Mục nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên mở to hai mắt, Tả Mục cũng lộ ra thần sắc khiếp sợ, bởi vì, bởi vì đôi mắt tối đen của thiếu niên nọ trống rỗng, vậy mà là một người mù!

Vương Thế Văn ngơ ngác nhìn thiếu niên, một câu cũng không nói nên lời, Vân Tưởng Dung bên cạnh hắn thì ngược lại, nương theo ánh sáng từ trận pháp của Tả Mục phát ra, có thể nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo của Vân Tưởng Dung.

Nàng dường như không hề bất ngờ chút nào.

Trong biệt thự, phù chú rung động sột soạt, ước chừng phù chú không phải dùng để trừ quỷ, thiếu niên ôm đứa bé không hề chịu ảnh hưởng của phù chú, đứa bé ngậm ngón tay, tò mò mà nhìn Tả Mục cùng Tiểu Thực, tựa hồ không biết Tả Mục đang làm cái gì, nó thậm chí vươn cánh tay còn lại, nắm nắm giữa không trung, khi ánh mắt của nó dừng ở Thanh Huyền đạo trưởng trước mặt, lại trở nên sợ hãi, dường như rất sợ Thanh Huyền đạo trưởng, cái miệng nhỏ mếu máo, bắt đầu khóc lên.

Tả Mục hiểu rõ, bởi vì liên quan đến Thanh Huyền, thanh niên bị trọng thương, anh linh đã bị kinh hách.

Trong mắt Thanh Huyền có một tia áy náy, hắn cúi đầu, ánh mắt lay động, không dám nhìn vào mắt bứa bé kia.

Lúc này vợ chồng Vương Thế Văn lại là một loại phản ứng khác.

Vương Thế Văn mấp máy môi, dưới kim quang phát ra từ bát quái trận, sắc mặt tái nhợt, tựa hồ muốn nói gì đó.

Biểu tình của Vân Tưởng Dung có chút điên cuồng.

Thanh niên kia không nhìn thấy, lại chuẩn xác tìm được vị trí Tả Mục, hắn đứng ngay phía trước Tả Mục, không xa không gần mà “nhìn” hắn.

“Ngươi là ai?” Thanh niên hỏi.

“Ta gọi là Tả Mục.”

Thanh niên hỏi: “Ngươi đến bắt ta sao?”

Tả Mục nói: “Ta là đến tiễn ngươi đến nơi ngươi nên đến.”

Đứa bé trong ngực thanh niên tựa hồ nháy mắt hiểu được ý tứ của Tả Mục, nó phẫn hận mà nhìn chằm chằm Tả Mục, nhưng linh áp (áp lực linh khí?) quanh thân Tả Mục thật sự là quá cường đại, nó biết, mình không phải là đối thủ của người này.

Thanh niên đương nhiên cũng biết, lúc hắn đối mặt Tả Mục, lộ ra khẩn cầu, “Đừng tổn thương nó.”

Hắn đương nhiên ám chỉ chính là con hắn, anh linh này.

“Tự thân ngươi cũng khó bảo toàn, còn có tâm tình bận tâm nó.” Tả Mục nhìn anh linh trong ngực thanh niên, khẽ cười.

Tiểu hài tử bĩu môi “hừ” một tiếng, không nhìn tới Tả Mục.

Anh linh thực sự đáng yêu, thanh niên nhìn qua cũng là thấu tình đạt lý như vậy, hai người thật sự là ác quỷ? Thanh Huyền nhịn không được hoài nghi mình.

Biểu tình của Tả Mục thực bình tĩnh, cùng với sự bình tĩnh quỷ dị của thanh niên giống nhau.

Lúc anh linh xoay đầu nhìn lung tung xung quanh, tầm mắt giao với Vương Thế Văn, lộ ra biểu tình thiên chân khả ái, nó giãy ra khỏi vòng tay thanh niên, vươn bàn tay nộn thịt, gian nan đứng lên, hướng về phía Vương Thế Văn chạy tới, chạy chưa đến vài bước lại ngã sấp xuống, sau đó nó đổi thành bò tới.

Giờ khắc này, cơ hồ tất cả mọi người đều quên mất anh linh không phải là một đứa bé thật sự.

Đương nhiên, không bao gồm Tả Mục cùng Tiểu Thực.

Vương Thế Văn kích động đứng lên, ngũ quan của anh linh ẩn ẩn có thể thấy bóng dáng của hắn, ai liếc mắt cũng có thể nhìn ra, bọn họ là cha con, Vương Thế Văn sau khi kết hôn vẫn chưa có con.

“Ba——-ba———-“ anh linh gọi.

Vương Thế Văn kích động đến cơ hồ rơi nước mắt, Thanh Huyền lão đạo cũng hiểu được bức họa này thực cảm động, chỉ có Tả Mục nhìn chăm chú biểu tình của thanh niên, hắn phát hiện khóe miệng thanh niên cong lên một tia cười quỷ dị.

Ngay lúc Vương Thế Văn cúi lưng, vươn hai tay ôm lấy anh linh, anh linh lộ ra biểu tình thị huyết tàn nhẫn, mười móng tay của nó biến thành nhọn dài, miệng mọc ra răng nanh, dữ tợn mở ra miệng rộng đối với Vương Thế Văn.

“A—–“ anh linh cùng vợ chồng Vương Thế Văn đồng thời phát ra tiếng thét chói tai, một trận kim quang, anh linh bị nặng nề bắn ra trên sàn nhà, sắc mặt tái nhợt, phẫn hận quay đầu, đằng đằng sát khí nhìn Tả Mục.

Tả Mục không hế bất ngờ khi nó phát hiện ra cấm chú mà mình bày ra, anh linh oán khí nồng đậm thuộc loại lệ quỷ lợi hai, trước mắt cái này ở nhân gian không lâu, nếu là anh linh hơn năm mươi năm, đừng nói là Thanh Huyền, cho dù là Tả Mục cũng phải xử lý thận trọng, nếu không cẩn thận sẽ bị nó bất ngờ cắn lại một cái.

Vương Thế Văn đổ mồ hôi lạnh, suy yếu ngồi trên sô pha, ánh mắt mờ mịt, nhìn tay mình, không biết suy nghĩ cái gì.

Advertisements

One thought on “THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s