Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 5

Chương 5

Hai người cãi nhau ầm ĩ hơn nửa đêm, một người quần áo ướt toàn bộ, một người quần áo cũng biến thành ướt một nửa, nhìn không ra cái dạng gì, dứt khoát cũng không đổi địa điểm nữa, bảo quản lý club mang hai bộ quần áo đến cho bọn họ thay, ngồi ngay tại phòng nghỉ xem rượu ngoại như nước uống, còn trộm bảo quản lý ghi nợ cho Tiêu Sân. Quản lý club chỉ hy vọng hai tổ tông này không gây chuyện, nghĩ đến ông chủ nhà gã cũng hết cách với bọn họ, kiền biết điều làm theo yêu cầu của hai người, còn “bất cẩn” đem tiền nợ tăng giá lên gấp đôi, coi như là tiền thuốc men cho mấy bảo an bị Trịnh thiếu đánh bị thương.

Hai thằng nhóc xấu xa hãm hại đại ca nhà mình xong, tâm không khiêu khí không suyễn tiếp tục chụm đầu uống rượu. Trong lòng Trịnh Liệt phiền muộn, không chú ý nhất thời uống quá chén, cái mặt nạ điềm nhiên bên ngoài chậm rãi nứt ra, bắt đầu ôm vai An Thế Duy vừa khóc vừa mắng, lặp đi lặp lại một câu: “Lão tử thật lòng yêu cậu ta, mẹ nó! Thật sự yêu! Cậu ta cứ lấy dao đâm vào tim lão tử như vậy…..”

An Thế Duy bị nước mắt của hắn dọa tới mức tỉnh cả rượu!

Trịnh Liệt! Cái tên từng cùng hắn kéo bè kéo lũ đánh nhau bị một chai bia đập lên đầu đổ máu cũng không rên một tiếng mà đánh lại! Lại càng không nói đến hắn sau khi bị Tiêu Sân dạy dỗ tâm tính trở nên lãnh ngạnh (lạnh lùng cứng rắn) không ít!

Trước kia rõ ràng qua vạn bụi hoa, một phiến lá cũng không dính thân, bây giờ lại có thể vì một thằng con trai mà khóc!

Đây con mẹ nó là chuyện gì vậy?!

An Thế Duy cực kỳ không hiểu Trịnh Liệt rốt cuộc coi trọng Ân Triệu Lan ở điểm nào. Nhưng mà hiện tại chia tay tuyệt đối là chuyện tốt! Chỉ sợ lấy cái nghị lực không có tiền đồ này của Trịnh Liệt, sẽ không có cốt khí mà quay lại —— điều này rất có khả năng! Trịnh Liệt trước kia tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện này, nhưng từ khi Trịnh Liệt hòa hợp với Ân Triệu Lan, An Thế Duy đã không ôm chút hy vọng gì đối với Trịnh Liệt.

Nếu đây là tình yêu, An Thế Duy hy vọng cả đời mình cũng không gặp phải.

An Thế Duy cũng không còn tâm tình uống rượu, ừ ừ a a đáp lời Trịnh Liệt đã say khướt, lại đổ vào miệng hắn thêm chút rượu, làm cho hắn say triệt để, sau đó khiêng hắn rời đi từ cửa sau của club.

Xe của An Thế Duy là Aston Martin, một chiếc xe thể thao cao cấp toàn cầu số lượng có hạn. Năm đó An Thế Duy cực khổ kiếm tiền toàn bộ đều ném vào bảo bối này, bình thường tiêu một số tiền lớn xem nó như vợ mình mà yêu thương bảo dưỡng, ai cũng không cho chạm vào. Đêm nay đi gấp, nhất thời hết cách mới đem nó ra. An Thế Duy vẻ mặt đau lòng đem con ma men Trịnh Liệt ném vào ghế sau, nghe trong miệng hắn còn mơ mơ hồ hồ gọi tên Ân Triệu Lan, thương tâm thống khổ trong thanh âm đó khiến ngay cả An Thế Duy cũng chịu không nổi.

Mắt thấy bạn thân của mình bị hành hạ thành cái dạng này, trong lòng An Thế Duy nhất thời dâng lên một cỗ tà hỏa. Y gọi điện thoại cho tên thuộc hạ chuyên tìm tiểu mỹ nhân cho mình, bảo gã chuẩn bị một thiếu niên sạch sẽ đưa đến nhà mình.

Giọng của tên thuộc hạ thực sự kinh ngạc: “Ông chủ, còn muốn một người nữa? Ngài không hài lòng với Tần Trăn sao?”

“Tần Trăn là ai?” An Thế Duy mạc danh kỳ diệu (1).

(1) Mạc danh kỳ diệu: không hiểu ra sao cả, không sao nói rõ được, quái lạ.

“…….Là tên nhóc đưa đến nhà ngài đêm nay!” Thuộc hạ bất đắc dĩ nói.

“Nó còn chưa đi?” An Thế Duy nhíu mày. Lúc ấy y bỏ cậu ta một mình như thế, vậy mà chưa rời đi?

“A? Ngài đuổi cậu ta? Sorry a, ông chủ, tôi không biết! Tôi lập tức bảo cậu ta đi!”

“Khoan!” An Thế Duy nhớ tới một thân xinh đẹp của đứa nhỏ đó, còn có cặp mắt xếch thật mê người kia, đột nhiên thay đổi chủ ý, “Để nó lại, không cần đuổi đi.”

Thuộc hạ tuy rằng đối với thay đổi của ông chủ cảm thấy kỳ quái, nhưng nếu ông chủ nói như vậy, gã đương nhiên nghe theo. Gã còn nói sơ qua tình hình của Tần Trăn cho ông chủ.

An Thế Duy nhếch môi nhìn Trịnh Liệt đã say đến không biết gì ở ghế sau, cạch một tiếng cúp điện thoại, nhấn mạnh chân ga, xe thể thao tính năng vô cùng tốt nháy mắt khởi động, rất nhanh biến mất trong bóng đêm.

*****************************************************

An Thế Duy khiêng Trịnh Liệt trở về nhà, quả nhiên nhìn thấy đứa nhỏ tên Tần Trăn kia còn tại đó.

Cậu ta đã mặc lại quần áo, trên mặt vẫn còn lớp trang điểm cũ, hiển nhiên là nhận được phân phó, tận lực trang điểm lại. Nghe tiếng cửa mở, cậu vốn ngồi trên sô pha lập tức đứng lên, đôi mắt xếch hơi bối rối nhìn An Thế Duy đi vào cùng với Trịnh Liệt đã mềm oặt ra.

“Còn ngẩn ra đó làm gì? Qua đây giúp!” An Thế Duy quát.

Tần Trăn cắn môi, mạnh mẽ tự trấn an bước qua, nâng lên cánh tay bên kia của Trịnh Liệt.

“A Lan…..” Trịnh Liệt thì thào gọi.

Tần Trăn sửng sốt, theo bản năng liếc mắt nhìn An Thế Duy một cái, chỉ thấy An Thế Duy nhất thời trầm mặt.

Hai người hợp lực đem Trịnh Liệt vào trong phòng.

An Thế Duy ra lệnh cho Tần Trăn giúp Trịnh Liệt cởi quần áo giày vớ, vắt khăn lau mặt cho hắn.

Tần Trăn lo An Thế Duy mang Trịnh Liệt về là chuẩn bị chơi 3p, dù cậu trang điểm như người lớn nhưng cũng chỉ là một thiếu niên chưa trải đời, suy đoán lung tung như vậy dọa chính bản thân sợ tới mức tay chân đều run rẩy.

An Thế Duy cũng không để ý cậu ta suy nghĩ cái gì. Theo lời thuộc hạ của y, đứa nhóc tên Tần Trăn này bởi vì cha nợ bài bạc mà bị bắt đến áp điếm (2) gán nợ, lại vì bộ dạng xinh đẹp nên trở thành ứng cử viên sáng giá được bồi dưỡng. Nhưng cậu tâm cao khí ngạo không cam lòng làm vịt chết (3), sử dụng không ít thủ đoạn mới có được cơ hội tới gần An Thế Duy. Chủ nợ của cậu hứa nếu cậu có năng lực làm An Thế Duy bằng lòng giúp cậu ký hợp đồng, nợ bài bạc của cha cậu liền xóa bỏ, nếu không cậu sắp sửa phải chính thức đi tiếp khách. Cho nên Tần Trăn lần này có thể nói là được ăn cả ngã về không, vận dụng toàn bộ kỹ năng của bản thân muốn giữ chân An Thế Duy, sau khi sự việc sắp thành lại bại, cậu hoàn toàn mờ mịt, căn bản không dám bước ra khỏi nhà An Thế Duy nửa bước.

(2) Áp điếm: quán vịt, hệ thống nam thanh lâu

(3) Áp tử: từ lóng chỉ nam tiếp viên (male prostitute).

Nhưng sau đó lại nhận được điện thoại từ thuộc hạ của An Thế Duy, tình cảnh nguyên bản đã muốn tuyệt vọng lại xuất hiện chuyển biến. An Thế Duy lần thứ hai xuất hiện, còn mang theo một người đàn ông.

Mặc kệ An Thế Duy muốn chơi đùa như thế nào, chỉ cần y hài lòng, Tần Trăn cũng chỉ có thể chịu đựng, câu không có sự lựa chọn thứ hai.

Thấy Tần Trăn đem Trịnh Liệt chỉnh đốn sạch sẽ, An Thế Duy gật gật đầu, ra lệnh: “Mặc kệ cậu dùng cách gì, lên giường với hắn. Sau khi xong việc, hợp đồng kia tôi ký.”

Mắt Tần Trăn phát sáng! Cậu nhìn nhìn Trịnh Liệt đang say rượu, trong mắt hiện lên một mạt quyết tâm mạnh mẽ bất chấp tất cả, gật đầu thật mạnh: “Tôi sẽ làm được!”

An Thế Duy vừa lòng nở nụ cười.

Bàn tính trong lòng y đánh cạch cạch. Nếu Trịnh Liệt đã chia tay với Ân Triệu Lan, y sẽ khiến bọn họ chia tay triệt để! Ân Triệu Lan kia có bệnh khiết phích tuyệt đối không chấp nhận được tình nhân của mình ngoại tình. Nếu Trịnh Liệt sau khi ở bên cậu ta còn chạm vào người khác, cậu ta nhất định không chịu nổi, rốt cuộc không thể tái hợp cùng Trịnh Liệt.

An Thế Duy không biết Ân Triệu Lan vì muốn chia tay với Trịnh Liệt đã sắp đặt cho hắn cùng người khác lên giường. Hậu quả của kế hoạch đó cùng với tính toán của An Thế Duy lúc này có thể nói là khác đường cùng đích.

Nhưng mà nếu An Thế Duy biết được y sẽ không uổng công vô ích “giúp đỡ” Trịnh Liệt, Trịnh Liệt cũng sẽ không vì vậy mà có thêm một đoạn nghiệt duyên sau này.

****************************************************

Trịnh Liệt đầu đau như muốn nứt ra mà tỉnh lại, trong lúc lơ mơ hắn cảm thấy có chút không thích hợp.

Trước mắt là một cái đầu tóc màu đen, dưới tay là làn da màu mật ong trắng mịn, tiểu huynh đệ của mình bị một nơi vừa chật vừa ấm bao lấy, hơi động một chút, khoái cảm liền dâng lên từng đợt. Trịnh Liệt còn chưa tỉnh hẳn, theo bản năng động động vài cái, người trong lòng ngực thấp giọng phát ra tiếng rên rỉ, cũng rất thuận theo.

Tiếng rên rỉ này vừa vào trong lỗ tai, Trịnh Liệt nhất thời thanh tỉnh vài phần.

Không phải Ân Triệu Lan. Hắn cảm thấy mất mác, dừng động tác.

Không phải Ân Triệu Lan! Không phải thiếu niên mà hắn làm thế nào cũng cự tuyệt kia!

Trịnh Liệt đột nhiên phát cáu, ban đầu vốn đang ở tư thế tiến vào xoay người một cái liền bắt đầu kịch liệt chuyển động!

Người dưới thân phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng, tựa như cực kỳ hưởng thụ. Trịnh Liệt là tay già đời, nghe vào trong tai làm sao không nhận ra giả vờ bên trong, trong lòng cười lạnh, động tác càng trở nên thô lỗ, đại khai đại hợp (rút ra hết cỡ rồi đẩy vào hết mức :v), trực tiếp khiến cho người kia rốt cuộc không thể giả vờ được nữa, nức nở từng tiếng cầu xin tha thứ.

Xong việc Trịnh Liệt đem phân thân của mình rút ra, chất lỏng chảy ra từ huyệt khẩu kia mang theo tơ máu.

Trịnh Liệt nhất thời cảm thấy chán nản, lại phỉ nhổ mình không có tiền đồ, tâm tâm niệm niệm không chết được tâm với Ân Triệu Lan, lại tìm người vô tội xúi quẩy khác.

Lúc này người vừa bị Trịnh Liệt gây áp lực quay sang, nở một nụ cười lấy lòng đối với Trịnh Liệt: “Tiên sinh, còn muốn nữa không?”

Người này chính là Tần Trăn tối qua An Thế Duy giao cho Trịnh Liệt.

Vì hoàn thành việc An Thế Duy giao cho, Tần Trăn thực cố gắng khiêu khích Trịnh Liệt đang say rượu, đáng tiếc Trịnh Liệt ngủ say căn bản không đề ý tới cậu. Tần Trăn vắt hết óc mới nghĩ ra một cách, mạnh mẽ đem tiểu huynh đệ của Trịnh Liệt nhét vào trong cơ thể mình.

Quá trình có bao nhiêu thảm thiết không cần bàn cãi, nhưng biết bản thân tránh được một kiếp, không cần bán mình, Tần Trăn đã thỏa mãn, cảm thấy hết thảy cũng không khó chịu như vậy. Để tạo cảnh như thật, cậu thực cẩn thận nằm duy trì tư thế bị tiến vào không được tự nhiên như vậy, chờ Trịnh Liệt tỉnh lại. Trong cơ thể có thêm một vật, cậu cực kỳ mệt mỏi cũng không dám ngủ, chỉ nhắm mắt dưỡng thần.

Không ngờ Trịnh Liệt sau khi tỉnh lại liền cho cậu một trận. Tần Trăn khi Trịnh Liệt vừa động liền lập tức mở mắt ra, ý thức được tình huống trước mắt, cậu sợ mình hầu hạ không chu toàn đưa tới chuyện xấu, tự nhiên chỉ có cách hùa theo lấy lòng.

Trịnh Liệt nhìn thấy mặt cậu cũng sửng sốt. Tần Trăn tối hôm qua trang điểm thành thục đẹp đẽ, sau một đêm lớp trang điểm đã muốn trôi đi bảy tám phần. Cậu là lần đầu tiên khai bao, Trịnh Liệt làm tuyệt không thương hương tiếc ngọc, quá trình này nhất định là không hề tốt đẹp, dồn ép cậu tới bật khóc. Cho nên khuôn mặt Tần Trăn bây giờ có thể nói vô cùng thê thảm, kẻ mắt biến thành hai vệt đen thui, hai má đầy nước mắt loạn thất bát tao, môi trắng bệt, run rẩy gắng sức cong lên, thoạt nhìn vừa buồn cười vừa đáng thương.

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 5

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s