Thiên đạo

THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 7

  1. Cặp vợ chồng kỳ lạ

Tả Mục cũng không biết Tiểu Thực nổi điên cái gì, giữa trưa ngày mai bọn họ sẽ xuất phát đến chỗ Vương Thế Văn kia, tối hôm nay Tiểu Thực lại cố chấp không chịu về nhà ở.

Nhà này, đương nhiên không phải chỉ quán mỳ Tả gia.

Nhà của Tả Mục ở điểm du lịch nổi tiếng của J thị dưới chân núi Vạn Phật, vùng này lúc trước khi quy hoạch, để ăn khớp với Vạn Phật sơn, tất cả các công trình xây dựng đều thuộc loại kiến trúc giả cổ cao, khi đó Tả Mục đề cập đến việc muốn định cư ở nơi này, thật sự quá mức làm khó Thanh Huyền, bởi vì ngôi nhà này thuộc quyền sở hữu của chính phủ, không bán cho bên ngoài, Thanh Huyền bỏ ra sức của chín trâu hai hổ nhờ vả các mối quan hệ, mới làm xong giấy chứng nhận bất động sản.

Thực ra, chuyện này bản thân Tả Mục cũng có thể đi làm, cứ cho người cấp giấy chứng nhận kia một cái hỗn hào phù (bùa lẫn lộn), niệm chú ngữ, làm cho hắn thần trí thác loạn là có thể giải quyết, nhưng là hiện tại là thời đại công nghệ cao, nơi nơi đều có máy theo dõi, cho dù là Tả Mục cũng không dám cam đoan làm được vạn vô nhất thất (không có sơ hở), để không ai hoài nghi, Thanh Huyền ra tay đối phó, là không thể tốt hơn.

Tả Mục người này tuy rằng yêu tiền, cũng rất ít khi khiến cho bọn tiểu bối chịu thiệt, Thanh Huyền giúp hắn làm thỏa đáng chuyện này, hắn cho Thanh Huyền một kiện pháp khí, chính là phất trần mà Thanh Huyền đạo sĩ đang dùng.

Pháp khí này, là một sản phẩm mô phỏng tiên khí, lúc trước Tả Mục làm cũng tốn không ít công phu, vốn là định cho bản thân dùng, kết quả không chỉ không có hình tượng tiên phong đạo cốt, còn có chút cảm giác chẳng ra gì cả, Tiểu Thực lúc ấy cười nhạo Tả Mục không ít, Tả Mục dựa vào nguyên tác nhắm mắt làm ngơ, trực tiếp đem pháp khí đưa cho Thanh Huyền.

Ánh mắt Thanh Huyền lão đạo thật ra không tồi, nhà Tả Mục xác thực quả thật đều là đồ cổ, nhưng mà đồ cổ ở trong mắt Thanh Huyền đạo trưởng, đối với Tả Mục kia chính là biểu hiện của hoài cựu (lưu luyến chuyện cũ), vật này đều là đồ hắn dùng qua, bởi vì không bị hỏng, lười thay đổi, chậm rãi tích góp từng tí một, liền biến thành chén trà là của Bắc Tống, bình hoa là thời Minh, ngay cả điện thoại cũng là loại điện thoại quay số hình hộp đen lớn thời dân quốc.

Lúc Tả Mục gọi điện thoại cho Thanh Huyền, Thanh Huyền đang ngâm mình trong bồn gỗ ở đạo quán của hắn, nghe Tả Mục nói ngày đến nhà họ Vương bắt quỷ muốn dẫn hắn theo, cực kỳ vui mừng, Tả Mục là cao nhân đắc đạo, nếu có thể quan sát hắn làm phép một chút, cho dù chỉ là pháp thuật đơn giản, đều là có lợi không hại.

Tả Mục ngồi trên sô pha, mới vừa cúp điện thoại, liền nhìn thấy Tiểu Thực cả người ướt sũng lõa thân thong thả từ phòng tắm đi tới, mặt Tả Mục có chút đỏ, ánh mắt mơ hồ bất định.

Nhiều năm như vậy, người này sao còn không biết ngượng ngùng xấu hổ như vậy chứ!

Tiểu Thực nhìn thấy Tả Mục như vậy, trong lòng nở nụ cười, nguyên nhân hôm nay hắn nhất định phải trở về nhà chính là Tả Mục người này thế mà ở ngõ Hà Hoa câu dẫn hắn, hắn phải cho người này chút giáo huấn, Tiểu Thực run run tiểu huynh đệ tinh thần hăng hái của mình một chút, đắc ý dào dạt. (_ _!!!!)

Tiểu Thực cười đến vẻ mặt vui sướng, từng bước đi tới, Tả Mục sửng sốt, cuống quít nói: “Ngươi hôm nay đừng làm càn, ngày mai ta còn có chính sự phải làm đó.”

Tiểu Thực đi đến bên cạnh Tả Mục, giọt nước trên tóc xuôi theo cổ xuống ngực, sau đó chảy tới giữa hai chân Tiểu Thực, Tả Mục chỉ cảm thấy trên người Tiểu Thực nóng hôi hổi, giống như xông hơi.

“Ta đi tắm!” Tả Mục bối rối nói.

Tiểu Thực giữ chặt tay Tả Mục, đem hắn vào trong lòng ngực mình, cầm lấy bàn tay tiêm dài sạch sẽ của Tả Mục đặt trên tiểu huynh đệ của mình, trên người Tả Mục đều nóng lên, từ đỉnh đầu đến ngón chân, Tiểu Thực dán vào Tả Mục, vừa như uy hiếp vừa như nhắc nhở nói: “Hôm nay tha cho ngươi, chờ mọi chuyện xong rồi sẽ xử lý ngươi.”

Nói xong, đẩy Tả Mục, hung tợn nói: “Nhanh đi tắm rửa, tắm xong nhanh đi nấu cơm, ta đói bụng!”

Chân Tả Mục lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã xuống đất, hắn cười khổ, người kia thật sự là nói trở mặt liền trở mặt, nghĩ rồi hướng phòng tắm bước đi.

Tiểu Thực nhìn cánh mông chật hẹp của Tả Mục, tưởng tượng bộ dáng Tả Mục ở trong phòng tắm cởi quần áo, tiểu huynh đệ lại lớn thêm vài phần.

Kháo, Tiểu Thực không khỏi muốn mắng chửi người, làm phép bắt quỷ là cực kỳ cần thể lực, nếu không phải như vậy, hôm nay hắn nhất định làm đến chân Tả Mục nhũn ra, cho người kia câu dẫn hắn!

Bây giờ, không còn cách nào khác, Tiểu Thực sờ sờ huynh đệ đáng thương của mình, do dự một chút, hắn vươn tay, bắt đầu cử động lên xuống >”<

Ngày hôm sau, Tiểu Thực cùng Tả Mục hai người xuất phát hoàn toàn chậm, sáng sớm Thanh Huyền chờ ngay ngoài sân nhà Tả Mục, sau đó lại đưa hai người đến ngõ Hà Hoa, bởi vì sư thúc tổ nói, còn muốn đến quán nhìn xem, đến nơi Tả Mục treo lên thông báo, nói hôm nay chỉ bán nửa ngày, mọi người tốt nhất là đóng gói mang về nhà ăn.

Nữ sinh tới sau khi đóng cửa đêm qua, hôm nay rốt cuộc chạy tới, cầm phiếu giảm giá, mua được món mỳ nhớ thương đã lâu.

Thanh Huyền ở ngõ Hà Hoa chờ Tả Mục và Tiểu Thực, chỉ cảm thấy hai tổ tông này từ ngõ Hà Hoa chạy đến Vạn Phật sơn, rồi lại chạy về, thật đúng là tìm khổ.

Khó khăn hoàn thành xong việc bận rộn, hai người ngồi trên xe của Thanh Huyền đến nhà họ Vương ở Dương Thành.

Đối với yêu cầu “Tốt nhất Vương phu nhân cũng ở đó” do Tả Mục đưa ra, Vương Thế Văn đã làm được, Vương phu nhân ngày thường đều đi đánh bài làm đẹp, nay phá lệ ở lại trong nhà, chính là tả chờ hữu chờ không thấy bóng dáng bọn Tả Mục, biểu tình trên mặt có chút vặn vẹo.

Đến khi Tả Mục bọn họ đến biệt thự nhà họ Vương, người mở cửa chính lả vị Vương phu nhân chưa bao giờ gặp mặt này, mắng thẳng vào mặt bọn họ một trận,

“Bọn đạo sĩ thối các ngươi có thân phận gì, mà khiến ta chờ lâu như vậy, các ngươi có quan niệm thời gian hay không hả!” Nhìn đến Vương phu nhân đang phát điên, Thanh Huyền đạo trưởng sửng sốt, đây là vợ của Vương Thế Văn?

Thanh Huyền đạo trưởng có chút thông cảm với Vương Thế Văn, những kẻ có tiền này, khẳng định là kết quan hệ thông gia, Vương tiên sinh thật sự là đáng thương, có người vợ như vậy, trong nhà cho dù không có quỷ cũng không được bình yên.

Tiểu Thực biến trở về nguyên hình nằm trên vai Tả Mục có chút giận, hắn lớn như vậy còn không có ai dám chỉ vào mũi hắn mà mắng đâu, cho dù là hắn mắng Tả Mục cũng không được, cả một bụng lửa giận, Tiểu Thực cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, bởi vì luật của thần giới.

Chính là Tiểu Thực lại không có cách nào để ra tay giáo huấn người phụ nữ này, hắn là long tử Thao Thiết, đến từ thần giới, thần không được phép ra tay với người phàm, cũng không cho phép tùy ý nhúng tay vào tam giới.

Bởi vì hạn chế của luật thần giới, Tiểu Thực chỉ có thể theo sau Tả Mục làm trợ thủ, nếu hắn trực tiếp giáo huấn quỷ quái thấp hơn, sẽ phạm luật, nếu Tả Mục đánh cho quỷ quái nửa sống nửa chết rồi hắn động thủ lần nữa, quỷ quái tính cho Tả Mục, sẽ không coi là hắn phạm luật.

Tả Mục sờ sờ Tiểu Thực, tỏ vẻ bản thân không sao, hắn nhìn chằm chằm Vương phu nhân trong chốc lát, lộ ra tươi cười: “Phu nhân, cô hình như ngồi cùng bàn với ta hồi trung học, mạo muội hỏi một câu, cô họ Tô phải không?”

Thanh Huyền nghẹn lời, trung học ngồi cùng bàn, sư thúc tổ nói dối không chớp mắt, đừng nói hắn không có bạn cùng trung học, cho dù có, cũng khẳng định đã được chôn cất cả, sư thúc tổ, tiết tháo của ngài chạy đi đâu rồi! Lão đạo đấm ngực dậm chân.

Vương phu nhân đỏ mặt, Tả Mục là khuôn mẫu diện mạo mỹ thiếu niên phổ biến nhất hiện nay, Vương phu nhân nếu nhìn thấy Tả Mục trước khẳng định sẽ không nói khó nghe như vậy, Thanh Huyền đạo trưởng một đống tuổi kia, sao có thể so sánh với tuổi trẻ của Tả Mục, được anh chàng đẹp trai khen một trận, Vương phu nhân chỉ cảm thấy tim đập thình thịch.

Nàng cười đến run rẩy hết cả người, “Đâu nào, em trai, ta so với ngươi lớn hơn, ta gọi là Vân Tưởng Dung, ngươi gọi ta Vân tỷ là được.”

“Vân tỷ tỷ, nhìn tỷ thật giống như bạn cùng lứa tuổi với ta.” Tả Mục trực tiếp nói hươu nói vượn.

Vương Thế Văn ngẩng đầu nhìn Vân Tưởng Dung cười đến mặt đều đỏ, “Em trai thật khéo nói chuyện, ha ha, ta đã hơn ba mươi rồi!”

“A, thật sự là không giống a!”

Thanh Huyền đạo trưởng nghe Tả Mục miệng lưỡi trơn tru đến sửng sốt, Tiểu Thực hung hăng cắn lỗ tai Tả Mục một cái, Tả Mục đau đến thiếu chút nữa kêu ra tiếng, Tiểu Thực tức giận đến tạc phế (bể phổi), trước mặt hắn dám làm trò hồng hạnh xuất tường, chờ trở về sẽ trừng phạt tên gia hỏa dám vượt quá giới hạn này!

Lúc này, Vương Thế Văn vẫn một mực ở bên trong phòng ngủ trên lầu cuống quýt xuống lầu, tính tình Vân Tưởng Dung hắn hiểu rất rõ, giống hệt thuốc nổ, cảnh tượng trước mắt làm hắn sửng sốt một chút, bởi vì Vân Tưởng Dung đối với Tả Mục cười đến sáng lóa, không có chút bộ dáng không vui nào.

Vương Thế Văn cực kỳ kinh ngạc, thật không ngờ Tả đạo trưởng này không chỉ có pháp lực cao cường mồm mép cũng lợi hại như vậy.

Tả Mục nhìn Vân Tưởng Dung, hắn tuy cười, nhưng ở đáy mắt là một mảng lạnh lùng.

Tướng mạo Vân Tưởng Dung thật có thể nói là người thượng lưu, mười hai cơ quan, không chổ nào không được chiếu cố, trường thọ phú quý, cả đời vinh hoa hưởng thụ bất tận, điều kiện đãi ngộ như thế, sau này không biết như thế nào lớn lên sai lệch, giữa ấn đường Vân Tưởng Dung có lệ khí nồng đậm, dục vọng khống chế rất mạnh, lệ khí quấn thân, tướng mạo cũng đã xảy ra biến hóa, thay đổi trực tiếp nhất chính là, nằm ở dưới mắt.

Da gồ lên vị trí tử cung, Vân Tưởng Dung sẽ không biết, bởi vì nàng làm việc không từ thủ đoạn mà phúc trạch thâm hậu của bản thân, nhân quả báo ứng sẽ không buông xuống người nàng, mà là vòng vo lẩn quẩn buông xuống hài tử của nàng.

Trong mệnh nàng nhất định không có con, cho dù là có, cũng sẽ chết sớm.

Tả Mục bất động thanh sắc cùng Vân Tưởng Dung nói chuyện phiếm, nghĩ biện pháp từ miệng Vân Tưởng Dung lôi ra tin tức bản thân muốn nhận được.

Quan nói chuyện biết được, Phi Vân tập đoàn cũng không phải như giới truyền thông nói, là Vương Thế Văn vất vả sáng lập, đời trước của nó là công ty điện tử Vân Y, ông chủ tiền nhiệm của công ty này, là nhạc phụ Vương Thế Văn, phụ thân Vân Tưởng Dung cực kỳ xem trọng Vương Thế Văn, đem con gái gả cho hắn, của hồi môn chính là điện tử Vân Y, cũng chính là ngôi sao mới chạm tay có thể bỏng – tập đoàn Phi Vân hiện tại.

“Vương tiên sinh cùng Vân tỷ thực ân ái a, trai tài gái sắc chính là như vậy đi!” Thanh Huyền cảm thán, Tả Mục gật đầu tỏ vẻ đồng ý, Vân Tưởng Dung cười đến vui vẻ, ngoài miệng nói “nào phải nào phải”, nhưng là bộ dáng kiêu ngạo kia, không phải làm bộ.

Tả Mục chú ý, người duy nhất không vui ở đây đại khái chính là Vương Thế Văn, hắn miễn cưỡng cười vui, lời nói có lệ, rõ ràng đang suy nghĩ chuyện khác, ngay cả Vân Tưởng Dung cũng nhìn ra, sắc mặt chậm rãi trầm xuống.

Tả Mục cười nói: “Vân tỷ tỷ, chúng ta làm phép là phải vào buổi tối, không biết trong nhà có nơi nào kiêng kỵ không, chúng ta ra ngoài thăm dò trước, khảo sát địa hình, được không?”

Nghe Tả Mục nói như vậy, Vân Tưởng Dung đột nhiên nhớ tới hai người đến đây đề làm gì, muốn phát tiết lửa giận, vì thế vội không ngừng đuổi Tả Mục và Thanh Huyền cản trở đi: “Được, các ngươi ra ngoài trước đi.”

Tả Mục mỉm cười đồng ý, cùng Thanh Huyền rời khỏi đại sảnh.

Ban ngày quỷ sẽ không xuất hiện, bọn họ đi khảo sát cũng sẽ không nhìn thấy, cái nên phát hiện, lần trước đã tìm ra rồi, Thanh Huyền đi theo phía sau Tả Mục, không biết Tả Mục muốn làm gì.

Chỉ thấy Tả Mục đi đến một ngõ cụt trong tiểu khu, hướng Thanh Huyền làm một động tác chớ lên tiếng, sau đó từ trong túi tiền lấy ra bùa ẩn thân, đặt trên người mình, lập tức không thấy tăm hơi Tả Mục.

Thanh Huyền không biết Tả Mục đi nơi nào, chỉ có thể ở trong ngõ cụt chờ.

Thanh Huyền không biết, Tả Mục quay ngược lại, đi trở về nhà họ Vương.

Quả nhiên, trong biệt thự nhà họ Vương, Vân Tưởng Dung cùng Vương Thế Văn hai người đang cãi nhau ———–

“Vương Thế Văn, anh là nghĩ muốn siêu độ cho tiện nhân kia có phải không, tôi nói cho anh biết, anh mơ đi, tôi nhất định nói cho bọn Tả Mục, khiến cho tiện nhân kia xuống địa ngục, trọn đời không được siêu sinh!”

“Cô im miệng, Vân Tưởng Dung, cô lúc trước nói với tôi Nghị Nhiên đi rồi, hiện tại như thế nào, hồn phách Nghị Nhiên ngay trong nhà chúng ta, còn có đứa nhỏ, cô thế nhưng gạt tôi!”

“Tôi gạt anh thì thế nào, tiện nhân bất nam bất nữ kia có bản lĩnh thì anh cưới nó đi, anh lúc trước vì cái gì mà cưới tôi, Vương Thế Văn, anh cũng đừng quên, tất cả của anh đều là tôi cho, là nhà họ Vân cho anh, anh chính là một con chó của nhà họ Vân!”

“Câm miệng, tôi thực con mẹ nó hối hận đã cưới cô!”

“Vương Thế Văn có bản lĩnh anh nói thêm câu nữa! Anh nói thêm một câu nữa đi!”

Vân Tưởng Dung nổi điên vùng dậy, sau đó xông lên đánh nhau với Vương Thế Văn.

Người đàn ông thì rống giận, người phụ nữ thì rít gào chói tai.

Nhìn trong chốc lát, Tả Mục mang theo Tiểu Thực hờ hững rời đi.

Advertisements

One thought on “THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s